Chương 84

Diêu Viễn Chẳng Xa Xôi thuộc thể loại Khác, chương 84 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Chu Châu đến tìm Diêu Viễn báo cáo tình hình hiện trường, kể lại chuyện Đổng Lam gặp phải ở nhà hàng. Vì sợ bị người ta nắm thóp, họ quyết định tạm dừng toàn bộ việc làm giả số liệu.
Diêu Viễn suy nghĩ một lát rồi cũng đồng ý xử lý như vậy trước. Việc làm giả số liệu này một là không làm, đã làm rồi thì giống như ghiền, không thể dừng lại được. Cô đồng ý dừng lại là để đợi Lương Ninh tìm đến mình.
Ngô Tác Thanh và Đặc Duy Trí Tuệ đang giở trò mờ ám trong bóng tối, rủi ro của việc làm giả số liệu đang ngày càng tăng, áp lực mà Công nghệ Ba Quang phải gánh chịu cũng sẽ ngày một lớn hơn.
Nếu Tập đoàn Hoa Đạt bị phát hiện làm giả số liệu, Lương Ninh chắc chắn sẽ đẩy Công nghệ Ba Quang ra làm bia đỡ đạn, mà thực tế đúng là Ba Quang đã làm giả số liệu.
Kỳ vọng vào việc chuyện này sẽ không bị phát hiện cũng ngây thơ hệt như việc trông chờ Lương Ninh không màng đến lợi ích vậy.
Trừ khi tổn thất của Ba Quang cũng chính là tổn thất của Lương Ninh, phải gắn chặt lợi ích của hai bên hơn nữa.
Không lâu sau, Lương Ninh gọi điện cho cô: “Diêu Viễn, bận không?”
Diêu Viễn biết Lương Ninh có việc chính sự, không dám để khách hàng phải hạ mình, đành chủ động nói: “Cũng bình thường, sao thế, có nhã ý mời tôi ăn cơm à?”
Lương Ninh nói: “Được, cô đến Thâm Quyến đi, tôi mời cô ăn cơm.”
Diêu Viễn lại một lần nữa quay lại Thâm Quyến. Địa điểm Lương Ninh hẹn nằm gần khu phố cổ Nam Đầu thuộc quận Nam Sơn. Khu nhà xưởng Hoa Đạt nằm ở giao giới giữa Nam Sơn và Long Hoa, đi đến khu thương mại Nam Sơn khá tiện.
Tuy nhiên, nơi Lương Ninh dẫn Diêu Viễn đến lại là một tiệm cơm tư gia, ẩn mình trong con hẻm thuộc khu tập thể cũ nối liền với khu biệt thự tư nhân. Quán rất khó tìm, phải đi loanh quanh bảy tám khúc cua mới thấy. Đẩy cánh cổng viện phủ đầy dây leo, đi xuyên qua một khu vườn khá rộng với thảm cỏ được cắt tỉa gọn gàng.
Trước khi vào cửa, Lương Ninh chấm nhẹ nước hoa lên cổ tay một chút. Diêu Viễn nhìn động tác của cô ấy, khẽ nhếch môi cười.
Lương Ninh nhướng mày mỉm cười với cô. Đó là một quán ăn không lớn, thiết kế bếp mở, quầy bar bao quanh, lác đác vài vị khách đang ngồi.
Từ góc độ của Diêu Viễn không nhìn thấy mặt bếp trưởng, chỉ thấy được một đôi cánh tay xăm trổ kín mít. Chiếc áo phông dán chặt vào những cơ bắp săn chắc, thay đổi tư thế theo từng động tác xóc chảo, toát lên một cảm giác đầy sức mạnh và dã tính.
Sau khi họ ngồi xuống, bếp trưởng vén tấm rèm treo phía trên quầy bar, cúi người thò đầu ra: “Hôm nay ăn gì?”
Một gương mặt nam tính rắn rỏi, góc cạnh rõ ràng, đường viền hàm sắc sảo. Ánh mắt anh ta dừng lại trên mặt Lương Ninh, nét mặt bỗng trở nên dịu dàng, sau đó nhìn sang Diêu Viễn, mỉm cười lịch sự.
Lương Ninh hỏi: “Món chính hôm nay là gì?”
Bếp trưởng cầm một tấm bảng đen nhỏ đặt lên quầy bar: “Có món thịt hầm cô thích đó.”
Lương Ninh quay sang hỏi Diêu Viễn: “Được không?”
Diêu Viễn liếc qua thực đơn: “Được.”
Lương Ninh nói: “Chỗ này tôi chưa từng dẫn ai đến bao giờ, là căn cứ bí mật của tôi.”
Diêu Viễn thản nhiên đáp: “Vậy tôi may mắn thật.”
Lương Ninh cười cười: “Lấy lòng khách hàng có khó chịu lắm không?”
Những lời này chỉ là chiêu trò để lấy lòng, bày tỏ thiện chí, trong lòng mọi người đều hiểu rõ.
Diêu Viễn nói: “Mặc kệ đi, tôi rất thích đôi cánh tay xăm trổ của bếp trưởng, ánh mắt anh ta nhìn cô rất dịu dàng. Nếu lát nữa đồ ăn bưng lên mà mùi vị không tệ, tôi sẽ cảm thấy chuyến đi Thâm Quyến này không hề uổng phí.”
Lương Ninh nói: “Trên giường anh ấy không dịu dàng thế đâu nhé.”
Diêu Viễn đang uống trà giải nhiệt đặc biệt của quán, là trà Chính Sơn Tiểu Chủng pha với la hán quả và quả dư cam, nghe vậy suýt nữa thì phun hết trà ra ngoài: “Nhìn ra được.”
Lương Ninh nói: “Cuộc sống đã quá khổ rồi, luôn phải học cách tự tìm niềm vui cho mình. Nơi này là giờ phút thư giãn của tôi, hiệu quả còn tốt hơn đi massage.”
Diêu Viễn hỏi: “Nhỡ anh ta không chỉ muốn những giờ phút thư giãn của cô thì sao?”
Lương Ninh nhún vai, tỏ vẻ không quan tâm: “Tôi chỉ thích người ta không thích tôi.”
Món ăn được chia thành từng phần nhỏ đa dạng, phục vụ riêng từng người. Diêu Viễn nếm thử thấy mùi vị khá ổn, đặc biệt là cơm rất ngon, hạt cơm căng tròn dẻo thơm. Diêu Viễn ăn rất no, sau bữa chính còn có món tráng miệng.
Lương Ninh nói: “Dạo trước Dan gọi điện bảo tôi sang California, nói tỷ lệ đạt chuẩn quá thấp, bắt tôi sang để kiểm điểm. Ông Tây kia gửi email dài dằng dặc mắng tôi thái độ không tốt. Thái độ cái gì, tỷ lệ đạt chuẩn chính là thái độ, viết báo cáo hay họp hành đều vô dụng. Làm ngành sản xuất thì đừng quan tâm có phải quản lý cấp cao hay không, cứ thành thật xuống phân xưởng, làm kỹ thuật cho chắc chắn vào.”
Diêu Viễn hỏi: “Cô còn cần bao nhiêu thời gian nữa? Nhà máy đối tác đã đến kiểm tra lại số liệu hai lần rồi.”
Lương Ninh đáp: “Khó nói lắm, vấn đề nhiều quá.”
Diêu Viễn: “…”
Một công việc không có thời hạn đồng nghĩa với trách nhiệm vô hạn. Phía Công nghệ Ba Quang có thể bị bại lộ bất cứ lúc nào, chỉ cần làm giả là sẽ có dấu vết, không biết khi nào sẽ bị người ta nắm thóp. Thêm một ngày là thêm một ngày nguy hiểm. Lương Ninh cần rất nhiều thời gian, nhưng Ba Quang thì không có nhiều thời gian đến thế.
Lương Ninh nói đùa: “Cô tưởng cơm của khách hàng dễ ăn thế hả? Ăn cơm của tôi rồi mà không làm việc cho tôi thì sao được.”
Diêu Viễn cảm thấy hết nói nổi: “Cô tưởng làm giả dễ lắm à? Mảng thiết bị của nhà máy Hoa Đạt có thể giao cho Ba Quang làm không?”
Lương Ninh nói: “Kim ngạch thu mua thiết bị dây chuyền sản xuất một năm của nhà máy Hoa Đạt vượt quá năm tỷ, cô muốn làm bao nhiêu?”
Diêu Viễn đáp: “Năng lực của Ba Quang có hạn, chỉ tập trung vào mảng kiểm tra thôi.”
Lương Ninh nói: “Hoa Đạt hiện tại cũng có bộ phận tự động hóa riêng, bộ phận này trong tương lai sẽ vận hành độc lập, giống như công ty tự động hóa của Mỹ Khoa Hưng Viễn vậy. Cô có thể cân nhắc phương thức hợp tác, dù nói thế nào thì số liệu tại hiện trường cũng đừng dừng lại.”
Diêu Viễn nói: “Biết sớm thế này đã để Trần Nhược Hư qua đàm phán, các người quen thuộc với lối chơi của nhau hơn.”
Cuộc nói chuyện này Lương Ninh vừa đấm vừa xoa, Diêu Viễn chỉ có thể coi như mình vừa ăn một bữa cơm, quay về vẫn phải khôi phục việc làm giả số liệu, tiếp tục tranh thủ thời gian cho Lương Ninh. Còn về việc hợp tác sau này giữa Công nghệ Ba Quang và nhà máy Hoa Đạt thì xem như đã mở ra một hướng đi khác, quá trình thế nào vẫn phải để Trần Nhược Hư đến tìm Lương Ninh bàn bạc.
Bữa cơm này ăn khá lâu, đến khi trong quán chỉ còn lại cô và Lương Ninh. Ăn xong Lương Ninh còn có sắp xếp khác, muốn ăn riêng “món tráng miệng nhỏ” sau bữa ăn, nên Diêu Viễn đi trước.
Ra khỏi con hẻm nhỏ vòng vào khu biệt thự, đủ loại biệt thự tư nhân với phong cách khác nhau hiện ra, nhà nào cũng có một khoảng sân trước cửa. Một nơi náo nhiệt mà cũng thật tĩnh lặng, địa thế khá cao, nhìn qua khe hở giữa các tòa nhà có thể thấy được khu đô thị.
Buổi tối ít người, đèn đường lác đác, con đường trong hẻm nhỏ quanh co khúc khuỷu. Diêu Viễn đi ra một lúc thì bị lạc đường, đành phải mở bản đồ trên điện thoại, nhưng trên bản đồ lại không hiển thị con đường cô ấy đang đi.
Cô cũng không vội, cứ thong thả bước đi. Bên đường bỗng một con mèo đen vọt ra, toàn thân đen tuyền chỉ có đôi mắt sáng rực màu khác, bộ lông bóng mượt, hiếm khi thấy mèo thành phố có bộ lông màu này. Nó đi được một đoạn thì nhảy phắt lên tường. Diêu Viễn bước trên con đường lát đá xanh, mèo đen đi trên bờ tường, một người một mèo cứ thế sánh bước.
Con mèo đen dừng lại trên tường rào của một căn biệt thự. Diêu Viễn hỏi: “Mày về đến nhà rồi sao?”
Con mèo kêu “meo meo” một tiếng rồi nhảy xuống. Diêu Viễn đứng trước cổng lớn, nhìn qua khe hở của hàng rào sắt vào bên trong. Trong sân có người đang đứng hút thuốc, đốm lửa đỏ lập lòe ở đầu ngón tay. Người đó cảm giác có người phía sau nên quay lại, bốn mắt chạm nhau.
Tôn Hoành không chắc lắm, thử gọi một tiếng: “Tổng giám đốc Diêu?”
Tôn Hoành đang đứng trong sân đợi Thương Kha. Từ lúc Thương Kha đến An Ảnh cũng chẳng làm việc gì chính thức. Các nhân viên quản lý cốt cán đều thâm niên hơn anh, hệ thống lớn này đã vận hành hiệu quả từ lâu, anh không tiện can thiệp bừa bãi.
Cứ đến giờ cơm là Lưu Chính Tư lại rủ anh đi ăn, hai người giờ là cặp bài trùng ăn uống nổi tiếng ở An Ảnh. Việc duy nhất anh làm theo lời Chủ tịch Thương là chấn chỉnh phong cách quản lý của những vị quản lý lâu năm, vì thế hệ trẻ bây giờ đều có cá tính và suy nghĩ riêng.
Thực tế phát hiện ra vấn đề không chỉ nằm ở phong cách quản lý. Một buổi trưa nọ đi ăn cùng Lưu Chính Tư, tình cờ gặp Triệu Minh Tinh của bộ phận Tổ chức đang mắng nhân viên ngay trong phòng họp. Cửa phòng không đóng chặt, tiếng quát tháo vọng ra ngoài: “Sao cậu ngu thế, không có não hay sao? Email quan trọng thế này trước khi gửi không thèm kiểm tra lại, tiêu đề không đúng trọng tâm, không có xưng hô, dùng từ ngữ không chính xác, nói bao nhiêu lần rồi, với thái độ làm việc kiểu này thì còn đến công ty làm gì, sao mà vô dụng đến thế hả?”
Thương Kha ngó vào, gõ cửa giả vờ như không nghe thấy gì, chỉ rủ Triệu Minh Tinh đi ăn, nói là Lưu Chính Tư mời. Lưu Chính Tư cũng phối hợp, tiến đến nói “đi thôi, tôi mời”, rồi kéo người đi.
Trong cuộc họp quản lý cốt cán định kỳ, Lưu Chính Tư đưa ra chủ đề thảo luận về phong cách quản lý và tác phong làm việc của cán bộ. Thương Kha cho người làm một đoạn hoạt hình mô phỏng lại nội dung cuộc nói chuyện của Triệu Minh Tinh trong phòng họp hôm đó. Anh xác định rõ những hành vi đe dọa, khủng bố tinh thần, nhục mạ bằng lời nói, bới lông tìm vết ở những chi tiết không quan trọng, gây khó dễ cho người khác bằng đủ chiêu trò trong những việc nhỏ nhặt, hay công kích cá nhân, nghi ngờ năng lực và nhân phẩm cấp dưới… tất cả đều thuộc về hành vi bắt nạt nơi công sở, đã vượt quá ranh giới của sự khác biệt về phong cách quản lý.
Không chỉ phê bình công khai, bắt người liên quan xin lỗi công khai, mà còn giáng chức và mức lương của người đó xuống thành nhân viên sơ cấp. Chỉ vì nể tình là nhân viên lâu năm nên không chủ động chấm dứt hợp đồng lao động.
Sau vụ đó, Triệu Minh Tinh xin nghỉ ốm dài hạn. Thương Kha chuẩn bị quà cáp, tranh thủ sau giờ cơm tối đến thăm hỏi với tư cách hậu bối. Tôn Hoành đợi ở dưới lầu, vừa khéo gặp Diêu Viễn.
Kể từ khi hai vị sếp cãi nhau ở Vancouver, tâm trạng của Thương Kha u ám như bầu trời bão tố ở Thâm Quyến, khiến Tôn Hoành cũng chẳng dám vui vẻ.
Nhìn thấy Diêu Viễn đứng ở cửa, anh còn nghi ngờ mắt mình có vấn đề, không chắc chắn lắm mà gọi tên cô.
Diêu Viễn nhìn thấy Tôn Hoành cũng khá ngạc nhiên, nhưng nghĩ lại Tôn Hoành sống ở quận Nam Sơn cũng là chuyện bình thường: “Chào anh, đây là nhà anh sao?”
Tôn Hoành vội vàng bước tới mở cổng viện, ra hiệu mời vào: “Không phải, là nhà đồng nghiệp, cô đến tìm Tổng giám đốc Thương à?”
Diêu Viễn vội vàng xua tay: “Không phải, tôi ăn cơm gần đây nên chỉ đi ngang qua thôi, anh cứ làm việc đi.” Nói rồi cô định rời đi.
Tôn Hoành gãi đầu nhìn theo bóng lưng Diêu Viễn, vội vàng nhắn tin cho Thương Kha: [Sếp, em vừa thấy Tổng giám đốc Diêu.]
Bên này Thương Kha cũng đang chuẩn bị ra về. Anh đã ngồi đó hơn nửa tiếng đồng hồ, Triệu Minh Tinh nằm trên giường, Thương Kha ngồi bên cạnh trò chuyện bâng quơ, chủ yếu là chuyện ngày xưa, không khí cũng không quá khó xử.
Nhìn thấy tin nhắn của Tôn Hoành, anh lập tức kết thúc cuộc trò chuyện rồi đi ra ngoài, hỏi Tôn Hoành: “Người đâu?”
Tôn Hoành chỉ tay về một hướng: “Đi về phía bên kia rồi ạ.”
Thương Kha vội vã đuổi theo. Tôn Hoành mãi sau mới nhận ra mình vừa làm hỏng việc, lẽ ra ban nãy nên giữ Tổng giám đốc Diêu lại trò chuyện mới đúng.
Thương Kha chạy một mạch theo hướng Tôn Hoành chỉ một đoạn khá xa nhưng chẳng thấy bóng ai. Phía trước là ngã ba, đường bên phải dẫn ra trục đường chính, anh chọn rẽ phải, chạy mãi ra đến đường lớn vẫn không thấy cô đâu.
Anh đứng bên đường một lúc, nhìn dòng xe cộ trong màn đêm, không biết Diêu Viễn đã lên chiếc xe nào, trong lòng anh vô cùng tiếc nuối.
Bỗng nhiên, một giọng nói vang lên từ phía sau: “Thương Kha, anh đang tìm em sao?”
Ban nãy Diêu Viễn đi vào ngã rẽ bên trái, mở bản đồ ra xem mới phát hiện đi nhầm đường nên quay lại ngã ba bên phải, vừa đi tới đầu đường cô đã nhìn thấy một bóng lưng quen thuộc đang đứng đó.
Thương Kha quay người lại, cúi nhìn cô: “Anh đang tìm em, sao em lại ở đây?”
Diêu Viễn nói: “Em đi ăn với khách hàng, cô ấy chọn địa điểm, lúc ra về thì bị lạc đường nên loanh quanh ở đây một lúc.”
Thương Kha mỉm cười: “Ăn no chưa?”
Diêu Viễn gật đầu. Thương Kha nói: “Đi dạo cho tiêu cơm nhé.”
Diêu Viễn không từ chối, cô vừa xoay người bước đi song song với Thương Kha thì gặp hai người quen. Lương Ninh và vị bếp trưởng nọ đang nắm tay nhau bước ra từ góc tối của con hẻm, mùi hương quyến rũ toát ra từ Lương Ninh.
Lương Ninh mở to mắt nhìn Diêu Viễn đang đứng cạnh một người đàn ông, ánh mắt cô ấy lộ rõ vẻ tò mò. Cô ấy đánh giá người đàn ông này một lượt từ đầu đến chân, dù không phải gu của mình, nhưng cô ấy cũng thầm công nhận Diêu Viễn có mắt nhìn người rất tinh tường.
Lương Ninh lên tiếng: “Diêu Viễn, cô vẫn chưa về sao? Còn vị này là ai?”
Diêu Viễn không muốn để khách hàng biết quá nhiều về chuyện tình cảm cá nhân, chỉ đáp: “Ừ, là bạn.”
Lương Ninh nở nụ cười ẩn ý: “Vậy chúc cô may mắn.”
Đợi Lương Ninh đi khuất, Diêu Viễn mới nói: “Vừa nãy là khách hàng.”
Đôi mắt Thương Kha cong lên thành hình bán nguyệt: “Ồ.”
Hai người đi về phía khu phố cổ, nơi những bức tường thành phủ đầy dây leo xanh mướt, tràn đầy sức sống. Bức tường thành mang đậm dấu ấn lịch sử lâu đời, dọc đường là những hàng quán mang đậm hơi thở cuộc sống đời thường.
Màn đêm mang theo hơi nước, tạo cảm giác ẩm ướt và se lạnh, những chùm hoa phượng vẫn nở rộ rực rỡ.
Diêu Viễn và Thương Kha đi cách nhau một cánh tay, ánh đèn đường chiếu xiên xuống khiến bóng hai người như hòa quyện vào nhau.
Bỗng một chiếc xe máy điện lao vút qua, dưới chỗ để chân còn chở theo một chiếc thùng hàng. Chiếc thùng nhô ra khỏi thân xe, quệt trúng bắp chân Diêu Viễn khiến cô loạng choạng ngã sang một bên. Cô phản ứng rất nhanh, vội đưa tay bám lấy Thương Kha đứng cạnh. Thương Kha lập tức nắm lấy tay cô, thuận theo đà ôm lấy vai cô, hơi thở hai người phả vào nhau: “Em không sao chứ?”
Diêu Viễn đứng vững lại rồi buông tay ra: “Em không sao.”
Đi sâu vào bên trong tường thành một đoạn, hàng quán ngày càng nhiều, không ít sạp hàng bày bán ngay lề đường. Đặc trưng của chợ đêm Thâm Quyến chính là sự pha trộn đa dạng, có thể bắt gặp đủ loại món ăn vặt từ nhiều thành phố khác nhau.
Dòng người qua lại tấp nập, những chiếc ghế nhựa được bày la liệt ở các khoảng trống, mặt đường cũng không được sạch sẽ cho lắm khiến bước chân Thương Kha ngày càng chậm lại.
Diêu Viễn mỉm cười, cô nhận ra Thương Kha vốn ưa sạch sẽ và không thích sự ồn ào hỗn loạn nên đã chủ động rẽ sang hướng khác, không đi sâu vào trong nữa. Thương Kha nín thinh, nhẫn nhịn không nói gì.
Khi rẽ ra ngoài, bên đường có đặt một chiếc máy làm kẹo bông gòn. Theo thói quen nghề nghiệp, hễ thấy thiết bị máy móc là Diêu Viễn lại nán lại quan sát thêm một lúc. Màn hình hiển thị đủ loại kẹo bông với nhiều màu sắc và hình dáng khác nhau. Nguyên lý hoạt động của loại máy này khá đơn giản, Diêu Viễn bỗng nảy ra hứng thú hỏi: “Anh ăn không?”
Thương Kha liếc nhìn một cái rồi rất nể tình mà đáp: “Được.”
Diêu Viễn chọn một chiếc hình trái tim và một chiếc hình đám mây, chăm chú nhìn cỗ máy dùng lực ly tâm quay ra những sợi tơ đường màu hồng phấn, các khuôn đúc khác nhau sẽ điều chỉnh cách phun và tạo hình cho sợi đường.
Que gỗ thu lấy những sợi tơ đường đang bay lơ lửng, trục truyền động từ từ đưa cây kẹo bông đã thành hình ra ngoài. Diêu Viễn đưa cây kẹo hình đám mây cho Thương Kha: “Anh có thích ăn đồ ngọt không?”
Thương Kha đáp: “Cũng bình thường, anh sẽ không chủ động đi mua, nhưng gặp thì vẫn ăn.”
Diêu Viễn nếm thử một miếng, độ ngọt của kẹo bông quá cao khiến cô hơi nhăn mặt chê. Thương Kha cầm cây kẹo ăn cũng khá miễn cưỡng. Cảm thấy quá lãng phí, cô nói: “Biết thế mua chung một cái thôi.”
Lần này Thương Kha không nhịn được nữa: “Diêu Viễn, em đừng quyến rũ anh nữa được không?”
Chính Sơn Tiểu Chủng là dòng hồng trà truyền thống lâu đời nhất thế giới, có nguồn gốc từ vùng Vũ Di Sơn, Phúc Kiến, Trung Quốc. Trà nổi tiếng với hương vị đặc trưng quyện giữa mùi khói thông, trái cây khô và mật ong, sợi trà màu đen bóng, nước màu đỏ hổ phách và hậu vị ngọt sâu, bền bỉ.