Diêu Viễn Chẳng Xa Xôi
Chương 88
Diêu Viễn Chẳng Xa Xôi thuộc thể loại Khác, chương 88 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Trước khi đưa thỏa thuận rút vốn cho Diêu Viễn, Trần Nhược Hư đã gặp Lương Ninh ở Thâm Quyến.
Địa điểm vẫn do Lương Ninh chọn, chính là quán ăn tư gia mà cô ấy từng đưa Diêu Viễn đến.
Thói quen của Lương Ninh vẫn không đổi, trước khi vào cửa cô ấy chấm một chút nước hoa lên cổ tay. Trần Nhược Hư nheo mắt nhìn động tác của Lương Ninh.
Trần Nhược Hư không thích bất kỳ mùi vị mạnh nào, bao gồm cả mùi hương, trước đây Lương Ninh chưa bao giờ dùng nước hoa.
Trần Nhược Hư kéo ghế ở quầy bar ra giúp Lương Ninh. Bếp trưởng vén rèm thò đầu ra, nhìn thấy Trần Nhược Hư đang đứng vịn tay vào lưng ghế. Với phong thái và khí chất như vậy, lẽ ra anh ta phải xuất hiện ở những khách sạn hay nhà hàng cao cấp mới phải. Đôi khi, trực giác của đàn ông rất khó hiểu. Anh ta nhìn chằm chằm Trần Nhược Hư lâu hơn một chút, nét mặt hơi căng thẳng, thậm chí còn chẳng buồn hỏi Lương Ninh muốn ăn gì, chỉ đặt mạnh tấm bảng đen nhỏ xuống trước mặt cô rồi quay người vào bếp.
Lương Ninh coi như không thấy, chỉ vào tấm bảng đen hỏi Trần Nhược Hư: “Được không?”
Trần Nhược Hư nhìn thấy trong đó có món niễng xào cần tây, anh ta không ăn cần tây, bèn cau mày: “Lương Ninh, em cảm thấy thích hợp không?”
Lương Ninh cũng nhìn thấy món niễng xào cần tây, nhưng cô ấy biết ý của Trần Nhược Hư là ám chỉ việc khác. Cô ấy đặt mạnh tách trà xuống bàn: “Trần Nhược Hư, hãy xác định rõ thân phận của anh khi đến nói chuyện với tôi hôm nay, có gì mà không thích hợp chứ?”
Trần Nhược Hư nói: “Nếu em đã biết rõ thân phận thì không nên để cảm xúc cá nhân xen vào công việc, anh không hứng thú với đời sống riêng tư của em.”
Lương Ninh đáp: “Tôi không có bất kỳ cảm xúc cá nhân nào cả, anh có hứng thú hay không là việc của anh, không liên quan đến tôi.”
Trần Nhược Hư không bình luận gì thêm.
Nhân viên phục vụ đi tới hỏi xem thực đơn cố định có cần kiêng món gì không, Lương Ninh nói: “Phần của anh ấy bỏ cần tây trong món niễng xào đi.”
Trần Nhược Hư mím chặt môi. Lương Ninh nhìn thấy món trứng hấp nấm tùng nhung, lại nói thêm: “Món trứng hấp, đừng cho nấm tùng nhung.”
Nói xong hai câu này cô ấy tự giễu cợt bản thân, tại sao vẫn còn nhớ những thói quen của anh ta, tại sao phải chăm sóc sở thích ăn uống của anh ta chứ, thật là ngớ ngẩn.
Trên bảng đen có tổng cộng bốn món, đã đổi mất hai món. Nhân viên phục vụ vào bếp báo lại yêu cầu với bếp trưởng: “Vị khách này không ăn những món có mùi nồng.” Bếp trưởng lại liếc nhìn kỹ Trần Nhược Hư đang ngồi bên ngoài rèm che.
Lương Ninh nói: “Cũng khó cho Diêu Viễn khi có thể hợp tác với anh bao nhiêu năm nay.”
Trần Nhược Hư kén chọn đến mức nào Lương Ninh là người rõ nhất. Hồi Lương Ninh mới đến Nam Giang, cô ấy mang đồ vệ sinh cá nhân vào phòng tắm chính ở phòng ngủ, ngày hôm sau phát hiện đồ dùng của Trần Nhược Hư đã bị dọn hết sang phòng tắm bên ngoài, anh ta không dùng phòng tắm chính nữa. Các sản phẩm tắm gội của anh ta đều là loại không mùi.
Lương Ninh cảm thấy hai người đã sống chung thì khó tránh khỏi việc phải nhường nhịn nhau, đành phải cất hết nến thơm và nước hoa đi không dùng nữa. Không chỉ có vậy, Trần Nhược Hư có một số món tuyệt đối không đụng đũa, sau này Lương Ninh mới phát hiện ra quy luật, đó là những loại rau có mùi nồng như rau mùi, cần tây, tần ô, nấm hương.
Lúc tình cảm còn mặn nồng, Lương Ninh giúp anh ta thu dọn hành lý đi công tác, phân loại đâu ra đấy, cẩn thận cho vào túi zip, Trần Nhược Hư quay về nhìn thấy liền dỡ ra sắp xếp lại toàn bộ, anh ta không thể chịu đựng được cách phân loại và gấp đồ của Lương Ninh.
Hồi đó từng có kế hoạch sinh con, định mua một căn biệt thự có sân vườn, Lương Ninh kể cho Trần Nhược Hư chuyện đi xem nhà, Trần Nhược Hư mất kiên nhẫn vì cách Lương Ninh miêu tả quá cảm tính và lan man, lúc thì khen căn này nhiều nắng, lúc lại chê căn kia ồn ào. Cuối cùng, Trần Nhược Hư bảo Lương Ninh xem xong thì gửi email cho anh ta.
Đến tận bây giờ Lương Ninh vẫn còn nhớ tâm trạng khi viết bức email đó, vừa cảm thấy người đàn ông này quả thực ưu tú, vừa hoài nghi có phải bản thân quá cảm tính nên đang làm lãng phí thời gian của anh ta hay không. Nhưng cô ấy chỉ muốn chia sẻ tâm trạng khi đi xem nhà, còn trong bức email này, tâm trạng và cảm nhận của cô ấy rõ ràng chẳng có giá trị gì.
Trần Nhược Hư không đáp lời Lương Ninh, chỉ hỏi: “Chuyện cổ phần em suy nghĩ thế nào rồi?”
Lương Ninh nói: “Sau khi rút lui Diêu Viễn có mang dự án SOLA theo không? Nội bộ SOLA đánh giá Diêu Viễn rất có năng lực, Diêu Viễn là người làm được việc, chỉ cần Diêu Viễn muốn mang đi thì thỏa thuận không cạnh tranh cũng chẳng cản nổi. Dự án hợp tác với Hoa Đạt sẽ không có lợi nhuận cao như vậy đâu, chẳng qua chỉ là để làm đẹp số liệu trên sổ sách mà thôi.”
Trần Nhược Hư đáp: “Không đâu, cổ phần của Diêu Viễn được chuyển đổi thành tiền mặt theo từng đợt, nếu em không yên tâm thì có thể liên kết với các đợt góp vốn của em.”
Lương Ninh cười khẽ: “Nếu anh thực sự yên tâm thì đã không đưa ra phương án này.”
Ngón tay cầm tách trà của Trần Nhược Hư gõ nhẹ, nét mặt đã lộ rõ vẻ không vui.
Dù sao cũng phải hợp tác, Lương Ninh nhìn thấy động tác này liền nâng tách trà lên chạm nhẹ vào tách của Trần Nhược Hư, chủ động xuống nước để anh ta có lối thoát: “Chúc chúng ta hợp tác vui vẻ.”
Nhân viên phục vụ mang lên một phần tráng miệng, là bánh Souffle, lớp đường bột bên trên vẽ hình một trái tim, góc dưới bên phải có một dòng chữ tiếng Anh nhỏ: I’m into you. (Anh thích em.)
Trần Nhược Hư liếc qua một cái. Hành vi tuyên bố chủ quyền, ấu trĩ, vô vị.
Lương Ninh nói: “Bảo bếp trưởng mang thêm một phần nữa lên đây.”
Nhân viên phục vụ đi một lúc rồi quay lại: “Bếp trưởng nói chỉ có một phần thôi ạ.”
Lương Ninh bảo: “Mang đi đi, cô nói với anh ta là tôi không thích đồ ngọt.”
Nhân viên phục vụ mang bánh đi, một lát sau nghe thấy tiếng đồ vật bị ném vào thùng rác vọng ra từ nhà bếp, Lương Ninh cảm thấy thật tẻ nhạt.
Trần Nhược Hư nói: “Tự rước lấy rắc rối.”
Lương Ninh gắt gỏng: “Trần Nhược Hư!”
Trần Nhược Hư ngậm miệng lại. Lương Ninh ăn xong bữa này không ở lại dùng thêm bữa phụ nữa mà cùng Trần Nhược Hư đi ra ngoài. Bếp trưởng đuổi theo gọi với theo từ phía sau: “Lương Ninh.”
Giọng Lương Ninh vừa lạnh lùng vừa cứng rắn: “Chúng ta kết thúc rồi.”
Bếp trưởng lại đuổi theo một đoạn đường, Lương Ninh đi thẳng không ngoảnh đầu lại. Do đi quá nhanh nên gót giày cao gót bị kẹt vào khe gạch lát đường, Lương Ninh rút được chân ra nhưng chiếc giày vẫn mắc kẹt nguyên tại chỗ. f*ck! Trần Nhược Hư thưởng thức xong màn kịch này mới chậm rãi bước tới, trong ánh mắt anh ta hiện lên nụ cười lạnh nhạt đầy vẻ giễu cợt, hoàn toàn không có ý định giúp đỡ, chỉ đứng đó chờ Lương Ninh mở lời.
Lương Ninh giậm mạnh chân xuống đất, dùng sức giật mạnh chiếc giày cao gót bị kẹt ra, cơn giận bùng lên ngùn ngụt: “Anh cười cái gì? Anh tưởng anh không tàn nhẫn à? Năm xưa bỏ ra vài triệu, giờ đây thâu tóm được cả một nền tảng thương mại khổng lồ như thế này. Đối tác muốn rút lui, anh lại còn bày trò trả tiền nhỏ giọt từng đợt, đã thế lại còn ràng buộc việc trả tiền với vốn góp của bên thứ ba. Tôi nói trước cho anh biết, anh lợi dụng tình cảm bao năm Diêu Viễn dành cho Ba Quang để chèn ép cô ấy thì không liên quan gì đến tôi, nhưng nếu anh dám giở trò đó với tôi, chúng ta cứ chờ xem.”
Trong cái ngành này, chuyện đối tác trở mặt thành thù dẫn đến công ty phá sản giải thể xảy ra như cơm bữa. Việc Diêu Viễn muốn rút khỏi Ba Quang chắc chắn không phải là quyết định bốc đồng nhất thời. Dù đã có ý định ra đi, cô vẫn đích thân xuống hiện trường để đảm bảo dự án X2y được bàn giao suôn sẻ. Trần Nhược Hư đã nắm được điểm yếu này, anh ta biết Diêu Viễn sẽ không bao giờ làm điều gì gây tổn hại cho Ba Quang, cô sẵn sàng hy sinh lợi ích cá nhân để bảo toàn sự toàn vẹn của nền tảng này.
Ánh mắt Trần Nhược Hư trở nên sắc lạnh và tàn nhẫn: “Anh khuyên em nên suy nghĩ cho kỹ trước khi mở miệng. Chẳng ai muốn Diêu Viễn rút lui cả. Nhưng cô ấy không có năng lực vận hành một nền tảng thương mại hóa. Nếu không phải do những sai lầm trong quyết định của Diêu Viễn thì Ba Quang đã chẳng dậm chân tại chỗ với quy mô nhỏ bé đến vậy. Với năng lực tài chính hiện tại của công ty, phương án rút vốn đó đã là phương án tối ưu và hợp lý nhất rồi.”
Nói xong, Trần Nhược Hư quay lưng bỏ đi. Lương Ninh cười mỉa, không biết nếu Diêu Viễn nghe được lời này thì sẽ nghĩ sao đây? Bao nhiêu năm ròng rã dẫn dắt đội ngũ, phát triển sản phẩm, tạo nên những bước đột phá cốt lõi đưa Ba Quang từ con số không trở thành một thực thể vững mạnh như ngày hôm nay, vậy mà giờ đây lại phải dâng tặng nguyên vẹn thành quả ấy cho người khác. Cầm chút tiền ra đi đã chẳng vui vẻ gì, lại còn nhận về một câu phán xét sai lầm trong quyết sách thật phũ phàng.
Lương Ninh xỏ giày vào và định đuổi theo, mới chạy được hai bước thì nghe cái “rắc”, gót giày gãy lìa. Cơn đau nhói từ mắt cá chân truyền lên tận óc, trẹo chân mất rồi.
f*ck x2!
Trần Nhược Hư nghe thấy tiếng động, quay đầu lại nhìn, sau đó quay lại bế bổng Lương Ninh lên.
Ra khỏi con hẻm đến đường lớn, Lương Ninh nói: “Tài xế của tôi ở bãi đậu xe bên cạnh, cảm ơn.”
Trần Nhược Hư nói: “Bảo cậu ta đến bệnh viện gặp đi.”
Lương Ninh: “…”
Trần Nhược Hư lại hỏi: “Em sống ở quận nào?”
Lương Ninh đáp: “Quận Phúc Điền.”
Trần Nhược Hư đưa Lương Ninh đến một bệnh viện tư nhân cao cấp ở quận Phúc Điền, cả hai đều là hội viên của bệnh viện này, thẻ của Trần Nhược Hư thậm chí còn do Lương Ninh làm giúp từ hồi ở Thượng Hải.
Trần Nhược Hư mắc chứng đau nửa đầu di truyền, đặc biệt tái phát dữ dội khi chịu áp lực lớn. Thời gian ngủ của anh ta được quản lý theo kiểu phân đoạn, mỗi đêm chỉ ngủ sâu từ hai đến bốn tiếng, ban ngày ngủ chợp mắt một đến hai tiếng.
Có một khoảng thời gian Mỹ Khoa Hưng Viễn đấu đá nội bộ gay gắt, Trần Nhược Hư bận rộn đến mức thức trắng đêm suốt nhiều ngày. Lần đầu tiên cơn đau nửa đầu tái phát, mặt anh ta trắng bệch, trán toát mồ hôi lạnh, đau đến mức mắt hoa lên. Lương Ninh sợ hãi đưa Trần Nhược Hư đi Thượng Hải kiểm tra, bác sĩ kết luận là đau nửa đầu di truyền, chỉ có thể vận động nhiều hơn, đau quá thì uống thuốc giảm đau, các phương pháp giảm nhẹ gồm massage, chườm đá và chải đầu.
Lương Ninh về nhà tra cứu đủ loại tài liệu, cố gắng chăm sóc chứng đau đầu cho Trần Nhược Hư. Khi anh ta ngồi làm việc, Lương Ninh sẽ đứng sau lưng cầm lược chải đầu cho anh ta. Trần Nhược Hư thường tranh thủ chợp mắt trong lúc Lương Ninh chải đầu. Khi ngủ, hơi thở anh ta nhẹ nhàng, hàng mi dày rậm, làn da trắng trẻo, đáng yêu đến mức khiến Lương Ninh cảm thấy như mình đang nuôi một chú mèo. Cũng trong khoảng thời gian này, Lương Ninh bắt đầu lên kế hoạch mang thai, cô ấy rất tận hưởng cảm giác thành tựu khi chăm sóc một “chú mèo”.
Đến bệnh viện chụp cộng hưởng từ, xương không bị tổn thương nhưng dây chằng bị rách, xuất hiện vết bầm tím và sưng lên một chút. Xử lý xong ở bệnh viện, Trần Nhược Hư mượn một chiếc xe lăn đẩy Lương Ninh đi. Ngang qua khoa Thần kinh, Lương Ninh hỏi: “Chứng đau nửa đầu của anh còn tái phát không?”
Trần Nhược Hư đáp: “Rất ít khi tái phát.”
Trần Nhược Hư đưa Lương Ninh về nhà. Cô ấy sống trong một căn hộ penthouse cao cấp rộng hơn hai trăm mét vuông, phía Nam nhìn ra cảnh biển Vịnh Thâm Quyến, phía Bắc là khu thương mại sầm uất. Tủ bên trong phòng ăn có một tủ rượu âm tường chứa đủ loại vang đỏ, trên giá treo những chiếc ly pha lê ngăn nắp. Ánh mắt Trần Nhược Hư lướt qua, dừng lại vài giây rồi lấy các loại thuốc trong túi ra đặt lên tủ.
Lương Ninh nhàn nhạt nói: “Cảm ơn anh đã đưa tôi về, có muốn uống một ly không?”
Trần Nhược Hư ngẩng đầu nhìn Lương Ninh. Cô ấy lại nói: “Ồ, quên mất anh không thích uống rượu.”
Trần Nhược Hư không nói gì cả, anh ta không biết cô ấy thích uống rượu.
Lương Ninh tiếp tục: “Nhưng anh thích cái gì đây? Quyền lực, địa vị?”
Trần Nhược Hư nói: “Lương Ninh, giữa em của bây giờ và anh của bây giờ có gì khác biệt chứ? Ngồi ở vị trí này thì phải gánh vác trách nhiệm tương xứng với vị trí này. Nếu việc làm giả số liệu bị phát hiện, em có bảo vệ Công nghệ Ba Quang không?”
Lương Ninh đáp: “Đúng là chẳng có gì khác biệt, tôi sẽ lập tức từ bỏ Công nghệ Ba Quang. Cho nên sau khi tôi góp vốn vào Ba Quang, tốt nhất anh hãy đưa ra những số liệu đẹp đẽ.”
Lương Ninh nhảy lò cò một chân định đi vệ sinh, Trần Nhược Hư bước tới đỡ lấy cô ấy. Lương Ninh nắm lấy cánh tay anh ta đi vào trong.
Trần Nhược Hư nói: “Chân em không được dính nước.”
Lương Ninh bảo: “Trên ban công có cái ghế gác chân.”
Trần Nhược Hư đi lấy ghế gác chân đặt dưới vòi hoa sen, lại lấy khăn tắm và sữa tắm đặt lên thành bồn tắm.
Lương Ninh nói: “Anh đi đi, tôi tự lo liệu được.”
Ra khỏi nhà Lương Ninh, Trần Nhược Hư ngồi trong xe dưới lầu một lát, gọi điện cho Triệu Tân Thành thêm vài điều khoản chi tiết vào thỏa thuận rút vốn, bảo Triệu Tân Thành sau khi bộ phận pháp chế duyệt xong thì gửi chuyển phát nhanh cho Diêu Viễn.
Lương Ninh không đi tắm ngay mà nhảy lò cò ra ban công, nhìn chiếc xe của Trần Nhược Hư dưới lầu rồi cười nhạt một tiếng. Cô ấy đã sớm không còn là Lương Ninh của năm xưa nữa rồi. Hợp tác với ai cũng vậy thôi, hợp tác để tối đa hóa lợi ích và giành phần thắng trong cuộc đấu tranh này.
Diêu Viễn nhận được bản chính hợp đồng thỏa thuận rút vốn cổ phần do Triệu Tân Thành gửi tới. So với phiên bản Trần Nhược Hư đưa cho cô xem trước đó, bản này có thêm không ít nội dung chi tiết. Trong đó có một điều khoản quy định việc chuyển đổi cổ phần thành tiền mặt theo từng giai đoạn của cô sẽ liên kết với các đợt góp vốn của bên thứ ba, tức Lương Ninh thuộc Tập đoàn Hoa Đạt.
Điều khoản này khiến Diêu Viễn rất bực bội. Trần Nhược Hư đã chuyển rủi ro tài chính sang cho cô và Lương Ninh, nghĩa là Lương Ninh góp vốn bao nhiêu thì cô mới được rút ra bấy nhiêu, nếu Lương Ninh không góp vốn thì cô không thể rút tiền. Cô ấn hợp đồng xuống bàn, chưa chịu ký.
–
Bánh soufflé là món bánh tráng miệng (hoặc món mặn) nổi tiếng từ Pháp, nổi bật với cấu trúc bồng bềnh, xốp nhẹ và mềm mịn nhờ kỹ thuật đánh bông lòng trắng trứng. Bánh thường được nướng hoặc rán phồng, thưởng thức ngay khi nóng để cảm nhận vị béo thơm, xốp như mây.