Diêu Viễn Chẳng Xa Xôi
Chương 93
Diêu Viễn Chẳng Xa Xôi thuộc thể loại Khác, chương 93 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Trước khi trời tối, Thương Kha đưa Diêu Viễn xuống núi, về phòng khách sạn tắm rửa thay quần áo trước.
Lần này ở lối vào đường mòn quanh núi, Diêu Viễn chủ động tháo mũ cầm trên tay. Con khỉ nhìn thấy Diêu Viễn liền vò đầu bứt tai, kêu ư ử rồi nhảy đi mất.
Vào phòng, Thương Kha giơ tay nắm lấy cổ áo phông phía sau kéo ngược lên, cởi áo ra, anh đứng gần bệ cửa sổ gọi điện cho dịch vụ giặt khô.
Ánh mắt Diêu Viễn không rời khỏi cơ ngực, cơ bụng và cơ thắt lưng săn chắc, đầy sức sống kia. Những giọt mồ hôi nhẹ nhàng bám trên những thớ cơ bắp được phủ một lớp mỡ mỏng, phản chiếu ánh sáng quyến rũ.
Thương Kha cúp điện thoại, hỏi: “Em không đi tắm à?”
Diêu Viễn đáp: “Ờm.”
Đợi nhân viên giặt khô đến lấy quần áo đi, Thương Kha sang nhà vệ sinh khác tắm nhanh một cái. Lúc đi ra thì Diêu Viễn đã thay xong quần áo, đứng ở hành lang ngẩng đầu nhìn anh.
Lần gặp mặt liên lạc gần nhất là một tháng trước khi Diêu Viễn say rượu, giày vò cả một đêm, sáng ra chưa nói được hai câu đã phải xa nhau.
Thương Kha nhìn chăm chú gương mặt Diêu Viễn khi cô bước tới. Ánh mắt anh mang đầy vẻ chiếm hữu, không khí xung quanh tràn ngập hương vị hoóc-môn. Diêu Viễn vô thức lùi lại hai bước, lưng đã áp vào cánh cửa.
Thương Kha đỡ lấy gáy Diêu Viễn, cúi đầu cắn nhẹ dái tai cô, hơi thở nóng bỏng phả vào người cô: “Bạn gái ơi, em có nhớ anh không?”
Vừa tắm xong toàn thân anh đều là mùi sữa tắm, trên ngọn tóc và mi mắt vẫn còn đọng những giọt nước. Bàn tay Diêu Viễn ôm lấy xương bả vai anh: “Ờm, anh đoán xem?”
Thương Kha không muốn đoán mà chỉ muốn hôn thôi. Anh ép Diêu Viễn lên cửa rồi hôn xuống. Tiếng thở dốc nặng nề của anh vang bên tai cô: “Anh rất nhớ em, đừng đi nữa được không?”
Gì? Gì thế? Diêu Viễn không nói nên lời, môi lưỡi bị nuốt trọn, nụ hôn này rất sâu, đầy dục vọng.
Hôn đến mức hơi mất kiểm soát, Thương Kha ôm Diêu Viễn lùi về sau. Diêu Viễn mất điểm tựa ở cánh cửa nên trượt xuống, Thương Kha nói: “Kẹp chặt lấy anh.”
Diêu Viễn đành phải quấn lấy người anh. Thương Kha đỡ lấy mông cô lùi về phía giường, theo động tác đó giường lún xuống một mảng. Thương Kha cởi giày cô ra, vừa xoa nắn lòng bàn chân vừa hôn cô.
Lòng bàn chân Diêu Viễn tê dại, ngón chân co lại, bị hôn đến mức thở dốc không ngừng, tim đập nhanh như đánh trống, nhưng cô vẫn tranh thủ cơ hội trêu chọc anh: “Không phải bảo là đi ăn tối trước sao?”
Thương Kha nửa người đè lên Diêu Viễn, ánh mắt trở nên sâu thẳm: “Chúng ta làm chuyện chính trước.”
Trong mắt Diêu Viễn thoáng hiện nét tinh nghịch, ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve những đường nét cơ bắp trên cánh tay người đàn ông: “Anh chăm sóc em thế này đấy à?”
Huyệt thái dương của Thương Kha giật một cái, cơ bắp toàn thân bắt đầu căng cứng. Anh không nói gì cả, đưa tay cởi cúc váy liền của Diêu Viễn.
Diêu Viễn lại kéo cánh tay Thương Kha: “Khoan đã, em đến đây là muốn an ủi anh mà.”
Thương Kha mất kiên nhẫn, dùng môi chặn lấy miệng cô, đây chính là cách an ủi mà anh cần.
Người đàn ông này quá quen thuộc với điểm nhạy cảm của cô, mà cô dạo này lại còn hay mít ướt, khóe mắt chẳng mấy chốc đã ướt đẫm lệ.
Khi Diêu Viễn tỉnh lại lần nữa thì đã hơn mười giờ tối, ngủ quá ngon nên không nỡ rời giường. Thương Kha đang ngồi trên ghế sofa gần cửa sổ xem máy tính, bên cạnh bật một cây đèn sàn.
Thương Kha nghe thấy tiếng Diêu Viễn tỉnh dậy liền nói: “Đi ăn tối thôi.”
Diêu Viễn lấy điện thoại từ dưới gối, liếc nhìn thời gian: “Muộn thế này rồi còn đồ ăn không?”
Thương Kha đã gọi điện đặt món ở nhà hàng từ trước: “Vẫn còn chỗ.”
Diêu Viễn ngồi dậy mặc quần áo rồi bước ra khỏi biệt thự. Các căn biệt thự trong sơn trang được cải tạo từ một ngôi làng cổ, tường đất ngói đen, đường lát đá, xây dựng dựa theo địa hình núi, cửa sổ được trổ rất cao.
Cách đặt tên biệt thự rất đặc biệt, có cả họ cả tên. Căn Diêu Viễn và Thương Kha ở tên là Sở Thanh Sơn. Thương Kha nói: “Tên biệt thự chính là tên của những người dân địa phương từng sống trong làng.”
Từ biệt thự đi ra, họ ngang qua một cây cổ thụ nghìn hai trăm năm tuổi cao chọc trời. Đứng ở vị trí cây cổ thụ có thể nhìn bao quát toàn bộ ngôi làng cổ và phong cảnh núi non xa xa như một bức tranh thủy mặc.
Diêu Viễn hít một hơi thật sâu, bốn bề núi xanh bao bọc, đúng là một quán bar oxy tự nhiên. Thời gian ở chốn đào nguyên này dường như cũng trôi chậm lại, khiến lòng người trở nên tĩnh lặng.
Men theo bậc đá đi xuống, dọc đường đi qua phòng trà, phòng kính để tắm nắng, phòng gym, sau cánh cổng thấp là một quán bar.
Bên ngoài quán bar là một thác nước nhỏ. Ngồi trên khu vực sân thượng bằng kính của quán bar, đối diện ngay với thác nước và núi rừng, không khí xung quanh lan tỏa hơi nước, mang theo sự ẩm ướt mát lạnh phả vào mặt.
Diêu Viễn đứng lại cảm nhận một lúc rồi nói: “Lát nữa chúng ta ghé uống một ly nhé.”
Thương Kha khoanh hai tay trước ngực, dựa nghiêng vào lan can, trong mắt thoáng hiện nét trêu chọc: “Em còn khóc nữa không?”
Diêu Viễn lườm anh một cái, má hơi nóng lên: “Không được à? Cổ phiếu nhà anh xanh lè thế kia mà anh còn tâm trạng trêu chọc em.”
Thương Kha khẽ cười một tiếng, vươn tay nắm lấy tay Diêu Viễn: “Cổ phiếu hơi xanh một chút cũng không sao mà.”
Trước cửa nhà hàng có đặt đèn dưới đất, giờ này trong nhà hàng chỉ có hai người họ. Diêu Viễn cảm thấy rất ngại ngùng, trong lòng thầm nghĩ lần sau không nên tới muộn thế này.
Diêu Viễn vốn là người có mức độ tập trung rất cao khi làm việc, nhưng cô thực sự không ngờ mức độ tập trung của người đàn ông trong chuyện này còn cao hơn.
Hễ cô vừa lơ đãng là bị anh kéo trở lại, buộc phải toàn tâm toàn ý nhập cuộc. Vì bị cuốn vào quá sức, sau khi đạt đến cao trào, cô thấy rất buồn ngủ, mắt không mở lên nổi, vừa nằm xuống là lịm đi suốt mấy tiếng đồng hồ.
Món ăn được mang lên, có một món thịt thỏ rừng phơi gió rất tươi ngon, Diêu Viễn ăn kèm với cơm hết sạch một bát lớn.
Diêu Viễn nói: “Vốn dĩ em định đi Thâm Quyến tìm anh, bao giờ anh về Thâm Quyến?”
Câu hỏi này khiến nét mặt vốn luôn thư thái của Thương Kha xuất hiện một vết nứt, để lộ sự phiền muộn. Anh đã ở Thâm Quyến quá lâu, Chủ tịch Thương mãi chưa chịu về nước, cách làm hiện tại của anh trong mắt Chủ tịch Thương chính là tiêu cực, biếng nhác, nói nhỏ thì là thái độ có vấn đề, nói lớn thì là không có tinh thần trách nhiệm với gia tộc.
Chủ tịch Thương miệng thì nói đã chấp nhận việc hai người con trai không nối nghiệp, nhưng thực tế lại không phải vậy. Ông nắm rõ lịch trình của anh như lòng bàn tay. Trở về Thâm Quyến, bóng ma tâm lý từ Chủ tịch Thương tăng lên gấp bội, khiến Thương Kha buộc phải đối mặt lại với những trải nghiệm thời thơ ấu, nỗi sợ hãi khi bị chi phối.
Thương Kha im lặng một lúc. Quen biết đã lâu, đây là lần đầu tiên Diêu Viễn trực tiếp cảm nhận tâm trạng sa sút của người đàn ông này. Thương Kha không nói thì cô cũng không hỏi thêm, chỉ tùy tiện nói: “Lát nữa gọi cho anh thêm mấy ly, nếu anh khóc thì em cho anh mượn bờ vai.”
Câu nói này ngược lại khiến Thương Kha thư giãn hơn. Thái độ hờ hững nhẹ nhàng của Diêu Viễn khiến anh cảm thấy cảm xúc của mình cũng chẳng có gì to tát, là kiểu bình thường đến mức còn có thể đem ra nói đùa: “Vậy anh cảm ơn em nhé.”
Ăn xong, hai người đi dạo một vòng quanh sơn trang cho tiêu cơm rồi đến quán bar. Trên đường đi, họ nhận được điện thoại của Tạ Triết Tây, anh ta nói bọn họ đang ở quán bar và bảo Thương Kha dẫn người qua chơi. Thương Kha đáp là đang trên đường tới.
Sơn trang mang lại cảm giác rất thanh tịnh, nhưng vào quán bar mới phát hiện có khá nhiều người, đặc biệt là khu vực sân thượng bằng kính ngắm cảnh thác nước đã chật kín chỗ.
Tạ Triết Tây đã giữ chỗ trước, Thương Kha và Diêu Viễn đi tới ngồi xuống. Thương Kha giới thiệu Vương Khiên cho Diêu Viễn, Tạ Triết Tây nói: “Sao không giới thiệu tao?”
Thương Kha đáp: “Mặt mày lớn thế rồi không cần giới thiệu đâu.”
Tạ Triết Tây mắng: “Cút!”
Vương Khiên lướt điện thoại thấy một đề vật lý thi đại học phi thực tế liền bật cười. Tạ Triết Tây ghé lại xem rồi bảo: “Cái đề này bị thần kinh hả, vịt con làm sao đẻ ra trứng gà được.”
Vương Khiên đưa điện thoại cho Thương Kha, Thương Kha và Diêu Viễn cùng xem đề bài: Vịt con đang bơi trong chum nước thì đẻ một quả trứng gà, sau khi đẻ trứng, chiều cao mực nước trong chum thay đổi bao nhiêu.
Diêu Viễn gọi cho Thương Kha một ly Long Island Iced Tea, tự gọi cho mình một ly Mojito. Tạ Triết Tây lấy ra một bộ bài rủ mọi người cùng chơi, Diêu Viễn và Thương Kha nhìn nhau, được rồi, đêm nay có người phải khóc đây.
Tạ Triết Tây và Vương Khiên một phe, Diêu Viễn và Thương Kha một phe.
Thực tế, họ đánh bài khá tùy ý và ôn hòa, chỉ là một ván bài vui vẻ giữa bạn bè, có thắng có thua. Tạ Triết Tây nói: “Các người nhàm chán quá, có thể tung hết thực lực ra được không?”
Thương Kha hỏi: “Mày chắc chứ?”
Tạ Triết Tây nói: “Đánh bài đương nhiên phải so kè cao thấp mới vui.”
Điện thoại Diêu Viễn có tin nhắn đến, cô liếc nhìn rồi nói: “Đợi một chút, em đi vệ sinh đã.”
Tạ Triết Tây coi như đã nhận ra, phong cách đánh bài của Diêu Viễn rất giống Vương Khiên, anh ta nói với Thương Kha: “Hôm nay là ván solo giữa hai ta.”
Ba người họ đánh tùy tiện một ván, nhân viên phục vụ mang tới ba ly rượu, Tạ Triết Tây hỏi: “Ai gọi thế?”
Thương Kha và Vương Khiên đều lắc đầu. Nhân viên phục vụ chỉ về phía một chiếc bàn cách đó không xa, nơi có ba cô gái đang ngồi: “Các cô ấy mời các anh uống.”
Vương Khiên và Tạ Triết Tây đều độc thân, Thương Kha nói: “Hai ly là đủ rồi.”
Nhân viên phục vụ mang một ly rượu đi. Một lát sau, bên kia có một cô gái bị đẩy về phía này, tay cầm ly rượu đó. Cô gái đặt ly rượu xuống trước mặt Thương Kha: “Rượu đã mời không có lý nào lại thu về.”
Thương Kha ngẩng đầu nhìn thoáng qua, mím môi không nói gì.
Cô gái lại lấy điện thoại ra, nói: “Kết bạn WeChat nhé.”
Khóe mắt Thương Kha nhìn thấy Diêu Viễn đang đi tới, anh hất cằm ra hiệu về phía Diêu Viễn: “Phiền cô tránh đường một chút, bạn gái tôi quay lại rồi.”
Cô gái quay đầu lại nhìn, hướng đó chẳng có ai đi tới, bèn cho rằng Thương Kha đang kiếm cớ từ chối mình: “Chỉ kết bạn WeChat thôi mà, có cần thiết phải thế không?”
Thương Kha nhìn lại cũng không thấy người đâu, quét mắt một vòng mới tìm thấy cô. Hóa ra Diêu Viễn vừa đi tới, thấy bên cạnh anh có người đứng nên tìm một cái ghế gần đó ngồi xuống, chống cằm xem kịch hay. Anh thật sự hết nói nổi.
Thương Kha im lặng vài giây, không có động tĩnh, muốn để người ta thấy khó mà lui.
Tạ Triết Tây thì thấy hả hê khi người khác gặp họa, có chút cảm giác như quay lại thời đại học. Cô gái nào ngỏ ý với anh ấy, anh ấy đều phải hỏi một câu: “Cô nói thẳng đi là thích tôi hay thích Thương Kha?” Nói xem có khốn nạn không chứ. Vương Khiên không có kinh nghiệm, không giỏi xử lý các mối quan hệ nam nữ nên chỉ nhìn mà không nói gì cả.
Gương mặt cô gái lộ vẻ bướng bỉnh, đặt điện thoại lên bàn, đứng đó chờ đợi, cúi đầu nhìn anh.
Thương Kha đành phải từ chối thẳng thừng: “Không tiện lắm.”
Cô gái kia cũng rất dứt khoát, cất điện thoại rồi quay người bỏ đi. Trở về bàn, ba cô gái chụm đầu thì thầm vài câu rồi đồng loạt nhìn về phía này, vẻ mặt có chút ngượng ngùng.
Thương Kha nhìn Tạ Triết Tây và Vương Khiên, vài giây sau anh đứng dậy đi tới quầy bar nói nhỏ với bartender. Ngay sau đó, tiếng chuông vang lên, cả quán bar im lặng. Bartender hắng giọng nói: “Có một quý ông nói rằng đang rất hạnh phúc khi ở bên bạn gái nên anh ấy muốn mời tất cả các vị khách ở đây một ly.”
Cả quán bar bùng nổ tiếng hoan hô và hò reo, bầu không khí trở nên vô cùng sôi động.
Trên đường từ quầy bar trở lại, Thương Kha chẳng nói chẳng rằng, cau mày lôi Diêu Viễn đang ngồi xem kịch hay đi thẳng một mạch ra khỏi quán bar. Anh đi vừa nhanh vừa gấp, kéo cô đến góc tối dưới chân tường bao quanh quán bar.
Lưng Diêu Viễn áp chặt vào tường, hơi lạnh thấm qua lớp váy liền mỏng manh. Hơi thở hai người quấn quýt lấy nhau, mang theo hương chanh và mùi rượu.
Những người bước ra từ quán bar cười đùa đi ngang qua, dường như không nhìn thấy hai người họ. Thương Kha cúi đầu cắn vào má cô: “Xem vui không?”
Động tác cắn người của Thương Kha khá thô bạo, biểu cảm dường như còn có chút tức giận. Điều này khiến Diêu Viễn vừa thấy đau lại vừa thấy hưng phấn.
Diêu Viễn quan sát gương mặt Thương Kha, chỉ nghĩ anh đang muốn chơi trò tình thú với mình nên cũng chẳng bận tâm mấy, cô đùa lại: “Đẹp trai lắm, có thể kết bạn WeChat không?”
Thương Kha nhìn chằm chằm Diêu Viễn, bỗng nhiên lùi lại một bước, giữ khoảng cách lịch thiệp của một quý ông, khách sáo và lạnh lùng như đang nhìn một người xa lạ: “Xin lỗi, tôi có bạn gái rồi.”
Phản ứng trong tích tắc của Diêu Viễn là, anh nhập vai rồi sao? Vậy bước tiếp theo là gì nhỉ? Cô nói: “Anh Thương này, em cũng có bạn trai rồi, đây là bí mật nhỏ giữa chúng ta nhé.”
Thương Kha: “…”
Thương Kha lúc này không chỉ có cổ phiếu rớt giá xanh sàn, mà trên đầu hình như cũng “xanh” lên chút rồi.
Bàn tay Diêu Viễn nhẹ nhàng vuốt ve những đường nét cơ bắp trên cánh tay anh, giống hệt như lần đầu tiên ở Santorini, trong sự xa lạ tột cùng lại ẩn chứa sự gợi tình nồng đậm.
Thương Kha nhìn Diêu Viễn. Đôi mắt cô mảnh dài, khi cười đuôi mắt cong lên, bọng mắt hiện rõ. Người phụ nữ này chính là hình mẫu mà anh yêu thích.
Lời nói và ngôn ngữ cơ thể của cô đều đang kích thích dây thần kinh của anh. Anh biết rất rõ nếu cứ tiếp tục thế này, sự việc sẽ lại đi theo hướng mà anh không mong muốn.
Nếu là anh nhìn thấy Diêu Viễn bị người ta tán tỉnh, phản ứng của anh chắc chắn sẽ không phải là ngồi bên cạnh xem kịch hay.
Tâm trạng phức tạp khi kéo Diêu Viễn ra ngoài ban nãy giờ lại ùa về trong lòng anh. Trước bữa cơm, anh đã nhận được thỏa thuận chuyển nhượng cổ phần mà công ty tài chính do Diêu Viễn ủy thác gửi lại cho Quỹ đầu tư Thâm Nhuệ.
Diêu Viễn đã không chấp nhận mức giá cổ phần mà anh đề nghị, điều này khiến anh cảm thấy bản thân không được cô cần đến.
Diêu Viễn nhìn sắc mặt Thương Kha dần khôi phục vẻ tỉnh táo và lạnh nhạt.
Gió núi thổi qua, đêm hè se lạnh, chiếc đèn dưới đất trong góc tỏa ra ánh sáng vàng hiu hắt.
Thương Kha đứng chắn gió, che đi luồng gió thổi tới, cả hai người đều im lặng.
Lại có người cười đùa bước ra từ quán bar, vừa khéo chính là ba cô gái mời rượu ban nãy. Đợi họ đi khuất, Diêu Viễn mới nói: “Chuyện lúc nãy, anh cảm thấy em không nên tránh sang một bên để nhường không gian cho anh sao?”
Thương Kha đương nhiên biết cách xử lý của Diêu Viễn không có vấn đề gì. Nhưng chính cái cách hành xử chừng mực, không vượt quá giới hạn này lại khiến anh cảm thấy khi đối mặt với anh, sự lý trí và kiềm chế của Diêu Viễn lấn át cả những xúc động cảm tính: “Em biết anh không có ý đó mà.”
Diêu Viễn thắc mắc: “Em không biết anh có ý gì.”
Thương Kha không tiếp tục chủ đề này nữa, anh nói sang một chuyện dễ mở lời hơn: “Thỏa thuận chuyển nhượng cổ phần anh nhận được rồi. Ít nhất hãy để anh làm chút gì đó cho em.”
Khóe miệng Diêu Viễn thoáng hiện nét cười rồi lại rất kiềm chế thu lại. Cô hiểu rồi, đây là lời cáo buộc rằng anh không được cô cần đến. Cô đành phải dốc lòng dỗ dành: “Em cần anh chăm sóc em, ngày nào cũng phải làm bữa sáng, còn phải cùng em chạy bộ nữa.”
Ánh mắt Thương Kha bắt đầu sáng lên, đuôi mắt dần cong lại, nhưng rồi anh lập tức tỉnh táo, nói ra một sự thật: “Thâm Quyến và Nam Giang cách nhau hơn một nghìn cây số.”
Diêu Viễn nói: “Ồ? Vậy xem ra chỉ có thể là em đi Thâm Quyến thôi.”