Chương 21: Như Gặp Phải Ma

Đỉnh Cấp Chó Điên Alpha Liều Mạng Đánh Dấu Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 21 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

"Hả? Con trai?... Thừa An?"
"Lục-- Thừa-- An--!"
"Con ngẩn ngơ cái gì thế?!"
Kỷ Mạc bất ngờ thúc mạnh vào cánh tay Lục Thừa An, lại còn vỗ bốp vào gáy cậu, chống nạnh, bực bội nói:
"Chỉ nấu bữa cơm thôi mà cũng ngẩn ngơ ra được à? Con định cho nổ tung cái bếp đấy hả? Trong nhà còn cái gì chưa bị con phá tan tành không? Kiếm được đồng tiền dễ lắm chắc?!"
"Không ngẩn, không ngẩn mà..." Lục Thừa An ôm lấy sau đầu, đau đến mức nhăn nhó. Lực tay ba cậu không mạnh lắm, nhưng mấy hôm trước bị đám người kia đánh toàn nhắm thẳng vào đầu, giờ vẫn chưa khỏi.
"Ba, đầu con còn đau, ba đừng gõ nữa. Con chóng mặt..."
"Nấu xong chưa?" Kỷ Mạc nhòm vào nồi xem, bụng cũng réo lên đúng lúc.
"Sắp rồi, sắp rồi."
Lục Thừa An có biết nấu ăn quái đâu, từ nhỏ đã không có kỹ năng này. Nhưng ba cậu là một Omega yếu đuối, mười ngón tay không quen việc bếp núc, còn bố cậu là một Beta bận rộn, thường xuyên ra ngoài bàn công việc, lúc nào cũng có thể dẫn bạn bè về nhà rồi lại dẫn bạn đi. Mọi việc nhà chỉ có thể đến tay cậu làm.
Nấu ngon hay dở thì cũng đành chịu vậy.
Dù sao thì món Lục Thừa An giỏi nhất là luộc bắp cải, mà còn thường xuyên quên cho muối.
"Lần trước con nấu cơm làm hỏng cái tạp dề đen của ba, lần này cẩn thận đấy. Đấy là quà cha tặng đó." Kỷ Mạc kéo tạp dề màu đen đang buộc quanh eo Thừa An, dặn dò với giọng điệu không yên tâm:
"Cái đó mấy chục đồng liên minh đấy, không rẻ đâu."
"Vâng vâng, được ạ." Lục Thừa An đảm bảo, cố gắng gạt bỏ hình ảnh chiếc tạp dề gợi cảm mà ba cậu đột nhiên nhắc tới ra khỏi đầu.
Còn bị Cảnh Thượng mắng là đồ lẳng lơ.
Mà giờ cái tên chó má đó lại muốn trêu chọc đồ lẳng lơ này cơ đấy.
Nghĩ đến đây, Lục Thừa An lại bất giác ngẩn người. Ba ngày trước, lần cuối cùng gặp Cảnh Thượng, cậu đã mở miệng nói những lời khó nghe. Thế nhưng, không khiến Cảnh Thượng buồn nôn, trái lại suýt tự mình nôn ra rồi.
Cậu đề nghị Cảnh Thượng cắn tuyến thể của mình.
Còn nhiệt tình rao bán mùi pheromone.
Thậm chí còn gợi ý hai người... lên giường.
Làm tình.
Cảnh Thượng đã nói gì?
Không phải "cút" cũng không phải "rác rưởi" càng không phải "ghê tởm", mà là "được".
Lục Thừa An ba ngày nay không đến trường, ngay cả Cố Văn nhắn tin hỏi cậu ở đâu, có phải lại đánh nhau, bị thương rồi tự mình chịu đựng không, cậu cũng chẳng có tâm trạng trả lời.
Mỗi tối cũng không ra cửa ngồi đếm sao trên trời nữa. Sao chỉ biết nháy mắt, chứ chẳng chịu mở miệng cho cậu lời khuyên. Chó Cảnh biết bao nhiêu là hoạt động phải tham gia, ngày nào cũng có, Điền Tân lái xe ra vào đều phải đi ngang qua nhà họ Lục.
Lục Thừa An vẫn chưa nghĩ ra nên dùng vẻ mặt gì để đối diện với Cảnh Thượng, tóm lại là hiện giờ không thể giả vờ thích, càng không thể giả vờ tình sâu nghĩa nặng được.
Lỡ như cậu không nhịn được, nổi hết da gà mà đấm Cảnh Thượng mấy phát, thì cậu cũng đành chịu. Nhưng chó Cảnh giàu như vậy, cậu còn phải dựa vào hắn để ăn cơm, một cây ATM tuy ghét mình nhưng lại rất chịu chi, Lục Thừa An nhất định phải nắm chặt.
Phải thờ phụng như thần tài vậy.
Vì vậy, để ngăn chặn tình huống trên xảy ra, giải quyết tận gốc, Lục Thừa An trốn ở nhà không ra ngoài.
Nói là trốn ở nhà cũng không hẳn. Ban ngày cứ ngủ dậy là ăn mặc chỉnh tề rồi nghênh ngang ra ngoài. Trông như thể đến trường học hành chăm chỉ, nhưng thực chất là lén kẹp con mèo đến nơi từng giúp Trình Phỉ Bạch đánh nhau.
Đến giờ cơm, lại canh lúc không ai trong lớp xuống ăn thì trèo tường quay về trường, dùng thẻ cơm của Cảnh Thượng, thời gian còn lại thì vác thân ra ghế dài nằm phơi nắng.
Ăn uống no say, vui vẻ khôn tả.
Phơi nắng nhiều vết thương mau lành.
"Lục Thừa An, lại đây, để ông đây gãi cằm cho mày."
Lục Thừa An gập một tay, lòng bàn tay hướng lên gối sau đầu. Tay kia vờn vờn mép ghế bong tróc sơn rồi buông thõng xuống, sờ thấy 'Lục Thừa An' đang điên cuồng cọ vào mu bàn tay và lòng bàn tay cậu.
"He he, sờ sướng thật, bộ lông mày vừa mềm vừa dày." Ánh nắng chói chang khiến cậu không mở mắt nổi, Lục Thừa An khoan khoái nhắm mắt, mặc cho ánh nắng ấm áp chiếu lên má.
"Thiếu tướng Trình nói mày rất thích tao, giờ tao vẫn không dám tin. Thật hay giả vậy? Cha tao nói mày kêu gừ gừ như sấm là đang bất mãn, là ghét tao lắm. Từ nhỏ đến lớn cha chưa bao giờ lừa tao, cha đối xử với tao rất tốt, cho nên..."
Thở dài một hơi sầu não, Lục Thừa An tặc lưỡi: "Nhưng mà chị ấy cũng chưa lừa mình bao giờ, tuy bọn mình mới quen nhau có mấy ngày thôi."
Vậy nên... rốt cuộc chó Cảnh có ý gì?
Haiz, đồng tử Thừa An khẽ động dưới mí mắt mỏng, trực giác chợt lóe lên, cậu tìm ra câu trả lời.
Cảnh Thượng là ai chứ, thân phận cao quý, con cưng của trời, có thể sinh ra trong nhà họ Mục, cuộc đời chỉ có thể gói gọn trong hai chữ "hack game". Vậy mà một người đáng lẽ phải thuận buồm xuôi gió, không gặp bất cứ phiền phức nào như thế, mấy năm nay lại cứ bị một con ruồi đáng ghét như Lục Thừa An bám lấy, không thể đánh, không thể giết.
Biết bao nhiêu con mắt đang nhìn, nếu hắn dám ra tay đánh Lục Thừa An, vậy thì chứng tỏ lễ nghi cao quý của giới thượng lưu cũng chỉ là thứ vứt đi. Sức tự chủ của một Alpha cấp cao mà kém thế thì người khác sẽ cười cho thối mũi.
Nếu như hắn không kiểm soát được mà đột nhiên nảy sinh ý định sát hại, vậy thì chỉ có thể chứng tỏ Cảnh Thượng còn trẻ, cảm xúc chưa làm chủ nổi. Nhưng hắn là con trai Mục Thượng tướng, từng lời nói, từng hành động đều bị xã hội soi xét, nên hắn phải luôn lý trí, luôn tỉnh táo.
Đối phó với một kẻ phiền như Thừa An, hắn chỉ mắng vài câu, mà lời lẽ còn sạch sẽ hơn cả những kẻ hay chửi Thừa An ngoài kia. Ba năm trôi qua, thầy trò trong trường ai nấy đều khen Cảnh Thượng có giáo dưỡng, y hệt phong thái của cha hắn.
Bây giờ Cảnh Thượng đã nghĩ thông suốt, tỏ vẻ hòa nhã với Lục Thừa An, ngay cả chuyện thuận theo lời Lục Thừa An dù trái ý mình cũng làm được, đúng là cao tay thật.
Sau này chắc chắn sẽ có thêm nhiều người tung hô hắn. Chẳng phải dạo gần đây báo chí đưa tin, nghị quyết chọn Mục Hàn Vân làm Nguyên soái đang được tiến hành rồi sao? Cảnh Thượng đương nhiên phải giữ hình tượng cho thật đẹp.
Lục Thừa An đột nhiên nghĩ thông suốt mọi chuyện, năm ngón tay khép lại, vuốt ve từ gốc đuôi đến chóp đuôi của 'Lục Thừa An'.
Cậu cảm nhận được một cái đuôi xù lông đang run run lắc lắc trong tay mình, 'Lục Thừa An' kêu nheo nhéo, Lục Thừa An rùng mình mắng: "Ơ hay, mày lẳng lơ cái gì đấy? Không phải là động dục rồi đấy chứ."
Sau đó đưa tay sờ một cái thì sờ thấy có hai hòn: "Mèo đực à. Tao không có mèo cái cho mày đâu, nên là yên phận đi. Bản thân tao còn chưa có đối tượng, mày đừng hòng tìm được trước tao, hừ."
"Chó Cảnh à chó Cảnh, thì ra là có ý này." Chỉ cần không phải đột nhiên coi trọng cậu là được rồi, khiến người ta sợ chết khiếp.
Tâm trạng Lục Thừa An thông suốt vô cùng, nếu Cảnh Thượng đã muốn duy trì hình tượng chính trực của con trai thượng tướng, vậy thì cậu lại cứ thích kiếm chuyện đấy.
Lục Thừa An đảo mắt một vòng, trong tay vẫn còn đang vê hai hòn bi của mèo, vô số ý nghĩ xoay vần, va chạm vào nhau, bắt đầu tính toán.
"Rè."
Điện thoại rung lên, Lục Thừa An "xoạt" một cái, mở mắt rồi bật dậy.
Mải nghĩ đến cái tên chó má Cảnh Thượng kia, đàn anh vẫn còn đang đợi cậu mà.
"Rè."
Tin nhắn mới đến, chẳng biết điều chút nào, còn cực kỳ đáng ghét khi ngang nhiên chen ngang trước tin nhắn quan tâm của Cố Văn, đập thẳng vào mắt.
Lục Thừa An sốt ruột nghiến răng, muốn xóa đi cho rồi, nhưng tay lại trượt mở ra.
Số lạ:【Lục Thừa An, quay lại đi học đi. Mấy hôm trước mày đánh nhau với mấy đứa kia, cuối cùng là Cảnh Thượng giúp mày giải quyết. Mày không nói cảm ơn thì thôi, giờ còn trốn học mãi, rốt cuộc muốn làm gì thế hả? Mày có biết Cảnh Thượng đang bệnh không, mau quay lại đi học đi. Nhanh lên quay lại đi học mau quay lại đi học nhanh mau quay lại đi học mau quay lại đi học mau quay lại đi học mau quay lại đi học mau quay lại đi học!】
"Con mẹ nó, đầu óc có vấn đề à, rốt cuộc là trốn xó nào thế hả đồ rùa rụt cổ. Má nó, tao khuyên mày trốn kỹ một tí, coi chừng ông đây bắt được thì chặt mày tám khúc, ném xuống cống cho lũ chuột hôi hám ăn!"
Lục Thừa An tức sôi máu, vội chặn số này, xóa luôn, rồi cầm điện thoại mà chửi thêm một hồi.
"... Bệnh rồi?" Một lát sau, cậu lẩm nhẩm lại mấy chữ vừa thấy trong tin, chắc chắn mình không đọc nhầm.
"Thôi được rồi, mình còn phải ăn cơm của hắn, uống nước của hắn, tiêu tiền của hắn nữa. Bị bệnh thì vẫn nên quan tâm một chút, đây là chức trách của một con chó liếm chân như mình."
Lục Thừa An bế 'Lục Thừa An' lên rồi kẹp như kẹp một tập tài liệu, bí mật đưa về ngôi nhà hộp giấy giấu trong góc nhà, sau đó chạy về trường.
Chạy đi.
Sắp sang tháng tư, thời tiết ấm áp xen lẫn chút oi bức, Lục Thừa An cởi áo khoác, mặc một chiếc áo thun ngắn tay màu đen. Mái tóc đen theo nhịp chạy mà bay ngược về phía sau, để lộ vầng trán đầy đặn. Chỉ có điều trên trán cậu có một vết bầm, đuôi mắt cũng có một vết, những vết thương do đánh nhau mấy hôm trước vẫn chưa lành hẳn.
Đôi chân dài nhẹ nhàng thay nhau đạp trên mặt đất mà không gây ra tiếng động, dường như cậu là một hạt bụi giữa thế gian, nhẹ tênh.
Bước chân Lục Thừa An cực nhanh, ngay cả gió cũng không đuổi kịp cậu.
Tiếng hét cuồng nhiệt cùng cú đạp cửa sau vang dội, chấn động lòng người. Ngực Lục Thừa An như muốn nổ tung, hơi thở loạn nhịp, không kịp điều hòa, nhưng hắn chính là kiểu người đơn phương chuyên nghiệp. Từ giây cậu xuất hiện ở cửa sau lớp học, ánh mắt đã cuống quýt tìm kiếm bóng dáng Cảnh Thượng.
Là thật, Cảnh Thượng quả thật đang bệnh.
Số lạ kia không hề lừa cậu.
Ngày thường, cho dù bận rộn thế nào, Cảnh Thượng tuyệt đối sẽ không bao giờ gục xuống bàn nhắm mắt nghỉ ngơi, càng đừng nói tới bộ dạng mệt mỏi, gương mặt trắng bệch, yếu ớt lộ ra như thế. Hắn chưa từng ngủ trưa.
Hoặc nói đúng hơn là chưa bao giờ ngủ trưa trước mặt người khác. Đó cũng là cái tật xấu chết tiệt của hắn.
Ấy vậy mà hôm nay Cảnh Thượng lại ngủ.
Mà Lục Thừa An xưa nay không để tâm người khác nghĩ gì, muốn làm gì thì làm, mà làm là làm cho ầm ĩ.
Thế nên tiếng động nổ vang khi cửa sau bị húc mạnh cùng tiếng gào thấu trời lập tức đánh thức Cảnh Thượng từ giấc ngủ giả vờ. Anh nặng nề mở mí mắt, rồi từ từ ngồi thẳng dậy, nghiêng đầu nhìn về phía Lục Thừa An, giọng âm u, lạnh lẽo:
"Lục Thừa An, muốn chết?"
"Em đương nhiên là muốn sống rồi anh Cảnh, em còn chưa hẹn hò với anh mà."
Lục Thừa An tiện tay ném chiếc áo khoác lên chiếc bàn đã ba ngày không dùng, rồi bất ngờ cúi xuống, nghiêng người, đối diện với ánh mắt băng lãnh cùng gương mặt tái nhợt ấy, cậu dùng hai bàn tay ôm lấy mặt Cảnh Thượng, áp trán mình sát vào.
Cậu cũng chẳng hỏi xem có được chạm vào không, mà thẳng thừng áp trán lên trán anh, trao đổi nhiệt độ cơ thể.
Đôi mắt tím sẫm của Cảnh Thượng thoáng lóe lên kinh ngạc, ngay lập tức biến sắc, cánh tay vung lên định hất cậu ra.
[Cũng không nóng lắm, sao sắc mặt lại khó coi vậy nhỉ?]
Tay Cảnh Thượng khựng lại giữa không trung, nghi ngờ nhìn chằm chằm vào miệng Lục Thừa An.
Khóe môi có hai vết bầm, là vết thương do giúp tên Omega có ngoại hình bình thường kia đánh nhau mà thành. Nhưng đôi môi nhạt màu của cậu ta hoàn toàn không hề mở ra.
Lúc này, Lục Thừa An đang áp trán vào Cảnh Thượng khẽ đổi hướng, giống như hai người đang hôn nhau đổi bên, để trán tìm một vị trí mới mà áp vào nhau.
[Đúng là không nóng, không sốt, vậy hắn bị sao vậy cà? Nếu mình hỏi hắn, hắn có nổi giận đuổi mình đi không nhỉ, mình thấy hắn bây giờ có vẻ không dễ chọc đâu. Chú Cảnh lại đánh hắn à?]
"..."
Cảnh Thượng cau chặt mày, cứng đờ tại chỗ như gặp phải ma, chỉ có đồng tử là khẽ run rẩy, nhìn Lục Thừa An không chớp mắt.
Từ đầu đến cuối đều toát ra tín hiệu cực kỳ không muốn tin, hoàn toàn trái ngược với vẻ mặt thanh cao, lạnh lùng, cấm dục thường ngày của hắn.
"Các em..."
Cố Văn cầm sách giáo khoa bước vào, lời chưa nói hết đã khựng lại, ánh mắt nhìn thẳng về phía cuối dãy.
"Bạn học Lục, em đang làm gì vậy?"