70. Chương 70: Anh đã giết tôi rồi

Đỉnh Cấp Chó Điên Alpha Liều Mạng Đánh Dấu Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 70 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Cuộc sống cấp ba kết thúc, Lục Thừa An lại trở nên nhàn rỗi, cả ngày chỉ quanh quẩn trong phòng ngủ trên tầng hai nhà họ Mục để ngủ nướng.
Thật ra cậu cũng không muốn như vậy, ai bảo Cảnh Thượng không biết kiềm chế cơ chứ. Cứ hễ ở bên cậu là lại như chó điên gặp phải thịt sống, mắt đỏ ngầu mà vồ vập.
Cậu thẳng thừng phủ nhận mọi hành vi quyến rũ mà mình đã làm trong suốt thời gian qua, đổ hết tội lỗi lên đầu chó Cảnh.
Hơn nửa tháng sau kỳ thi đại học, cuối tháng 6, tiếng ve kêu ồn ã, Lục Thừa An, người gần như ngày nào cũng chỉ quanh quẩn trên giường, sau khi ngủ đủ 18 tiếng một lần nữa, duỗi người một cái, sau cơn đau nhức mới bình tâm suy nghĩ, tuyệt đối không thể tiếp tục như thế này nữa.
Cậu lê dép loẹt quẹt vào phòng tắm rửa mặt rồi mặc quần áo, sau đó kéo ra một chiếc vali nhỏ màu đen từ trong góc. Không thèm nhìn, cậu mở tủ quần áo của Cảnh Thượng, tiện tay lấy áo thun, quần dài, liên tiếp mười mấy bộ. Lấy ra xong cũng chẳng gấp ghé tử tế, cứ thế quẳng vào vali một cách bừa bãi, chẳng mấy chốc không gian đã chẳng còn lại bao nhiêu.
Cuối cùng, Lục Thừa An tay cầm mấy chiếc q**n l*t đứng bên cạnh vali trầm tư, suy nghĩ xem nên tiếp tục nhét vào như thế nào.
"Em đang làm gì?"
Cảnh Thượng đột nhiên xuất hiện ở cửa, Lục Thừa An không cần ngẩng đầu cũng biết tóc anh đang nhỏ nước, toàn thân toát ra vẻ hung tợn, vừa mới từ sân tập luyện đánh nhau với Điền Tân về.
Lục Thừa An nói: "Dọn đồ đi chơi chứ sao."
Cậu lắc lắc mười mấy chiếc q**n l*t có tông màu tương tự nhau trong tay
"Còn nhiều cái chưa nhét vào được, nhưng nó đầy rồi."
"Đi đâu chơi?" Cảnh Thượng cau mày đến mức có thể kẹp chết hai con ruồi, "Tôi cho em ra ngoài..."
"Anh không muốn đi chơi với tôi à? Thật hay giả vậy? Uổng công tôi còn nghĩ đến anh." Lục Thừa An khoanh tay, một tay chống nạnh, mắt hơi nheo lại nói.
Sau đó cậu hừ hai tiếng: "Thích đi thì đi. Anh không đi thì thôi, tôi tự đi một mình!"
Cảnh Thượng không nói một lời, bước tới, giật lấy chiếc q**n l*t trong tay cậu ném lên giường. Tiếp đó, hai tay nắm hai bên của chiếc vali đang mở, nhấc lên rồi đột ngột lật úp, đổ toàn bộ quần áo lên giường.
Thấy anh phá hoại tâm huyết của mình như vậy, Lục Thừa An ngay lập tức định nổi điên, nhưng miệng vừa há ra chuẩn bị phun lời mắng mỏ thì cậu đã phát hiện Cảnh Thượng đang gấp quần áo, liền lập tức im lặng không động đậy.
Đống quần áo vừa rồi còn bừa bộn đã được gấp thành từng khối vuông nhỏ, khi bỏ vào vali không gian trong vali vẫn còn thừa, vừa đẹp đẽ vừa gọn gàng.
Lục Thừa An nhìn mà thấy lạ, nói giọng âm dương quái khí: "Anh không phải là đại thiếu gia được nuông chiều từ bé sao? Cái này mà cũng biết à?"
Cảnh Thượng cười lạnh nói: "Là do em ngốc, cái đồ nhóc con vô dụng."
"..."
Nếu không phải vì thấy anh dọn dẹp đồ đạc ngăn nắp, gọn gàng, không cần mình phải tốn công, Lục Thừa An chắc chắn đã cho anh một trận rồi.
Lúc Cảnh Thượng xoay người chuẩn bị những vật dụng khác, Lục Thừa An liền lặng lẽ đá một cú vào khoảng không phía sau lưng anh.
Nhưng lại bị Cảnh Thượng có mắt sau lưng mà phát hiện ra, anh đưa tay nắm lấy cổ chân còn chưa kịp hạ xuống kia. Kéo một cái, giật một cái, lập tức hất Lục Thừa An ngã ngửa trên giường.
Sợ đến mức Lục Thừa An vội vàng dùng hai tay nắm chặt quần áo trước ngực mình, đồng thời nằm sấp xuống chăn, hét lớn: "Anh Cảnh em sai rồi! Anh là người độ lượng nhất rồi đừng xé quần áo của em! Em mới ngủ dậy một lát thôi mà!"
Cảnh Thượng nghiến răng: "Ngoan ngoãn một chút."
"Biết rồi biết rồi..."
-
Thật ra Lục Thừa An cũng không biết đi đâu chơi, cậu không mấy hứng thú với bản đồ Liên Minh Tinh tế. Chẳng qua là sau khi từ nhà họ Lục trở về hôm qua, cậu đã nảy ra ý nghĩ này.
Nhà họ Lục và nhà họ Mục là hàng xóm, khoảng cách vẫn còn quá gần.
Hôm đó Lục Lâm Kỳ nhìn thấy Lục Thừa An chĩa dao vào mình, vì tiếc mạng nên đành mở cửa để cậu rời đi.
Ông ta có lẽ thật sự sợ chết, nhưng từ trong nụ cười hung tợn và đắc ý trong mắt Lục Lâm Kỳ, Lục Thừa An biết, sống chết không phải là điều ông ta đặt lên hàng đầu, ông ta chỉ đang thưởng thức bộ dạng con thú bị nhốt đang giãy giụa kháng cự cuối cùng của cậu mà thôi.
Chắc hẳn rất giống với Kỷ Mạc lúc ban đầu.
Nỗi đau khổ của con người, là một loại vẻ đẹp.
Hôm qua Lục Lâm Kỳ nói...
Cha của cậu nói...
Nếu còn không trở về, ông ta sẽ giết Kỷ Mạc.
Không phải là kiểu giết hại tàn nhẫn, mà là giết hại bằng một phương thức mà Kỷ Mạc vẫn luôn trải nghiệm, vẫn luôn rất thích. Ông ta còn muốn quay lại toàn bộ quá trình, nếu Lục Thừa An không thể tận mắt chứng kiến, thì xem video cũng như nhau.
Kỷ Mạc khóc lóc cầu xin cậu cứu mình... nhưng tiếng la hét trong miệng và nước mắt trên mặt lại chứng minh rằng ông ta đang vui sướng.
Hồi nhỏ bỏ nhà đi không thành công, Lục Thừa An đã hứa với Lục Lâm Kỳ, sau này sẽ thường xuyên ở nhà, hoặc nếu việc học thật sự bận rộn thì cũng phải về nhà đôi ba lần.
Cậu vẫn kiên định cho rằng hai người cha đặc biệt yêu thương mình. Ngay cả với Cảnh Thượng, cậu cũng nói thế, thậm chí còn ác miệng mỉa mai anh là kẻ đáng thương.
Bởi vì Mục Hàn Vân luôn ngược đãi anh.
Nói thì nói như vậy, nhưng không biết từ khi nào, hành vi của cậu dường như đã có chủ ý riêng.
Nghe thấy tiếng Kỷ Mạc khóc lóc nhưng lại lắc đầu từ chối không muốn thay thế ông, chính là minh chứng mạnh mẽ nhất.
"'Lục Thừa An' sạch sẽ thật đấy."
Trước khi đi, Lục Thừa An sờ đầu con mèo nhỏ, hài lòng nói, đôi mắt sáng lạ thường.
'Lục Thừa An' đang phơi bụng ngủ dưới ánh mặt trời, bộ lông ấm áp. Cảm nhận được ngón tay con người đang sờ mình, nó duỗi bốn chân dài hơn, tiếng gừ gừ kéo dài và mãnh liệt.
Những con mèo khác ban ngày ngủ, ban đêm quậy phá, 'Lục Thừa An' trước đây cũng vậy, nhưng gần đây nó lúc nào cũng có vẻ như ngủ không đủ giấc.
Cảnh Thượng bình luận về chuyện này: "Mèo của em giống em."
Lần trước anh nói như vậy là lúc đang l*m t*nh với Lục Thừa An vừa mới thành niên, 'Lục Thừa An' meo meo cào anh, Cảnh Thượng bình luận hai đứa đều lắm mồm y như nhau.
Đúng là người thế nào thì nuôi mèo thế ấy.
Lục Thừa An đáp trả về chuyện này: "Mèo của tôi không giống tôi thì giống anh à? Tôi yêu mèo con, mèo con yêu tôi."
Sau đó khiêu khích "Chứ không giống cái thứ chó má không ai yêu như anh."
Sau khi chọc giận Cảnh Thượng, Lục Thừa An bị hành cho một trận tàn bạo, 3 ngày không xuống được giường.
Còn 'Lục Thừa An' thì bị chó Cảnh véo gáy, bôi đầy mứt hoa quả lên miệng. Màu đỏ đậm dính khắp nơi, còn kinh dị và đáng sợ hơn cả việc đi săn đêm rồi ăn thịt hai đứa trẻ chết.
Thậm chí thỉnh thoảng, Lục Thừa An còn không nhìn thấy 'Lục Thừa An' thở. Sợ đến mức cậu phải vội vàng đưa tay sờ thử.
Sờ tới sờ lui, xác định có hơi thở phập phồng cậu mới yên tâm.
Mỗi lần Lục Thừa An nhìn thấy thứ mứt hoa quả chết tiệt ấy, vừa tắm cho 'Lục Thừa An', vừa mắng chó Cảnh là đồ trẻ trâu.
Bây giờ 'Lục Thừa An' cuối cùng cũng trở lại thành một chú mèo sạch sẽ, Lục Thừa An vô cùng hài lòng mà khen mãi không thôi: sạch sẽ thật đấy.
"Ha, Lục Thừa An sạch sẽ thật đấy."
Chơi với mèo đến mức quên cả chuyện đi du lịch, cuối cùng Cảnh Thượng phải giục, Lục Thừa An mới lưu luyến vỗ vỗ đầu con mèo con, đứng dậy mắng chó Cảnh: "Ấu trĩ!"
"..."
Lúc Mục Hàn Vân mang Cảnh Từ đến tổng bộ căn cứ quân sự vào tháng 5. Nếu như những tin đồn đoán trước đó không sai sự thật, thì sớm nhất họ cũng phải tháng 8 mới về nhà.
Lục Thừa An và Cảnh Thượng xuất phát từ nhà vào cuối tháng 6, thời gian rất dư dả để đi. Cậu dự định sẽ đi rất nhiều nơi, ngắm rất nhiều phong cảnh.
-
Biển xanh bao la, vô tận, Lục Thừa An đeo kính râm, khi cơn gió biển dữ dội thổi đến, cậu quay đầu nhìn về phía Cảnh Thượng.
Ánh nắng rực rỡ chan hòa khắp mặt đất, bóng dáng dịu dàng của người thiếu niên đang đứng in sâu trong đôi mắt Lục Thừa An ẩn sau cặp kính râm.
Tựa như...
"Cảnh Thượng" Lục Thừa An gọi tên anh, cười nói
"Lạ thật đấy, anh như thể đang đứng ngay trung tâm thế giới của em vậy."
Cảnh Thượng nói: "Em cũng vậy. Nhưng tôi không thấy lạ."
Núi cao sừng sững, con người không thể nào vượt qua. Nhưng phía bên kia núi nhất định có một chốn thần tiên bí mật mà chưa ai biết tới.
Nó chắc chắn đẹp đẽ vô cùng, vì bất cứ ai cũng đều khao khát hướng tới.
Lục Thừa An ngẩng đầu đến mức cổ đau mỏi, mắt nhức nhối, vậy mà vẫn không chịu từ bỏ ánh nhìn xa xăm về phía đỉnh núi.
Không giống như cậu, từ ngày sinh ra đã có thể nhìn thấu kiếp trước và kiếp này của mình.
"Cảnh Thượng"
"Đôi khi... anh thật sự rất phiền. Em ghét anh, giống như ghét ngọn núi không thể vượt qua này vậy."
"Ừm" Cảnh Thượng đáp lại, "Tôi chấp nhận."
Lục Thừa An cứ ngỡ cậu sẽ nắm tay Cảnh Thượng vui chơi điên cuồng hơn một tháng, bù đắp trọn vẹn cuộc sống nhàm chán của 18 năm về trước.
Nhưng chưa được mấy ngày cậu đã thấy chán.
Một người chưa từng đi xa, sẽ không thể nào hòa nhập được với bất kỳ nơi nào ngoài kia.
Cậu thỉnh thoảng lại nhớ nhà.
Đã nhớ đến mức lòng bất an.
Vậy nên chỉ trong một tuần, vào đầu tháng 7, họ đã bước lên con đường quay trở về nhà.
Họ không để Điền Tân đến đón, Điền Tân cũng không chủ động hỏi khi nào họ về.
Xuống máy bay rồi đi tàu cao tốc, Lục Thừa An xem điểm thi trên tàu, cao hơn dự kiến của cậu, với điểm này, đi trường nào cũng sẽ được nhận.
Cảnh Thượng: "Muốn vào trường nào?"
Lục Thừa An nói: "Trường quân đội."
Là con trai của Mục Hàn Vân, tương lai làm quân phiệt của Cảnh Thượng ngay từ đầu đã được sắp đặt sẵn. Trường quân đội là con đường anh buộc phải đi qua.
Nhưng khi nghe Lục Thừa An lựa chọn như vậy, anh lại lập tức cau mày nói:
"Không được đi."
Đi tới đi lui, khó tránh khỏi mệt mỏi, Lục Thừa An vốn đang tựa đầu vào vai Cảnh Thượng xem anh như gối tựa, nghe vậy liền ngẩng đầu lên dò xét vẻ mặt nghiêm túc của anh có mấy phần là thật:
"Anh nói không cho đi là không cho à? Tôi học đại học mà anh cũng muốn quản sao, tôi lại không học cùng trường với anh, tôi cứ đi đấy, tôi cứ đi đấy, tôi cứ đi đấy!"
Lục Thừa An đẩy Cảnh Thượng ra, nói: "Đồ thần kinh... Chậc."
Vấn đề này đến tận lúc về đến cửa nhà vẫn còn đang tranh cãi, màn đêm buông xuống, đèn đường đã sáng rõ.
Lục Thừa An không cầm gì cả, hai tay trống trơn sải bước về phía trước, để Cảnh Thượng kéo chiếc vali chứa quần áo và đồ dùng vệ sinh của cả hai người.
Giọng nói của họ người trước người sau, qua lại không ngừng, mang đậm hơi thở cuộc sống đời thường trong đêm tối.
Cho đến khi Lục Thừa An đi đến trước cổng lớn của nhà họ Mục đột nhiên im bặt, dừng bước, cuộc khẩu chiến này mới buộc phải chấm dứt.
Cảnh Thượng từ từ đi đến bên cạnh Lục Thừa An, kéo cậu lùi lại sau lưng mình nửa bước, mắt nhìn về phía trước.
Nơi đó Mục Hàn Vân không hề báo trước đã trở về nhà, và đang bóp chặt con mèo 'Lục Thừa An' trong tay.
"... Cha." Anh thấp giọng gọi.
Cảnh Từ: "... Tiểu Cảnh."
Cảnh Thượng cụp mắt xuống: "Ba."
Toàn bộ nhà họ Mục đèn đuốc sáng trưng, nhưng còn cách cổng khá xa, những ánh đèn rực rỡ đó không thể chiếu sáng đến mấy người đang đứng trước cổng. Điều này khiến Mục Hàn Vân trong bộ quân phục càng có vẻ lạnh lùng, vô tình.
Ánh đèn đường mờ ảo chiếu lên gương mặt như cười như không của ông ta.
Ông ta đang bóp chặt con mèo, con mèo đã gần như nghẹt thở, Lục Thừa An định xông đến giật lấy nó, Cảnh Thượng liền giữ chặt cậu lại, chỉ giữ cậu ở sau lưng mình.
"Tiểu Cảnh, con thích mèo à?" Mục Hàn Vân hỏi, trong giọng nói có ý cười.
Ngay khi con mèo há miệng hấp hối, không phát nổi một tiếng kêu, ông bất ngờ buông tay, để mặc nó rơi xuống đất như ném đi một thứ bẩn thỉu, rồi tháo găng tay vứt bỏ.
Vẻ mặt ông ta lạnh đi: "Cảnh Thượng, con ra tay hay là ta ra tay."
'Lục Thừa An' vừa rơi xuống đất, lồng ngực còn chưa hít thở được mấy ngụm không khí, chưa kịp phản ứng với tình hình, chỉ một mực xù lông điên cuồng để tự vệ.
Mà Lục Thừa An bị Cảnh Thượng giữ chặt cổ tay cũng chưa kịp phản ứng với tình huống trước mắt là gì.
Cậu chỉ biết ngay khoảnh khắc câu nói kia của Mục Hàn Vân còn đang vang vọng bên tai, con mèo đã bay vọt lên không trung ngay trước mắt cậu.
Tiếng kêu thảm thiết chỉ vang lên một tiếng rồi tắt lịm, chắc hẳn cú đá đó quá tàn nhẫn.
Tàn nhẫn đến mức không có bất kỳ khả năng sống sót nào, tàn nhẫn đến mức khiến con mèo chết ngay tại chỗ.
Lục Thừa An như đang xem một đoạn phim quay chậm hình parabol, nếu không thì tại sao cậu lại cảm thấy 'Lục Thừa An' giống như lúc thường bị Cảnh Thượng tung lên ném xuống để đùa giỡn, khiến cậu tức giận mắng anh ấu trĩ cơ chứ?
Đợi đến khi hiện thực phũ phàng tràn đến bao trùm lấy cậu, 'Lục Thừa An' miệng đã trào máu tươi, lặng lẽ nằm trên mặt đất không chút động đậy.
Dưới thân nó toàn là máu tươi.
Lục Thừa An khẽ chớp mắt.
Cậu không có vẻ mặt không thể tin được, cũng không la hét gào thét, càng không tức giận vung nắm đấm vào mặt Cảnh Thượng.
Ngược lại, Lục Thừa An dường như đã sớm biết ngày này sẽ đến, chỉ khác ở chỗ là sớm hay muộn mà thôi.
Vẻ mặt cậu tê dại, lùi lại nửa bước một cách mơ hồ, xa dần khỏi đám người điên rồ trước mặt này.
"Cảnh Thượng, anh có nhớ không... anh đã từng nói nó rất giống tôi."
Lục Thừa An rời khỏi từng tấc đất thuộc về nhà họ Mục dưới chân mình, nói:
"Anh đã giết Lục Thừa An."
"... Anh đã giết tôi."