1801. Chương 1801: Ăn sáng bất ngờ

Đinh Nhị Cẩu Liệp Diễm Nhân Sinh

Chương 1801: Ăn sáng bất ngờ

Đinh Nhị Cẩu Liệp Diễm Nhân Sinh thuộc thể loại Linh Dị, chương 1801 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

CHƯƠNG 1801: ĂN SÁNG BẤT NGỜ.
Một đêm này, Đinh Trường Sinh đã phụng bồi Thạch Ái Quốc uống khá nhiều rượu. Ban đầu, Đinh Trường Sinh còn kiểm soát được tửu lượng của mình, không dám uống nhiều, nhưng dần dần ông đã buông lỏng, liên tục uống cho đến khi nằm vật vã trên bàn không muốn đứng dậy.
-Cậu nhóc hỗn đản này, trước kia rượu lượng rất tốt, sao lần này lại yếu đuối như vậy?
Thạch Mai Trinh hỏi.
-À… ai cũng có những chuyện không như ý, đối với hắn mà nói, say rượu cũng là một cách nghỉ ngơi không tệ. Nhưng hắn không phải là loại người không tự chủ, đây là lần đầu tiên cha thấy hắn uống say như vậy, say cũng tốt, không còn nghĩ ngợi nhiều chuyện nữa.
Thạch Ái Quốc thở dài nói.
-Cha, có phải là hắn đã xảy ra chuyện gì không?
Thạch Mai Trinh nghe được lời của Thạch Ái Quốc có hàm ý nên hỏi.
-A Trinh, con đến khi nào mới học được cách đặt mình vào hoàn cảnh người khác, suy nghĩ cho người khác một chút. Đinh Trường Sinh tuy nhỏ tuổi hơn con, nhưng những gì hắn đã trải qua… không giống như con…
-Sao lại nói chuyện của hắn lại kéo sang người con?
Thạch Mai Trinh bất mãn nói.
-Trường Sinh nhóc này, có số mệnh rất khổ sở a. Cha biết rõ rằng trước đây ở Bạch Sơn, trong nhà hắn đã không còn người thân nào. May nhờ Trọng Hải tạo cơ hội cho hắn, nên hắn có thể đến Hồ Châu. Sau khi đến Hồ Châu, cha tạo cơ hội cho hắn, nên trong lòng hắn vẫn luôn ghi ơn cha. Tiếp xúc với hắn, cha biết ngay nhóc này này trọng tình trọng nghĩa. Sau khi lão Cố nhận hắn làm con nuôi, hắn như vừa tìm được cảm giác gia đình thì lão Cố lại qua đời. Con nói đây là số phận gì thế này?
Thạch Ái vừa nói vừa chảy nước mắt thương cảm…
Lúc này, ông không còn là một lãnh đạo cao cao tại thượng, mà chỉ giống như một người cha thương cảm đối với đứa con của mình. Thấy Thạch Ái Quốc động tình, Thạch Mai Trinh cũng không nói thêm gì. Hoàn toàn chính xác, Đinh Trường Sinh là người tốt, nhưng thằng này tật xấu lớn nhất là che giấu rất tốt cảm xúc của mình. Trong lòng hắn đau khổ thì chẳng ai có thể biết…
Đêm đó, Đinh Trường Sinh ngủ trên ghế sofa phòng khách. Sáng sớm, Thạch Ái Quốc đã ra ngoài sân tập Thái Cực quyền. Đinh Trường Sinh thức dậy rửa mặt rồi cũng ra ngoài tập quyền cùng với Thạch Ái Quốc.
-Lời của chú, cháu hãy suy nghĩ thật kỹ đi. Bây giờ đến trong tỉnh được rồi, rảnh rỗi thì theo chú tập quyền, ngắm hoa. À… gần đây chú đang tập câu cá, nhưng thu hoạch không nhiều, xem ra tâm vẫn chưa yên tĩnh a.
Thạch Ái Quốc cười nói.
-Bí thư, nếu muốn thì cháu đến chơi với chú được, nhưng không thể đến tỉnh nhận công tác được. Vì nếu thật sự đến tỉnh làm việc, thì cháu làm gì mà còn có thời gian rảnh đến với chú?
-Ừ, nói cũng đúng. Nếu cháu còn ở địa phương dưới thì thời gian tự cháu còn quyết định được, còn nếu đến trong tỉnh… Um… chú thấy thật đúng là cháu sẽ không còn có thời gian.
-Đúng rồi, bí thư… nếu có thời gian thì quay về Hồ Châu chơi đi. Cháu cũng có thể cùng chú đến hồ Mã Lạc câu cá. Hôm trước đi bơi, cháu còn phát hiện giữa hồ có một hòn đảo nhỏ rất nhiều trứng chim…
Đinh Trường Sinh nói ra.
-Um… vậy chú nhất định phải về Hồ Châu để xem, nhưng không phải bây giờ. Bây giờ nếu chú quay về, người khác biết được sẽ nói chú đang làm chỗ dựa cho cháu, đến lúc đó cháu càng phiền phức hơn. Bất quá, bây giờ cháu có thể đem kế hoạch dự án của cháu đến gặp Lương chủ tịch báo cáo thử xem. Đến lúc đó có thể mời Lương chủ tịch đi xuống Hồ Châu xem một chút. Ông ta là người rất quyết đoán. Đúng rồi, đi… đến nhà Lương chủ tịch ăn sáng đi. Con gái ông ấy làm bánh rán ăn ngon lắm, chú đã nếm qua hai lần rồi.
Thạch Ái Quốc nói được thì làm, vừa rồi còn tập quyền, bây giờ lập tức lôi kéo Đinh Trường Sinh đến nhà của Lương Văn Tường ăn sáng.
Vì địa vị của Thạch Ái Quốc tại tỉnh ủy rất khó lường, nên về mặt quan hệ nhân mạch quen biết có rất nhiều, nhưng cũng có nơi không phù hợp. Một là bí thư tỉnh ủy La Minh Giang, cơ hồ hai người không có trao đổi. Điều này có thể lý giải, vì chính là La Minh Giang một tay kéo chức vụ bí thư của Thạch Ái Quốc tại Hồ Châu xuống. Mặc dù kết quả cuối cùng thì Thạch Ái Quốc có chức vụ cũng không tệ, nhưng kết quả tốt này không hề liên quan gì đến La Minh Giang.
Còn một người quan hệ với Thạch Ái Quốc cũng đang dần xa cách, điều này làm cho Thạch Ái Quốc rất buồn rầu. Người này chính là phó chủ tịch thường vụ tỉnh Kiều Dương. Ông ta là lão thượng cấp của Thạch Ái Quốc, có thể nói Thạch Ái Quốc có được vị trí trong thời gian trước là được Kiều Dương đề bạt. Nhưng hiện tại quan hệ của hai người đang dần xa cách.
Thạch Ái Quốc cũng hiểu rõ, hôm nay không giống ngày xưa. Cùng là thường ủy tỉnh ủy nên Thạch Ái Quốc cùng thường ủy Kiều Dương đã là quan hệ bình đẳng. Hơn nữa, trước đây trong lúc Thạch Ái Quốc cô đơn, đã từng đến tỉnh tìm Kiều Dương, nhưng lúc đó Kiều Dương không biết xuất phát từ nguyên nhân gì, lại từ chối nói chuyện với Thạch Ái Quốc. Đây cũng có thể là nguyên nhân Kiều Dương cảm thấy không đúng với Thạch Ái Quốc.
Nói ngắn lại, trong tỉnh, ngoại trừ hai người này, thì những người khác cùng Thạch Ái Quốc có quan hệ khá tốt. Ông cũng biết, mình đã đến đây, công tác lần này làm xong thì có thể yên tâm lui xuống. Đây cũng là nguyên nhân tâm tính của Thạch Ái Quốc dần thay đổi.
-Lương chủ tịch có ở nhà không? Tôi là Thạch Ái Quốc đây.
Tiến vào cổng tiểu viện, Thạch Ái Quốc hai tay chắp sau lưng hô to.
-Lão Thạch giờ này đến, chắc là muốn ăn sáng nhà tôi. Ồ.. tiểu Đinh cũng có đây à, mau vào nhà đi.
Lương Văn Tường tự mình ra mở cửa. Thạch Ái Quốc cùng Lương Văn Tường nắm tay, tiến vào. Đinh Trường Sinh đi theo sau phía Lương Văn Tường.
Làm bếp quả nhiên là Lương Khả Ý, nhưng làm cho Thạch Ái Quốc thất vọng, sáng nay nàng không làm bánh rán mà là cháo hoa.
-Đinh Trường Sinh, anh đến đây cũng ăn sáng à…
Lương Khả Ý thấy Đinh Trường Sinh rất vui, hỏi.
-Đúng vậy, tôi theo chân Thạch chủ tịch đến đây ăn sáng bất ngờ, có muốn tôi giúp một tay không?
Đinh Trường Sinh cười hỏi.
-Không cần… không cần, chờ một lát là xong rồi…
Lương Khả Ý vẫy vẫy tay nói.
-Tiểu Đinh… tự tìm chỗ ngồi đi.
Lương Văn Tường nhìn Đinh Trường Sinh, nói.
Chuyện đánh rắm ở Hồ Châu thì giờ trên tỉnh cũng biết rồi, nhưng giờ có Đinh Trường Sinh, nên ông suy đoán Thạch Ái Quốc sáng sớm mang Đinh Trường Sinh đến, rốt cuộc là có ý gì. Chẳng lẽ là vì Đinh Trường Sinh mà ra mặt nói giúp?
-Trường Sinh, đem phương án kế hoạch của cháu cho Lương chủ tịch xem đi.
Thạch Ái Quốc nói.
Đinh Trường Sinh đã chuẩn bị xong, nên liền chủ động xuất kích.
-Lương chủ tịch… đây là tài liệu kế hoạch, chú cứ từ từ xem, chủ yếu cháu giải thích sơ qua để chú nắm được cơ bản…
Đinh Trường Sinh xin ý kiến Lương Văn Tường nói.