Độ Nàng - Lục Dược
Chương 18: Những tháng ngày u ám
Độ Nàng - Lục Dược thuộc thể loại Linh Dị, chương 18 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Những con rắn bí mật trườn vào trong áo của Oánh Cơ. Nàng hoảng hốt cởi bỏ áo, liều mạng đuổi đánh chúng.
Ba vị công chúa nước Độ Tuyết cười nhạo, chờ đến khi áo quần của Oánh Cơ rối bời thì mới hất hàm, sỉ nhục nàng: “Thật là vụng về, ngay cả ảo thuật cũng không nhận ra. Quả nhiên làm nhục hoàng gia!”
Oánh Cơ ngây người nhìn xuống người mình, không thấy bóng dáng con rắn nào.
Một vị công chúa khác nói thêm: “Không hổ là người mà Hồ Yêu lựa chọn, thích cởi đồ lắm cơ.”
Sau trận cười vang dội, vị công chúa trưởng đứng lên ra lệnh: “Nhốt cô ấy lại!”
Hai cung tì lập tức tiến lên, giữ chặt cánh tay Oánh Cơ, xốc nàng vào phòng chứa củi.
“Tỷ tỷ, giờ chúng ta làm gì?”
“Không cần làm gì nữa.” Vị công chúa cao ngạo nhún vai. “Nó không giống bọn ta, cần phải ăn uống gì đâu. Đói như vậy là đủ rồi.”
Mấy vị công chúa vui cười trong viện, chia sẻ những món linh khí vừa thu hoạch. Đến khi chán chê, cả bọn quay về tu luyện.
Họ ở ngoài suốt ba ngày, rồi mới mở cửa phòng chứa củi.
“Xem thử cô tiểu thư kia đã chết đói chưa.”
Tiếng “cạch” vang lên, cửa phòng chứa củi được mở ra, ánh nắng mặt trời gay gắt chiếu rọi vào phòng tối tăm.
Oánh Cơ ngồi quỳ trên chiếu cỏ, miệng đang ngậm thứ gì đó.
Ánh nắng lung linh chiếu lên gương mặt nàng, má nàng lấm lem, dính đầy máu, đuôi chuột còn thò ra khỏi miệng.
“Nó, nó đã ăn cả chuột!” Mấy vị công chúa khom người nôn mửa, kinh tởm bỏ đi.
Oánh Cơ bò dậy khỏi mặt đất, chạy ra ngoài, thân thể yếu đuối khiến nàng ngã ngay. Nhưng nàng lập tức đứng dậy, chậm rãi chạy tới một cây treo tảng thịt khô.
Nàng vội vàng xẻ thịt khô thành từng miếng nhỏ, bỏ đầy một cái bát lớn.
Không Phạn cho rằng nàng đói lả, thấy nàng ôm bát chạy vào phòng, mở tủ. Nàng đặt bát thịt trước mặt hổ con, mỉm cười v**t v* nói: “Con đói lả rồi đúng không? Ăn đi. Ngày mai ta sẽ cho con thịt tươi.”
Không Phạn ngồi xổm trước mặt Oánh Cơ, nhìn nàng như đã quen với sự khinh bỉ. Chàng giơ tay muốn lau máu trên mặt nàng, nhưng bàn tay trong suốt lại xuyên qua gương mặt ấy.
Đêm xuống, Oánh Cơ nhẹ nhàng rời khỏi phòng.
Nàng lấy một cái sọt trên đất, nắm chặt lưỡi hái trong tay.
Không có linh lực, không biết ảo thuật, nàng đi bắt rắn thật.
Không Phạn đi theo sau, nhìn nàng bắt từng con rắn, bắt lấy mấy con, rồi từ cửa sổ trèo vào tẩm điện của ba vị công chúa.
Giọng thét hoảng hốt vang vọng giữa đêm.
Oánh Cơ đứng yên trong bóng đêm, đôi mắt sáng ngời kiên định, không hề có chút cảm xúc.
Rồi sự việc bị bại lộ.
Nàng bị trả thù tàn khốc, thân thể đầy thương tích, bị đẩy vào Phật đường sám hối.
Nàng lặng lẽ cuộn mình, nhắm mắt chịu đựng nỗi đau.
“Con sai rồi.” Ánh mắt nàng toát lên sự sám hối. “Phật Tổ, con không nên hành động mù quáng. Phải chuẩn bị kế hoạch thật kỹ càng.”
Lời nói như một lời thề.
Không Phạn nhìn bóng lưng gầy yếu nhưng vẫn quỳ ngay ngắn kia, đứng sau lưng, theo ánh mắt của Oánh Cơ nhìn Phật Đà từ bi.
•
Vết thương trên đùi hổ con đã khỏi hẳn, nó nhảy nhót trong tiểu viện, chạy tới chạy lui. Trong tiểu viện vẫn có đủ loại thảo dược phơi nắng như cũ, y thư vốn để trên bàn đá giờ đã biến thành quyển thư tịch về các loại độc.
“Công chúa! Đại hoàng tử và công chúa Lăng Vi đã về!” Tiểu cung tì cười khanh khách chạy vào.
Mặt Oánh Cơ sáng lên, lộ ra nụ cười trẻ con hiếm thấy. Nàng vui vẻ chạy ra nghênh đón.
“Ca ca! Lăng Vi tỷ tỷ!”
Tuyết Trung Vũ bước đến, khom lưng bế Oánh Cơ lên: “A Oánh cao chưa này!”
Tuyết Lăng Vi mỉm cười: “Cao thật, nhưng hình như cũng gầy đi không ít nhỉ?”
Nàng nựng má Oánh Cơ: “Có ăn uống đàng hoàng không đấy?”
“Có mà. Ngày nào muội cũng ăn đến khi bụng no căng!” Oánh Cơ cười tít mắt, hoàn toàn là dáng vẻ trẻ con vô hại.
Không Phạn ngơ ngác nhìn nàng, rất khó liên tưởng người trước mặt với dáng vẻ mấy ngày trước.
Hình ảnh lại đổi thay, Oánh Cơ và Tuyết Trung Vũ, Hoàng đế nước Độ Tuyết, cùng Hoàn phi, mẫu phi của nàng và Tuyết Trung Vũ, cùng nhau ngồi ăn uống, cười nói không dứt.
Sức khỏe Hoàn phi không tốt, quanh năm nằm trên giường bệnh. Chỉ khi Tuyết Trung Vũ về cung, bà ta mới ra khỏi tẩm điện.
Hoàn phi vừa trò chuyện với Tuyết Trung Vũ, vừa ôm Oánh Cơ trên đùi. Thi thoảng bà cúi đầu, tự tay đút món ăn cho Oánh Cơ.
Cả nhà hòa thuận vui vẻ.
Oánh Cơ ngẩng đầu nhìn gương mặt mẫu thân, trong mắt tràn đầy hạnh phúc dịu dàng.
Chỉ cần Tuyết Trung Vũ về cung, Oánh Cơ sẽ được đưa tới đây, lưu luyến không rời bên cạnh mẫu thân. Nhưng Tuyết Trung Vũ là Đại hoàng tử, cũng là hoàng tử mạnh nhất trong số các hoàng tử, là trữ quân tiếp theo. Thời gian y ở trong cung không nhiều, hầu hết thời gian đều ở bên ngoài tu luyện.
Oánh Cơ bị nhốt trong cung điện hẻo lánh của mình, có một cung tì tên Mộc Cận và một con hổ làm bạn. Thi thoảng nàng bị khinh bỉ. Nhưng phần lớn thời gian nàng đều im lặng thừa nhận, không hề phản kháng.
Giống như quyết tâm đã định trước Phật, chỉ khi chuẩn bị chu đáo, nàng mới hung hăng đáp trả.
•
Không Phạn cứ đi theo Oánh Cơ từ ngày này sang ngày khác, nhìn nàng lớn lên. Từ nhỏ nàng đã có gương mặt xinh đẹp khiến người khác kinh ngạc. Theo tuổi trưởng thành, dung mạo nàng càng ngày càng xuất chúng, không thể dùng từ “mỹ nhân” để hình dung.
Nước Độ Tuyết một năm bốn mùa thì đã có ba quý có tuyết rơi, nàng luôn mặc áo bông thật dày, không điểm trang, cúi đầu bước đi vội vàng, chỉ hận không thể khiến mọi người đừng chú ý đến mình.
Đáng tiếc dung mạo nàng quá thu hút, cho dù mặt mộc cũng khó giấu tư dung tuyệt sắc, trái lại còn được tán dương rằng xuất thủy phù dung.
Dần dà các ánh mắt đàn ông càng thèm muốn, giống như nhìn một con mồi.
Oánh Cơ quấn chặt áo choàng, cúi đầu bước nhanh trở về phòng. Nàng ngồi xuống, thở dài.
Mộc Cận châm trà cho nàng, hỏi nàng có chuyện gì.
“Lăng Vi tỷ tỷ muốn hòa thân đến Bắc Hiên.” Nàng cúi mắt, lo âu đau lòng.
Thiên hạ xảy ra chiến sự liên miên, thực lực nước Độ Tuyết không giỏi, lại đứng giữa mấy đại quốc, những năm gần đây không hề yên ổn.
Tuyết Trung Vũ suy sụp bước vào, y vừa uống rượu, trên người nồng nặc mùi rượu. Y tự trách mình không đủ năng lực, khiến nữ tử Độ Tuyết phải hòa thân nơi xa.
Oánh Cơ lặng lẽ uống rượu cùng y.
Trong buổi cung yến thết đãi Bắc Hiên, Oánh Cơ thi thoảng lại nhìn về phía Tuyết Lăng Vi, nàng ấy luôn hé môi cười, nhưng sau lớp điểm trang vẫn không thể giấu nổi bi thương ở đáy mắt.
Oánh Cơ khổ sở vì Tuyết Lăng Vi, cũng lo lắng cho mình, chỉ sợ hòa thân đến một quốc gia xa xôi cũng vận mệnh trong tương lai của nàng.
Giữa bữa tiệc linh đình, Oánh Cơ nhẹ nhàng rời đi.
Nàng quay lại lật giở sách cổ, Mộc Cận hoảng hốt chạy tới, báo với nàng đã có chuyện lớn, Đại hoàng tử đã gặp chuyện rồi.
Oánh Cơ buông sách, vội vàng chạy đến bữa tiệc.
—— Mọi người bắt gặp Tuyết Trung Vũ đang say sưa cùng người nào đó trên sập. Bóng người lấp ló, chỉ kịp nhìn thấy nữ tử trèo qua cửa sổ đó mặc cung trang của công chúa nước Độ Tuyết.
Người bắt gặp lại là người nước Bắc Hiên, người Bắc Hiên vui sướng nhìn thấy huynh muội hoàng gia Độ Tuyết loạn luân, càng vui hơn khi hoàng tử ưu tú nhất của nước Độ Tuyết ngã xuống bùn nhơ, chỉ hận không thể làm to chuyện này.
Hoàn phi vẫn luôn dưỡng bệnh trên giường xông tới, kéo lấy vạt áo của Tuyết Trung Vũ, gấp gáp hỏi: “Rốt cuộc là ai dụ dỗ con ta? Con nói đi, mau nói cho mẫu thân biết đi, rốt cuộc là ai?”
Sắc mặt Hoàng đế nước Độ Tuyết tái mét, lạnh lùng ép hỏi người trốn đi qua cửa sổ là ai. Chuyện đến nước này, chỉ còn cách bắt lấy đứa nữ nhi kia, đẩy hết trách nhiệm cho nó, mới có thể bảo toàn trưởng tử.
“Người đâu!” Hoàng đế nước Độ Tuyết đập bàn. “Gọi hết công chúa ra đây, nghiệm thân toàn bộ!”
“A Oánh…” Tuyết Trung Vũ run rẩy lên tiếng.
Không Phạn lập tức quay đầu, nhìn về phía Oánh Cơ. Nàng đứng trong góc, từ từ ngước mắt nhìn lên, lẳng lặng nhìn vị huynh trưởng mà mình đã kính trọng từ nhỏ.
Mọi người lập tức xôn xao, có ai đó kéo tay Oánh Cơ, ép nàng lảo đảo bước tới. Nàng còn chưa đứng vững, Hoàn phi đã hung hăng tát nàng một bạt tai.
Nàng trực tiếp bị đánh ngã ngồi trên đất, trước mắt tức thì trở nên tối sầm.
Oánh Cơ bất chấp đau đớn, bất chấp giải thích. Nàng quay mặt đi, không hề chớp mắt nhìn chằm chằm Tuyết Trung Vũ đứng bên cạnh mình.
Nàng không hiểu, nàng không tin.
“Ca ca?”
Tuyết Trung Vũ nhắm mắt lại, không dám nhìn nàng.
Hoàn phi ngồi xổm xuống, túm lấy cổ áo Oánh Cơ, không hề nương tay, hung hăng giáng cho nàng mấy bạt tai.
“Ai cũng nói mày không an phận, ta vẫn không tin! Sao ngay cả huynh trưởng ruột thịt mà mày cũng giẫm đạp không tha vậy? Mặt mày đẹp đẽ của mày đâu phải quyến rũ nam nhân? Nếu sớm biết có ngày này, ta nên bóp chết mày từ lúc mày sinh ra không có linh lực! Một mình mày nhục nhã đã đành, còn làm ô nhục huynh trưởng của mày!”
Từng cơn đau đớn truyền tới, cả người Oánh Cơ run rẩy sắp ngất. Nàng chỉ có thể ngửa mặt lên, hứng chịu cơn chửi rủa của mẫu thân: “Không có! Con không có! Con không làm gì hết!” Nàng giơ tay, kéo tay áo mẫu thân.
Hoàn phi chán ghét đẩy Oánh Cơ đi: “Mày còn giảo biện ư? Cái thứ hồ ly tinh hạ tiện này!”
“Người đâu! Giải nó xuống, trói nó trên đá Hàn Tuyết!”
Lúc Oánh Cơ bị kéo xuống, ánh mắt nàng nhìn mẫu thân đầy chờ mong, nhưng trong mắt mẫu thân chỉ có sự đau lòng dành cho nhi tử.
Vào khoảnh khắc ấy, Oánh Cơ đột nhiên không muốn giải thích nữa.
Nàng chợt hiểu ra, chân tướng thật sự vốn không quan trọng, mẫu thân đã không hề do dự mà vứt bỏ nàng, lựa chọn tận lực bảo toàn cho nhi tử của bà ta.
Nào có gì bất ngờ đâu? Ca ca vẫn luôn là niềm tự hào của mẫu thân. Mà nàng chỉ là một thú vui mà mẫu thân sẽ ôm ấp khi tâm tình thoải mái.
Không Phạn cau mày nhìn Oánh Cơ. Chàng mong mỏi Oánh Cơ sẽ giãy giụa kêu la giải oan cho mình, chứ không phải lập tức im bặt. Ánh mắt hung hăng của nàng khiến lòng ngực chàng thêm đau nhói.
Không Phạn lặng lẽ đi xuyên qua đám đông, theo Oánh Cơ ra ngoài. Chàng vươn tay, bàn tay trong suốt như nhắc nhở chàng, bây giờ chàng chẳng có khả năng làm gì cả.
Đá Hàn Tuyết nằm giữa quảng trường người qua kẻ lại của nước Độ Tuyết. Oánh Cơ dựa vào đá Hàn Tuyết, ngồi trên nền tuyết trắng, cổ tay bị xích sắt nặng nề khóa chặt.
Bá tánh nước Độ Tuyết tới lui, đánh giá cô công chúa kiều quý nơi cung cấm.
Không Phạn đứng chắn trước người Oánh Cơ, rất muốn che chắn những ánh mắt mạo phạm của bọn họ thay nàng. Chàng còn muốn bịt cả hai tay Oánh Cơ, để những tiếng bàn tán dơ bẩn đó không truyền đến tai nàng.
Đêm đã khuya, có vài bóng người lặng lẽ xuất hiện, không có ý tốt đi về hướng Oánh Cơ.
Oánh Cơ thử động đậy, chỉ nghe tiếng nặng nề trầm vang của xích sắt trên cổ tay.
Trói nàng ở đây sẽ có thể gặp biến cố gì, hẳn là mẫu thân cũng biết nhỉ? Vào thời khắc này, Oánh Cơ đột nhiên không muốn giãy giụa nữa.
Thật mệt mỏi.
Mộc Cận từ xa chạy tới, ôm chầm Oánh Cơ, bảo vệ nàng.
“Công chúa không làm gì cả! Công chúa bị oan mà!”
Oánh Cơ vẫn mãi không rơi lệ đột ngột tuôn trào nước mắt.
Mộc Cận dùng linh khí mỏng manh của mình bảo vệ Oánh Cơ. Oánh Cơ trơ mắt nhìn nàng ấy bị hành hạ đến chết, máu tươi ào àt, nhiễm đỏ đất tuyết trắng tinh.
“Mộc Cận!” Oánh Cơ khóc nấc lên, ôm Mộc Cận vào lòng, hai tay dùng sức bịt miệng vết thương của nàng ấy, máu tươi nóng bỏng như có thể làm bỏng tay nàng.
Không Phạn nhìn Oánh Cơ ngửa mặt gào khóc thảm thiết, chàng giơ tay lên ngực, ngăn chặn nỗi đau đớn kinh hoàng.
Chàng đã thấy rất nhiều bi kịch nhân gian, nhưng chưa từng cảm thấy đau đớn thấu xương như vậy.
Là vì Đồng Sinh Cổ ư? Chàng có thể cảm nhận rất rõ nỗi đau của Oánh Cơ, cho nên trong lòng chàng mới thế này sao?
Nhưng chàng tiến vào tâm ma của Oánh Cơ, quay về quá khứ của nàng. Lúc ấy chàng và nàng vẫn chưa ràng buộc bởi Đồng Sinh Cổ.
Một nhát kiếm vung lên trong đêm, Tuyết Trung Vũ cầm kiếm trong tay, mạnh mẽ tung hoàng, từng nhát chém xuống, khiến những kẻ vây quanh Oánh Cơ ai oán kêu lên, tức thì đầu mình hai nơi, lập tức ngã xuống.
Tuyết Trung Vũ hít sâu một hơi, chạy về phía Oánh Cơ: “A Oánh… Huynh…”
Chân y mềm nhũn, quỳ xuống trước mặt Oánh Cơ.
Oánh Cơ nhìn y, đột nhiên nở một nụ cười quỷ dị.
“Đa tạ huynh.” Nàng cười. “Cả đời này ta không tin tưởng bao nhiêu người, nhưng từ đây về sau sẽ không có nữa. Thật là chuyện tốt.”
Oánh Cơ mặc kệ máu thịt đầm đìa ở cổ chân bị xích sắt giữ lại, nàng đứng dậy, ôm theo thi thể của Mộc Cận, bước đi giữa trời tuyết lớn.
Từ đây về sau, không còn điều gì để mất, cuối cùng cũng chẳng còn gì mà sợ.