30. Người bạn gái của Lục tiên sinh

Đoá Hồng Kiều Diễm Của Đại Lão Hào Môn

Người bạn gái của Lục tiên sinh

Đoá Hồng Kiều Diễm Của Đại Lão Hào Môn thuộc thể loại Linh Dị, chương 30 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Chiều hôm đó, Lục Cửu lái xe đến đón Lục Đình.
Một người đàn ông mặc bộ vest màu xám tro ngồi trên ghế sofa trong phòng khách, cầm điện thoại xử lý công việc còn dang dở từ đêm qua.
Nghe thấy tiếng bước chân của Lục Cửu, anh không buồn ngẩng đầu, chỉ nói: "Chờ một chút."
Một dấu chấm hỏi xuất hiện trên đầu Lục Cửu. "Chờ gì ạ?"
"Thẩm Kiều cũng sẽ đi cùng."
Lục Cửu sững người. "Thẩm tiên sinh đi cùng anh à? Nhưng cậu ấy......"
Lục Đình ngước mắt nhìn hắn, "Cậu ấy sao?"
Lục Cửu siết chặt chìa khóa xe, mép sắc bén của nó in vào lòng bàn tay. Anh cố gắng giữ giọng bình thản nhất, "Lục tổng, anh dẫn cậu ấy tham dự buổi họp lần này không có lợi ích gì đâu."
Chẳng phải còn bị chỉ trích vì một chàng trai tàn tật hai chân nữa sao?
Những ánh mắt kỳ thị ấy sẽ không nhắm vào Lục Đình mà chỉ có Thẩm Kiều phải gánh chịu.
Về mặt đạo đức nghề nghiệp, hắn không có quyền can thiệp vào quyết định của Lục Đình. Về mặt cá nhân, hắn không muốn người trẻ tuổi xuất hiện công khai bên cạnh Lục Đình.
Lục Đình đặt điện thoại xuống, "Tôi có suy tính của mình. Có tôi ở bên, không ai dám nói gì đâu."
"Vậy phía sau lưng thì sao?"
Lục Đình cười lạnh, liếc hắn một cái. "Hóa ra cậu quan tâm đến cậu ấy thế?"
Lục Cửu cúi đầu, "Em không dám."
Lục Đình trợn mắt nhìn hắn. "Hồi đó tôi què chân, gia đình họ Lục chửi thẳng vào mặt tôi là thằng què, thằng tạp chủng xấu xí. Sao lúc đó cậu không nói giúp tôi? Giờ chưa đầy một tháng mà cậu đã lo lắng người khác sẽ nói xấu sau lưng Thẩm Kiều rồi à?"
Lục Cửu thầm nghĩ: Anh và cậu ấy giống nhau quá nhỉ? Người ta là đóa hoa mong manh, còn anh thì sao? Một con khủng long bạo chúa cao tới chín thước, trước mặt cười hì hì, sau lưng đánh gãy răng kẻ dám cười mình. Ai dám nói Lục Đình là thằng què trước mặt anh chứ? Chán sống rồi à.
Lục Đình cảm thấy dường như Lục Cửu hiểu nhầm Thẩm Kiều. Mấy ngày nay họ sống cùng nhau, chàng trai đó lâu mới yếu đuối như người ta tưởng, nhưng......
Anh gõ nhẹ vào tay vịn sofa, đưa ra lời giải thích hiếm hoi: "Cậu ấy không thể suốt đời ẩn náu trong nhà được. Cậu ấy cũng cần học cách đối diện với ánh mắt của mọi người."
Hơn nữa, anh vẫn chưa xác định được chuyện đêm đó có phải là ngẫu nhiên hay không. Dù sao, đưa cậu ấy đi đây đi đó cũng có lợi hơn.
Nghe vậy, Lục Cửu biết mọi chuyện đã không thể cứu vãn.
Anh nhìn đồng hồ, còn bốn mươi phút nữa, "Vậy Thẩm tiên sinh đã chuẩn bị xong chưa ạ? Có cần em gọi cậu ấy không?"
Lục Đình đứng dậy khỏi sofa. Bộ vest vừa khít khoác lên bờ vai rộng và đôi chân dài của anh, toát lên vẻ lịch lãm và phong độ. "Để tôi đi."
Anh bước lên tầng hai, dừng trước cửa phòng Thẩm Kiều rồi gõ cửa.
Bên trong vọng ra giọng nói nhẹ nhàng: "Chờ chút ạ."
Ngay sau đó, cửa phòng mở ra.
Nhiều năm sau, khi Lục Đình nhớ lại ngày hôm đó, hình ảnh đầu tiên hiện lên trong tâm trí anh là ánh nắng chiều rực rỡ chiếu vào phòng Thẩm Kiều, mang theo mùi cỏ xanh thơm ngát.
Những hạt bụi li ti lơ lửng trong ánh nắng rơi vào lông mày cậu như hạt vàng nhỏ xíu, muốn đến gần nhưng lại sợ ngạc nhiên.
Anh đứng cạnh cửa, tay vẫn đặt trên nắm cửa, lòng bàn tay ấm áp kề sát nắm cửa lạnh lẽo, chỉ sau giây lát đã đầy mồ hôi.
Nhưng anh không hề nhận ra, nhịp tim và hơi thở đều theo gió bay xa.
Thẩm Kiều và anh nhìn nhau qua cánh cửa. Anh đứng trong hành lang tối tăm, cậu ngồi trong ánh sáng rực rỡ, cánh cửa như một dải phân cách rõ ràng.
Cậu không nhận ra sự bối rối của anh, ngẩng mặt lên, vài sợi tóc vương trên đuôi mắt, giọng nói nhẹ nhàng hơn bình thường: "Lục tiên sinh."
Sau một hồi lâu, Lục tiên sinh mới tìm lại được giọng mình: "Cậu......"
Anh vừa mở miệng thì giọng trở nên khàn đặc: "Sao lại ăn mặc như vậy?"
Thẩm Kiều nhìn anh. Môi cậu thoa son nhạt, ánh nước lấp lánh, khi nói chuyện, ánh mắt Lục Đình vô thức dán vào môi cậu.
"Anh không thích à?"
Anh không thích à......
"Ầm" một tiếng, Lục Đình cảm thấy có sợi dây nào đó vừa đứt trong đầu mình, trước mắt chỉ còn đôi môi khép mở kia.
Đôi môi cậu đầy đặn, mấu môi nhô lên, trông như quả anh đào chín mọng, chỉ cần anh ấn nhẹ một cái là nước sẽ chảy đầy tay.
Lục Đình thả tay ra, dời mắt xuống dưới. Chiếc váy trắng tựa như hoa dành dành nhiều cánh, gió thổi qua làm mép váy bay phất phơ.
Lục Đình: "......"
Anh thầm chửi tục rồi lùi lại một bước, nhắm mắt trấn tĩnh hồi lâu mới mở ra.
"Ai bảo cậu mặc thế này?"
"Tôi tự mặc ạ." Thẩm Kiều nói, "Anh nói ai cũng dẫn theo bạn gái mà."
Lục Đình còn đang nghĩ xem mình nói lúc nào thì cậu đã lấy khăn lụa quàng quanh cổ để che đi yết hầu nhỏ. Mái tóc đen dài xõa tung, chiếc váy trắng được ánh nắng dát lên một tầng sáng dịu dàng.
Cậu đẩy xe lăn đến trước mặt Lục Đình, giọng nói trong trẻo hơn bình thường rất nhiều, nghe chẳng khác gì giọng nữ: "Tôi mặc thế này mới không làm Lục tiên sinh mất mặt."
Ánh mắt Lục Đình đảo qua mặt cậu rồi cố dời sang chỗ khác, giọng nói vẫn hơi khàn: "Ai mua đồ cho cậu?"
"Tôi nhờ quản gia Andy mua giùm."
Giờ thì anh đã hiểu tại sao sáng nay Andy nhìn mình như kẻ biến thái.
Nếu không phải Lục Đình hoàn toàn không biết gì về chuyện này thì anh cũng sẽ nghĩ mình là đồ biến thái thật.
"Sao không bàn với tôi?"
Thẩm Kiều ngoẹo đầu suy nghĩ một lát rồi trả lời: "Vì Lục tiên sinh là người tốt. Nếu tôi bàn với anh, chắc chắn anh sẽ không đồng ý. Nhưng tôi không muốn anh bị người khác chế giễu."
Đây là lần đầu tiên có người nói với Lục Đình rằng anh là người tốt.
Lục Đình nghiến răng, hỏi: "Cho nên cậu thà ép mình giả gái chứ không để tôi bị người khác chế giễu sao?"
Thẩm Kiều đã nhận ra Lục Đình có vẻ không vui, nhưng cậu cứ tưởng anh sợ mình giả gái không giống sẽ làm anh mất mặt.
"Hồi bé tôi bị mẹ...... bị Thẩm Thu Hòa nuôi như con gái. Lúc đó bà ngoại thích tôi lắm, sau này bà ấy già cả lú lẫn phải ở luôn trong bệnh viện. Để lấy lòng bà, Thẩm Thu Hòa luôn bắt tôi giả gái mỗi lần đến thăm bà, bao năm nay bà vẫn không biết tôi là con trai. Tôi......"
Cậu nhìn Lục Đình: "Tôi có kinh nghiệm lắm, không để ai phát hiện đâu."
Cậu nghĩ ngợi rồi nắm tay áo vest của Lục Đình: "Lục tiên sinh, tôi thật sự sẽ không làm anh mất mặt đâu."
Thẩm Kiều cụp mắt xuống: "Chân tôi đã phiền lắm rồi, tôi không muốn chỗ khác cũng trở thành mối phiền toái."
Bỗng nhiên Lục tiên sinh không nói nên lời.
Anh cúi đầu nhìn bàn tay xanh xao đang nắm tay áo mình như rụt rè lấy lòng.
Lục Đình chợt thấy hối hận vì muốn dẫn cậu theo. Anh nghĩ biệt thự lớn như vậy, nuôi cậu cả đời không ra ngoài thì đã sao? Anh có tiền mà, đâu phải không nuôi nổi.
Nhưng khi đối diện với gương mặt kia của Thẩm Kiều, mọi lời muốn nói đều tan biến sạch, cuối cùng chỉ có thể thốt ra một chữ.
"Được."
Thanh niên nhoẻn miệng cười, đôi mắt vui vẻ cong lên, ánh nắng chiếu vào mặt cậu làm Lục Đình ngẩn ngơ.
.
Lục Cửu ở phòng khách gấp đến độ quay vòng, đã sắp đến giờ nhưng vẫn chưa thấy Lục Đình và Thẩm Kiều xuống.
Anh định lên lầu thúc giục thì cửa thang máy ở phòng khách vang lên tiếng "ting".
Anh trợn mắt nhìn sang.
Đi phía trước là Lục Đình, thân hình cao lớn của anh che kín Thẩm Kiều sau lưng nên Lục Cửu chỉ thấy loáng thoáng cậu mặc áo trắng.
Anh không nghĩ nhiều mà thúc giục Lục Đình: "Lục tổng, sắp đến giờ hẹn rồi, chúng ta mau đi thôi."
Lục Đình điềm tĩnh gật đầu: "Ừ."
Lục Cửu cầm chìa khóa xe đi trước, lúc ra cửa chẳng biết hắn nhìn thấy gì mà dừng chân lại, sau đó từ từ quay đầu.
Lúc này Lục Đình đi sau Thẩm Kiều đẩy xe lăn cho cậu, Thẩm Kiều hoàn toàn lộ diện trước mặt Lục Cửu.
Lục Cửu: "!"
Hắn suýt đụng đầu vào cửa, thấy mỹ nữ váy trắng tóc đen trên xe lăn thì dụi mắt nhìn lại lần nữa: "Thẩm...... Thẩm tiên sinh?"
Thẩm Kiều trang điểm rất nhạt, vẻ nam tính bị trung hòa, cả người toát ra vẻ dịu dàng, thậm chí còn nữ tính hơn cả phụ nữ thật sự.
"Tôi đây, hôm nay tôi là bạn gái của Lục tiên sinh."
Lục Cửu trố mắt nhìn Lục Đình, ánh mắt kia giống hệt ánh mắt Andy nhìn anh sáng nay.
Một ánh mắt dành cho kẻ biến thái. Chỉ thiếu điều hỏi anh "Ngài còn có đam mê này nữa sao".
Lục Đình cười lạnh: "Sao bảo sắp trễ cơ mà, đứng đó làm thần giữ cửa à?"
Thẩm Kiều vội giải thích: "Tôi tự nguyện chứ không phải Lục tiên sinh bắt tôi làm vậy đâu."
Lục Cửu không tin lời Thẩm Kiều. Cuối cùng hắn đã hiểu tại sao Lục Đình muốn dẫn theo Thẩm Kiều, hóa ra là vì mục đích này.
Trước ánh mắt sắp giết người của sếp mình, Lục Cửu cầm chìa khóa đi lấy xe, nhưng đi hai bước lại nhịn không được quay đầu nhìn thanh niên trên xe lăn.
Gu thẩm mỹ của Lục Cửu cũng giống như tướng mạo trai thẳng của hắn, bẩm sinh không cưỡng lại được tóc đen dài, huống chi còn mặc váy trắng, đích thị là ánh trăng sáng trong mộng của hắn. Hai điều này cộng thêm gương mặt Thẩm Kiều quả thực là đỉnh của đỉnh.
Trong tiểu thuyết đám thư ký ngày ngày đọc lén ở văn phòng, chẳng phải đây chính là dáng vẻ ánh trăng sáng mà tổng tài bá đạo không quên được sao?
Lục Cửu thề mình tuyệt đối không có ý đồ gì với người của sếp. Nhưng gặp người đẹp ai cũng muốn nhìn thêm mấy lần, hắn cũng không ngoại lệ.
Khi hắn quay đầu nhìn trộm lần nữa thì Lục Đình đã đứng chặn trước mặt Thẩm Kiều.
Anh hờ hững nhướng mày nhìn Lục Cửu: "Đẹp lắm hả?"
Lục Cửu giật thót, sợ sệt cúi đầu xuống: "Không ạ."
"Không đẹp à?" Lục Đình nhíu mày.
Lục Cửu khóc không ra nước mắt: "Cũng...... Cũng tạm?"
Hắn nắm chặt chìa khóa xe, vội vã chuồn đi: "Để em đem xe lại."
Khi xe tới, Thẩm Kiều muốn lên xe trở thành một vấn đề.
Lục Cửu mở cửa sau ra rồi hớn hở hỏi: "Thẩm tiên sinh, tôi bế cậu lên nhé?"
Thấy hắn tươi hơn hớn, lông mày Lục Đình giật một cái, khí áp quanh người bỗng nhiên hạ thấp.
"Để tôi." Anh nói.
Lần này đến lượt Thẩm Kiều kinh ngạc: "Lục tiên sinh......"
Lục tiên sinh cúi xuống ôm eo cậu như hôm đó bế cậu lên giường. Mùi hương ấm áp đến gần Thẩm Kiều, giống hệt mùi trong chăn bông.
Tính xâm chiếm cực mạnh nhưng lại dịu dàng bao trùm lấy cậu.
Cảm giác mất trọng lượng ập đến, một giây sau, cả người cậu nằm trọn trong lòng Lục Đình.
Thanh niên áp mặt vào ngực người đàn ông, tóc đen vương trên cánh tay anh.
Giọng nói trầm thấp của Lục tiên sinh vang lên trên đầu cậu, lồng ngực anh khẽ rung.
"Nhớ cúi đầu xuống nhé."
Tác giả có lời muốn nói:
Lục Đình: Đẹp không?
Lục Cửu: Không...... Không dám nhìn ạ.