Đoá Hồng Kiều Diễm Của Đại Lão Hào Môn
Chúng ta về thôi
Đoá Hồng Kiều Diễm Của Đại Lão Hào Môn thuộc thể loại Linh Dị, chương 46 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Chúng ta về thôi......
Nghe mấy lời này, lòng Thẩm Kiều chợt rung động.
Chưa bao giờ có ai gọi điện cho cậu lúc say, cũng chưa bao giờ có ai nói với cậu: "Cuối cùng em cũng đến đón anh, chúng ta về nhà thôi."
Từ trước đến giờ, cậu luôn là gánh nặng, là người vô dụng.
Nhưng giờ đây, gánh nặng ấy lại được người đàn ông say xỉn ôm chặt trong lòng, đầu anh tựa vào vai cậu, hơi thở nóng hổi phả vào cổ cậu khiến da cậu nóng bừng.
Lục Đình giữ chặt gáy cậu, khiến cậu chỉ có thể vùi mặt vào ngực anh, che chắn mọi ánh nhìn trong phòng.
Thẩm Kiều sững người giây lát, rồi kéo tay Lục Đình: "Vậy anh buông em ra trước đi, em đưa anh về nhà."
Lời nói nghe có vẻ bình thường, nhưng sau khi Thẩm Kiều vừa dứt lời, người đàn ông ôm mình bỗng tỏ vẻ khó chịu.
Như để trừng phạt kẻ dám cự tuyệt, anh cúi đầu cắn nhẹ vào cổ cậu. Thẩm Kiều giật mình, tiếng kêu nhỏ yếu ớt rồi vội vã nép sát vào ngực anh.
Những ngón tay trắng nõn đặt trên cánh tay Lục Đình, giọng nói trong trẻo của Thẩm Kiều run run: "Lục tiên sinh......"
Cậu không ngờ rằng việc gọi anh bằng "Lục tiên sinh" trong lúc này lại càng kích thích anh hơn.
Nhưng cuối cùng, Lục Đình cũng không làm gì thêm.
Có lẽ lúc này, lương tâm của anh đã thức tỉnh. Anh cúi đầu hôn nhẹ lên vùng da vừa bị cắn, như một lời xin lỗi cho hành động nóng nảy.
Anh ngẩng đầu, kéo chặt chiếc cổ áo len đã hở của Thẩm Kiều: "Được rồi, chúng ta về thôi."
Thẩm Kiều ngẩng đầu khỏi ngực Lục Đình, phát hiện mọi người trong phòng đều đang nhìn họ.
Lần này, không chỉ tai mà cả mặt cậu cũng đỏ bừng.
Ánh đèn nhấp nháy liên tục, Thẩm Kiều mặc chiếc áo len trắng tinh, ngón tay trên xe lăn cũng sạch sẽ, toát lên vẻ thuần khiết không hợp nơi đây.
Nhưng gương mặt kia thật sự quá xinh đẹp, dung nhan diễm lệ như đóa hoa hồng rực rỡ giữa thế giới trắng xóa, vừa ngây thơ lại vừa quyến rũ. Hai khí chất đối lập ấy dung hòa trên người cậu, thu hút ánh nhìn của tất cả mọi người.
Lục Đình đứng dậy, ngăn chặn những ánh mắt đổ dồn vào Thẩm Kiều.
Dù đứng không vững, anh vẫn đưa tay đẩy xe lăn cho Thẩm Kiều, khiến tài xế lo lắng.
Đi được vài bước, họ nhìn thấy một người đàn ông đứng trước mặt.
Đúng là Từ Hạo, người vừa hôn say đắm cô gái trên ghế sofa, suýt nữa còn làm chuyện dại dột.
Hắn chỉnh lại quần áo, sửa sang tóc tai, trở lại vẻ ngoài thư sinh đoan trang.
Lúc này, hắn đã hơi say, đôi mắt lờ đờ, vẻ mặt táo bạo hơn thường ngày. Đứng trước mặt Lục Đình và Thẩm Kiều, hắn nở nụ cười giả tạo: "Lục tiên sinh, người phía sau anh có phải là Thẩm Kiều mà anh nói hồi nãy không?"
Thấy Thẩm Kiều nhìn mình với vẻ nghi hoặc, hắn đảo mắt qua mặt cậu rồi nói: "Tôi chính là người gọi điện cho cậu. Lục tổng uống say, điện thoại hết pin, tôi đang lo không biết giải quyết thế nào thì anh ấy nói có thể gọi điện cho cậu."
Hóa ra là vậy. Thẩm Kiều vẫn còn thắc mắc tại sao người lạ lại gọi cho mình.
Lục Đình liếc Từ Hạo một cái, rồi đẩy Thẩm Kiều ra khỏi phòng.
Thẩm Kiều vịn vào xe lăn, vội vàng quay đầu cảm ơn Từ Hạo, nhưng chưa nói xong đã bị một bàn tay lớn ôm lấy.
Người say vẫn ngang ngược vô lý: "Đừng nói chuyện với hắn ta."
Thẩm Kiều nói: "Em đang cảm ơn anh ấy mà."
"Hừ." Lục Đình nói: "Hắn không xứng, khỏi cảm ơn."
Thẩm Kiều: "......"
Nếu người ta không ném anh ra ngoài thì quả là một kỳ tích.
Đến cửa thang máy, tài xế ấn nút.
Lục Đình không muốn tài xế đỡ mình, Thẩm Kiều thấy anh đứng không vững nên đành đưa tay đỡ eo anh. Từ xa nhìn, cứ như cậu đang nép vào lòng người đàn ông vậy.
Hành động này khiến Lục Đình vui rõ rệt, đôi mắt dài cong lên, bên trong như có một hồ nước xuân.
Nhưng anh vẫn đẩy Thẩm Kiều ra rồi lảo đảo dựa vào bức tường lạnh: "Thối lắm, Kiều Kiều đừng đụng vào anh."
Thẩm Kiều bị đẩy ra xa đột ngột, ngay cả tấm chăn trên đầu gối cũng rơi xuống, giờ mới nhận ra vấn đề.
Cậu đưa tay mò mẫm: "Hình như điện thoại của em bị rơi trong phòng rồi."
Hôm nay cậu mặc đồ không có túi nên phải để điện thoại trên đùi, kết quả bị Lục Đình ôm ấp trong phòng, làm rơi lúc nào không biết.
Tài xế nói: "Để tôi tìm cho."
Thẩm Kiều đau đầu nói: "Để tôi quay lại lấy, anh đỡ anh ấy đi, lỡ anh ấy ngã thì tôi không đỡ nổi đâu."
Cửa thang máy chỉ cách phòng mười mét, nghĩ không có gì nguy hiểm nên tài xế đồng ý.
Thẩm Kiều vội vàng quay lại phòng. Lúc họ ra ngoài, cửa không đóng kín mà chỉ hé mở, đủ để nghe thấy tiếng nói bên trong.
"Bọn bây có nhìn thấy gì không? Người lúc nãy tới đón Lục Đình đẹp quá."
"Nhưng sao lại để tóc dài? Nam hay nữ vậy?"
"Mày bị mù à, nhìn yết hầu kia to như vậy mà không thấy sao? Ngoài ra bây giờ con trai để tóc dài nhiều lắm."
"Chẳng biết Lục tổng tìm ở đâu nữa, hèn gì không thèm nhìn ai, hóa ra là bao nuôi người đẹp trong nhà."
"Mà tụi bây có thấy chân cậu ta không? Hình như bị cụt thì phải."
"Hầy, người khuyết tật mà, có người chỉ thích loại này thôi. Chẳng biết đời tao có số hưởng ngủ với người như vậy không nữa."
"Mày muốn ngủ với cậu ta hả? Dễ thôi, đợi Lục tổng chơi chán rồi đến hỏi xin đi, chỉ là món đồ chơi vặt vãnh. Lục Đình vừa giàu lại có thế, sao có thể ở bên cậu ta được chứ?"
"Ê, sao gu mày mặn vậy, không sợ bị đôi chân kia làm tắt n*ng à?"
"Miệng dưới không được thì vẫn còn miệng trên mà......"
"Đủ rồi!" Tề Bạch lạnh lùng ngắt lời bọn họ, "Các người tưởng mình ngon lắm chắc, thật sự cho rằng không có Lục Đình thì người ta sẽ chịu quen các người sao?"
Hắn đứng dậy, không muốn ở trong phòng này thêm giây nào: "Tôi khuyên các người ăn nói tích đức chút đi, nếu bị Lục tổng phát hiện, thử đoán xem anh ta sẽ xử lý các người thế nào?"
Có kẻ cười khẩy: "Cậu tưởng mình thanh cao lắm à, cũng chỉ là kẻ bán mông thôi."
"Đúng vậy, tôi bán mông." Tề Bạch hất cằm về phía bọn họ, "Nhưng kẻ bán mông như tôi đâu có trơ trẽn nói xấu sau lưng người khác, lại còn giỡn chơi tục tĩu về người khuyết tật nữa, có biết liêm sỉ không? Thứ giẻ rách như các người ngay cả kẻ bán mông như tôi cũng chẳng thèm ngó đâu."
Nói xong, hắn không thèm nhìn bọn họ, cầm áo khoác rời khỏi phòng, ai ngờ vừa mở cửa thì nhìn thấy một khuôn mặt không ngờ tới.
"Sao cậu......"
Thẩm Kiều vẫn bình tĩnh, như không nghe thấy cuộc trò chuyện vừa rồi: "Tôi đến tìm điện thoại, hình như bị rơi ở đây thì phải."
Tề Bạch đóng cửa lại để người khác không nhìn thấy cậu: "Ở đây chờ tôi nhé, để tôi vào tìm cho."
Hắn trở lại chỗ ngồi cũ của Lục Đình, quả nhiên phát hiện chiếc điện thoại nằm dưới sàn. Hắn nhặt lên rồi đi ra ngoài.
Hắn đóng cửa, đưa điện thoại cho cậu ngồi trên xe lăn: "Đám người lúc nãy chỉ là lũ vô tích sự, toàn nói chuyện nhảm nhí. Cậu đừng để bụng nhé."
Thẩm Kiều nhận điện thoại, nói nhỏ: "Không sao, tôi biết mà, cảm ơn anh."
Tề Bạch nhìn mặt cậu, ánh mắt vô thức lướt qua chiếc quần trống rỗng, rồi quay đi.
Trong lòng hắn có chút khó chịu.
Thấy Thẩm Kiều và Tề Bạch đi tới, tài xế lại ấn nút thang máy.
Lần này cửa mở rất nhanh. Thẩm Kiều nhìn Tề Bạch, lịch sự hỏi: "Anh muốn xuống chung không?"
Tề Bạch lùi lại: "Không, lát nữa tôi đi sau, mọi người đi trước đi."
Ra khỏi thang máy, bên ngoài là đại sảnh, ca sĩ đang hát một bài tình ca lãng mạn trên sân khấu. Ngoài trời vẫn mưa, trên đường chỉ có vài chiếc xe, ánh đèn đan xen ngăn cách bên trong và bên ngoài thành hai thế giới.
Bảo vệ mở cửa, gió lạnh cuối thu cuốn theo mưa hắt vào mặt Thẩm Kiều, dập tắt chút hơi ấm còn sót lại trên người cậu.
Lên xe, Lục Đình nắm tay Thẩm Kiều rồi quay sang nhìn cậu: "Không vui à?"
Thật ra, hai người ít khi thân mật với nhau.
Lúc tỉnh táo, Lục Đình luôn điềm tĩnh, dù cậu có chủ động thế nào thì anh vẫn thờ ơ né tránh. So với việc không thích cậu, ánh mắt anh nhìn cậu như nhìn một đứa trẻ cố tình gây sự.
Nhưng khi say rượu, Lục Đình hoàn toàn khác. Anh chủ động đến gần cậu, quấn quýt không rời, thậm chí có những cử chỉ thân mật, cứ như biến thành người khác vậy.
Thẩm Kiều không quen với cái nóng của bàn tay anh, cố rút ra, không những không thoát được mà còn bị anh nắm chặt hơn.
"Kiều Kiều không vui vì bị ai bắt nạt sao?"
Vành tai vừa dịu đi của Thẩm Kiều lại nóng bừng: "Không phải không vui, cũng chẳng ai bắt nạt em hết."
Ngón tay thon dài của người đàn ông đan vào tay cậu, mười ngón xen lẫn, nghiêng đầu dựa vào vai cậu.
Giọng anh rất nhẹ, như thì thầm.
"Nhóc xạo."
Nói xong, Lục tiên sinh dựa vào vai cậu rồi nhắm mắt, như đã ngủ thiếp đi.
Thẩm Kiều đỏ mặt để anh ôm đến biệt thự.
Biệt thự sáng trưng, Andy hệt như cha già đang đợi con. Thấy Thẩm Kiều đưa Lục Đình về, ông thở phào nhẹ nhõm.
Ông không ngờ mình vừa quay lưng chuẩn bị bữa tối, viên kim cương nuôi trong biệt thự nghe điện thoại rồi đi ra ngoài với tài xế mà không nói một lời.
Đêm khuya khoắt! Đó là đâu chứ? Chốn ăn chơi nổi tiếng nhất Giang Thành. Thẩm Kiều tới đó khác nào cừu non vào hang sói.
Có đưa được Lục Đình về hay không thì tính sau, nhưng nếu Thẩm Kiều xảy ra chuyện, kiếp làm thuê của ông xem như chấm dứt.
Đến khi nhìn thấy Andy, Thẩm Kiều mới áy náy nói: "Xin lỗi quản gia Andy, tôi đi gấp quá nên quên nói với anh."
Trong lòng Andy muốn khóc, cậu mà quên thêm vài lần nữa thì trái tim khỏe mạnh của ông sẽ phát bệnh mất.
Nhưng ngoài mặt, ông vẫn cười nói: "Thẩm tiên sinh, lần sau không cần gấp vậy đâu, an toàn mới là quan trọng nhất."
Lục Đình chỉ say chứ có chết đâu.
Ông nhìn Lục Đình nồng nặc mùi rượu bước xuống xe, nhíu mày rồi đi tới định đỡ anh, nhưng bị người đàn ông đẩy ra.
Anh cố đứng vững rồi đưa tay cho Thẩm Kiều: "Tôi muốn Kiều Kiều đỡ cơ."
Andy: "......"
Người ngồi trên xe lăn chỉ cao tới eo anh, mà ông già lại muốn người ấy đỡ mình!
Thẩm Kiều do dự đặt tay lên tay anh: "Vậy em dắt anh đi nhé?"
Người đàn ông cúi mắt không nói gì, xem như ngầm đồng ý.
Thẩm Kiều vừa điều khiển xe lăn vừa dắt người đàn ông say rượu lên lầu tắm rửa.
Andy lẽo đẽo theo sau.
Là quản gia, ông phải luôn cảnh giác giữ an toàn cho Lục Đình. Nhưng trong lòng, ông chỉ mong người đàn ông trước mặt mau ngã xuống đất, tốt nhất là ngã bể đầu để ông xem bên trong chứa thứ gì.
Tiếc là mong muốn của ông không thành sự thật.
Thẩm Kiều dắt người lên lầu hai an toàn.
Sau khi đưa Lục Đình vào phòng, cậu hé cửa hỏi Andy: "Phiền anh nhờ dì bếp nấu cho Lục tiên sinh chén canh giải rượu được không?"
"Được thì được, nhưng......" Andy do dự nhìn Thẩm Kiều, "Một mình cậu chăm sóc anh ấy được không?"
Lục Đình nói sau lưng Thẩm Kiều: "Được."
Rồi đóng sầm cửa vào mặt ông.
Andy: "......"
Thẩm Kiều bất đắc dĩ nhìn Lục Đình: "Lục tiên sinh, sao anh lại thế chứ?"
Lục tiên sinh say rượu không hề nhận ra việc mình làm có gì sai, cúi người nói: "Kiều Kiều, đến giờ tắm rồi."
Thẩm Kiều hỏi: "Vậy anh muốn em pha nước cho anh hay là muốn em đỡ anh vào?"
Lục Đình nói: "Anh muốn Kiều Kiều tắm chung với anh."
Mặt Thẩm Kiều lại đỏ lên: "Chuyện này...... sao được chứ, hay là để em gọi Andy lên giúp anh......"
Nói xong, cậu định quay ra mở cửa, nhưng bị người đàn ông giữ chặt xe lăn rồi quay mặt cậu lại đối diện với mình. Sau đó, anh quàng tay qua eo cậu, bồng cậu lên khỏi xe lăn.
"Không cần đâu, anh chỉ cần Kiều Kiều thôi."
Thẩm Kiều giật mình kêu lên, trong lòng hoảng sợ, đưa tay ôm chặt cổ Lục Đình.
"Lục...... Lục tiên sinh."
"Ừ." Lục tiên sinh vừa bế cậu vừa đáp: "Chẳng phải trước đây Kiều Kiều vẫn muốn làm gì đó với anh sao? Hôm nay anh đáp ứng em nhé?"
Thẩm Kiều đỏ bừng mặt. Trước kia cậu muốn là một chuyện, còn giờ bị người đàn ông bất ngờ bế lên lại là chuyện khác.
"Em...... Anh thả em xuống trước được không?"
"Không được."
Cạch một tiếng, cửa phòng tắm mở ra.
Nghe thấy tiếng, da đầu Thẩm Kiều tê rần, lông mi cũng run theo.
Người hầu đã pha sẵn nước nóng trong bồn tắm. Lục Đình mặc đồ đen bước tới, không cởi quần áo mà bế cậu vào thẳng bồn tắm.
"Khoan......"
Thẩm Kiều chưa kịp nói hết thì cả người đã chìm trong nước nóng.
Cậu mặc áo len, sau khi thấm nước áo nặng trĩu ướt sũng.
Ngón tay cậu bám vào bờ vai rộng của người đàn ông, giọng nói đầy trách móc: "Sao anh lại thế này chứ!"
"Anh làm sao?"
"Ngang ngược quá đi."
Lục Đình bật cười rồi cúi đầu nhìn cậu.
Trên mặt Thẩm Kiều lấm tấm nước, ngay cả lông mi cũng đọng vài giọt nước trong suốt, lấp lánh dưới ánh đèn.
Bỗng nhiên, anh nhớ đến đóa hoa hồng đẫm sương lúc tinh mơ.
Anh cúi đầu hôn lên giọt sương trên mi mắt đóa hồng, giọng nói trầm thấp từ lồng ngực vang lên.
"Kiều Kiều, thật ra anh vẫn luôn ngang ngược mà."
"Đó là vì anh say thôi." Thẩm Kiều bênh vực anh.
Lục Đình để cậu ngồi trong lòng mình, ngón tay vét đóa hồng, đầu ngón tay chai sần vân vê cánh hoa mềm mại.
"Chính vì say nên đây mới là con người thật của anh."
Màu cánh hoa đậm hơn, tựa như giây sau sẽ chảy ra nước thơm ngọt.
"Lục tiên sinh......" Đầu ngón tay trắng nõn của cậu ửng hồng vì nước nóng, "Anh không vui à?"
"Sao em lại hỏi thế? Vì anh uống rượu à?"
"Không phải. Em chỉ cảm thấy anh không vui thôi."
Cánh hoa mỏng manh lúc mở lúc đóng trước mặt anh, lần này Lục Đình thật sự nhìn thấy chất lỏng bên trong.
Đôi mắt người đàn ông tối sầm, bóp cằm cậu rồi từ từ tới gần, giọng nói khàn khàn chứa đựng cảm xúc khó tả.
"Lẽ ra khi anh bế em vào đây, Kiều Kiều phải đánh anh, mắng anh mới đúng."
"Đàn ông chính là như vậy, dù bề ngoài có ăn mặc chỉnh chu cỡ nào thì khi say vẫn lộ ra bản chất thật sự."
Khóe mắt cậu đỏ bừng, rõ ràng nên tránh né nhưng tay lại níu chặt áo người đàn ông.
"Không...... Không sao." Cậu nói, "Chỉ cần đó là anh thì không sao hết."
Ầm một tiếng, Lục Đình cảm thấy sợi dây lý trí trong đầu mình đã hoàn toàn đứt lìa.
—
Lục tiên sinh có trồng một gốc hồng, mặc dù mấy tháng nay không chăm sóc nhưng hoa hồng vẫn nở, thậm chí còn chủ động đưa cánh hoa mềm mại đến trước mặt anh, cầu xin anh thương xót.
Nhưng hoa hồng đâu biết rằng càng yếu đuối càng khơi dậy lòng độc ác của con người.
Thế là cánh hoa non mềm bị cắn, bị giày vò, bị nghiền nát, nước ứa ra đều bị nuốt chửng.
Mưa rơi tí tách ngoài cửa sổ, tiếng nức nở của Thẩm Kiều vỡ vụn.
Lục tiên sinh nâng bông hồng lên, chê nhiều gai nên lột áo len ướt sũng ném xuống đất, nửa cành hoa không gai trắng chói mắt dưới ánh đèn.
Thấy anh sắp làm tiếp, Thẩm Kiều đè tay anh lại: "Khoan đã, cái này thì không được."
Lục Đình bình tĩnh hỏi: "Sao lại không được?"
Thẩm Kiều túm lấy ống quần trống rỗng: "Không được, xấu lắm."
"Thế à?" Lục Đình hôn lên má cậu: "Anh thích xấu."
Sự phản kháng của cậu đối với người đàn ông say rượu như châu chấu đá xe, chỉ chốc lát sau, cái gai cuối cùng đã bị nhổ bỏ.
Thẩm Kiều không biết tại sao mình lại trở nên như vậy. Người đàn ông ôm cậu vẫn còn ăn mặc chỉnh tề, thậm chí nút áo trên cùng vẫn chưa cởi.
Lục Đình đưa tay nắm chặt cành hồng: "Trước đây Kiều Kiều hay nói muốn hầu hạ anh, hôm nay đến lượt anh hầu hạ Kiều Kiều được không?"
"Không phải...... Khoan đã......"
Người đàn ông bóp mạnh, tiếng kêu của Thẩm Kiều bỗng chốc im bặt.
Đóa hồng nhỏ bé vừa bị nhổ hết gai tước hết lá, sao có thể chịu đựng sự hầu hạ của anh, sau một lúc bị ngón tay nghiền ép, đóa hồng b*n r*i tia nước cuối cùng rồi ỉu xìu gục xuống.