Đoá Hồng Kiều Diễm Của Đại Lão Hào Môn
Chương 68: Đôi chân không thể rời xa
Đoá Hồng Kiều Diễm Của Đại Lão Hào Môn thuộc thể loại Linh Dị, chương 68 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Người tình nhỏ bé nắm chặt cổ áo người đàn ông, khiến chiếc áo vest vốn phẳng phiu trở nên nhăn nhúm. Cậu ngả đầu ra sau, hơi thở pha lẫn mùi rượu nồng nặc của người đàn ông.
Thẩm Kiều cảm thấy mình sắp say rồi.
Cậu choáng váng nép vào lòng Lục Đình, mãi sau mới hiểu anh vừa nói gì.
Vành tai nóng bừng, Thẩm Kiều mím môi, cố gạt đi mùi rượu vương trên môi mình, "Nghĩa...... nghĩa vụ gì chứ?"
Cậu chưa kịp khoác áo khoác ngoài, chỉ mặc chiếc áo thun mỏng. Người đàn ông ôm lấy eo cậu, ngón tay v**t v* ngực cậu qua lớp vải mỏng, vòng eo thon thả và bàn tay rộng lớn ôm vừa khít.
Lục Đình bóp nhẹ, khiến eo cậu run rẩy, một tiếng kêu nhỏ bật ra từ môi cậu.
Anh cúi đầu chặn tiếng kêu ấy, không hôn sâu mà chỉ hôn nhẹ vài cái.
"Em nói xem người tình nên có nghĩa vụ gì?"
Lục Đình uống nhiều rượu nên đầu óc choáng váng, lý trí vẫn còn nhưng không thể ngăn được dục vọng bốc lên.
Hắn giở trò loạn lạc ngay trên xe.
Xe đang đỗ trong gara ngầm. Nhà hàng không đông khách nên giờ này gara trống vắng, chẳng biết tài xế đã rời đi từ bao giờ. Trong xe, chỉ còn hai người họ.
Thẩm Kiều như trở lại lần trước khi Lục Đình say rượu. Toàn thân bị ép chặt, mọi tiếng kêu đều bị chặn lại. Thân hình gầy gò, yếu đuối của cậu sao có thể địch nổi người đàn ông thường xuyên tập gym. Chỉ một cái kéo nhẹ đã bị ép quay lưng, rồi tr*n tr** chung với hắn.
Cảm giác xấu hổ tột độ. Cửa xe đóng kín, chỉ có ánh sáng lờ mờ từ bên ngoài lọt vào, làm nổi bật làn da trắng ngần của cậu.
Lưng Thẩm Kiều dựa sát ngực Lục Đình, đầu cúi thấp, không dám nhìn cảnh tượng trước mặt.
Lục tiên sinh lại giở trò cũ, cẩn thận vắt nước hoa hồng. Có lẽ do thường xuyên vận động mà bàn tay anh to rộng, khớp xương nổi rõ, đầu ngón tay chai sần, làn da trắng trẻo càng tôn thêm sắc đỏ của hoa hồng.
Anh uống say nên động tác lỏng lẻo, giọng điệu lười biếng: "Kiều Kiều kêu nhỏ thôi, lỡ bị ai phát hiện thì nguy to."
Thẩm Kiều nắm chặt tay anh, chẳng màng đến cảm giác lâng lâng như bay: "Lục...... Lục Đình, đang ở trên xe mà."
Lục Đình kéo tay cậu xuống dưới: "Bởi vậy anh mới nói kêu nhỏ thôi."
Thẩm Kiều: "......"
Cậu quay đầu cắn mạnh vào cằm anh, toàn thân run bắn, rồi vùi đầu vào ngực anh giả chết.
Người đàn ông cười khẽ, bàn tay dính đầy nước hoa, lấy khăn giấy lau sạch cho cả hai, "Sao, đại gia bé nhỏ có hài lòng không?"
Thẩm Kiều nghiến răng: "Quan hệ bao nuôi của chúng ta đến đây là kết thúc!""
Lục Đình sửa sang quần áo xộc xệch cho cậu, nghe vậy thì thở dài: "Xem ra kỹ năng của anh chưa đủ tốt để hầu hạ đại gia, anh còn nhiều kỹ năng lắm, muốn thử không?"
Thẩm Kiều: "......"
Lục Đình đặt cậu sang bên rồi mở cửa sổ cho thoáng khí.
Thẩm Kiều ngửi thấy mùi hương nồng nặc trong xe thì xấu hổ muốn chết. Cậu quay sang nhìn người đàn ông bên cạnh. Anh mặc vest, nút áo cài kín, chỉ trừ ngực áo hơi nhăn và vài vết bẩn trên ống quần còn lại, trông rất chỉnh chu.
Hoàn toàn trái ngược với bộ dạng luộm thuộm của cậu.
Lục Đình lau sạch ghế xe, đợi mùi bay hết mới xịt nước hoa, sau đó gọi điện bảo tài xế tới.
Anh không hạ vách ngăn xuống nên ghế sau vẫn là không gian riêng tư.
Xe lăn bánh từ từ, Lục Đình đưa tay xoa má đỏ như sắp rỉ máu của Thẩm Kiều, "Giận à?"
Ngón tay anh còn hơi lạnh do vừa rửa tay bằng gel, lại thêm mùi cồn. Thẩm Kiều không biết có phải do tâm lý của mình hay không mà ngoài mùi rượu ra, cậu còn ngửi thấy một mùi khác.
Mùi đó khiến cậu bồn chồn, nghiêng đầu né tránh: "Em không giận, nhưng sao anh lại...... Lỡ bị ai thấy thì sao?"
Lục Đình cười, không để ý sự né tránh của cậu: "Không đâu. Nhà hàng rất tôn trọng sự riêng tư nên bãi đỗ xe được phân chia rõ ràng, ở đó chẳng có ai đâu."
Thẩm Kiều sửng sốt: "Sao anh không nói với em?"
Lúc nãy bị gió lạnh thổi, Lục Đình thấy mình tỉnh táo hơn, giờ bị cậu tức giận nhìn, anh lại cảm thấy choáng váng.
Ánh mắt anh đảo khắp người Thẩm Kiều, chỉ ước có thể nuốt cậu vào bụng. Dục vọng bị đè nén nên giọng nói không ra hồn.
"Anh quên mất."
Sao có thể quên được chứ, đây là trò đùa đã được lên kế hoạch từ lâu. Đóa hồng trong tay anh run rẩy nở rộ, rõ ràng sung sướng nhưng lại sợ người khác phát hiện. Tiếng rên như mèo con khiến anh suýt mất lý trí.
Đẹp chết đi được!
Xe chạy vào đường hầm, bên ngoài tối om.
Lục Đình mân mê chiếc nhẫn trong bóng tối, đường vân gai góc khiến anh khó chịu. Anh nhìn Thẩm Kiều, cuối cùng vẫn mở miệng.
"Kiều Kiều, chúng ta lắp chân giả nhé."
Người bên cạnh đột nhiên sững sờ, im lặng không nói.
Bầu không khí thân mật tan biến trong nháy mắt.
Lục Đình nhích lại gần, nắm tay Thẩm Kiều: "Anh chỉ đề nghị thôi, em cứ từ từ suy nghĩ đi."
Anh cúi đầu hôn nhẹ lên tai cậu, không biết nên diễn tả mong muốn thế nào.
"Anh muốn thấy Kiều Kiều đứng lên."
Anh muốn cậu đứng lên, muốn cậu chạy nhảy chứ không phải phụ thuộc vào xe lăn mọi lúc.
Dù đó chỉ là chân giả.
Thẩm Kiều chậm chạp chớp mắt, không nói lời nào, thậm chí hơi thở cũng nhẹ hẫng.
Đợi mãi không thấy trả lời, Lục Đình sốt ruột gọi: "Kiều Kiều?"
Thẩm Kiều giật phắt tay lại, mạnh đến suýt va vào cửa xe: "Anh đang đùa gì vậy!""
Xe ra khỏi đường hầm, bên ngoài sáng trưng. Lục Đình nhìn thấy sắc mặt tái nhợt của cậu.
"Kiều Kiều......" Anh nói: "Anh chỉ đề nghị thôi......""
"Lục Đình." Thẩm Kiều rúc vào ngực anh che giấu mặt mình, giọng như nhũn ra: "Chúng ta cứ thế này không tốt sao? Em ngồi xe lăn, chỗ nào cũng không đi được, muốn trốn cũng không được, chỉ có thể bị anh kiểm soát, chỉ có thể phụ thuộc vào anh. Hễ rời xa anh thì em chẳng là gì cả."
Tóc đen mềm mại dính vào má cậu, đôi mắt vẫn còn ngấn nước, mỗi lời khiến dục vọng đen tối nhất trong lòng người đàn ông bùng lên.
Với gương mặt xinh đẹp này, cậu thích hợp bị giam cầm, bị nhốt trên lầu cao để nuông chiều, không thể đi đâu, ngày ngày chỉ biết đợi anh về nhà.
Anh cho cậu tình yêu, cậu sẽ tươi tắn nở rộ. Không có tình yêu của anh, cậu sẽ mau chóng úa tàn.
Thẩm Kiều cũng là đàn ông nên biết rõ những ý nghĩ xấu xa trong lòng đàn ông.
Dù vậy cậu vẫn không chút do dự để lộ cổ trần trước mặt anh, cúi đầu trong ngực anh, cam tâm tình nguyện nộp mình cho chúa tể.
Đồng thời tin chắc không ai có thể cưỡng lại cám dỗ mãnh liệt này.
Nhưng Lục Đình lại nắm vai cậu, mạnh bạo kéo cậu ra khỏi ngực mình, đôi mắt sâu thẳm như sắp nổi giông.
"Thẩm Kiều, em có biết mình đang nói gì không?"
Thẩm Kiều nhìn vào mắt anh, bị cơn bão cuồn cuộn trong đó làm giật mình, sau đó bình tĩnh đưa môi tới sát mặt Lục Đình, "Lục tiên sinh, em biết mình đang nói gì mà, em rất sẵn lòng."
Lần này Lục Đình né tránh nụ hôn của cậu.
"Nhưng anh không muốn."
Đây là lần đầu tiên Lục tiên sinh luôn chiều ý cậu không nghe theo mong muốn của cậu.
"Xem ra khỏi cần bàn bạc với em nữa, anh đã liên hệ với bệnh viện tốt nhất, anh sẽ cho em thời gian chuẩn bị tâm lý từ giờ đến lúc Lâm Tư Niên đính hôn, sau khi về chúng ta sẽ bắt đầu ngay."
Thẩm Kiều sững sờ, cảm xúc tiêu cực đột ngột ập đến khiến sắc mặt cậu lạnh đi, "Em đã nói không muốn rồi mà!""
"Ừ." Lục Đình thản nhiên nói: "Vậy lần này để anh quyết định cho."
Cậu vùng ra khỏi ngực Lục Đình, "Lừa đảo! Anh là đồ lừa đảo! Em không đi, em không muốn lắp chân giả, em chỉ muốn như bây giờ thôi!""
Lục Đình nói: "Chuyện này không cần thương lượng nữa."
Thái độ của anh vô cùng kiên quyết, hoàn toàn không còn cơ may cứu vãn. Nước mắt Thẩm Kiều rơi xuống, lắp bắp hỏi: "Lục Đình, anh hết thích em rồi sao?""
Người đàn ông dịu dàng lau nước mắt cho cậu: "Thích chứ, chính vì rất thích nên anh mới làm như vậy."
Thẩm Kiều hất tay anh ra: "Anh hoàn toàn không thích em, cũng chẳng muốn nuôi em, em có làm anh tốn bao nhiêu tiền đâu."
Ngón tay Lục Đình run rẩy, "Kiều Kiều, cứ thế này không ổn đâu. Anh có thể nuôi em, nhưng không thể để em lệ thuộc vào anh được. Em không phải hoa hồng được chăm bẵm mà là chú chim có thể bay cao......""
"Em không muốn làm chim!" Thẩm Kiều lớn tiếng ngắt lời anh: "Em chỉ muốn sống như bây giờ thôi, không ai nhìn thấy hai chúng ta, không cần phải đi đâu, cuộc đời ngắn lắm, chúng ta cứ vui vẻ như vậy không được sao?""
"Không được." Lục Đình trả lời: "Điều em vừa nói không phải vui vẻ mà là buông xuôi đấy."
Xe dừng trước cửa biệt thự, tài xế ngồi im không dám nhúc nhích.
Lục Đình đưa tay bế cậu xuống xe: "Chuyện này cứ quyết định vậy đi."
"Định gì mà định?" Thẩm Kiều đẩy tay anh ra: "Em nói không là không!""
"Kiều Kiều......""
"Lục Đình, anh không yêu em sao?""
Người đàn ông tỏ vẻ kiên quyết lạ thường: "Kiều Kiều đừng sợ, anh sẽ ở bên em, chúng ta làm từng bước được không?""
"Không được, không được......" Thẩm Kiều nức nở lắc đầu.
Thấy cậu sắp trượt xuống ghế, Lục Đình nhíu mày túm lấy cậu, dù thanh niên có phản kháng cỡ nào vẫn bị anh kéo vào lòng mình.
Thẩm Kiều tức giận vùng vẫy, vô thức tát Lục Đình một cái.
Tuy không mạnh nhưng nghe rõ mồn một trong khoang xe nhỏ hẹp.
Người đàn ông nhíu chặt mày, mắt lộ vẻ hung hãn: "Muốn dạy dỗ anh à?""
Thẩm Kiều sững sờ không nói gì, hiển nhiên là đang sợ hãi.
Lục Đình dễ dàng nắm chặt tay Thẩm Kiều, tay kia đè chân cậu, khuôn mặt hằn dấu tay đỏ ửng chồm tới gần: "Thẩm Kiều, em ăn gì chưa mà đánh yếu xìu vậy? Tay em gầy thế này anh vặn một cái là gãy ngay."
Anh chậm rãi nói: "Nếu em thật sự muốn dạy dỗ anh thì giơ chân lên đạp anh thật mạnh đi! Một cái không đủ thì hai cái, đạp đến khi nào anh quỳ xuống xin tha mới thôi."
Anh bế cậu ra khỏi xe: "Anh rất sẵn lòng để em đạp."