Đoá Hồng Kiều Diễm Của Đại Lão Hào Môn
Chương 76: Tiếng kêu yếu ớt
Đoá Hồng Kiều Diễm Của Đại Lão Hào Môn thuộc thể loại Linh Dị, chương 76 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Lục Đình ngắt điện thoại.
Anh cầm chiếc điện thoại bước ra khỏi phòng.
Bầu trời chiều hôm ấy rực rỡ ánh nắng, chiếu rọi vào căn phòng bệnh. Trên tủ đầu giường, chiếc laptop vẫn hoạt động, những cổ đông trên màn hình video nhìn nhau ngơ ngác, không dám lên tiếng.
Bỗng một chiếc ghế được kéo ra. Người đàn ông mặc vest chỉnh tề ngồi xuống, vẻ mặt lạnh nhạt.
"Nói đến đâu rồi? Tiếp tục đi."
Một cổ đông liếc mắt nhìn vẻ mặt của anh qua màn hình rồi tiếp tục trình bày.
Hai cuộc họp buổi chiều diễn ra liên tục, chưa đầy bốn tiếng Lục Đình đã kết thúc xong.
Anh đóng laptop lại, bước đến bên cửa sổ nhìn xuống. Quả nhiên, trong khu vườn dưới tầng, bóng dáng của một người quen xuất hiện.
Cô ấy búi tóc cao, mặc bộ đồ bệnh nhân sọc xanh trắng, tránh xa chỗ đông người, cúi xuống lom khom tìm gì đó ở góc vườn. Từ vị trí của Lục Đình, chỉ nhìn thấy mái tóc búi tròn và chiếc cổ thon dài trắng nõn của cô.
Trời đã bước vào mùa đông, dù vẫn có nắng nhưng ánh mặt trời không thể soi tới góc vườn xa. Gió thổi từng đợt lạnh buốt.
Lục Đình cầm áo khoác xuống tầng dưới.
---
Thẩm Kiều ngồi cạnh bồn hoa, mắt nhìn qua lại. Trước mặt cô là một bụi cây được cắt tỉa cẩn thận, cành lá rậm rạp xen vào nhau, che phủ kín tầm nhìn.
Cô quay đầu nhìn Lục Cửu đứng phía sau: "Anh có nghe thấy tiếng gì không?"
Lục Cửu vểnh tai nghe ngóng rồi lắc đầu: "Không. Nhưng trời đã hết nắng, gió lạnh rồi, chúng ta nên về thôi."
Thẩm Kiều lay mạnh bụi cây, không cam tâm nói: "Anh thật sự không nghe thấy gì sao? Hình như tôi vừa nghe thấy tiếng kêu vọng ra từ bên trong."
Lục Cửu vén bụi cây trước mặt cô ra, lộ ra mặt đất phủ đầy cỏ dại. Hắn lục soát khắp các bụi cây xung quanh nhưng vẫn không tìm thấy gì.
"Chắc Thẩm tiên sinh nghe nhầm rồi. Có thể lúc nãy bọn trẻ chơi ở đây."
Nghe vậy, Thẩm Kiều cũng nghi ngờ mình nghe nhầm, đang phân vân có nên quay về không thì một chiếc áo khoác phủ lên vai cô.
Lục Đình nhìn bồn hoa bị họ xới tung lên rồi nhíu mày hỏi: "Hai người đang làm gì vậy?"
Thẩm Kiều cười ngượng: "Thế này, hình như em nghe nhầm, nghe có tiếng kêu vọng ra từ bồn hoa nên muốn đến xem thử."
Dù là tiếng kêu của ai đi nữa, Lục Đình cũng không mấy quan tâm. Anh kéo kín áo khoác cho cô rồi nói: "Gió ở đây mạnh lắm, em vừa hết sốt, tốt nhất là đừng ra ngoài gió, chúng ta về thôi."
Thẩm Kiều tắm nắng gần một tiếng nên hơi mệt, nghe vậy liền nắm tay Lục Đình định theo anh về.
Nhưng vừa đi được vài bước, tiếng kêu yếu ớt lại vang lên. Lần này, không chỉ Thẩm Kiều mà cả Lục Đình và Lục Cửu đều nghe thấy.
Thẩm Kiều ngước nhìn Lục Đình: "Anh có nghe thấy không? Có tiếng kêu đúng không?"
Lục Đình "ừ" một tiếng: "Chắc là con vật gì đó."
Miệng nói vậy nhưng anh vẫn không dừng lại, đẩy xe lăn về phía trước.
"Đợi đã......" Thẩm Kiều gọi anh, "Nó nghe như tiếng kêu của thú con vậy, yếu ớt quá, chắc chắn có chuyện gì đó."
Lục Đình nhìn cô: "Kiều Kiều muốn tìm nó à?"
"Được không ạ?"
Không ai có thể cưỡng lại ánh mắt của cô, Lục Đình cũng không ngoại lệ.
"Cần gì hỏi ý anh, em muốn tìm thì cứ tìm thôi."
Nhưng cô chưa kịp tìm thì Lục Cửu đã lần theo tiếng kêu đi về phía trước. Hắn lắng nghe thật kỹ, phát hiện ra Thẩm Kiều đoán nhầm, chỗ phát ra tiếng kêu không phải ở bồn hoa mà là cống thoát nước bên dưới.
Sau khi kêu vài tiếng, tiếng kêu dần yếu đi, cuối cùng biến mất.
Thẩm Kiều càng nghe càng sốt ruột, nhìn Lục Cửu chằm chằm nhưng không dám thúc giục.
Cô không dám thúc giục, nhưng ánh mắt lạnh băng của Lục Đình lập tức đeo bám theo hắn.
Lục Cửu: "......"
Hắn nghiến răng kéo nắp cống lên, cuối cùng cũng tìm được thứ bên dưới. "Đây rồi."
Thẩm Kiều lập tức đẩy xe lăn tới, nhìn theo hướng Lục Cửu chỉ, trông thấy một cục lông xù co quắp trong cống thoát nước khô cạn.
Một con mèo.
Một con mèo cái gầy trơ xương nằm cuộn tròn, dưới bụng là ba chú mèo con.
Lục Cửu đưa tay sờ thử, phát hiện mèo mẹ đã chết từ lâu, toàn thân cứng ngắc, hai trong số ba chú mèo con cũng chết, chỉ còn một con thoi thóp, tiếng kêu yếu ớt đến mức gần như không thể nghe thấy.
Nếu không được Thẩm Kiều phát hiện, chờ đến đêm nhiệt độ xuống thấp, có lẽ nó sẽ chịu chung số phận với những anh em còn lại.
Thẩm Kiều cũng nhận ra điều đó, thấy mèo mẹ đến lúc chết vẫn che chở đàn con thì đau lòng quay mặt đi. Nghĩ đến chú mèo con duy nhất còn sống, cô vội quay lại nhìn Lục Cửu: "Sao rồi anh? Nó có sống được không ạ?"
Lục Cửu nói thẳng: "Hơi thở yếu lắm, chưa biết nữa."
Đôi mắt đẹp của cô rưng rưng: "Vậy...... Vậy phải làm sao đây Lục tiên sinh?"
Theo bản năng, cô tìm kiếm sự giúp đỡ từ Lục Đình.
Lục Đình đặt tay lên vai cô an ủi: "Anh vừa tìm được một bệnh viện thú y không xa đây, để Lục Cửu đưa nó đến đó thử xem."
"À...... Đúng nhỉ, đi bệnh viện." Thẩm Kiều cởi áo khoác trên người mình đưa cho Lục Cửu: "Anh lấy cái này bọc nó lại cho ấm rồi mau đưa nó đến bệnh viện đi ạ."
Lục Cửu nhìn Lục Đình rồi nhìn vẻ mặt lo lắng của cô, cuối cùng vẫn cầm lấy áo khoác, vụng về bọc con mèo lại rồi bế nó đến bệnh viện.
Khi bóng dáng Lục Cửu biến mất, Thẩm Kiều mới thở phào nhẹ nhõm.
Một giây sau, áo khoác của Lục Đình choàng lên vai cô: "Về phòng nhé?"
Thẩm Kiều nhìn mấy xác mèo dưới chân mình, mím môi nói: "Lục tiên sinh, chúng ta chôn tụi nó đi."
Lục Đình không biết lấy đâu ra một chiếc xẻng, nhưng anh hỏi ý bệnh viện rồi đào một cái hố trên bãi cỏ vắng vẻ ở sân sau.
Chính Lục Đình đào.
Tay áo sơ mi trắng của anh xắn lên, lộ ra cánh tay rắn chắc. Khuôn mặt tuấn tú và dáng vẻ cao ngạo của anh hoàn toàn không giống người biết làm việc này.
Nhưng chỉ chốc lát sau, một cái hố đã xuất hiện trước mắt. Anh không màng đến đôi giày da đen bóng lấm lem cát vàng của mình, khom lưng đặt chiếc hộp đựng xác mèo xuống hố.
Thẩm Kiều cũng khom lưng đặt súp thưởng và patê mèo bên cạnh, còn có một bó hoa nhỏ mà cô đi khắp sân bệnh viện mới hái được.
Bóng đêm buông xuống, bãi cỏ ở sân sau không có đèn, chỉ có ánh sáng hắt ra từ cửa kính bệnh viện.
Dưới ánh sáng mờ ảo, vẻ mặt cô trở nên vô cùng dịu dàng: "Anh nghĩ tụi nó đã bao giờ được ăn súp thưởng và patê mèo chưa?"
Lục Đình đứng cạnh nhìn cô: "Giờ thì được ăn rồi."
Thẩm Kiều lặng lẽ đặt những thứ vừa mua xuống, im lặng giây lát mới lên tiếng: "Kiếp sau đừng đầu thai nhầm chỗ mà nhớ tìm nhà nào vừa khá giả vừa tử tế, thậm chí đừng làm người, có khi người còn thua cả mèo nữa."
Thấy cô đã bỏ mọi thứ xuống hố, Lục Đình xúc đất lấp lại.
Phía sau họ là khoa nội trú, phòng bệnh gần nhất đang mở nhạc, tiếng nhạc buồn da diết vọng ra cửa sổ.
Bóng đêm dần sâu.
Gió lạnh thổi qua.
Thẩm Kiều im lặng suốt đường về.
Lục Đình lo lắng cho sức khỏe của cô hơn cả mèo, vừa về phòng bệnh đã đo nhiệt độ cho cô, ăn cơm xong còn bắt cô uống một gói thuốc cảm.
Thẩm Kiều ngồi đó, tay cầm ly nước nóng, hơi nước bốc lên làm mặt cô mờ đi.
"Lục tiên sinh......" Cô chậm rãi hỏi: "Anh nghĩ một con mèo sau khi chết sẽ đi đâu?"
Lục Đình ngồi cạnh xử lý hồ sơ: "Chắc sẽ đến hành tinh mèo."
"Hành tinh mèo là gì ạ?"
"Yên bình, không có con người mà có vô số đồ ăn, cá khô, súp thưởng và patê mèo."
"Vậy...... mèo của em có tới đó không?"
Lục Đình đang ký tên bỗng dừng lại rồi ngước nhìn cô: "Mèo của em?"
Thẩm Kiều cúi mắt xuống: "Hồi bé em từng nuôi một con."
"Sau đó thì sao?"
Cô uống một ngụm thuốc cảm, vô thức đưa tay vuốt mái tóc dài sau đầu: "Không có sau đó, nó mất tích rồi."
"Anh nghĩ......" Cô hỏi lại: "Mèo bị vứt bỏ có tới hành tinh mèo không?"
Lục Đình trả lời: "Chỉ cần là mèo thì sẽ đến hành tinh mèo thôi."
Thẩm Kiều lại đưa tay vuốt tóc mình: "Vậy là tốt rồi, vậy là tốt rồi......"
Lục Đình chỉ nhìn động tác của cô chứ không nói gì.
Thẩm Kiều ngồi một lát lại bồn chồn: "Em gọi điện cho Lục Cửu tiên sinh được không ạ?"
Lục Đình đưa cho cô chiếc điện thoại chiều để quên trên tủ đầu giường.
Thẩm Kiều vội vàng gọi cho Lục Cửu.
Bệnh viện thú y khá ồn ào, tiếng chó sủa mèo kêu vang khắp nơi, Lục Cửu phải ra ngoài mới nghe được Thẩm Kiều nói gì.
"Con mèo kia sao rồi ạ?"
Lục Cửu trả lời: "Nghe bác sĩ nói tình trạng khá tốt, chỉ bị lạnh và đói thôi, nằm viện mấy ngày là khỏe ngay."
Thẩm Kiều thở phào nhẹ nhõm, sau khi cúp máy liền ngoan ngoãn uống hết thuốc cảm.
"Em muốn đến bệnh viện thăm nó."
Lục Đình nói: "Chờ em khỏe hẳn được xuất viện, anh sẽ dẫn em đi thăm."
Thẩm Kiều nói: "Giờ em khỏe rồi mà."
"Em nói không tính, bác sĩ nói mới tính."
Thẩm Kiều: "......"
Cô vẫn không chịu thua, hỏi tiếp: "Vậy bác sĩ có nói ngày mai em được xuất viện không?"
Lục Đình liếc cười: "Em ngoan ngoãn uống thuốc rồi ngủ đi, biết đâu ngày mai bác sĩ cho em xuất viện cũng nên."
Thẩm Kiều tự lực cánh sinh chống tay leo lên giường, nằm xuống đắp chăn rồi nhắm mắt nói: "Vậy em ngủ đây, chúc Lục tiên sinh ngủ ngon."
"Kiều Kiều ngủ ngon nhé."
Người đàn ông cười khẽ, tắt bóng đèn sáng nhất đi, chỉ chừa lại ngọn đèn đầu giường để làm việc.
Thẩm Kiều vừa tỉnh lại sau cơn hôn mê, lúc bệnh tật dễ khiến người ta buồn ngủ. Ban đầu cô chỉ giả vờ ngủ, nhưng chẳng bao lâu sau đã ngủ thật.
Điện thoại của Lục Đình "ting" một tiếng.
Anh không xem điện thoại, nhìn Thẩm Kiều trước, thấy cô không tỉnh giấc mới mở khóa màn hình.
Lục Cửu nhắn tin tới.
【
Thẩm tiên sinh
vừa gọi cho em để hỏi về con mèo, em nói nó
không sao
, nhưng thật ra tình trạng của nó tệ lắm.
】
【
Nó mới sinh chưa bao lâu, hình như mèo mẹ chết hai ngày rồi, vừa bị đói vừa bị lạnh suốt hai ngày nên khó sống lắm.
】
【
Bác sĩ nói nó có sống được hay không tùy thuộc vào số mệnh của nó.
】
Lục Đình gõ chữ.
【
Bảo
bác sĩ cố gắng
cứu nó đi.
】
【
Còn nữa......
】
【
Tìm một con mèo giống vậy cho tôi.
】