84. Mười Hai - Chương Mười Sáu

Đoá Hồng Kiều Diễm Của Đại Lão Hào Môn thuộc thể loại Linh Dị, chương 84 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Đêm hôm đó không mưa nhưng có gió.
Khi Thẩm Kiều cùng Lục Đình tới bệnh viện thì đã muộn, chỉ còn lại bác sĩ trực.
Bác sĩ thấy Lục Cửu – người đàn ông mặt sẹo quen mặt hằng ngày – liền nhận ra. Hắn đến đây luôn, mỗi lần đến, ngay cả đàn chó cũng không dám sủa. Bác sĩ không thể không ấn tượng.
Thấy hắn bước vào, bác sĩ liền đưa hóa đơn: "Đây là tiền viện phí mấy hôm qua. Số tiền thừa đã được hoàn vào thẻ của anh, anh có thể kiểm tra lại. Nếu không có gì trục trặc, ký vào đây rồi mang mèo đi nhé."
"À, đúng rồi." Bác sĩ nói thêm: "Mèo con đột nhiên bị đưa tới nơi xa lạ, có thể sẽ bị stress. Hơn nữa, nó vẫn chưa cai sữa hẳn, mỗi ngày phải cho bú. Tôi sẽ gửi những lưu ý cần thiết vào điện thoại của anh, nhớ đọc nhé."
Lục Cửu xem qua hóa đơn rồi ký tên.
Con mèo vẫn như lần trước Thẩm Kiều thấy – gầy trơ xương – nhưng lần này đã có thể đứng dậy. Nó đang gặm con cá đồ chơi trong lồng.
Bất ngờ xuất hiện một nhóm người khiến nó giật mình, hai mắt mở to, không thèm để ý đến con cá mà lùi lại mấy bước, chỉ thiếu chút nữa là khè ra.
Bác sĩ cúi xuống mở cửa lồng: "Ê nhóc, chủ của em tới đón em về đây rồi."
Ông bế mèo bỏ vào một chiếc lồng nhỏ rồi cười: "Từ giờ em sẽ là mèo nhà của anh em."
Mèo con rất hung dữ. Trong lúc bác sĩ nhét nó vào lồng, nó đã nhiều lần khè ông, thậm chí còn định cắn. Nhìn là biết không dễ dàng bắt nạt.
Thế nhưng khi nằm trong lồng, được Thẩm Kiều ôm vào lòng, nó lại ngoan ngoãn cuộn mình lại, không dám kêu chút nào.
Thẩm Kiều nhớ cảnh nó đối xử với bác sĩ lúc nãy nên không dám vuốt ve, chỉ chọc chọc chiếc lồng: "Nó bị làm sao thế nhỉ?"
Lục Đình liếc nhìn con mèo rồi thẳng thừng vạch trần chiêu trò của nó: "Không sao đâu, khôn nhà dại chợ thôi."
Thẩm Kiều không hiểu ý nghĩa của câu nói, nhìn cái lưng tròn vo của mèo, không nhịn được thò tay chọc chọc.
Con mèo đột nhiên cứng đờ, nhe răng về phía Thẩm Kiều như muốn dọa cậu.
Nhưng bộ dạng của nó không gây được ấn tượng đáng sợ, lại khiến đôi mắt của Thẩm Kiều sáng lên. Cậu tiếp tục chọc ngón tay vào lưng nó.
Mèo con tức giận quay lại cắn ngón tay càn quấy kia.
Nó chưa đầy tháng tuổi, răng chưa mọc hết, hung dữ nhưng gan bé, không dám cắn mạnh.
Cuối cùng chỉ có thể ngậm đầu ngón tay trắng nõn như đang bú sữa, đôi mắt tròn xoe nhìn chằm chằm vào chàng trai trước mặt.
"Meo......"
Thẩm Kiều rút ngón tay ra, lau sạch nước bọt rồi sờ đầu mèo: "Con ngoan chút đi, không thì ta không nuôi đâu."
Mùi hương trên đầu ngón tay cậu giống hệt mùi người đã ôm nó khi nó sắp chết.
Mèo con hít hít, dường như đã nhận ra thứ gì đó, kêu meo meo với Thẩm Kiều rồi ngẩng cái đầu vẫn còn hắc lào dụi vào tay cậu, cử chỉ đầy vẻ quyến luyến.
Thẩm Kiều kinh ngạc: "Nó hiểu em nói gì à? Sao lại ngoan thế?"
Lục Đình nói: "Đặt tên cho nó đi, sau này nó sẽ trở thành một thành viên trong nhà mình."
Thẩm Kiều chưa từng nuôi thú cưng. Hồi bé, cậu có nuôi một con mèo già, nhưng chỉ gọi "miu miu" chứ chưa bao giờ đặt tên cho bất cứ con vật nào.
Cậu vừa gãi cằm mèo con vừa nhìn cảnh vật lướt qua ngoài cửa xe. Gió mùa đông thoảng qua, lá cây ven đường đã gần rụng hết.
Chẳng mấy chốc đã đến tháng Mười Hai.
"Gọi nó là Mười Hai đi." Thẩm Kiều nói: "Mười hai là sự kết thúc, cũng là khởi đầu mới."
Mười Hai là một con mèo quấn người, suốt ngày lẽo đẽo theo Thẩm Kiều như cái đuôi nhỏ, chỉ cần lơ đãng chút xíu sẽ bị bánh xe cán qua.
Lúc đầu, nó rất sợ Lục Đình – khí thế của người đàn ông cao lớn khiến nó e dè. Nhưng dần dà, Mười Hai nhận ra Thẩm Kiều mới là người định đoạt mọi chuyện trong nhà.
Con mèo nhỏ chưa bằng nửa bàn tay Lục Đình đã học được cách ngồi xổm ngoài cửa phòng kêu meo meo với anh, giọng to không tưởng, không hiểu sao một con mèo nhỏ vậy mà có thể kêu to như thế.
Nhưng nhìn vẻ mặt nó, chắc chắn không phải điều gì tốt đẹp.
Đây chính là bằng chứng rõ ràng cho câu "khôn nhà dại chợ" của Lục Đình hồi trước.
Lục Đình cúi xuống túm con mèo ở cửa rồi ném cho Andy phía sau. Anh mở cửa phòng đi vào.
Trong phòng không có ai, tiếng nước vọng từ phòng tắm, hơi nước len qua khe cửa mang theo mùi sữa tắm thơm ngát.
Mấy phút sau, cửa phòng tắm mở ra, mùi sữa tắm lan khắp nơi.
Nước sữa đã đổi sang hương cam quýt ngọt ngào, giống như mùa hè rực rỡ giữa mùa đông lạnh giá.
Thẩm Kiều cầm khăn lau tóc, vừa ngẩng đầu lên thì thấy Lục Đình ngồi trên ghế sofa bên cạnh: "Anh về rồi à."
Lục Đình vẫy tay: "Tới đây, anh sấy tóc cho."
Tóc Thẩm Kiều đã dài hơn hồi họ mới gặp nhau, xõa ra cầm không hết. Giờ đây, tóc ướt vừa dài vừa dày, mùa đông cậu rất ngán gội đầu.
Nghe lời anh, cậu ngoan ngoãn tới gần.
Trong phòng chỉ còn tiếng máy sấy.
Thẩm Kiều gối đầu lên đùi anh, tiếng sấy kêu vù vù, người đàn ông nhẹ nhàng xoa bóp da đầu cậu, cảm giác thật dễ chịu. Chỉ một lúc sau, cậu đã bắt đầu buồn ngủ.
Khi cậu sắp thiếp đi, tiếng sấy dừng lại.
Lục Đình cất máy sấy, vẫn để Thẩm Kiều nằm trên đùi mình.
Anh v**t v* khuôn mặt hồng hào của chàng trai như đang vuốt một chú mèo ngoan hiền: "Hôm nay Kiều Kiều uống thuốc chưa?"
Thẩm Kiều nắm chặt tay anh, mơ màng nói: "Rồi ạ, hôm nay em còn ăn hai chén cơm nữa. Sáng nay cân thấy tăng thêm một ký."
Tiếng cười khẽ của người đàn ông vang lên bên tai, xúc cảm ấm áp chạm vào má.
"Kiều Kiều giỏi quá."
Lục Đình nắm mái tóc dài mềm mại của cậu rồi hỏi: "Tóc dài gội đầu mệt lắm, Kiều Kiều muốn cắt không?"
Thẩm Kiều quay mặt sang chỗ khác: "Lục tiên sinh, em muốn suy nghĩ thêm."
"Nghĩ gì cơ?"
"Em không biết......" Thẩm Kiều nhắm mắt lại, "Em sợ lắm."
Sợ thú cưng bị vứt đi, sợ bị đánh, sợ phải nghe những lời chửi rủa mà mình không chịu nổi.
Dù Lục Đình lặp đi lặp lại với cậu rằng chuyện đó sẽ không bao giờ xảy ra, dù trong lòng cậu tự nhủ tất cả đã là quá khứ, giờ cậu lớn rồi, có khả năng phản kháng rồi...... nhưng cậu vẫn sợ.
Suốt bao năm qua, trận mưa tầm tã thời thơ ấu vẫn chưa bao giờ tạnh.
"Lục Đình......" Thẩm Kiều nói: "Có phải em vô dụng lắm không, ngay cả chuyện nhỏ nhặt như vậy cũng không làm được nữa."
"Sao lại thế?" Lục Đình ôm eo bế cậu ngồi trong lòng mình: "Kiều Kiều dũng cảm nhất mà."
Thẩm Kiều vùi mặt vào cổ anh, lí nhí nói: "Nếu em dũng cảm thì đã cắt tóc rồi."
"Nhưng Kiều Kiều ngoan ngoãn uống thuốc, chịu nuôi Mười Hai, còn tự tay đánh tên khốn kia nữa, em không dũng cảm thì ai dũng cảm?"
"Làm gì cũng phải từ từ đúng không? Chúng ta sẽ làm từng bước. Hôm nay không được thì để sang năm, ngày mai không được thì để ngày mốt."
"Em phải nhớ chẳng có gì quan trọng hơn niềm vui của em cả."
"Anh chỉ muốn Kiều Kiều vui vẻ làm chính mình, có thể chạy nhảy, có bạn bè, có thể làm những việc mình thích."
Lục Đình xoa đầu cậu rồi dịu dàng nói: "Anh đã hẹn một giáo viên chiều mai đến đây, ngày mai Kiều Kiều gặp họ được không?"
"Giáo...... Giáo viên?"
"Ừ, giáo viên cấp ba."
Thẩm Kiều ngẩng mặt lên khỏi ngực anh: "Lục Đình, em đã hai mươi mấy rồi......"
Lục Đình nói: "Anh điều tra rồi, số người thi đại học ngoài hai mươi tuổi nhiều lắm. Dạo trước còn có một ông chú năm mươi mấy tuổi thi đại học nữa, ông ấy thi được thì sao em lại không được chứ?"
"Nhưng......"
Lục Đình bế cậu lên: "Kiều Kiều, đây không phải cắt tóc, em do dự một ngày thì sẽ học muộn một ngày đấy."
Anh đặt cậu lên giường rồi nhìn vào mắt cậu, "Nói anh nghe, em có muốn thi lại không? Những gì em đã mất, những cơ hội em bỏ lỡ đều ở trước mắt em."
Lục Đình chìa tay ra với cậu: "Không có chân anh có thể giúp em đứng lên, bỏ lỡ kỳ thi đại học anh có thể mướn gia sư cho em, những kẻ ức h**p em anh sẽ đòi lại từ từ, việc duy nhất Kiều Kiều cần làm là......"
Anh vừa nói vừa nhìn cậu không chớp mắt.
"Nắm tay anh để đứng dậy."
Thẩm Kiều nhìn bàn tay trước mặt, thật lâu sau vẫn không nhúc nhích.
"Em......"
Cậu chớp mắt che giấu nỗi chua xót trong mắt, "Em...... Em không thể...... Em......"
Lục Đình nhìn cậu: "Thật sự không thể sao?"
Thẩm Kiều cụp mắt xuống.
Không phải không thể mà là cậu cảm thấy đời mình coi như bỏ rồi.
Ngày thi đại học cậu tỉnh lại trong bệnh viện, biết được sự thật mình bị cụt cả hai chân.
Bầu trời bên ngoài rất xanh, máy bay để lại một vệt dài màu trắng như chia đôi cửa sổ.
Hệt như cuộc đời cậu.
Chiếc máy bay giấy của thiếu niên mười bảy tuổi rơi vào bóng tối vô tận trong tiếng ve kêu rả rích giữa hè.
Cậu đã đánh mất tuổi mười bảy, cũng mất luôn chiếc máy bay giấy.
Nhưng giờ đây, bốn năm trôi qua, vào mùa đông lạnh giá năm cậu hai mươi mốt tuổi, chiếc máy bay giấy tả tơi kia được người đàn ông nhặt lên trả lại cho cậu.
Anh đã thay cậu đi chín mươi chín bước, chỉ còn chờ cậu cầm chiếc máy bay giấy ném thành một vòng cung duyên dáng.
Bước cuối cùng là của cậu.
Thẩm Kiều chậm chạp mà trịnh trọng đặt tay mình vào lòng bàn tay Lục Đình.
Tựa như hoàn toàn giao phó bản thân.
Cậu không tin mình nhưng lại tin Lục Đình. Nếu anh nói có thể thì chắc chắn cậu sẽ làm được.
Máy bay của cậu đã bị gãy cánh, giấy trắng lấm lem bùn sình.
Nhưng có người không chê nó bẩn, cũng không chê nó xấu mà cẩn thận lau sạch nước bùn rồi dùng tình yêu để nó mọc ra đôi cánh.
Thẩm Kiều nghĩ.
Lần này, chiếc máy bay giấy của cậu sẽ bay cao và xa hơn bất kỳ ai khác.