Đoá Hồng Kiều Diễm Của Đại Lão Hào Môn
Giáng sinh bất ngờ
Đoá Hồng Kiều Diễm Của Đại Lão Hào Môn thuộc thể loại Linh Dị, chương 88 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Vẻ mặt Thẩm Kiều nhăn nhó.
Cây thông Noel nhỏ xíu ngoài cửa sổ treo lủng lẳng đầy những ngọn đèn nhiều màu, ánh sáng rực rỡ xuyên qua tấm kính cửa sổ chiếu vào khuôn mặt chàng trai, khiến những đường nét vốn dịu dàng của anh càng trở nên cuốn hút.
"Nếu cô cần gì, tôi sẽ giúp cô."
Phương Cầm trợn mắt nhìn chàng trai, hồi lâu mới trấn tĩnh lại, "Sao anh lại muốn giúp tôi?"
Cô ngập ngừng nói: "Dù gì tôi cũng là kẻ phá hoại gia đình anh mà."
Lẽ ra chàng trai này nên căm hận cô, thậm chí có thể công khai mắng cô là đồ phụ tình trơ trẽn, thế nhưng anh vẫn bình thản ngồi trước mặt cô, thậm chí còn muốn giúp cô.
"Tôi biết." Thẩm Kiều cúi mắt xuống: "Nhưng cô đâu có lỗi. Chẳng phải gã đàn ông ngoại tình kia mới đáng ghê tởm hơn sao?"
Khi Phương Cầm rời khỏi quán cà phê, sương mù trên đường phố dày đặc hơn, mưa phùn rơi xuống mặt vừa lạnh vừa đau.
Cô chỉnh lại chiếc khăn quàng cổ, kéo mũ che kín đầu rồi lặng lẽ hòa vào dòng người đông đúc.
Thẩm Kiều dựa vào khung cửa sổ nhìn theo bóng dáng cô biến mất giữa đám đông.
Anh mặc áo khoác rồi lấy chiếc túi bên cạnh, nhờ Lục Cửu đẩy mình ra ngoài.
Lúc này đã là năm giờ chiều, đèn đường sáng trưng, phố xá náo nhiệt, ánh đèn vàng ấm làm bóng người đổ dài trong làn sương mù, những đôi tình nhân tay trong tay đi ngang qua.
Thẩm Kiều ngồi trên xe gọi điện cho Lục Đình.
Anh đang tham dự buổi tiệc, hẹn gặp Thẩm Kiều trước sáu giờ tối.
Thẩm Kiều nhìn điện thoại rồi quyết định tới đón anh.
Buổi tiệc được tổ chức tại một khách sạn năm sao, trời lạnh thấu xương nhưng người gác cửa vẫn đứng nghiêm, chỉ có xe cộ qua lại chứ không ai ra vào.
Ở vỉa hè gần đó có một ông già bán khoai nướng. Rõ ràng ông đã chọn sai chỗ, bởi chẳng ai để ý đến quầy hàng của ông.
Thẩm Kiều nhìn qua cửa kính xe một lúc, định xuống mua một củ khoai.
Trời quá lạnh nên Lục Cửu hơi ngần ngừ: "Hay là tôi mua giùm anh nhé?"
Thẩm Kiều cầm túi đặt lên đầu gối, "Gần sáu giờ rồi, tôi xuống chờ Lục tiên sinh luôn."
Nghe thấy vậy, Lục Cửu không nói thêm gì nữa mà để anh xuống xe.
Mưa dần trở nên nặng hạt, rồi biến thành những hạt tuyết rơi lất phất. Ông già bán khoai đang định thu dọn hàng thì có khách tới.
Đó là một thanh niên ngồi xe lăn, mặc áo khoác trắng tinh, làn da dưới ánh đèn sáng bóng như ngọc.
"Chào ông, bán cho cháu một củ nhé."
Ông già vội đứng dậy, duỗi thẳng đôi chân tê cứng rồi mở ngăn kéo chọn một củ khoai tròn trịa, "Củ này được không?"
"Được ạ."
Thẩm Kiều cầm lấy củ khoai, trả tiền rồi nhìn theo ông già đẩy xe đi xa dần.
Sau đó anh nhìn về phía cổng khách sạn.
Có lẽ buổi tiệc sắp kết thúc nên vài người mặc vest đi ra lác đác.
Thẩm Kiều bẻ đôi củ khoai, hít hà mùi thơm nồng nàn trong không khí, hài lòng nheo mắt rồi cầm muỗng định múc ăn thử.
Đúng lúc đó, một giọng nói vang lên trước mặt: "Thẩm Kiều?"
Bàn tay cầm muỗng của Thẩm Kiều run rẩy, anh ngẩng đầu lên.
Tống Việt mặc vest, người toát ra mùi rượu nhưng ánh mắt lại rất tỉnh táo, "Chính là cậu đây, sao cậu lại ở đây?"
Trong lòng Thẩm Kiều tự hỏi liệu mình có quen Tống Việt không, nhưng bên ngoài vẫn khẽ gật đầu: "Giám đốc Tống."
Anh không trả lời tại sao mình ở đây.
Nhưng Tống Việt chỉ suy nghĩ thoáng qua đã hiểu ngay, hắn cười hỏi: "Cậu đang chờ Lục Đình à?"
Thấy Thẩm Kiều không trả lời, nhớ lại cảnh tượng mình bắt gặp trong buổi tiệc, không hiểu sao Tống Việt cảm thấy hết sức hả hê.
"Tôi nghĩ cậu không đợi nổi Lục tổng đâu, dù sao......" Hắn nhìn Thẩm Kiều một lát rồi nói: "Người ta đang bận ôm ấp mỹ nhân, e là không rảnh để ý tới cậu đâu."
Hắn tưởng nghe xong câu này, chàng trai yếu đuối trước mặt sẽ rất hoang mang. Chỗ dựa duy nhất của cậu chính là tình yêu Lục Đình dành cho cậu, một khi Lục Đình không yêu cậu nữa thì cậu chẳng là gì cả.
Nhưng Thẩm Kiều nghe xong lại không hề nao núng. Anh đặt muỗng xuống rồi ngẩng đầu nhìn Tống Việt với ánh mắt lạnh lùng: "Thế sao? Tôi có quan tâm gì tới anh?"
"Cậu......"
Thẩm Kiều ngắt lời hắn: "Giám đốc Tống, tài xế đang đợi anh kia kìa."
Lục Cửu xuống xe đi tới chỗ họ.
Tống Việt nheo mắt lại. Có lẽ vì tối nay trời mưa lạnh, cũng có thể vì người trước mặt không lộ ra phản ứng như hắn mong đợi nên tâm trạng hắn cực kỳ tức giận.
Việc làm ăn của nhà họ Tống đang tuột dốc không phanh, tất cả đều do chàng trai trước mắt gây ra.
Hắn nghĩ đến lần gặp gỡ ở câu lạc bộ cách đây rất lâu, người hắn tơ tưởng không chỉ đi theo Lục Đình mà thậm chí còn không phải nữ.
Tâm trạng Tống Việt rất khó tả, hôm nay vừa thấy Thẩm Kiều thì mọi nỗi oán hận tích tụ trong lòng đột nhiên vỡ òa.
Hắn cười lạnh, giọng nói đầy ác ý: "Cậu thật sự cho rằng Lục Đình là người như mình thấy sao?"
Không đợi Thẩm Kiều phản ứng, hắn nói tiếp: "Chắc cậu chưa thấy bộ dạng trước kia của anh ta đâu nhỉ? Bị què một chân phải đi cà nhắc, ai đạp ai đá cũng được. Sống trong khu ổ chuột, cả người bốc mùi chua loét khiến người ta tránh xa mấy mét, gái đứng đường còn sống sướng hơn anh ta......"
"Giám đốc Tống!" Lục Cửu nghiêm giọng nói: "Đề nghị anh ăn nói cẩn thận một chút!"
Tống Việt sửa sang tay áo rồi ngẩng cao đầu như một vị tướng thắng trận, "Tôi chỉ tốt bụng nhắc nhở cậu thôi, nếu cậu muốn biết thì có thể liên hệ với tôi, tôi rất sẵn lòng cung cấp thêm thông tin cho cậu."
"Không cần đâu." Vẻ mặt Thẩm Kiều rất bình tĩnh, không hề bị lời nói của hắn làm ảnh hưởng, "Cảm ơn giám đốc Tống đã nhắc nhở, nhưng anh nên lo chuyện nhà mình đi, chuyện chúng tôi không phiền anh lo đâu."
Càng nói như vậy, Tống Việt càng tức: "Thẩm Kiều......"
"Giám đốc Tống." Thẩm Kiều nhìn hắn, ánh mắt còn lạnh hơn cả nước mưa hắt vào người hắn: "Đi thong thả không tiễn."
Tống Việt há to miệng, vẻ mặt đắc thắng biến thành vẻ mặt thất bại, cuối cùng hừ lạnh một tiếng rồi quay người lên xe.
Lục Cửu nhìn Thẩm Kiều: "Cậu chủ, đừng để ý những lời anh ta nói......"
Hắn chỉ dám khuyên cậu đừng để ý chứ không phản bác được câu nào. Bởi vì hắn biết mọi lời Tống Việt nói đều là sự thật.
Vẻ mặt Thẩm Kiều rất bình tĩnh, nhưng củ khoai trong túi nylon đã sắp bị cậu bóp nát, đầu ngón tay ghim sâu vào củ khoai, mùi khoai thơm ngọt xộc vào mũi.
"Tôi biết." Cậu thả tay ra rồi cử động mấy ngón tay, ở ngoài trời một hồi rốt cuộc cậu cũng thấy lạnh, "Đừng kể với anh ấy chuyện hôm nay, cứ xem như anh chưa nghe thấy gì đi."
"Vậy cậu......"
Thẩm Kiều thở hắt ra: "Tôi cũng sẽ xem như chưa nghe gì cả."
Cậu nhìn về phía cổng, thời gian trên điện thoại chưa tới sáu giờ kém mười mà một bóng người đã thấp thoáng đằng xa.
Người đàn ông mặc áo măng tô ngoài bộ vest, chiếc áo khoác rộng tôn lên đôi chân dài của anh.
Tuyết rơi chuyển thành mưa, rồi lại biến thành tuyết rơi xuống vai anh, những hạt tuyết trắng xóa dưới ánh đèn đường mang theo cái lạnh khó lòng tan chảy.
Chẳng biết thư ký bên cạnh nói gì mà người đàn ông nhìn ra cổng.
Ánh mắt hai người gặp nhau từ xa, tuyết rơi xuống phủ một lớp mỏng trên mặt đất rồi tan thành nước.
Lục Đình đột nhiên tăng tốc khiến tuyết bám trên vai rơi lả tả, khí lạnh bắt đầu tăng lên.
Cuối cùng Thẩm Kiều cũng ăn được miếng khoai đầu tiên, vị ngọt tan ra trên đầu lưỡi khiến cậu mỉm cười, vẻ u ám trên mặt lập tức biến mất.
Lục Đình đi tới phủi tuyết trên vai cậu, "Sao em lại tới đây? Còn dầm mưa nữa à?"
Thẩm Kiều cong mắt cười nhìn anh: "Em tới chờ anh, thấy có ông cụ bán khoai nướng nên xuống xe mua một củ."
Cậu nhìn ra sau lưng Lục Đình, trông thấy một người đứng cách đó không xa.
Trời rất lạnh mà cô chỉ mặc mỗi chiếc váy đỏ, dáng người mảnh mai, trên khuôn mặt to cỡ bàn tay là cặp kính râm che khuất nửa mặt.
Nhưng Thẩm Kiều vẫn biết cô là ai.
An Tư.
Nghệ sĩ nổi tiếng.
Chàng trai cúi mắt, nụ cười trên môi phai nhạt. Sau đó cậu lại mỉm cười, đôi mắt cong cong, nụ cười hết sức ngọt ngào.
"Lục tiên sinh, anh cúi xuống đây được không?"
Lục Đình không hiểu lắm nhưng vẫn khom lưng hỏi: "Sao thế?"
Thẩm Kiều đưa củ khoai cho Lục Cửu để hắn cầm giúp mình, sau đó mở chiếc túi trên đùi lấy ra một chiếc khăn quàng.
Lục Đình nhìn vật trong túi. Gió tuyết ập vào mặt anh nhưng tim lại nóng rực, "Đây là......"
Thẩm Kiều mở khăn quàng ra, "Quà Giáng sinh của Lục tiên sinh đó."
Cậu tới gần anh rồi giơ khăn lên, mùi nước hoa dìu dịu bay vào mũi, vừa ngọt vừa nồng như mùi đào chín, nhưng không phải loại Lục Đình dùng.
Thẩm Kiều nhìn bóng người cách đó không xa, chậm rãi nói: "Giáng sinh vui vẻ, Lục Đình."
Khi chiếc khăn sắp quàng quanh cổ Lục Đình thì anh giữ chặt tay cậu: "Khoan đã."
Thẩm Kiều khựng lại, mùi nước hoa thoang thoảng kia bỗng nhiên nồng hơn.
Người đàn ông vừa uống rượu nên nói hơi chậm, nhả chữ không rõ ràng, giọng điệu nghe như đang nũng nịu với người yêu.
"Giờ thì không được, sẽ làm bẩn khăn quàng của Kiều Kiều mất."
Anh đứng dậy cởi áo khoác ra, sau đó khom lưng ôm cậu, vừa dụi vào mặt cậu vừa cười nói: "Giờ thì sạch rồi."
Thẩm Kiều áp mặt vào vai anh, trông thấy người phụ nữ cách đó không xa tháo kính râm xuống để lộ dung nhan xinh đẹp.
Suy nghĩ của Lục Đình hơi chậm chạp, hồi lâu sau mới quay đầu nhìn An Tư.
Thẩm Kiều muốn hỏi anh nhưng lại không biết nên hỏi thế nào.
Không đợi cậu nghĩ rõ ràng, người phụ nữ đã đi tới chỗ họ. Cô nhíu mày ngắm nghía Thẩm Kiều từ trên xuống dưới.
"Lục Đình, anh là cầm thú hả?"
Lục Đình bế Thẩm Kiều đi thẳng, chẳng buồn liếc nhìn An Tư: "Xéo."
An Tư mang giày cao gót đuổi theo, "Anh đang hẹn hò thật sao?"
Lục Đình phớt lờ cô.
Thấy họ lên xe định đi, An Tư níu lấy cửa xe nhìn vào trong, khi đối diện với gương mặt Thẩm Kiều thì khựng lại.
"Nói chị biết đi, anh ta ép buộc em đúng không?"