Đoá Tường Vi Rung Động - Hỉ Phúc
Chương 30: Cô gái nhỏ nhút nhát rơi vào trầm mặc
Đoá Tường Vi Rung Động - Hỉ Phúc thuộc thể loại Linh Dị, chương 30 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Phải thừa nhận rằng, mối quan hệ và mạng lưới của cậu mợ cô quả thực không hề tầm thường. Hai ngày cuối tuần, ngày nào Hứa Niệm Sênh cũng nhận được lời mời đi chơi từ những người mới quen trên WeChat, rõ ràng là họ đang muốn kết giao với cô tiểu thư mới nổi như cô.
Hứa Niệm Sênh nằm dài ở nhà cả một ngày, chơi đùa với Tiểu Nguyên Đán một lúc, đến Chủ Nhật lại đi dự một bữa tiệc nhỏ chỉ dành riêng cho con gái, do mấy tiểu thư nhà giàu khác tổ chức. Thành thật mà nói, toàn là con gái với nhau nên cả ngày hôm đó diễn ra rất vui vẻ. Buổi chiều Hứa Niệm Sênh cùng họ đi làm đẹp, chăm sóc da, làm tóc, buổi tối lại cùng họ đến xem một buổi biểu diễn của các vũ công nam. Có cả vũ công trong nước lẫn nước ngoài, những vũ công ấy đều rất đẹp trai, thể hình cuốn hút, đứng cả trên sân khấu lẫn dưới khán đài uốn lượn, lắc hông. Thậm chí mới mở màn không lâu đã bắt đầu cởi áo, mời cả khán giả lên tương tác cùng mình.
…
Đẹp. Rất đẹp. Rất thích xem. Xem mãi cũng được.
Hứa Niệm Sênh có thể cảm nhận được ý muốn kết giao với cô của họ, hầu như mọi câu chuyện đều có cô góp mặt. Là một người trẻ tuổi ngoài hai mươi, cô cảm nhận sâu sắc niềm vui của việc “ăn bám”, cái cảm giác không thiếu tiền, không thiếu các mối quan hệ này khiến Hứa Niệm Sênh thậm chí còn hơi lạc lối, mất đi ý chí phấn đấu.
Đúng lúc cô đang chìm đắm trong cảm giác ấy, vừa về đến cửa nhà, WeChat gửi đến tin nhắn hỏi thăm thân thiết của giáo sư hướng dẫn, hỏi cô sắp Tết rồi, những tài liệu nghiên cứu mà ông ấy đưa cho cô trước đây đã có thời gian đọc hết chưa.
“…”
Cô đã học hành gì đâu. Đã đến tầm này rồi, còn ai có tâm trí mà nhồi nhét chữ nghĩa vào đầu nữa chứ?
Chưa dừng lại ở đó, Hứa Niệm Sênh bước vào nhà, Hứa Cẩm Ngôn đang bế con trai vỗ lưng cho con ợ hơi, cậu bé vừa uống sữa xong. Kể từ khi làm bố, đặc biệt là giai đoạn con còn nhỏ và bám người thế này, anh ấy gần như dẹp bỏ hết các cuộc xã giao buổi tối. Hai cậu cháu nhìn nhau, Hứa Cẩm Ngôn liền vô thức hỏi một câu quan tâm: “Tối nay cháu đi chơi những đâu với các bạn mới quen thế?”
Hứa Niệm Sênh: “…”
Khó nói lắm. Cô đành bịa ra một hoạt động.
Hứa Cẩm Ngôn thấy cô đi hơi loạng choạng, “Uống rượu rồi à?”
Hứa Niệm Sênh đưa tay ra, ngón cái và ngón trỏ khép sát lại, cô nói: “Một chút xíu thôi.”
Thật sự là một chút xíu.
Cô biết tửu lượng của mình, cũng biết mình uống rượu say sẽ thành ra bộ dạng gì. Kể từ lần uống rượu với bạn cùng phòng, lúc đã ngà ngà say suýt chút nữa cưỡng hôn Phương Mạn cao mét bảy mấy, cô đã trở nên cực kỳ kiềm chế trong chuyện uống rượu. Mặc dù lần đó cũng có phần do yếu tố kích thích câu chuyện, bạn ở phòng bên thất tình, hai phòng liên kết lại cùng cô ấy uống rượu “giải sầu”, kết quả là Hứa Niệm Sênh không hề ý thức được tửu lượng của mình đến đâu, cuối cùng làm trò lưu manh đến mức ngay cả cô bạn thất tình lúc đầu cũng phải kéo cô lại, rồi cười đau cả bụng. Uống rượu phát điên không phải là điều đáng xấu hổ nhất, điều đáng xấu hổ nhất là cô không bị mất trí nhớ, hôm sau tỉnh dậy còn có người kể lại cho cô nghe, chê miêu tả bằng lời nói quá khô khan, còn lôi cả video ra để nhân vật chính nhớ lại.
“…”
Không dám nhớ lại.
Hứa Cẩm Ngôn không cấm cô uống rượu, chỉ dặn: “Đi ra ngoài uống nhớ phải chú ý nhiều hơn chút nhé, nếu ly đã rời khỏi tầm mắt thì tuyệt đối đừng dùng lại.””
Đại khái vẫn còn chút tâm lý của một người trưởng bối.
Hứa Niệm Sênh gật đầu qua loa, rồi lên lầu tẩy trang tắm rửa. Hôm nay chơi vui thì vui thật, nhưng mà mệt quá.
——
Bên kia, những người có các cuộc xã giao buổi tối thậm chí còn chưa về nhà. Trong phòng VIP vẫn rất náo nhiệt, Tống Mạch Xuyên đứng dậy đi vào nhà vệ sinh một chuyến, rửa mặt. Buổi tiệc tối nay không có ai đứng đắn, chỉ là mấy đứa ăn chơi trong nhà tụ tập lại tổ chức tiệc. Vì tối nay là sinh nhật của Tống Diệc Hoành, nên anh ta đã đặc biệt mời cả anh họ mình tới dự.
Tống Mạch Xuyên không định thức đến rạng sáng với họ, khoảng mười hai giờ là vừa. Quà sinh nhật cho Tống Diệc Hoành là một chiếc Mercedes, trước đây anh ta từng nói muốn có một chiếc, Tống Mạch Xuyên liền mua, chìa khóa đã đưa rồi. Bây giờ anh định đi về.
Khi quay lại phòng bao, anh thấy mấy người đang tụ tập cùng nhau xem điện thoại của ai đó.
“Anh,” Tống Diệc Hoành đã hơi say, lúc này cười hềnh hệch, “Anh xem Thẩm Yêu kìa, mới hai ngày trước còn nói đã trị được bạn gái nghe lời răm rắp, kết quả tối nay người ta lại đi xem show trai đẹp rồi, còn đăng lên vòng bạn bè nữa chứ, ha ha ha ha.”
Anh ta thật sự say rồi, nếu không sẽ chẳng nói những lời vô vị nhạt nhẽo này với Tống Mạch Xuyên.
Tống Mạch Xuyên chỉ cúi đầu liếc nhìn một cái, không nói gì, nhưng ánh mắt bất ngờ dừng lại ở một góc ảnh. Anh nói: “Để tôi xem.”
Nhóm bạn ăn chơi lêu lổng của Tống Diệc Hoành sững người, từ bao giờ người đàn ông này lại quan tâm tới những chuyện như vậy?
Tống Mạch Xuyên nhìn chằm chằm vào một bàn tay lộ ra ở góc ảnh trong vài giây, chiếc đồng hồ đeo trên cổ tay đó trông khá quen mắt. Không phải là kiểu đại trà, mà là một phiên bản giới hạn của một thương hiệu xa xỉ nào đó, hơi cổ điển. Hiện tại, bên cạnh anh chỉ có một người duy nhất đeo nó. Anh trả điện thoại lại, nói với em họ: “Tôi đi trước đây, các cậu cũng về nhà sớm đi.”
Mặc dù câu “về nhà sớm” đối với nhóm công tử nhà giàu ăn chơi trác táng này về cơ bản chỉ là gió thoảng bên tai, nhưng vì Tống Mạch Xuyên đã mở lời, từng người trong số họ đều ngoan ngoãn đồng thanh tuân theo.
Tống Mạch Xuyên đứng dậy, cầm áo khoác của mình rời đi. Trong phòng bao có cô gái đuổi theo ra ngoài muốn xin số liên lạc của anh, bị anh lịch sự từ chối. Tài xế đã lái xe đợi sẵn bên lề đường, Tống Mạch Xuyên lên xe, không nói địa điểm, mặc định là về chỗ ở.
Ngồi trên xe, anh mở vòng bạn bè trên WeChat, quả nhiên nhìn thấy bài đăng mới của thư ký thực tập. Cô đăng ảnh đi chơi cùng bạn bè tối nay, khung cảnh khá quen mắt, tuy rằng góc chụp và ánh sáng không giống nhau, nhưng địa điểm chụp thì chắc chắn là một. Anh nhìn một lúc rồi bật cười, tiện tay bấm thích bài đăng.
Còn vài ngày nữa là nghỉ Tết. Dân văn phòng làm ngày làm đêm để hoàn thành nốt công việc, ai cũng chỉ muốn về nhà ăn Tết cho yên ổn.
Sáng thứ Hai, Hứa Niệm Sênh ở văn phòng, nghe các đồng nghiệp bàn luận chuyện vé tàu và vé máy bay dịp Tết khó mua thế nào. Hầu hết các đồng nghiệp đều làm việc xa nhà, từ đủ các tỉnh thành đổ về đây, mỗi lần nghĩ đến việc phải đi một chặng đường xa mới về được tới nhà là đau đầu. Bạn bè là thực tập sinh cũng có chung nỗi phiền muộn ấy, các bạn học ở trường không phải đi làm đều đã sớm được tận hưởng kỳ nghỉ rồi.
Hứa Niệm Sênh tuy sống ở thành phố Du, nhưng cũng không thể khiến cô có tâm trạng làm việc tốt hơn. Vào thời điểm này, thật khó tìm ra được một người nào đi làm mà không bị xao nhãng. Tối hôm trước cô chơi rất sung, khiến sáng nay đi làm cô vẫn còn đang đắm chìm trong dư âm đó. Đã vậy, sáng nay cô còn phải dậy sớm hơn bình thường, mặc dù trong nhà có tài xế nhưng sáng ra đi làm, đường vừa xa lại vừa kẹt xe, khiến cô bây giờ buồn ngủ không chịu được. Trước khi vào văn phòng tổng giám đốc báo cáo công việc, cô còn ngáp dài một cái. Tống Mạch Xuyên trông rất tỉnh táo, có lẽ là vì anh đẹp trai nên khoảnh khắc nhìn thấy anh, Hứa Niệm Sênh cảm thấy dường như cơn buồn ngủ cũng tan đi một chút. Quả nhiên, sếp đẹp trai giống như liều thuốc tinh thần vậy.
Cô vào phòng, báo cáo công việc một cách vô cảm trong vài phút. Trong quá trình này, Tống Mạch Xuyên vẫn dán mắt vào màn hình máy tính. Cô quen rồi. Anh là người có thể làm hai việc cùng một lúc mà không ảnh hưởng đến việc bắt lỗi của cô.
Hứa Niệm Sênh dừng lại, đợi vài giây, Tống Mạch Xuyên mới ngước mắt nhìn cô, không biết đang nghĩ gì, nói: “Không có vấn đề gì, đặt tài liệu xuống đi, lát nữa tôi sẽ xem sau.”
Hứa Niệm Sênh bước đến gần, không chú ý đến ánh mắt Tống Mạch Xuyên rơi vào cổ tay trái của cô, trên đó là chiếc đồng hồ cô mua tháng trước. Vì nó quá đẹp, cô không kìm được ham muốn mua sắm đó, mua về đeo đã được một tháng rồi mà vẫn chưa nỡ thay. Giá trị của chiếc đồng hồ không hề rẻ, nhưng ngân sách chi tiêu của cô đủ dồi dào để mua nó. Tuy không thể so được với Hứa Cẩm Ngôn, nhưng khi cần mua một vài món đồ xa xỉ, cô vẫn có thể chi tiền mà không phải đắn đo.
Cô vẫn còn hơi buồn ngủ, cho đến khi nghe thấy lời hỏi thăm nhẹ nhàng của sếp: “Tối qua xem show vui không?”
Đầu óc cô đang còn hơi chậm chạp, theo phản xạ gật đầu một cái. Gật xong cô mới thấy có gì đó sai sai. Anh vừa hỏi gì vậy? Tối qua cô đã xem show gì nhỉ?
Tới lúc nhớ ra, cô gái nhỏ nhút nhát rơi vào trầm mặc.