14. Chương 14: Say đắm Tương Tây (14)

Đoàn Du Lịch Vô Hạn

Chương 14: Say đắm Tương Tây (14)

Đoàn Du Lịch Vô Hạn thuộc thể loại Linh Dị, chương 14 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Về quê”
Đôi mắt lồi đục ngầu, cách gáy Vệ Tuân chưa tới nửa ngón tay!
Vệ Tuân quay đầu, phát hiện sau lưng mình không có gì cả. Căn phòng trống rỗng, tiếng cười quỷ dị cũng biến mất, nhưng khi cậu xoay đầu về phía trước thì gương mặt thối rữa lại hiện ra, đôi mắt đục ngầu như ghim chặt vào người cậu, ánh nhìn oán độc lạnh lẽo!
“Ôi, sợ quá! Ta sắp bị ngươi dọa chết rồi đây này!”
Vệ Tuân khoa trương ôm ngực thở hổn hển, nhìn chằm chằm vào cái xác ghê tởm, gớm ghiếc trong ba giây...
Chỉ số SAN của cậu vẫn giữ nguyên ở mức 90, không hề suy suyển, vững vàng như nhịp tim của cậu.
Vệ Tuân thất vọng hạ tay xuống: “Haizz, đồ vô dụng.”
Cái xác:?
Vệ Tuân chán nản, cau mày, nhéo mũi đầy vẻ chán ghét: “Đồ xấu xí, cần gì phải làm mình trông bẩn thỉu đến vậy? Đã mọc dòi rồi mà còn không chịu đi tắm?”
“Lần sau học hỏi Điệp tiên Bút tiên của người ta kìa, dù là nam hay nữ cũng đều đẹp hết. Dù hơi rùng rợn!”
Vệ Tuân “tốt bụng” gợi ý, cậu đi vòng qua ảo ảnh, buồn rầu lẩm bẩm: “Chẳng lẽ mỗi ngày chỉ có thể ngồi chờ chỉ số SAN tự động giảm 10 điểm ư?”
“Nếu vậy thì hết chuyến du lịch này mình cũng không biến thành quái vật được.”
Vệ Tuân thở dài tiếc nuối, chắp tay sau lưng rời khỏi phòng, rẽ một cái là đến nhà chính. Ảo giác xuất hiện khi chỉ số SAN ở mức 90 hoàn toàn không hề ảnh hưởng đến cậu, so với điều này, chuyện đám Miêu Phương Phỉ chế tạo cương thi còn khiến Vệ Tuân thấy hứng thú hơn.
Mặc dù không thể trực tiếp tham gia hoạt động nhưng đi mở mang tầm mắt cũng tốt mà. Là tự tay xử lý cương thi đó, Vệ Tuân cũng muốn làm du khách chứ!
* *
“Trong sân có năm mươi tư thi thể, tất cả đều đang trong quá trình thối rữa nghiêm trọng.”
Hai giờ sau, tại sảnh tầng một của khách sạn, mọi người tập trung lại để trao đổi những thông tin vừa thu thập được:
Miêu Phương Phỉ nói: “Toàn bộ đều là người trưởng thành, không có trẻ con.”
“Quần áo trên người bọn họ chưa phân hủy hết, trông có vẻ là dân thường.”
Triệu Hoành Đồ vội vàng bổ sung, cậu ta và Miêu Phương Phỉ đều là những người tài giỏi, gan dạ, đã quan sát và kiểm tra tỉ mỉ từng thi thể. Ngay cả khi bị mưa cuốn trôi và ăn mòn, mùi hôi thối vẫn bốc lên nồng nặc.
“Giữa trời mưa gió bão giông mà những thi thể ngoài sân vẫn chưa bị phân hủy đến mức rữa rục xương, quả là kỳ lạ.”
So với cậu ta, Miêu Phương Phỉ càng tỉ mỉ hơn: “Tạm thời vẫn chưa thấy thi thể nào đặc biệt, nhưng chúng đứng túm tụm lại, biết đâu ở giữa đám đó có phát hiện gì đặc biệt chăng.”
Trong lúc Miêu Phương Phỉ phát biểu, Lâm Hi ngước mắt nhìn cô, sau đó lại cụp mắt xuống, ngơ ngác không biết đang nghĩ gì.
“Chúng tôi không vào được nhà chính.”
Hầu Phi Hổ tiếp lời, đôi lông mày nhíu chặt. Anh ta vóc người cao to, lưng thẳng tắp, mọi hành động cử chỉ đều như được huấn luyện nghiêm ngặt: “Rất kỳ lạ! Mới hôm qua còn vào được nhưng giờ cánh cửa gỗ bên đó đã đóng chặt, không cách nào mở nổi.”
Theo lẽ thường thì cánh cửa mục nát kia chỉ cần anh ta đạp một cái là bung ra ngay, vậy mà giờ nó cứng như sắt, rất không bình thường.
“Sau cánh cửa gỗ có oán khí rất nặng.”
Hứa Thần – người sở hữu danh hiệu “Cảm giác oán niệm” bổ sung, lời nói ẩn chứa sự kiêng kỵ: “Nó đậm đặc đến mức sắp biến thành màu đen.”
“Chuyến lữ hành trước, tôi từng may mắn thoát khỏi một con lệ quỷ bị hành hạ đến chết.”
Hứa Thần lo lắng, dụi mắt: “Oán niệm trong nhà chính… qua cánh cửa tôi “nhìn” thấy nó còn kinh khủng hơn con lệ quỷ kia gấp mấy lần.”
“Thật sự, dù không có danh hiệu như cậu Hứa, tôi cũng cảm thấy lạnh buốt đến tận óc.”
Gã Mập đau khổ, cánh tay mũm mĩm nổi đầy da gà: “Tuyệt thật, oán niệm kia đậm đặc như mới từ chiến trường về vậy!”
“Chiến trường ư?”
Miêu Phương Phỉ như suy tư điều gì: “Tôi nhớ trong nhà chính có tổng cộng mười hai cỗ quan tài, nhưng chỉ tám cỗ có đặt bia gỗ phía trước.”
Miêu Phương Phỉ là một du khách lão luyện và cực kỳ tinh ý, hôm qua chỉ liếc mắt một cái là cô đã nắm được tình hình đại khái ở nhà chính.
Tám cỗ quan tài tương ứng với số lượng thành viên của đoàn du lịch, vừa vặn mỗi người một cái.
Các du khách nhìn nhau.
“Có lẽ là một nhánh nhỏ trong điểm tham quan.”
Triệu Hoành Đồ cực kỳ hứng thú, trong mắt hiện rõ dã tâm: “Say đắm Tương Tây cấp nguy hiểm chắc chắn có điểm tham quan nhánh nhỏ… Biết đâu còn là nhiệm vụ danh hiệu đặc biệt!”
Nghe cậu ta nói xong, biểu cảm của nhóm du khách cũng thay đổi, nhưng không phải ai cũng háo hức muốn thử như Triệu Hoành Đồ. Hứa Thần trầm tư, Hầu Phi Hổ bất đắc dĩ thở dài, Miêu Phương Phỉ và Thạch Đào liếc nhìn nhau, giữa mày hơi nhíu lại.
“Xì, loại như mày cũng dám mơ tưởng đến nhánh nhỏ của điểm tham quan Say đắm Tương Tây ư?”
Trong không gian tĩnh lặng, tiếng trào phúng khắc nghiệt của Lâm Hi vang rõ mồn một. Hắn hất cằm trịch thượng nhìn Triệu Hoành Đồ mà móc mỉa châm chọc: “Điểm tham quan chính còn chưa lo xong mà đã có kẻ lòng tham không đáy. Tham lam quá mức còn liên lụy đến người khác.”
“Mày!”
Triệu Hoành Đồ giận dữ, ánh mắt hằn lên tia tàn nhẫn. Tay cậu ta quét ra sau từ trong hư không lấy ra một cây cung! Thân cung không rõ làm bằng vật liệu gì, màu trắng bạc phát ra ánh sáng mờ ảo, hai đầu thân cung lóe lên ánh sáng sắc bén lạnh lẽo chẳng hề thua kém lưỡi dao.
“Cái thứ vô dụng như ngươi lo đi nịnh nọt Bính Cửu đi, chỗ này không có việc của ngươi!”
“Được rồi được rồi, bớt giận, mọi người bớt giận đi!”
Thấy Triệu Hoành Đồ bị chọc tức đến mức lôi cả vũ khí ra, Miêu Phương Phỉ nhanh chóng chắn trước người Lâm Hi. Con rắn đốm hoa trên vai cô đe dọa rít lên với Triệu Hoành Đồ. Hầu Phi Hổ cau mày, kéo Triệu Hoành Đồ ra sau lưng. Cơ thể tròn trịa của Vương Bành Phái bị ép chặt giữa hai bên đang giương cung bạt kiếm, hắn vội cười ha hả giảng hòa:
“Thực lực của cậu Triệu đủ để khiêu chiến nhánh nhỏ của điểm tham quan mà. Với chuyến lữ hành tầm cỡ như Say đắm Tương Tây, nếu có nhiệm vụ nhánh thì phần thưởng danh hiệu ắt phải từ màu xanh biển đậm trở lên! Chúng ta là người đàng hoàng không nói chuyện mờ ám, tất nhiên phải kiếm càng nhiều danh hiệu càng tốt chứ nhỉ! Danh hiệu ấy mà, lão Mập tôi cũng thèm muốn chết.”
Thấy nét mặt Triệu Hoành Đồ hơi dịu xuống, Vương Bành Phái lập tức chuyển giọng: “Nhưng Lâm Hi nói cũng đúng, thời gian của chúng ta rất hạn hẹp, hết tìm xác rồi bào chế xác, không biết phải mất bao lâu nữa. Chỗ này là Say đắm Tương Tây, cẩn thận một chút thì đâu có thừa? Nói không sợ cậu giận chứ, sức chúng ta vượt qua chuyến này đã khó, giờ còn gây xích mích làm gì không biết.”
“Tôi nói cậu nghe, nhiệm vụ nhánh tuy hấp dẫn nhưng giờ chúng ta không thể nuốt nổi đâu. Dù muốn làm cũng phải được mọi người đồng ý rồi cùng làm chung, chúng ta đang là châu chấu trên sợi dây, hành động đơn lẻ là điều tối kỵ. Đội trưởng Miêu, cô thấy tôi nói có đúng không?”
Miêu Phương Phỉ liếc Vương Bành Phái một cái thật sâu: “Anh Vương nói rất đúng. Không được khinh thường độ khó của chuyến du lịch Say đắm Tương Tây. Đến tôi cũng suýt nữa bỏ mạng trên đường núi đấy!”
Chính xác, ngay cả Miêu Phương Phỉ với thực lực mạnh nhất cùng với danh hiệu Cổ Bà Bà cấp tân thủ cũng suýt bỏ mạng trên đường lên núi. Những người khác làm sao dám chắc mình sẽ sống sót ở điểm tham quan phụ đây?
“Nhưng dù sao cũng phải đến nhà chính xem xét đã chứ?”
Lời Miêu Phương Phỉ khiến mọi người kinh ngạc. Triệu Hoành Đồ cho rằng Miêu Phương Phỉ muốn hòa giải nên sắc mặt cũng thả lỏng. Dưới quyết định của Miêu Phương Phỉ, đoàn người đi đến nhà chính.
“Chị Miêu, chúng ta thật sự tiến vào điểm tham quan nhánh phụ ư?”
Trên đường đi, Thạch Đào tìm cơ hội thì thầm với Miêu Phương Phỉ, vẻ mặt lo lắng xen lẫn không đồng tình: “Chỗ hướng dẫn viên Bính…”
Đối với khách du lịch, họ có thể nhận được phần thưởng bằng cách hoàn thành và trải nghiệm các hạng mục tại các điểm tham quan chính. Còn nếu muốn nhận thêm phần thưởng khác như danh hiệu cao cấp này nọ thì điểm tham quan nhánh phụ chính là một lựa chọn hấp dẫn.
Điểm tham quan nhánh phụ nằm ngoài điểm tham quan chính, không có trong hành trình. Nếu muốn thăm dò, không những phải chấp nhận rủi ro lớn mà còn phải trốn tránh hướng dẫn viên.
Một khi du khách khám phá thành công điểm tham quan nhánh phụ, hướng dẫn viên sẽ bị khách sạn trừng phạt. Bạn có thể hiểu nó tương tự như chuyến tham quan trọn gói chỉ bao gồm trò vòng quay ngựa gỗ và tàu lượn siêu tốc, mà hành khách lại lén trốn vé đi chơi nhà ma vậy.
Hướng dẫn viên dẫn đoàn phải chịu hoàn toàn trách nhiệm, khách sạn sẽ không phạt hành khách mà chỉ phạt hướng dẫn viên. Du khách nhận được càng nhiều phần thưởng tại các điểm tham quan phụ thì hướng dẫn viên du lịch bị phạt càng nặng.
Đây không chỉ là một cuộc đấu trí giữa khách du lịch và hướng dẫn viên, mà còn là một sự mạo hiểm cực lớn. Một khi chuyện thăm dò điểm tham quan nhánh phụ của Triệu Hoành Đồ bị Bính Cửu phát hiện, toàn bộ đoàn lữ hành sẽ phải hứng chịu cơn thịnh nộ của gã!
“Cứ đi xem trước đã.”
Miêu Phương Phỉ khẽ lắc đầu, nhớ đến người bên cạnh là Thạch Đào, nhỏ giọng giải thích thêm: “Chưa chắc nhà chính đã là điểm tham quan phụ.”
“Cậu không nhớ trong phần giới thiệu của nghĩa trang Tiểu Long đã ghi gì sao!”
Đoàn người vừa đến nhà chính đã thấy Bính Cửu đứng khoanh tay trước cánh cửa đóng chặt, nhìn lá bùa vàng rách nát trên cửa một cách hứng thú. Thấy Bính Cửu ở đây, lòng Miêu Phương Phỉ càng thêm vững tâm. Cô khẽ gật đầu chào hỏi Bính Cửu rồi đi đến trước nhà chính, các du khách nối gót theo sau.
Càng đến gần cánh cửa mục nát, cảm giác lạnh lẽo áp bức mơ hồ càng mạnh mẽ. Miêu Phương Phỉ tiến gần từng bước, con rắn đốm hoa trên vai cô ngóc đầu lên kêu một tiếng cảnh giác, bày ra tư thế chiến đấu. Không biết từ lúc nào, tròng mắt của Miêu Phương Phỉ đã dựng dài như hạt quả hạnh, y hệt mắt rắn!
Cơn rét buốt tựa như toát ra từ núi đao biển máu khiến cô dựng tóc gáy. Khi còn cách nhà chính năm bước, Miêu Phương Phỉ dừng chân.
Không phải cô muốn dừng lại, mà do áp lực vô hình đáng sợ đang ngăn cản bước chân, khiến cô không thể tiến xa hơn nữa!
Mùi máu tanh.
Miêu Phương Phỉ khẽ hé môi, đầu lưỡi phân nhánh lấp ló ra như lưỡi rắn.
Mùi tanh nồng gay mũi của máu tươi như một thanh gươm tẩm máu, sát khí và điềm dữ bắn ra bốn phía! Dường như đó không còn là nhà chính nữa, mà là một chiến trường tàn bạo đẫm máu với khói lửa đạn lạc!
“Không giống.”
Triệu Hoành Đồ giương cung nhắm ngay cửa chính theo bản năng, cảnh giác kiêng kỵ: “Cảm giác không giống nhau.”
Cùng là oán niệm, nhưng oán niệm của những thi thể trong sân thì lạnh lẽo, vẩn đục, thuần túy là sự u ám và ác ý. Còn oán niệm của nhà chính trước mặt lại như sát khí, ý muốn giết chóc của một đoàn binh sĩ vừa tắm máu trên chiến trường!
Luồng oán khí muốn tìm người cắn nuốt cứ quẩn quanh trong nhà chính, như thể những hành khách đã mạo phạm và đánh thức những linh hồn đang say ngủ đêm qua! Là oán, là hận, là giận, khiến sắc mặt mọi người trắng bệch!
Hứa Thần bị ảnh hưởng nặng nhất, sắc mặt tái nhợt như ma, lùi về sau mấy bước, lớn tiếng nói: “Xin lỗi vì đã mạo phạm tiền bối, chúng tôi lập tức rời đi ngay…”
Bịch!
Miêu Phương Phỉ lại quyết đoán quỳ xuống, sắc mặt cũng tái xanh, dập đầu ba cái. Đầu tóc cô dính đầy bụi bặm, nói to: “Tiền bối, chúng tôi là người dẫn xác của Tương Tây đến đưa các tiền bối về quê!”
Dứt lời, Miêu Phương Phỉ dập đầu thêm ba cái nữa, không hề kiềm chế lực nên trán bầm tím, ánh mắt kiên định:
“Chúng tôi đến đưa các tiền bối về quê!”
________
Lời tác giả:
‘Liệt sĩ về quê’ lấy cảm hứng từ chương trình “Mị lực Tương Tây” của đạo diễn Trương Nghệ Mưu.