15. Chương 15: Lời Hứa Về Quê

Đoàn Du Lịch Vô Hạn

Chương 15: Lời Hứa Về Quê

Đoàn Du Lịch Vô Hạn thuộc thể loại Linh Dị, chương 15 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Nhiệm vụ danh hiệu”
...
Nghe Miêu Phương Phỉ nhắc lại lần thứ hai, những du khách phía sau cũng bừng tỉnh. Bất chấp nền đất bẩn thỉu, họ đồng loạt quỳ sụp xuống, cùng nhau cất tiếng:
“Tiền bối, chúng tôi đến để đưa các ngài về quê!”
“Xin các ngài hãy yên giấc ngàn thu, chúng tôi sẽ đưa các ngài về quê!”
Triệu Hoành Đồ vẫn còn do dự với cây cung trên tay thì bị Hầu Phi Hổ ấn mạnh vai, nghiến răng quỳ xuống và dập đầu theo. Sắc trời bỗng tối sầm, không trung như bị một tấm vải đen che phủ, oán khí đặc quánh xoáy quanh đỉnh đầu họ, luồng khí lạnh buốt như lưỡi dao cạo khiến người ta dựng tóc gáy. Các du khách cố kìm nén bản năng đề phòng và chống trả, cơ thể họ bị đè xuống gần như chạm vào bùn đất.
U u…
Gió lạnh lướt qua đại sảnh, tiếng gió âm u vờn quanh tai mọi người như tiếng kèn lệnh nơi chiến trường, như những linh hồn thiêng liêng chưa từng tiêu tán khỏi thể xác!
Rầm! Rầm!
Tiếng đập thình thịch hỗn loạn, nặng nề vang lên từ trong nhà chính, tựa như có thứ gì đó bị nhốt trong quan tài đang cào cấu vách gỗ trong sự không cam lòng.
Họ hận, hận cái chết đã ngăn họ tiếp tục giết giặc bảo vệ đất nước.
Họ oán, oán phận hy sinh thân mình vì quốc gia nhưng thi thể lại bị giam cầm nơi đây, không thể trở về nguồn cội.
Họ giận, giận những kẻ không biết điều đã quấy rầy sự an nghỉ của họ!
Căm hận, oán niệm, tức giận, tất cả càng thêm sôi trào mãnh liệt giữa từng tiếng “về quê” của du khách. Căn nhà chính không chịu nổi áp lực này, mái ngói cứ run lên lạch cạch.
Về quê, về quê!
Mọi người đều bị cuốn vào nỗi uất hận dâng trào ấy, buộc phải đắm chìm cảm nhận cơn thịnh nộ không cam lòng, linh hồn mỗi người như thoát khỏi thể xác, trở về chiến trường trăm năm trước.
Riêng Vệ Tuân, người đứng gần nhà chính nhất, vẫn trông như một kẻ ngoài cuộc.
Cậu cảm nhận được luồng oán khí kia, nhưng thật kỳ lạ là Vệ Tuân có thể nhìn xuyên qua cánh cửa gỗ, thấy oán hận đỏ như máu bốc lên từ quan tài, lượn lờ trong phòng và bám vào từng du khách.
Oan hồn trong quan tài đã nghe thấy lời hứa của du khách, điều đó đồng nghĩa với việc họ nhất định phải thực hiện lời đã hứa. Bằng không, chắc chắn sẽ phải trả một cái giá rất đắt.
Cũng có một luồng oán niệm đỏ tươi thổi quét về phía Vệ Tuân, nhưng nó bất chợt tan biến trước khi chạm vào người cậu.
[Giá trị SAN: 89]
Giá trị SAN giảm một chút, thái dương Vệ Tuân ngứa ngáy, cậu sờ thử thì thấy hai cục u kia đã mọc dài thêm một tí.
Nó hấp thu oán niệm à?
Vệ Tuân mơ hồ cảm nhận được nỗi uất hận thấm vào đầu sừng vẫn còn vương vấn trên trán. Cậu không sợ chết mà thử dẫn nó thoát ra ngoài, sau vài lần cố gắng thì cậu đã thành công!
Nguồn năng lượng đó không nhiều, Vệ Tuân mạnh dạn dẫn nó tới mắt trái. Một tia sáng đỏ xẹt qua mắt cậu, tầm nhìn bị bao phủ bởi lớp sương mù màu đỏ nhạt. Chớp chớp mắt, Vệ Tuân lại nhìn về phía nhà chính, phát hiện mình có thể “nhìn” rõ ràng hơn. Oán niệm màu đỏ tươi dần tiêu tán, xuyên qua nhà chính và quan tài, ánh mắt Vệ Tuân rơi vào cái xác nằm trong đó.
Cậu không thấy được dáng vẻ cụ thể của cái xác, chỉ có lớp ánh sáng vàng nhạt trôi nổi tựa như những vụn vàng. Sức mạnh to lớn và tinh khiết ẩn hiện trong ánh vàng, vừa mỏng manh vừa dày nặng như mạch đập của đất mẹ năm ngàn năm, như quân huy của các liệt sĩ tắm máu nơi sa trường, hoàn toàn trái ngược với oán niệm đỏ tươi lượn lờ quanh nó.
Có điều, những “vụn vàng” kia rất ít ỏi, chúng đang bị ăn mòn bởi một loại oán hận đen tối khác, dần trở nên ảm đạm rồi tắt ngúm.
[Ting! Bạn đã kích hoạt nhiệm vụ danh hiệu!]
Ngay lúc Vệ Tuân đang hào hứng quan sát “vụn vàng” và luồng oán niệm đen đặc kia, thông báo của khách sạn vang lên trong đầu cậu.
[Tên nhiệm vụ: Không biết]
[Sơ lược nhiệm vụ: Không biết]
[Phần thưởng: Danh hiệu chưa biết]
[Tiến độ của nhiệm vụ: 0.5%]
[Gợi ý nhiệm vụ: Làm giống như vừa rồi!]
Nhiệm vụ danh hiệu sao?
Vệ Tuân nắm được điểm quan trọng, làm như vừa rồi sao? Ý là quan sát oán niệm ư? Vệ Tuân cảm thấy năng lượng ở mắt trái đang tiêu hao nhanh chóng. Thời gian không còn nhiều, trước khi nó cạn kiệt, Vệ Tuân vội nhìn theo luồng oán khí đen đặc đang bay ra ngoài.
Uỳnh!
Cảm giác uy hiếp và áp chế mạnh mẽ như sóng biển ập xuống khiến Vệ Tuân choáng váng mặt mày, tai ù đặc, phải mất một lúc mới trở lại bình thường.
Vệ Tuân chợt thấy oán niệm đen đặc như mực kia đang trôi nổi trên đám xác ngoài sân. Nhưng điều thu hút Vệ Tuân hơn cả là nỗi căm phẫn đỏ tươi khủng khiếp, bao trùm toàn bộ nghĩa trang Tiểu Long! Nỗi oán hận ấy như lời nguyền rủa xiềng xích, đè nén và phong ấn những xác chết trong sân, khiến chúng mãi mãi bị mưa giông gió tuyết hành hạ ở đây, không thể đào thoát!
[Bạn đã nhìn thấy oán niệm của Người dẫn xác Bình Bình, cấp bậc oán niệm: cấp A.]
[Tiến độ nhiệm vụ: 1.5%]
Không ai biết Vệ Tuân rời đi lúc nào.
Khi luồng oán hận vô hình kia biến mất, lưng của Miêu Phương Phỉ và nhóm du khách đã vã đầy mồ hôi lạnh. Hứa Thần cảm nhận mạnh nhất, vừa khập khiễng đứng dậy thì chân đã tê rần, cơ thể loạng choạng suýt ngã. Thấy mọi người đã ổn định, Miêu Phương Phỉ dẫn đầu đẩy cửa gỗ, lần này không còn bị cản trở gì nữa.
Trong nhà chính, ngoài mười hai cỗ quan tài ra thì đồ đạc khá ít ỏi, chỉ có một cái bệ thờ nho nhỏ phủ lớp bụi dày cỡ lóng tay. Mùi xác chết xộc thẳng vào mặt, hòa với nước mưa tạo thành một thứ mùi cực kỳ khó ngửi khiến người ta nghẹn thở. Tám cỗ quan tài xếp thành hàng giữa phòng, Miêu Phương Phỉ từng nói chỉ tám cái này là có bia gỗ, nhưng chúng đã mốc đen không thể nhìn ra là quan tài của ai. Cửa sổ nhà chính bị bịt kín, vài tia sáng le lói hắt vào từ cánh cửa lớn đang mở, khiến căn phòng tối tăm và ảm đạm. Gã Mập đốt một cây đèn cắm trại đặt lên bệ thờ, chiếu sáng hiu hắt xung quanh chỗ để quan tài.
“Cỗ quan tài này hơi kỳ lạ.”
Hầu Phi Hổ trầm ngâm: “Lúc tôi an táng đồng đội, từng thấy kiểu quan tài này rồi, nó giống như…”
“Chưa “hoàn thiện” lắm đúng không?”
Không biết Vương Bành Phái móc đôi găng tay từ đâu ra đeo vào, cẩn thận sờ cỗ quan tài ở giữa từ trên xuống dưới, tư thế rất giống sờ người sống khiến Triệu Hoành Đồ nổi da gà, lẩm bẩm:
“Cái này mà là quan tài gì? Rương gỗ mới đúng.”
“Suỵt!”
Hầu Phi Hổ nghiêm khắc trừng cậu ta, nói nhỏ: “Đừng nói những lời mạo phạm.”
“Cậu ấy nói cũng có lý.”
Miêu Phương Phỉ thở hắt ra, nhìn cỗ quan tài trước mặt bằng ánh mắt phức tạp: “Quả thực nó không giống quan tài tiêu chuẩn, mà giống như một “vật chứa” sơ sài dùng tạm thì đúng hơn.”
Một “vật chứa” đựng thi thể.
Quan tài đúng quy cách sẽ có một đầu rộng, một đầu hẹp, từ trên xuống dưới không được đóng đinh. Các ván gỗ gắn liền với nhau bằng kỹ thuật ghép mộng gỗ (hay còn gọi là mộng âm – dương), tổng cộng có hơn chục quy trình như chọn gỗ, bào, nối, chạm khắc, sơn,… Một thợ làm quan tài giàu kinh nghiệm muốn làm ra một cái cũng phải tốn cả tháng trời.
Quan tài trước mặt lại y như đồ tạm bợ, ván gỗ dài ngắn không đều, dày mỏng khác nhau, khớp nối cũng không khít, hoàn toàn nhờ dây mực buộc chặt mới không rã thành từng mảnh. Cái nắp hòm như tấm gỗ bàn bổ ra rồi gác hờ trên quan tài, bị dây mực quấn chằng chịt theo chiều dọc lẫn chiều ngang, phần đuôi có một cọng dây thừng phai màu đen mốc lâu ngày buộc lại.
“Đây là dây vấp*.”
*Theo tang lễ truyền thống của người Trung Quốc, trước khi chôn cất người quá cố sẽ dùng một sợi dây thừng cột ở cổ chân xác chết, để phòng ngừa “thi biến” hoặc “xác chết vùng dậy”. Người đời gọi đó là dây vấp.
Vương Mập dặn dò: “Cẩn thận một chút, các “tiền bối” trong quan tài có dấu hiệu thi biến rồi.”
Cột dây vấp là một quy trình không thể thiếu của phái trộm mộ. Sau khi mở nắp quan tài, họ sẽ buộc sợi chu sa dưới chân xác chết tùy theo tình trạng. Tương truyền, cơ thể cương thi rất cứng và không thể uốn cong, trong giai đoạn đầu thi biến nó chỉ biết nhảy về phía trước chứ không biết lùi.
Nếu cương thi vùng dậy trong lúc dân trộm mộ đang thu gom vật bồi táng, khi chúng vùng lên sẽ vấp phải dây thừng chu sa, tranh thủ chút thời gian cho nhóm trộm mộ bỏ chạy.
Nghe Vương Mập kể mà ai nấy đều kinh hãi. Miêu Phương Phỉ trầm mặt liếc nhìn Hầu Phi Hổ, anh ta khẽ lắc đầu:
“Tôi không có dự cảm xấu.”
[Tôi có dự cảm không tốt (Danh hiệu màu xanh lá): Bạn luôn cảm nhận được điềm gở trước khi nó gõ cửa. Nhưng lúc bạn cảm ứng được thì nó đã đến cửa rồi, bạn có thể làm được gì?]
“Không thấy oán niệm.”
Hứa Thần chủ động lên tiếng, ngừng một lát rồi nói tiếp: “Vừa nãy hướng dẫn viên Bính đứng ngoài cửa… chắc đây không phải điểm tham quan phụ rồi.”
Nếu không phải điểm tham quan phụ, ai cũng hiểu những cỗ quan tài trong nhà chính, tương ứng với số lượng hành khách có ý nghĩa thế nào.
“Chúng ta phải tranh thủ thời gian.”
Miêu Phương Phỉ xem đồng hồ rồi nhìn bốn cỗ quan tài trống rỗng, khẽ cau mày: “Xử lý cẩn thận một chút.”
“Năm đó rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì khiến Người dẫn xác bỏ lại các tiền bối nơi đây. Đến giờ vẫn còn là ẩn số.”
Mưa bên ngoài chưa tạnh, bầu trời càng lúc càng u ám. Vài chiếc đèn cắm trại treo lủng lẳng trong nhà chính, rọi sáng xung quanh. Không ai nói chuyện, các du khách đều đang khẩn trương xử lý thi thể thật thận trọng.
Dẫn xác của Tây phái trước tiên phải đặt chu sa ở bảy nơi gồm giữa trán, giữa lưng, giữa ngực, giữa lòng bàn tay và giữa lòng bàn chân của người chết, sau đó dùng ruy băng ngũ sắc quấn lại.
Những người dẫn xác trước đây cũng xử lý xác theo cách này, nhưng trăm năm trôi qua, chu sa đã sớm ảm đạm phai màu, bùa vải cũng mục nát nên hành khách phải thay bằng cái mới.
Đây không phải công việc dễ dàng, xác chết cứng ngắc nặng như chì, tứ chi không thể co duỗi nên muốn bôi chu sa đúng chỗ phải ôm thi thể lên rồi lật qua. Cho dù các “tiền bối” này không hề “gây rối”, nhưng việc tiếp xúc trực tiếp với xác chết trong quan tài cũng đủ khiến mọi người kinh hồn bạt vía rồi.
Với cả, trong tay vài xác chết còn cầm bả đao rỉ sét, kéo mãi không ra. Chưa được bao lâu mà ai nấy đã mồ hôi nhễ nhại, lại chẳng dám để mồ hôi nhỏ xuống thi thể, trông nhếch nhác không chịu nổi.
Bận rộn dưới áp lực căng thẳng khiến đám Lâm Hi mắc tiểu, thế là gã rủ nhóm Hầu Phi Hổ cùng đi vệ sinh. Đều là du khách có kinh nghiệm nên chẳng ai ngu mà đánh lẻ, dù là đi vệ sinh cũng phải trong tầm mắt của đồng đội.
Phù!
Không biết lại qua bao lâu, Miêu Phương Phỉ đứng thẳng người, quẹt mồ hôi trên trán. Tay chân cô nhanh nhẹn cộng với sự giúp đỡ của Ban Ban nên công việc cũng gần xong. Giờ chỉ cần nhét chu sa vào tai, mũi, miệng rồi dùng bùa Trần Châu bịt kín, phong bế ba hồn của thi thể nữa là xong.
Cô nhìn quanh căn phòng theo thói quen, đột nhiên ánh mắt Miêu Phương Phỉ hơi nheo lại.
“Lâm Hi, Hầu Phi Hổ và Hứa Thần chưa về à?”
Mọi người đang chìm đắm trong công việc cũng giật mình, dáo dác nhìn quanh nhưng chẳng thấy bóng dáng ba người kia đâu.
“Bọn họ đi lâu lắm rồi đó!”
Không riêng gì Miêu Phương Phỉ, biểu cảm những người khác cũng thay đổi. Miêu Phương Phỉ vội đứng dậy, gọi tên vài người: “Thạch Đào, Vương Bành Phái đi với tôi…”
“A!!!”
Một tiếng thét chói tai đột nhiên vang lên xuyên thủng màn mưa. Sắc mặt du khách trong nhà chính thay đổi, lập tức lao ra ngoài.
“Là giọng của Hầu Phi Hổ!”
Tiếng hét phát ra từ khoảng sân giăng đầy xác chết!