Chương 8: Nghĩa trang Tiểu Long và bí mật Cổ Bà

Đoàn Du Lịch Vô Hạn

Chương 8: Nghĩa trang Tiểu Long và bí mật Cổ Bà

Đoàn Du Lịch Vô Hạn thuộc thể loại Linh Dị, chương 8 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Nghĩa trang Tiểu Long
Miêu Phương Phỉ dùng kim bạc chấm một giọt mật đưa vào miệng, cơn đau nhức dữ dội như lửa đốt đột ngột biến mất. Cô không khỏi thở phào nhẹ nhõm.
Sống sót rồi.
Sau đó, cô lập tức kính cẩn đưa mật cho Bính Cửu. Đối mặt với Bính Cửu ở khoảng cách gần như vậy, cảm giác nguy hiểm khiến Miêu Phương Phỉ vô thức căng thẳng. Cảm nhận được ánh mắt dò xét của Bính Cửu lướt qua mình, Miêu Phương Phỉ cúi đầu thấp hơn, tư thế càng thêm cung kính, lòng như lửa đốt.
Không biết Bính Cửu... có hài lòng với cô không.
Miêu Phương Phỉ suy nghĩ lung tung, rối như tơ vò.
Không phải Bính Cửu thích đàn ông sao, sao tự dưng lại đột ngột thay đổi khẩu vị thế này?
Miêu Phương Phỉ biết, nếu không phải hắn thích cô thì với tính cách của tên điên Bính Cửu, sẽ không đời nào hắn cứu cô hay cho cô thứ mật giải độc quý giá đến thế.
Mặc dù tổng thể các đường nét trên gương mặt Miêu Phương Phỉ khá bình thường, nhưng cô lại sở hữu đôi mắt to sáng ngời cùng nét quyến rũ đặc biệt của người Miêu. Những người thường xuyên đi du lịch và vận động nhiều có thân hình rất cân đối, huống chi cô lại là một lữ khách dày dặn kinh nghiệm. Miêu Phương Phỉ có một phong thái lạnh lùng, mạnh mẽ rất riêng, đủ sức khơi gợi dục vọng chinh phục của đàn ông.
Không chỉ Miêu Phương Phỉ, ngay cả Thạch Đào cũng nghĩ như vậy.
Thậm chí Thạch Đào còn đang thầm nghĩ, thảo nào Lâm Hi vô dụng đến thế mà vẫn sống sót, thậm chí còn đạt đến cấp ba sao, ngang nhiên tác oai tác quái.
Tên điên Bính Cửu quả thật mạnh một cách phi thường, ngay cả quái vật trong "Say đắm Tương Tây" cũng hoàn toàn không thèm để mắt tới. Muốn cứu Miêu Phương Phỉ thì cứu dễ như trở bàn tay, thậm chí còn không cần chạm chân xuống đất.
Có hướng dẫn viên du lịch mạnh mẽ như vậy che chở, cho dù là thằng ngốc cũng có thể qua cửa dễ dàng!
Mặc dù mỗi người đều có suy nghĩ riêng, nhưng Miêu Phương Phỉ và Thạch Đào đều không dám nói ra, thậm chí không dám để lộ dù chỉ một tia trong ánh mắt. Bính Cửu dũng mãnh lại điên cuồng, thật sự quá khó lường. Không ai dám nói rằng mình có thể đoán được Bính Cửu nghĩ gì.
Ngoan ngoãn.
Miêu Phương Phỉ và Thạch Đào cúi đầu càng thấp.
Chỉ khi ngoan ngoãn và hữu dụng, họ mới có thể sống sót lâu hơn dưới trướng Bính Cửu.
A cái này, cái này thật sự có thể giải độc.
Khuôn mặt Vệ Tuân nhăn nhó sau lớp mặt nạ đồng xanh, cố gắng uống một chút mật, đắng đến suýt thì bật khóc như mèo con.
Giống như lũ mướp đắng thuở nhỏ hắn kén ăn, lén vứt bỏ, giờ đây tụ lại thành bầy quay về báo thù.
Oẹ oẹ oẹ, đúng là khổ sở!
Nhưng thứ mật này có hiệu quả nhanh chóng, vết cắn màu đen trên cánh tay ngay lập tức lành lặn như chưa từng bị thương.
Chờ Bính Cửu giải độc xong rồi thu lại mật, ba người đi về hướng nghĩa trang Tiểu Long. Trải qua trận chiến này, mối quan hệ của cả ba đều hòa hợp hơn đôi chút.
"Quái vật đó là thi hài cáo bay. Chúng nó thích kết bầy hành động, răng và máu đều rất độc."
Ngay lúc sắp đến nghĩa trang Tiểu Long, Miêu Phương Phỉ đột nhiên mở miệng. Cảm nhận được ánh mắt Bính Cửu đặt trên người cô, Miêu Phương Phỉ lòng không ngừng thấp thỏm nhưng vẫn cố gắng nói:
"Số người càng nhiều thì số lượng cáo bay tấn công cũng càng nhiều. Chúng ta chỉ có hai người, nên chỉ có hai con cáo bay tấn công."
Hướng dẫn viên du lịch Bính Cửu không tính là người.
"Thì ra là như vậy!"
Thạch Đào bỗng nhiên tỉnh ngộ, lúng túng nịnh nọt nói: "Thảo nào anh Cửu để bọn họ đi trước!"
Đồ ngốc, bởi vì còn hai tên các ngươi thì dễ xử lý hơn thôi.
Vệ Tuân không còn cảm thấy đắng, vô tư vỗ nhẹ lên đầu Thạch Đào.
Hắn cũng không chắc bản thân có thể đối phó với lũ quái vật hay không. Nếu như bộ dạng yếu kém của hắn bị phát hiện trước mặt các hành khách thì coi như xong đời.
Chỉ có hai người Thạch Đào và Miêu Phương Phỉ thì sẽ đơn giản hơn. Miêu Phương Phỉ không cứu được thì cho cô ta đi đời, Thạch Đào cụt tay nếu có ý đồ xấu thì một mình hắn cũng có thể dễ dàng xử lý.
Nhưng Miêu Phương Phỉ...
Dọc đường Vệ Tuân đã sớm cảm thấy cô có vẻ không tập trung. Miêu Phương Phỉ là người có thực lực mạnh nhất trong đoàn, nếu cô có suy tính gì thì sẽ không dễ đối phó như thằng ngốc Thạch Đào.
Vệ Tuân không hề lơi lỏng cảnh giác với cô trong suốt quãng đường, hắn không biết ánh mắt dồn lên Miêu Phương Phỉ đã gây ra bao nhiêu áp lực cho cô ta.
"Cô thấy không?"
Vệ Tuân nửa thật nửa giả hỏi, thông tin về hướng dẫn du lịch và du khách mà hắn biết quá ít. Hắn cũng không rõ liệu chỉ có mình hắn biết về sách minh họa về cáo bay hay tất cả du khách đều biết. Miêu Phương Phỉ đột nhiên nói ra điều này, chắc hẳn cô muốn nói điều gì đó với hắn trước khi đến nghĩa trang Tiểu Long.
"Có, tôi có thấy."
Miêu Phương Phỉ đặt cược tất cả nhưng vẫn giữ được vẻ bình tĩnh. Sau một lúc, cô dứt khoát cho Bính Cửu xem tất cả danh hiệu của mình.
Ồ.
Vệ Tuân thầm kinh ngạc trong bụng, vì hắn cũng chưa từng thấy danh hiệu này trong danh sách du khách!
Trong danh sách du khách, Miêu Phương Phỉ có hai danh hiệu thành tích. Một là danh hiệu màu xanh dương giống tên béo 【 Khách quen của Tương Tây 】, một cái khác là danh hiệu màu xanh lá:
【 Người yêu bò sát (danh hiệu màu xanh lá): Bạn vô cùng am hiểu việc nuôi bò sát. Các loài bò sát luôn dịu dàng và ngoan ngoãn với bạn, cũng dễ dàng bị bạn thuần hóa. 】
Nhưng cái mà bây giờ Miêu Phương Phỉ cho Vệ Tuân xem lại là danh hiệu màu xanh đậm không hề có trong danh sách hành khách!
【 "Tân thủ" cổ bà (danh hiệu màu xanh đậm): Là một "tân thủ" cổ bà, bạn có thể nhận biết một số loại độc, đồng thời có thể luyện chế vài loại độc cổ. Chỉ tiếc là thực lực của bạn hiện tại không thể áp chế độc cổ trong cơ thể mình, mỗi tháng đều có những ngày đau bụng, ít nhất là 25 ngày! 】
Thảo nào Miêu Phương Phỉ lại rớt xuống cuối đội!
Thạch Đào bừng tỉnh, lúc Miêu Phương Phỉ đưa ra danh hiệu không hề tránh mặt gã. Mặc dù Thạch Đào biết danh hiệu của Miêu Phương Phỉ có liên quan đến cổ trùng, nhưng chi tiết cụ thể thì lại không rõ.
Đặc biệt cái "đau bụng" này nhất định là điểm yếu chí mạng của cô! Nếu có kẻ thù biết được điều này, cố ý tấn công khi Miêu Phương Phỉ đang đau bụng rất có thể sẽ thành công.
Trước khi gặp lại những người khác, Miêu Phương Phỉ phô bày toàn bộ danh hiệu của mình cho Bính Cửu, đây chính là cách cô thể hiện lòng trung thành!
Thạch Đào dường như có thể đoán được vì sao Miêu Phương Phỉ làm như vậy, nhưng gã cảm thấy không mấy khả quan.
Bính Cửu coi trọng ngươi, đó là vinh quang, là may mắn. Ngươi chỉ có thể đón nhận.
Trong hành trình này, muốn sống sót thì phải dốc hết toàn lực.
Bính Cửu im lặng khiến Miêu Phương Phỉ càng thêm sợ hãi, nhưng --
Miêu Phương Phỉ cắn răng. Sự điên cuồng của Bính Cửu còn chưa hề tan biến, ánh mắt hung tàn như muốn xé xác mọi thứ, khiến Miêu Phương Phỉ sợ đến mức không dám cựa quậy. Nhưng thấy sắp phải hội ngộ với những người khác, Miêu Phương Phỉ cuối cùng cũng hạ quyết tâm.
Cô rất giữ gìn bản thân về phương diện đó, cũng không muốn bị Bính Cửu đùa giỡn. Nhưng cô lại muốn báo đáp ơn cứu mạng. Vậy nên cô chỉ có thể nỗ lực thể hiện khả năng khác của bản thân, hy vọng Bính Cửu có thể hài lòng với cô ở một khía cạnh khác.
"Khi tôi nhìn thấy con cáo bay, tôi đã nhận biết được một số thông tin về nó."
Miêu Phương Phỉ cẩn trọng nói. Tiếng khè "Rít rít -- " vang lên, một con rắn hoa to bằng ngón cái quấn quanh cổ tay Miêu Phương Phỉ, được cô vuốt ve.
"Đốm Đốm là cổ thú mà tôi luyện chế."
Rõ ràng vừa nãy mới bị thi hài cáo bay cắn cho sống không bằng chết, nhưng hiện tại con rắn hoa chỉ nhỏ cỡ một vòng này vẫn còn sống động, hoạt bát. Không còn nghi ngờ gì nữa, nó không phải là một con rắn bình thường.
Hành trình lần này là "Say đắm Tương Tây". Có rất nhiều cổ trùng ở vùng núi Tương Tây, nên danh hiệu cổ bà này của Miêu Phương Phỉ rất hữu dụng.
Dù vậy, Miêu Phương Phỉ vẫn vô cùng bất an, thấp thỏm khi đối mặt với Bính Cửu.
Cơn đau bụng kịch liệt 25 ngày mỗi tháng của cô quá sức chí mạng, "tân thủ" cổ bà cũng không phải danh hiệu thiên về chiến đấu cận chiến. Cô không thể một đòn giết chết cáo bay như Bính Cửu được.
Nếu nghĩ như vậy thì có vẻ cô cũng không quá hữu ích.
Miêu Phương Phỉ chìm trong lo lắng, cùng Thạch Đào hồi hộp chờ đợi lời khẳng định từ Bính Cửu.
Vệ Tuân đang nghĩ về danh hiệu của Miêu Phương Phỉ.
Danh hiệu "tân thủ" cổ bà không xuất hiện trong danh sách hành khách, là vì cấp bậc quá cao hay vì chỉ hiển thị tối đa hai danh hiệu trong danh sách?
Nếu là trường hợp sau, vậy Vệ Tuân cần đặc biệt chú ý đến những du khách có hai danh hiệu. Vì rất có thể bọn họ cũng "giấu giếm tài năng" như Miêu Phương Phỉ.
Vệ Tuân im lặng khiến Thạch Đào và Miêu Phương Phỉ càng thêm nôn nóng. Đúng lúc này, một làn gió lành lạnh thổi đến.
"A -- "
Vệ Tuân đột nhiên hít một hơi sâu, khiến Thạch Đào và Miêu Phương Phỉ lập tức căng thẳng, vô thức nín thở chờ đợi.
Hắn sẽ nói gì?!
"Ha -- "
Nguy hiểm thật, suýt chút nữa thì hắt xì.
Vệ Tuân thở phào một hơi. Cũng không biết là do cơ thể bị thương hay là tác dụng phụ của danh hiệu "máu lạnh", Vệ Tuân rùng mình, cảm giác bản thân có vẻ sắp phát sốt.
"Đến nghĩa trang."
Không được, trước tiên hắn cần phải đến nghĩa trang đốt lửa sưởi ấm đã.
Đi thôi. À, phải, đã nên đi rồi. Khu tham quan đầu tiên còn chưa đến nơi đâu.
Thạch Đào và Miêu Phương Phỉ ngơ ngác gật đầu, bản năng phục tùng Bính Cửu khiến họ vội vã chạy theo. Không lâu sau, nghĩa trang Tiểu Long đã xuất hiện trước mặt bọn họ.
"Về rồi! Họ đã về rồi!"
Những du khách đang lo lắng chờ đợi bên ngoài nghĩa trang đồng loạt nhìn sang, rồi ngay lập tức trợn tròn mắt kinh ngạc.
"Ba, ba người?"
Họ không nhìn nhầm đấy chứ, tại sao lại có tận ba người trở về?!
Miêu Phương Phỉ và Thạch Đào vẫn còn sống? Đây thật sự không phải là mơ sao??
Tất cả mọi người đều ngây người ra. Cho đến khi Lâm Hi nóng lòng vội vã chạy đến đón ba người Bính Cửu mới kéo theo những người còn đang do dự đi đến chỗ hắn.
Vừa đi vừa cảnh giác, ba người Bính Cửu này không phải là ảo giác do quái vật tạo ra đấy chứ!
Nhưng âm thanh nhắc nhở vang lên sau khi lữ đoàn tập hợp đã giúp họ hiểu ra mọi chuyện.
【 Tích, toàn đội đã đến nghĩa trang Tiểu Long, tiếp theo xin mời hướng dẫn du lịch Bính Cửu làm thủ tục nhập cảnh. 】
Đây không phải ảo giác, mà là hiện thực, Miêu Phương Phỉ và Thạch Đào thật sự còn sống và được Bính Cửu đưa về!
Vô số ánh mắt nhất thời lén lút đổ dồn về phía Miêu Phương Phỉ và Thạch Đào, còn có người lén liếc nhìn sắc mặt Lâm Hi.
Suy nghĩ của các du khách lúc này giống hệt suy nghĩ của Miêu Phương Phỉ và Thạch Đào trước đó!
Bính Cửu chắc chắn đã coi trọng Miêu Phương Phỉ và Thạch Đào, Lâm Hi xui xẻo rồi... À không, ba người cùng lúc cũng được chứ!
Thận của Bính Cửu đúng là tốt thật...
Hướng dẫn viên Bính, đồ cặn bã.
Ngay cả trong hoàn cảnh này, nhóm đàn ông cũng không khỏi thoáng nảy sinh một tia hâm mộ kín đáo.
Còn có người chú ý đến phương diện khác. Miêu Phương Phỉ máu me be bét khắp người, xương quai xanh và bả vai đều là vết thương đáng sợ tróc da tróc thịt, mà Bính Cửu chỉ bị thương nhẹ nơi cổ tay! Thậm chí Thạch Đào dưới trướng hắn cũng không có quá nhiều vết thương!
Bính Cửu quả nhiên lợi hại!
Trong lúc mọi người ở đây hoặc kiêng dè sợ hãi, hoặc đoán già đoán non, tất cả hành khách đột nhiên cảm thấy lạnh sống lưng. Cánh cửa gỗ cũ nát đung đưa như bị gió mưa cuốn tung.
Kẽo kẹt --
Tòa nhà trước mắt cũ kỹ, đổ nát, tường nhà phủ đầy đất đá, mái lợp ngói xanh. Từng giọt mưa tí tách rơi trên mái hiên hơi cong vểnh. Kiến trúc ba tầng hình chữ nhật chồng chất lên nhau như những chiếc quan tài, tấm bảng gỗ khắc chữ "Nghĩa trang Tiểu Long" đã không còn nguyên vẹn.
Một khuôn mặt nhợt nhạt, sưng tấy, thối rữa lặng lẽ hiện ra từ góc khuất sau cánh cửa gỗ đổ nát.
Làn da sưng vù ép đôi mắt thành một đường chỉ, dường như đang mỉm cười. Nhưng má phải lại lộ ra xương cốt, trông như bị một con thú dữ nào đó cắn xé.
Toàn thân Thạch Đào cứng đờ, các hành khách lập tức rút vũ khí, sẵn sàng nghênh đón kẻ địch. Nhưng khi cánh cửa gỗ từ từ mở ra, da đầu mọi người tê dại, đồng tử đột nhiên co rút lại.
Trên khoảng đất trống sau cánh cổng của nghĩa trang Tiểu Long, những xác chết sưng tấy, tái nhợt, đang trong quá trình phân hủy, đông đúc như một bầy đàn!
【 Nghĩa trang Tiểu Long, nhà trọ năm sao hạng VIP ở cõi âm được chỉ định cho hành trình "Say đắm Tương Tây". Có thể nâng cấp miễn phí lên phòng "ngắm" xác chết với ban công 180 độ, mang đến cho bạn trải nghiệm ngắm xác chết tuyệt vời nhất! 】