Đoạt Lấy - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát
Chương 14: Chỉ mong bình an qua ngày
Đoạt Lấy - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát thuộc thể loại Linh Dị, chương 14 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tài xế nhà họ Văn đến đón Văn Nhạc Tri về. Cậu đã báo trước với Trình Bạc Hàn là hôm nay về nhà họ Văn ăn tối rồi ngủ lại luôn. Chắc Trình Bạc Hàn vẫn đang bận rộn chưa ngơi, hai tiếng sau mới nhắn trả lời một chữ: “Ừ.”
Về đến nhà, dì bưng nồi canh gà đã hầm sẵn từ lâu ra, Văn Sơ Tĩnh thì nhắc cậu lên tắm rửa thay quần áo. Tới lúc ngồi vào bàn trông thấy những món ăn quen thuộc, cậu không kìm được mà thở phào một tiếng đầy mãn nguyện.
Văn Sơ Tĩnh khá là không hài lòng trước hành động ngồi khoanh hai chân lên ghế của cậu: “Vẫn cái dáng này, ngồi cũng không ngồi đàng hoàng.”
“Ây dà, kìa chị ——” Văn Nhạc Tri kéo dài giọng ra làm nũng, “Mãi em mới về nhà được một chuyến mà, chị bỏ qua cho em một lần không được sao.”
Vốn dĩ đang nói chuyện rất bình thường thôi, không hiểu sao cậu vừa dứt lời Văn Sơ Tĩnh đã đỏ hoe mắt.
Văn Nhạc Tri trông thấy thế thì lập tức ngồi thẳng lại, dè dặt nhìn Văn Sơ Tĩnh, bảo: “Ở bên kia em cũng thoải mái lắm, anh ấy chẳng sửa lưng hay nhắc nhở gì em đâu, cũng không hạn chế em, đối xử với em khá là được.”
Có vẻ Văn Sơ Tĩnh vẫn chưa yên tâm hẳn, Văn Nhạc Tri bèn kể chuyện Trình Bạc Hàn mời đầu bếp của lầu Chung Đỉnh đến nhà.
“Buổi sáng nào cũng ghé, chỉ để nấu canh cho em.” Văn Nhạc Tri bắt đầu chuyển sang chủ đề canh hầm của đầu bếp lớn làm có mùi vị thế nào, kém dì nhà họ Văn nấu ở những đâu. Lúc này thì Văn Sơ Tĩnh phải bật cười.
“Người ta là đầu bếp lớn hẳn hoi, mình làm sao mà so được.” Dì bưng điểm tâm mới ra lò nóng hổi lên bàn, ánh mắt nhìn Văn Sơ Tĩnh đầy yêu thương chiều chuộng, “Nếu có người nấu canh cho thì chịu khó ăn nhiều vào, dạo này Nhạc Tri gầy đi nhiều rồi.”
Văn Nhạc Tri thử véo má mình, không hề thấy gầy, quay đầu ngó sang quả nhiên thấy chị đang nhìn đăm đăm vào mặt mình, vội vàng xin tha: “Chị, em không sao đâu mà, Trình Bạc Hàn không hề ngược đãi em, anh ấy tốt với em lắm thật luôn.”
—— Ngoại trừ việc ban đầu nhốt cậu lại, uy hiếp cậu kí tên, rồi lôi kéo cậu vào đủ chuyện suốt mấy buổi tối liền ra.
Nhằm đưa ra chứng cứ cho lời nói của mình, Văn Nhạc Tri kể thêm một chuyện nữa: “Chị, chị có biết bức chữ triện cổ hồi trước em viết đấy là ai đấu giá thắng được không?”
Bức chữ Văn Nhạc Tri nhắc đến là bức “Bảo tỷ Thái Hòa” một doanh nhân mới nổi đã chốt giá bảy con số mua về vào hôm tiệc đính hôn của cậu và Tạ Từ. Hôm nay, trước khi rời nhà cậu bắt gặp nó được treo trong phòng làm việc của Trình Bạc Hàn.
Văn Sơ Tĩnh thoáng sửng sốt giây lát, một suy nghĩ vụt qua trong đầu. Chị tiếp quản Văn Minh từ khi mới hơn 20 tuổi, dĩ nhiên sâu sắc và từng trải hơn nhiều so với em trai dường như chỉ sống trong nhà kính suốt. Những gì Văn Nhạc Tri kể chỉ góp phần làm sâu sắc thêm nghi vấn của Văn Sơ Tĩnh – e rằng Trình Bạc Hàn đối với Văn Nhạc Tri không phải chỉ là ý định nhất thời như hắn vẫn thể hiện bên ngoài vậy đâu.
Trước khi ngủ Văn Sơ Tĩnh sang phòng Văn Nhạc Tri, làm ra vẻ như đang tán gẫu ngẫu nhiên, hỏi lại về chuyện đợt Văn Nhạc Tri mất tích. Dẫu sao Văn Nhạc Tri mất tích ngay dưới mắt Trình Bạc Hàn, rồi cũng do chính hắn tìm được đưa về. Hiển nhiên Văn Nhạc Tri không muốn nhắc nhiều, vẫn lấy cớ y hệt hồi trước.
“Chị, chị phải nghĩ thế này này, dự án kí thỏa thuận cược tiến triển khá ổn thỏa, việc hợp tác của chú với Thông Đạt cũng suôn sẻ, em thì vẫn ăn ngủ nghỉ như mọi khi, đi học bình thường, chẳng phải bây giờ tốt quá rồi ạ!” Văn Nhạc Tri phân tích lợi hại một cách cực kì bình thản, “Nếu kết hôn với Tạ Từ thì chắc hôm nay cũng vậy cả thôi. Mà chưa chắc nhà họ Tạ đã hữu ích được như nhà họ Trình.”
Văn Sơ Tĩnh biết Văn Nhạc Tri chỉ cứng miệng nói vậy thôi, cũng không tiện bộc bạch thêm điều gì nữa, bởi mọi thứ em trai nói đều là thật. Nhà họ Văn đã thu được đủ lợi lộc rồi, không thể lại quay qua oán trách cuộc hôn nhân không hoàn hảo này được nữa.
Song Văn Sơ Tĩnh vẫn thấy ngập tràn áy náy với Văn Nhạc Tri. Tạ Từ hay Trình Bạc Hàn đều như nhau, từ đầu đến cuối vẫn chưa phải là nửa kia chân thành hợp ý dành cho Văn Nhạc Tri.
Cảm giác áy náy ấy đã kéo dài suốt từ năm cha mẹ qua đời cho đến tận giờ. Văn Nhạc Tri được nâng niu trong lòng bàn tay, được nuông chiều từ bé tới lớn, mãi năm 15 tuổi thì vợ chồng Văn Dung gặp tai nạn máy bay từ trần, nhà họ Văn lập tức rơi vào cảnh long trời lở đất.
Thời điểm đó Văn Sơ Tĩnh 25 tuổi đã vào công ty làm việc được vài năm nhưng chưa đủ kinh nghiệm, còn quá trẻ và non nớt, kể cả có năng lực có sức hút cũng không đủ bản lĩnh trấn áp cục diện, khó lòng lèo lái tập đoàn Văn Minh khổng lồ. May sao mấy nhân vật gạo cội của Văn Minh rất trung thành, đỡ đần Văn Sơ Tĩnh chống chọi qua giai đoạn gian khó nhất, mới tránh cảnh bị mấy dòng nhánh khác của nhà họ Văn mổ xẻ vắt kiệt.
Sau cùng ít nhất tập đoàn Văn Minh vẫn giữ được mảng cốt lõi quan trọng, ba chuỗi thuộc các lĩnh vực hóa mỹ phẩm, sản phẩm tẩy rửa hàng ngày và sản phẩm vệ sinh răng miệng vững chắc dần theo thời gian, còn những mảng khác thì Văn Sơ Tĩnh hiểu rõ nguyên tắc bỏ chân giữ mạng.
Chẳng rõ từ bao giờ mà Văn Nhạc Tri bắt đầu trở nên trầm lặng hẳn đi, chờ tới lúc hoàn hồn và tạm nghỉ khỏi công cuộc sứt đầu mẻ trán Văn Sơ Tĩnh mới phát hiện ra em trai đã bị trầm cảm dạng nhẹ. May là khi đó điều trị kịp thời song cũng đủ cho Văn Sơ Tĩnh hối hận và sợ hãi mãi về sau.
Vốn nghĩ che chở em trai dưới sự che chở của mình, để em trai tập trung làm nghiên cứu là được, vốn tưởng năng lực của mình đã đủ, không cần thỏa hiệp thêm nữa, nhưng đến cuối nhà họ Văn vẫn cứ phải hi sinh cuộc hôn nhân của Văn Nhạc Tri.
“Giờ em chỉ mong sống bình an qua ngày, cố gắng làm một cặp chồng chồng bình thường với anh ấy, đồng thời giúp nhà mình giải quyết khó khăn, vậy là được rồi.” Văn Nhạc Tri vuốt tóc Văn Sơ Tĩnh, lúc này em trai nhỏ hơn 10 tuổi lại cứ như một người anh trai, “Chị không phải lo đâu, em đâu có gì không vui.”
Tuy khởi đầu của cậu và Trình Bạc Hàn rất xấu xí, nhưng nếu đã ở với nhau thì nên thực sự nỗ lực để vun đắp cho cuộc hôn nhân mới phải. Ấy là nghĩa vụ, cũng là trách nhiệm.
Văn Nhạc Tri nghĩ, chị đã phải đánh đổi quá nhiều vì cậu, nay cậu lớn rồi, kể cả không trực tiếp tham gia chuyện làm ăn thì cũng phải dốc hết sức che chở chị và nhà họ Văn chứ.
---
Trên thực tế “Dăm ba hôm là về” của Trình Bạc Hàn phải kéo dài đến tận một tuần hắn mới trở lại được. Trong thời gian đó hắn hay gọi video với Văn Nhạc Tri, cả hai lệch múi giờ nhau tám tiếng đồng hồ. Văn Nhạc Tri vừa mới nằm xuống chuẩn bị đi ngủ thì bên phía Trình Bạc Hàn đã là bình minh vừa hé rạng.
Trình Bạc Hàn trong cuộc gọi video ngồi tựa vào cửa sổ, không trông thấy rõ nét mặt vì ngược nắng nhưng hoàn toàn không phải nét mặt thư thái. Hắn cầm cốc cà phê nốc một ngụm to, trông rất mỏi mệt.
Cuộc gọi kết nối xong cả hai đều im lặng một hồi lâu. Văn Nhạc Tri không biết nên nói gì, mãi sau mới thốt ra được ba chữ: “Anh Bạc Hàn.”
Trình Bạc Hàn cười khẽ, sắc mặt hơi thả lỏng, giọng nói trầm thấp truyền qua màn hình nghe cứ khàn khàn và khô ráp: “Chưa ngủ à?”
“Đọc sách hơi muộn ạ.” Văn Nhạc Tri trả lời thật thà.
“Ừm.” Trình Bạc Hàn đáp một tiếng, dừng giây lát rồi tiếp, “Dự án gặp ít sự cố, nhưng mà xử lý xong hết rồi, mai là về được.”
Văn Nhạc Tri vội gật đầu: “Ò ò.” Sau đó không nghĩ ngợi gì bổ sung luôn thêm câu, “Chờ anh về ha.”
Nghe thấy câu này đáy mắt Trình Bạc Hàn chợt tối sầm, có vẻ hắn không ngờ Văn Nhạc Tri lại ngoan ngoãn miệng lại ngọt xớt thế, tuy nhiên hắn vẫn không khỏi cảm thấy vui lòng. Văn Nhạc Tri đang mặc chiếc áo phông rộng thùng thình ngồi trên giường, xương quai xanh thấp thoáng lộ ra phía dưới áo trông óng ánh và trong trẻo, hệt sợi dây đàn cổ đang khẽ khàng rung động khiến người ta chỉ muốn vươn tay gảy một cái.
Trình Bạc Hàn về đến nơi lúc nửa đêm hôm sau. Buổi tối Văn Nhạc Tri suy nghĩ nhiều quá nên ngủ rất say, mãi tới tận sáng dậy nhìn thấy vali chỏng chơ ở phòng khách cậu mới biết là người ta về rồi.
Trình Bạc Hàn bước ra từ phòng ăn gọi cậu vào ăn, chẳng khác gì so với mọi buổi sáng bình thường trước đó, như thể vẻ mỏi mệt để lộ trong video hôm ấy chỉ là ảo giác.
Văn Nhạc Tri thầm giơ ngón cái trong bụng, quả nhiên người giỏi kiếm tiền đều phải làm bằng sắt.
“Anh về lúc nào thế ạ?” Văn Nhạc Tri hỏi.
“Rạng sáng qua,” Trình Bạc Hàn đưa cho Văn Nhạc Tri miếng bánh mì nướng dày đã phết bơ lạc, “thấy em ngủ ngon nên không gọi em.”
Văn Nhạc Tri nhận lấy miếng bánh mì cắn thử, thơm phức. Hồi trước ở nhà dì không chịu để cậu ăn nhiều bơ lạc, bảo là calo quá cao, phải chú ý sức khỏe. Về sau cậu trông mấy món này chỉ toàn nuốt nước bọt chứ hiếm khi động vào.
Được ăn ngon làm cậu cũng tự nhiên chuyện trò hơn hẳn: “Công việc thuận lợi không ạ?”
Trình Bạc Hàn ngước mắt nhìn cậu: “Thuận lợi.”
Văn Nhạc Tri ăn hết một miếng bánh, không rõ sao mà người quanh năm ít ham muốn ăn uống lại bị khơi gợi cảm giác thèm ăn, cậu ăn thêm một quả trứng ốp với mấy miếng thịt xông khói nữa. Tất cả đều do Trình Bạc Hàn nấu từ sáng.
“Sáng tôi đến công ty một chuyến, chiều quay lại đón em, mình ghé qua thăm ông ngoại.” Trình Bạc Hàn cúi đầu uống sữa, nói tiếp, “Ông ngoại muốn giữ mình ngủ lại một tối, em không phải mang đồ theo đâu, ở đó có sẵn hết rồi.”
Từ hôm kết hôn cả hai còn chưa đến nhà chính họ Trình lần nào, xét về tình về lý thì đều không ổn. Văn Nhạc Tri nhớ tới ông cụ nghiêm nghị mà cũng hiền hòa trong lễ cưới, gật đầu đáp “Vâng ạ”.
Hai người tới nhà chính lúc gần 4 giờ chiều. Trình Bỉnh Chúc mới ngủ trưa dậy chưa lâu, đang luyện chữ trong thư phòng, trông tinh thần khá minh mẫn.
Văn Nhạc Tri tặng ông món quà đã chuẩn bị sẵn, Trình Bỉnh Chúc mở hộp quà ngay trước mặt cả hai, ấy là một con dấu ngọc Điền Hoàng giá trị không nhỏ. Vốn tưởng sẽ nhận được các món bình thường mà con cháu thường tặng như đồ bổ, tranh chữ này kia, nào ngờ lại là món này, Trình Bỉnh Chúc lập tức trào dâng hứng khởi.
Chất ngọc của con dấu mịn màng và rắn chắc, có màu vàng kim, ánh sáng lấp lánh một cách giản dị, mặt đáy khắc chữ trắng “Ấn tín trường thọ Trình Bỉnh Chúc”. Bốn mặt quanh thân con dấu là sông núi mờ sương, nét chạm giản lược mềm mại, quả thực là món đồ hiếm có.
“Tự tay cháu khắc à?” Trình Bỉnh Chúc mừng rỡ mà đồng thời cũng sửng sốt. Ông biết Văn Nhạc Tri có tài năng và tướng mạo, ngoại hình thì dễ hiểu, nhìn thôi là thấy, nhưng năng lực lại hiếm có dịp chứng kiến. Ít nhất trong số lớp hậu bối ông biết là không tìm ra được ai giỏi giang vậy.
“Ông ngoại, cháu tự tay khắc ạ, ông thích là tốt quá rồi ạ.” Ánh mắt kích động, thậm chí có phần sửng sốt của Trình Bỉnh Chúc khiến Văn Nhạc Tri hơi ngại ngùng, cậu cảm giác mình như đang khoe khoang quá mức ấy.
Thực ra cậu mải chú ý đến biểu cảm Trình Bỉnh Chúc suốt, nên lại để lỡ mất cặp mày lẫn khóe môi hơi hơi cong lên của Trình Bạc Hàn khi trông thấy con dấu.
Mãi từ đó đến giờ cơm tối Trình Bỉnh Chúc đều cực phấn chấn, hỏi han Văn Nhạc Tri ân cần rõ rệt, còn thảo luận cùng cậu các điều tâm đắc về thư pháp điêu khắc.
Trước giờ ăn, con trai cả của Trình Bỉnh Chúc là Trình Trung dẫn theo Trình Diệu về. Văn Nhạc Tri từng gặp họ ở lễ cưới, cậu lễ phép chào hỏi rồi tiếp tục ngồi lại phòng khách trò chuyện với ông cụ.
Giữa giai đoạn này Trình Bỉnh Chúc có gọi Trình Trung và Trình Bạc Hàn vào thư phòng, bảo có việc cần thảo luận. Vậy là còn mỗi Văn Nhạc Tri với Trình Diệu ở phòng khách. Trình Diệu ngồi cách cậu không xa, thấy xung quanh đã trống hết bèn bắt đầu quan sát Văn Nhạc Tri một cách trắng trợn.
Hôm lễ cưới Trình Diệu cũng nhìn Văn Nhạc Tri bằng ánh mắt tương tự, song lúc đó có mặt Trình Bạc Hàn, y không dám táo tợn đến thế. Văn Nhạc Tri hơi cau mày, ngẩng đầu đón tầm nhìn từ Trình Diệu, đáp trả bằng ánh mắt “Có gì nói mau”.
Chuyện nhà họ Trình đâu phải bí mật, từ bé đến lớn Văn Nhạc Tri đã nghe kể kha khá, các gia tộc lớn có nhà nào mà không ngổn ngang đống bí mật rối ren đâu.
Đã ngần ấy năm Trình Diệu cũng chẳng phát triển nổi tài cán gì, trái lại mấy trò phô trương hào nhoáng của đám cậu ấm công tử thì ngày càng thành thạo. Gặp phải thái độ thờ ơ của Văn Nhạc Tri lập tức y bốc hỏa giận dữ, hoàn toàn quên bẵng bản thân mình mới là bên khiêu khích trước.
“Đừng có đắc ý quá, tương lai mày tha hồ biết tay.” Trình Diệu hằm hè nói một câu.
Văn Nhạc Tri chớp mắt ra vẻ ngu ngơ: “Em có đắc ý đâu ạ, tuy anh Bạc Hàn tốt với em lắm, tiền của nhà em cũng rất nhiều, em còn trẻ mà đã được người trong ngành dự đoán có tiềm năng trở thành nhân tài chuyên về văn tự cổ, nhưng em không đắc ý thật mà.” Cậu dừng giây lát rồi tiếp lời rất nghiêm túc, “Anh Trình Diệu, tương lai em tha hồ biết tay nghĩa là sao ạ? Để lát nữa em hỏi ông ngoại xem.”
Cậu sợ Trình Bạc Hàn thật nhưng không có nghĩa cậu sợ cả đám mèo chó nhốn nháo đây. Loại cậu ấm óc rỗng tuếch như Trình Diệu Văn Nhạc Tri còn chẳng thèm để mắt tới đâu.
“Mày!” Xưa nay Trình Diệu được người ta theo đuổi và cung phụng đã bao giờ phải nghe những lời kiểu thế, chỉ mấy câu đã nghẹn họng ngang xương, y tức tối cười khẩy, “Hóa ra mồm miệng cậu út gió mát trăng thanh nhà họ Văn lại sắc bén vậy.” Sau đó y hạ thấp giọng phun ra một câu cực kì đê tiện, hạ đẳng, “Không biết lúc bị Trình Bạc Hàn ch*ch cho thì có cứng miệng được thế nữa không!”
Dẫu sao Văn Nhạc Tri hãy còn trẻ, thoáng cái mặt đã đỏ bừng, cậu dồn sức bấu vào sofa, nhìn Trình Diệu chòng chọc bằng ánh mắt lạnh lẽo, rồi bỗng cậu lại biến sắc khi nhìn ra đằng sau Trình Diệu.
Khi Trình Bạc Hàn bước tới gần bóp lấy cổ Trình Diệu bằng một tay là Văn Nhạc Tri biết ngay đối phương nghe thấy câu cuối mất rồi.