Cái 'Ò' và Đêm Tiếp Diễn

Đoạt Lấy - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát

Cái 'Ò' và Đêm Tiếp Diễn

Đoạt Lấy - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát thuộc thể loại Linh Dị, chương 13 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Đúng như dự định, sáu giờ tối, Hà Yến nhìn theo chiếc Maybach từng đỗ dưới nhà buổi trưa, đón bạn cùng phòng của cậu ta rời đi.
Xe dừng lại trong tầng hầm gara ở Thịnh Tâm. Văn Nhạc Tri đeo ba lô xuống xe, nhận thấy gara rất rộng lớn, vắng vẻ và yên tĩnh. Cậu loay hoay giữa một rừng xe, cảm thấy hoa mắt mất phương hướng. Lúc này tài xế đã đỗ xe xong chạy lại, thấy cậu tự đi thì hơi bối rối: “Cậu Văn, để tôi đưa cậu lên tầng.”
“Không cần đâu, tôi tự đi lên là được mà, anh tan làm đi.” Văn Nhạc Tri nói.
“Cứ để tôi đưa cậu lên, anh Trình dặn rồi, nhất định phải đưa cậu về đến cửa nhà mới được.” Tài xế đứng thẳng tắp, kiên quyết không rời đi như thể chưa hoàn thành nhiệm vụ.
Văn Nhạc Tri đành chấp nhận. Thực ra tài xế nhà họ Văn cũng chăm sóc cậu tỉ mỉ chu đáo y hệt, nhưng đó là ở nhà mình. Giờ đã kết hôn, sự chu đáo của tài xế nhà họ Trình khiến cậu hơi lúng túng.
Cả hai lần lượt đi ra chỗ thang máy, cửa bật mở, Trình Bạc Hàn bước từ trong ra.
Văn Nhạc Tri ngẩn ra, bất chợt lộ vẻ ngơ ngác. Chân cậu định bước vào thang máy khựng lại, không biết nên đi vào hay đi ra.
Trình Bạc Hàn giải thích qua loa về lý do hắn xuất hiện ở đây: “Ra ngoài đi dạo một chút.”
Văn Nhạc Tri gật đầu lia lịa, đáp: “Ò.” Trông cậu cứ ngây ngô.
Tài xế đã biến mất tăm hơi, chỉ còn có hai người ở cửa thang máy, một bên trong một bên ngoài. Văn Nhạc Tri đã bỏ qua chi tiết bất hợp lý rằng tại sao đi dạo lại phải xuống tận hầm để xe. Cậu hơi căng thẳng, mân mê nếp quần.
“Vào đây.” Trình Bạc Hàn nói.
Hai người trầm mặc đứng trong thang máy, khoảng cách vừa phải. Mặt gương sáng bóng phản chiếu vẻ thờ ơ của Trình Bạc Hàn cùng sự dè dặt của Văn Nhạc Tri.
“Anh… tan làm rồi ạ.” Văn Nhạc Tri cố gắng tìm đề tài bắt chuyện.
“Ừm.” Trình Bạc Hàn đáp.
Nói được hai câu lại im bặt, may mắn là thang máy đã đến nơi, Văn Nhạc Tri khẽ thở phào nhẹ nhõm.
Cả hai lần lượt vào nhà. Văn Nhạc Tri để ba lô xuống, thay quần áo xong đi tắm rửa. Từ trước đến nay cậu vẫn quen như vậy, nếu buổi tối không đi đâu nữa thì việc đầu tiên sau khi về nhà là phải tắm rửa. Chờ tắm xong ra ngoài, bàn ăn đã bày sẵn vài món ăn.
“Ăn cơm thôi,” Trình Bạc Hàn bưng bát đũa qua, “Dì vừa về.”
“Ò.”
Thế là hai người lại bắt đầu bữa cơm trong im lặng.
Văn Nhạc Tri thay sang áo phông quần dài. Bộ đồ ngủ tối qua thực sự không thể mặc tiếp được nữa. Sáng nay cậu mới quẳng nó vào máy giặt, chắc giờ vẫn chưa khô. Ngay cả khi đã khô, cậu cũng không muốn mặc lắm.
Cậu nhấc tay gắp thức ăn rồi húp canh. Cổ tay, cổ và gò má cậu đều hồng hào trong trẻo, chắc cũng bởi vừa tắm xong nên vậy. Tóc chưa sấy khô hẳn, cậu vén đại ra sau gáy bằng một chiếc kẹp đen, để lộ vầng trán đầy đặn sáng bóng, trông thực sự ngoan đến mức quá đáng.
Trình Bạc Hàn cúi đầu uống liền mấy ngụm nước lạnh để xua đi những suy nghĩ không đứng đắn đang cuộn trào trong lòng.
Không vội, hắn nghĩ. Rất vội, hắn lại nghĩ.
“Anh không bận ạ?” Văn Nhạc Tri gom hết dũng khí để bắt chuyện, “Tan làm sớm ghê.”
Trình Bạc Hàn nhìn cậu mấy giây, đáp: “Muốn tan làm nên về sớm thôi.”
“Ồ.” Văn Nhạc Tri đành thốt ra một âm tiết.
“Em có biết chỉ nói mỗi một chữ ‘ò’ là hành vi cực kỳ thiếu cảm xúc đấy nhé,” Trình Bạc Hàn bỗng nhiên lên tiếng, “cũng là một dạng bạo lực lạnh đấy.”
Sau đó hắn ngước mắt nhìn cậu, như thể Văn Nhạc Tri đã phạm phải tội tày trời khó lòng tha thứ.
Bất ngờ bị mắng khiến Văn Nhạc Tri đờ đẫn cả người. Tay cậu còn đang cầm dở cái thìa, nước canh văng ra ngoài một ít. Mãi một lúc lâu sau, cậu mới chậm rãi nói được ba chữ: “Em không biết ạ.”
Trình Bạc Hàn: “…”
Một lúc sau, Trình Bạc Hàn nói: “Thôi ăn đi, canh nguội mất.”
Văn Nhạc Tri: “Ò.”
Trình Bạc Hàn: “…”
Văn Nhạc Tri khẽ rụt rè: “Ò ò.”
Hai chữ ‘Ò’ thì không phải bạo lực lạnh nữa chứ! Văn Nhạc Tri rón rén bĩu môi. Cậu cũng có muốn nói chuyện kiểu đó đâu, trước một ngọn núi băng như thế này thì làm sao ai có thể dẻo miệng khéo léo được chứ!
Trình Bạc Hàn nhìn chằm chằm khóe môi cậu: “Có gì thì nói thẳng, đừng có chửi thầm.”
Việc mắng chửi trong lòng bị nhìn thấu, Văn Nhạc Tri cố gắng điều chỉnh biểu cảm khuôn mặt, bắt chước vẻ mặt lạnh nhạt bất khuất của Trình Bạc Hàn, rồi cắm cúi ăn cơm.
Đêm lại tiếp diễn.
Vốn dĩ Văn Nhạc Tri nghĩ rằng hôm qua đã làm nhiều lần như vậy rồi, nếu là người bình thường thì hôm nay sẽ buộc phải nghỉ ngơi. Nhưng nào ngờ đâu, chỉ có mỗi mình cậu là người bình thường. Trình Bạc Hàn ghé vào thư phòng cậu, bất ngờ đặt tay lên vai Văn Nhạc Tri đang ghi chép bài vở, lòng bàn tay nóng bỏng.
Văn Nhạc Tri hơi luống cuống nắm chặt quyển sổ dày trong tay, trang giấy ma sát phát ra tiếng sột soạt. Máy tính và sách vở đặt trên chiếc bàn học bằng gỗ thịt bị đẩy sang một bên, tạo ra một khe hở bé xíu. Văn Nhạc Tri bị kẹt ở đó, không thể đi đâu được, hết đường cầu cứu. Lối thoát duy nhất chính là Trình Bạc Hàn đang ở ngay trước mặt.
Cậu uốn éo tránh né nhưng không thoát được, bị l*ột s*ạch trơn. Cậu mím môi muốn khóc, nước mắt rưng rưng trên hàng mi, bật ra những tiếng ư hừ và nghẹn ngào nhỏ bé, lắt nhắt. Hai tay cậu níu lấy cánh tay Trình Bạc Hàn, hệt như con thuyền đơn độc lênh đênh giữa biển khơi, một con sóng lớn đánh úp nó, rồi một đợt triều khác lại hất nó lên đầu ngọn sóng.
Trốn chẳng được mà kêu cứu cũng chẳng xong. Những đại dương, những con sóng, những cơn gió ấy đều là Trình Bạc Hàn.
Sau đó, cậu khóc đến khản cả họng. Những ý nghĩ lộn xộn, ngổn ngang cứ liên tục tuôn ra trong đầu. Cậu nghĩ rằng người tưởng chừng thận trọng, kín đáo ấy hóa ra lại h*m m**n mãnh liệt đến vậy; nghĩ rằng ban đầu cậu và đối phương sẽ giữ khoảng cách khách sáo; nghĩ rằng nếu sau này mỗi tối đều phải hùng hục một lần như thế thì biết làm sao đây.
Đôi chân bị tách ra thành một góc không thể tưởng tượng nổi, Văn Nhạc Tri càng khóc dữ hơn. Cậu vừa xấu hổ vừa buồn bực, cứ nức nở, nấc nghẹn mãi không thôi. Trình Bạc Hàn vẫn đang trêu chọc cậu, lúc nhanh lúc lại chậm, dây dưa dằn vặt bên trong, có phần ác ý, không tử tế chút nào.
“Xin lỗi… em không bao giờ nói ò nữa đâu…” Tiếng lắp bắp, ngắc ngứ thốt lên, Văn Nhạc Tri đang xin lỗi.
Động tác của Trình Bạc Hàn khựng lại, giảm bớt sức lực. Sau đó, hắn đỡ phần lưng hông của cậu, nâng lên, ôm vào lòng mình.
Phần bụng ngón tay ấm nóng lướt qua gò má. Văn Nhạc Tri lơ mơ nghe thấy giọng nói rất thấp của Trình Bạc Hàn: “Không nói em đâu.” Rồi hắn nói tiếp: “Đừng khóc nữa.”
Hôm sau, Văn Nhạc Tri cũng không thể dậy nổi. Sinh viên ba tốt đành phải nghỉ học. Buổi chiều, nhận được cuộc gọi từ Trang Mục, cậu mới cố gắng gượng dậy khỏi giường, đánh răng rửa mặt xong rồi luộc quả trứng gà lăn mắt cho bớt sưng, chuẩn bị đến trường.
Cậu không gọi tài xế mà định tự bắt xe. Trình Bạc Hàn đã đến công ty từ sáng sớm, ở nhà chẳng có ai nên Văn Nhạc Tri không sợ mất mặt. Cậu rề rà khởi động tứ chi nhức mỏi, dành hẳn mười lăm phút để làm quen và thích ứng rồi mới mở cửa ra ngoài.
Trang Mục đưa cho Văn Nhạc Tri một tờ bảng biểu, nhìn cậu học trò đắc ý nhất của mình: “Năm sau có khóa giao lưu, thời gian khá gấp rút, đợt nghỉ đông em chuẩn bị sẵn sàng đi nhé. Nhạc Tri, em rất có tiềm năng, nhưng đôi khi việc giải mã văn tự cổ còn cần đến may mắn nữa. Chuyến này em phải tiếp xúc với tài liệu gốc thật nhiều vào, tranh thủ lập ít thành tích.”
Thầy nghĩ ngợi, lại lo gây áp lực cho Văn Nhạc Tri quá nên bổ sung thêm: “Làm quen thêm cũng tốt, sau này sẽ có ích đấy.” Xét cho cùng, chỉ mới có gần 1500 chữ văn giáp cốt đã được khảo sát và xác nhận, vẫn còn hơn 2000 chữ nữa đang chờ giải mã. Bao nhiêu chuyên gia khắp toàn quốc đã hao tốn thời gian và công sức khổng lồ, vừa cần may mắn vừa cần khả năng giác ngộ, không thể yêu cầu thái quá ở một sinh viên thạc sĩ năm đầu như Văn Nhạc Tri được.
Văn Nhạc Tri cẩn thận cất tờ giấy vào ba lô, nở nụ cười ngọt ngào: “Cảm ơn thầy ạ, em sẽ trân trọng cơ hội lần này.”
Nghe cậu nói vậy Trang Mục mới gật đầu mãn nguyện. Cơ hội học hỏi dạng này rất hiếm có, chỉ có duy nhất một suất. Thầy dành cho Văn Nhạc Tri ít nhiều cũng có phần thiên vị.
Hai thầy trò trao đổi, trò chuyện thêm mấy câu. Trong đó có hỏi tới chuyện cưới xin. Văn Nhạc Tri đáp úp mở, dở chừng để cho qua. Thầy có biết sơ sơ về tình hình gia đình Văn Nhạc Tri, song dù sao cũng là việc riêng không liên quan tới học hành, nên không hỏi kỹ hơn nữa.
Buổi chiều, trời trong nắng đẹp, Văn Nhạc Tri thong thả đi ra cổng trường. Cậu mở ứng dụng đặt xe, điền địa chỉ, rồi nhìn thấy tài xế nhận đơn mới bừng tỉnh nhớ ra đó là địa chỉ nhà mình chứ không phải Thịnh Tâm.
Đã kết hôn rồi, mà lại cảm giác mình chẳng biết nên về đâu.
Đang chần chừ thì Văn Sơ Tĩnh gọi điện, nhắc cậu nếu rảnh thì về nhà một chuyến. Suốt hai hôm nay, Văn Sơ Tĩnh vẫn gọi điện, nhắn Weixin hỏi han tình hình. Văn Nhạc Tri trả lời thành thật, bảo chị cứ yên tâm, không sao cả.
Hôm nay, Văn Nhạc Tri bảo mình còn có tiết học nên thôi không ghé vội. Thực lòng là do trạng thái của cậu bây giờ, cậu sợ Văn Sơ Tĩnh nhìn qua sẽ biết ngay mình “phóng túng quá đà”, ngại mất mặt. Văn Sơ Tĩnh không nài ép, chỉ bảo chờ hôm nào rảnh thì về.
Ngắt cuộc gọi, hủy đơn, Văn Nhạc Tri định đi bộ về Thịnh Tâm.
Về tới Thịnh Tâm chưa được mấy phút, Văn Nhạc Tri đã nghe thấy tiếng mở cửa. Cậu đang ở trong thư phòng, đi ra ngó thử, Trình Bạc Hàn cũng đã về. Hắn có chuyến công tác đột xuất, khoảng ba đến năm ngày, chưa xác định.
Văn Nhạc Tri đứng đằng sau Trình Bạc Hàn, muốn giúp một tay thu dọn hành lý nhưng Trình Bạc Hàn rất nhanh gọn. Hắn đã có sẵn một vali chuyên để đồ dùng cho công tác, xách vali lên là có thể đi được luôn.
Trong lúc xếp đồ, Trình Bạc Hàn liếc nhìn bộ quần áo Văn Nhạc Tri đang mặc, hỏi cậu: “Chiều nay ra ngoài à?”
“Vâng,” Văn Nhạc Tri giật mình giây lát, vì cậu chưa báo cáo, “thầy gọi em đến trường một chuyến.”
Trông Trình Bạc Hàn có vẻ không giận, giọng hắn rất bình thường: “Sau này gọi tài xế đi theo.”
“Ò ò.” Văn Nhạc Tri đáp.
Cậu nghĩ ngợi, nhanh nhẹn giải thích thêm một câu: “Đi một lúc là về luôn ạ, nên mới không gọi tài xế.” Cậu chỉ lo lại bị đưa vào diện nghi ngờ bạo lực lạnh bằng ngôn từ.
Chuyến bay buổi tối, tài xế đã đợi sẵn dưới nhà. Văn Nhạc Tri đi theo Trình Bạc Hàn ra cửa, Trình Bạc Hàn chỉ cho cậu tiễn hắn tới cửa thang máy.
“Ra ngoài thì báo cáo, gọi tài xế đi cùng, đừng chạy linh tinh.” Thang máy đã đến, Trình Bạc Hàn chưa vào mà nhìn Văn Nhạc Tri đầy ẩn ý, giọng nhấn mạnh: “Tôi sẽ về nhanh thôi.”
Văn Nhạc Tri gật đầu, tầm mắt liếc nhanh sang cánh cửa thang đang mở toang. Đợi Trình Bạc Hàn đi vào thang máy, cậu vẫn đứng nguyên ở cửa theo dõi con số, chờ tới lúc nó hiển thị ở tầng hầm mới khẽ thở phào.
***
Trước khi ra ngoài, Văn Nhạc Tri nhận được điện thoại từ thư ký của Trình Bạc Hàn là Lộ Tân. Lời lẽ lịch sự, chuyện cũng đơn giản. Đó là có một bản tài liệu điện tử đang để trong máy tính ở nhà Trình Bạc Hàn, muốn nhờ Văn Nhạc Tri gửi sang giúp. Đối phương còn bảo Trình Bạc Hàn đang đàm phán, không thể rời đi được nên mới giao cho mình gọi điện nhờ vả.
Lộ Tân đi theo Trình Bạc Hàn từ nhỏ, là tâm phúc do chính tay Trình Bỉnh Chúc bồi dưỡng. Song Văn Nhạc Tri vẫn khá do dự: “Phòng làm việc của anh ấy… liệu tôi vào có ổn không?”
“Sếp Trình yêu cầu đó ạ, xin nhờ cậu giúp đỡ.”
Nhận thấy giọng nói ở đầu bên kia điện thoại có vẻ nóng ruột, Văn Nhạc Tri đành đáp: “Được.”
Phòng làm việc của Trình Bạc Hàn cài khóa mật khẩu. Văn Nhạc Tri đọc sáu con số Lộ Tân gửi, ấn dãy số, cửa liền mở ra. Phòng làm việc này to rộng hơn của Văn Nhạc Tri nhiều, là dạng nhiều gian nối tiếp nhau. Cách trang hoàng theo phong cách tiêu chuẩn, chủ đạo tông màu lạnh, trông khá cứng nhắc và xa lạ, giống hệt bản thân Trình Bạc Hàn.
Suốt quá trình đó, cậu không ngắt cuộc gọi, làm theo hướng dẫn của Lộ Tân, bật máy tính lên, tìm ra tệp tin trong thư mục, rồi gửi đến địa chỉ email đã chỉ định.
Xong xuôi, cậu cúp điện thoại, định ra ngoài ngay lập tức. Thứ nhất, bởi cậu thấy phòng làm việc là nơi cực kỳ riêng tư, liên quan đến bí mật công việc của Trình Bạc Hàn, cậu không muốn nán lại lâu. Thứ hai là sự kính nể của cậu đối với Trình Bạc Hàn khiến cậu hơi bứt rứt giữa một không gian ngập tràn hơi thở từ đối phương như thế này. Vậy nên cậu rảo bước rất nhanh.
Nhưng lúc đi ngang qua một gian phòng trong đó, tầm mắt cậu bỗng chạm phải khung tranh treo trên bức tường cạnh sofa.