Chương 20: Anh biết em không muốn

Đoạt Lấy - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát

Chương 20: Anh biết em không muốn

Đoạt Lấy - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát thuộc thể loại Linh Dị, chương 20 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Mùng 5, Trình Bạc Hàn gọi điện nói phải đi công tác tỉnh ngoài, nếu suôn sẻ thì ngày kia sẽ về. Hắn dặn dò Văn Nhạc Tri một loạt những điều cần chú ý quen thuộc như đừng đi lung tung, ra ngoài nhớ có tài xế đưa đón, ăn uống đầy đủ, vân vân. Mãi đến khi Văn Nhạc Tri đảm bảo sẽ ngoan ngoãn ở nhà, hắn mới chịu cúp máy.
Chưa tới 10 phút sau, điện thoại lại reo lên. Hà Yến ở đầu dây bên kia phấn khởi nói mấy bạn học ở Nguyên Châu đang lên kế hoạch đi suối nước nóng phía tây một đêm.
“Tối hôm ấy có màn trình diễn pháo hoa, có cả hải sản tươi ngon nữa, mọi người đang rủ rê trong nhóm đấy. Mày cứ im lặng suốt nên tao đoán chắc là mày tắt thông báo nhóm luôn rồi, giờ mới phải gọi riêng cho mày đây.”
“Thôi tao không đi đâu, hơi mệt mệt.” Văn Nhạc Tri không mấy hứng thú. Một phần vì cậu không thích tụ tập đông người, nhưng quan trọng hơn là Trình Bạc Hàn vừa mới xa nhà mà cậu đã đi chơi, cảm giác như cố ý, cậu không muốn khiến Trình Bạc Hàn phật ý.
“Đừng mà, đang Tết nhất, khó lắm mới đi chơi chung được một chuyến, đi đi đi đi mà!” Hà Yến vừa nài nỉ vừa nói, “Năm sau là mấy đàn anh đàn chị sắp ra trường rồi, mày cũng tham gia khóa giao lưu nghiên cứu, không tranh thủ gặp gỡ nhau thì sẽ không còn cơ hội nữa đâu ấy.”
Nói đến đây, Văn Nhạc Tri im lặng. Dù cậu có năng khiếu vượt trội nhưng lý lịch còn non nớt, suất đi giao lưu là do thầy ưu ái dành cho cậu, vì thế mà cậu rất ngại. Bình thường mọi người đều rất quan tâm chăm sóc cậu, chuyến đi này coi như buổi chia tay với các đàn anh đàn chị rồi.
Văn Nhạc Tri suy nghĩ một lát, liền nói: “Thế được, tao đi chung với mọi người.”
Văn Nhạc Tri nhắn câu “+1” vào nhóm, mọi người lập tức xôn xao hẳn lên. Cuối cùng, một nhóm khoảng 7-8 người chốt kế hoạch khởi hành vào chiều mùng 5, ở lại khách sạn suối nước nóng một đêm, sáng mùng 6 thì quay về.
Suối nước nóng phía tây ngoại thành không xa, chỉ cách khoảng 1 tiếng đi xe. Văn Nhạc Tri báo cho Văn Sơ Tĩnh một tiếng, sau đó lúc định gọi Trình Bạc Hàn thì cậu thoáng do dự. Mãi đến trước lúc xuất phát buổi chiều, dì đã nhét đầy đồ dùng và đồ ăn vào chiếc vali to tướng đặt lên xe, Văn Nhạc Tri mới ấn nút gọi điện cho Trình Bạc Hàn.
Có vẻ Trình Bạc Hàn đang bận việc, vừa nghe điện thoại vừa nói gì đó với người bên cạnh. Văn Nhạc Tri vội vàng nói mình muốn đi tắm suối nước nóng với các bạn học. Trình Bạc Hàn hỏi đi đâu, đi với ai. Văn Nhạc Tri nói địa chỉ, bảo là đi với các bạn cùng khoa, có Hà Yến.
Âm thanh ở đầu dây bên kia nhỏ dần, Văn Nhạc Tri nghe có tiếng đóng mở cửa, chắc Trình Bạc Hàn đã di chuyển đến chỗ vắng người để tiện nói chuyện. Lòng bàn tay đang cầm điện thoại của Văn Nhạc Tri nóng dần lên, một lúc sau đó cậu mới nghe thấy Trình Bạc Hàn đáp: “Đi đi.”
Cả nhóm đến khách sạn suối nước nóng, chia phòng xong xuôi rồi rôm rả, náo nhiệt cùng đi ăn tối. Gần cuối bữa, nhân viên bắt đầu bắn pháo hoa ở khu đất trống phía ngoài nhà hàng. Mọi người ùa ra xem, chọn khu vực thoáng đãng để chụp ảnh, hòa cùng tiếng hò reo của đám đông.
Không một ai ngờ đúng giờ phút này, đàn anh Lâm lại ôm một bó hoa hồng đỏ rất lớn bước đến trước mặt Văn Nhạc Tri, tỏ tình công khai.
“Anh biết có lẽ em đã có bạn trai rồi, nhưng anh không muốn để lại tiếc nuối.” Đàn anh Lâm có uống ít rượu, vẻ mặt vừa phấn khích vừa thấp thỏm lạ thường, anh ta lớn tiếng nói, “Tri Tri, anh rất thích em.”
Một chùm pháo hoa chợt bừng nở giữa không trung, dường như Văn Nhạc Tri chưa kịp phản ứng, cậu chỉ trông thấy miệng đàn anh Lâm cứ mở rồi lại khép, vẫn còn đang nói gì đó dở dang mà cậu không nghe được, cậu cũng không muốn nghe. Cậu lùi một bước dài về sau, vẻ mặt giật mình hoảng sợ. Bởi cậu vừa bắt gặp một bóng dáng quen thuộc thoáng lướt qua đằng sau đàn anh Lâm, đấy là A Uy.
Nét mặt Văn Nhạc Tri khiến đàn anh Lâm cũng giật mình theo.
“Tri Tri, em sao thế?” Đàn anh Lâm tiến đến gần vươn tay định nắm lấy cánh tay Văn Nhạc Tri, Văn Nhạc Tri hất mạnh ra.
“Đàn anh, em kết hôn rồi.” Văn Nhạc Tri nghe thấy giọng mình cất lên, “Người anh gặp ở văn phòng không phải bạn trai em đâu, mà là chồng em. Với cả, em không hề thích anh.”
Đàn anh Lâm còn muốn nói thêm nhưng Văn Nhạc Tri quay người bỏ đi ngay lập tức, không muốn nán lại thêm một giây nào nữa. Cậu lấy điện thoại ra gọi cho tài xế nhà họ Văn, sau đó nhắn tin thêm cho Hà Yến bảo mình có việc về trước. Rồi cậu vội vàng hấp tấp chặn một chiếc xe điện trong khu lại, đi thẳng ra tận bãi đỗ xe. Văn Nhạc Tri chờ khoảng 5 phút thì tài xế đến, bảo cậu ngồi vào xe chờ, còn mình quay lại phòng lấy vali cho cậu.
Văn Nhạc Tri ngồi trên xe hoàn hồn sau một lúc mới nhận ra đúng là mình chậm chạp ngơ ngác thật, bị Trình Bạc Hàn mắng cũng đáng đời. Nhưng hiện giờ có chuyện khác khẩn cấp hơn, lòng Văn Nhạc Tri rối bời, không biết phải giải thích với Trình Bạc Hàn ra sao nữa.
Hà Yến vội gọi sang ngay: “Nhạc Tri, xin lỗi mày nhiều lắm, tao không biết là đàn anh Lâm sẽ tỏ tình… Trời ơi, chuyện gì thế này, nếu biết trước thì đã chẳng rủ mày đi làm gì cho khổ. Giờ làm thế nào đây, hay là để tao nói với mọi người một tiếng là mày kết hôn rồi, để sau này không còn hiểu lầm nữa.”
Ngoài Hà Yến và Trang Mục biết sơ sơ ra thì người khác đều không biết việc Văn Nhạc Tri đính hôn kết hôn. Thời điểm này Hà Yến cũng rất khó xử, ngẫm kỹ lại, chẳng phải chính đàn anh Lâm là người tích cực thúc giục cậu ta rủ Văn Nhạc Tri đi cùng nhất sao!
“Không sao, tao về trước đây. Tài xế sẽ ghé phòng lấy vali, nhờ mày mở cửa hộ chú ấy nhé.” Giọng Văn Nhạc Tri rất chán nản, nghe vô cùng bất an.
Tài xế nhà họ Văn nhanh chóng trở lại đặt vali vào cốp, khởi động xe rời khỏi khách sạn suối nước nóng ngay lập tức. Quả đúng như dự đoán, 5 phút sau khi rời khách sạn là Trình Bạc Hàn gọi điện tới. Văn Nhạc Tri nhắm mắt một lát, nhấn nghe, chỉ nói "Alo ạ" rồi im lặng.
Đầu tiên, phía bên kia chìm vào sự im lặng kỳ lạ, qua mấy giây, giọng nói rõ ràng đang cố kìm nén cảm xúc vang lên: “Giờ đang ở đâu?”
Một tay Văn Nhạc Tri cầm chặt điện thoại, tay kia thì vuốt góc áo, cậu ngồi thẳng lưng, mới một lát mà trán đã lấm tấm mồ hôi: “Ra ngoài rồi ạ… bây giờ về nhà.”
“Bây giờ em xuống xe, quay lại phía sau, lên xe A Uy.” Trình Bạc Hàn ra lệnh một cách lạnh lùng.
Văn Nhạc Tri ngoái đầu, đúng là xe của A Uy đang đi theo cách một khoảng vừa đủ phía sau.
“Em muốn về nhà.” Giọng Văn Nhạc Tri thì thầm.
“A Uy sẽ chở em về Thịnh Tâm,” Tiếng Trình Bạc Hàn trầm hẳn xuống, “nghe lời!”
Văn Nhạc Tri lúng túng ngẩng đầu nhìn về phía tài xế phía trước, tài xế là người làm lâu năm cho nhà họ Văn, cũng nhận ra điều bất thường nên liên tục quan sát Văn Nhạc Tri qua gương chiếu hậu. Văn Nhạc Tri không muốn cãi vã với Trình Bạc Hàn trước mặt tài xế, cậu ngần ngừ một lúc rồi nói tài xế đỗ lại ven đường.
Xe của A Uy cũng đỗ lại, gã xuống mở cửa xe cho Văn Nhạc Tri ngồi vào, chuyển vali sang, chào hỏi tài xế bên kia rồi mới khởi động xe và tiếp tục lên đường.
“Anh ấy sẽ về ạ?” Văn Nhạc Tri tựa vào lưng ghế, thẫn thờ nhìn lên chỗ đèn đọc sách ở trần xe, hỏi A Uy đang lái xe phía trước.
A Uy liếc nhìn người mặt mũi trắng bệch trong gương chiếu hậu, trả lời: “Đang trên đường về rồi, chắc là sẽ về đến nơi cùng lúc với cậu.”
“Vậy buổi họp ngày mai thì anh ấy bỏ luôn sao?” Văn Nhạc Tri bất lực hỏi.
“…Không rõ nữa.” A Uy đáp.
“Giai đoạn vừa rồi…” Văn Nhạc Tri dừng lại một lát, rồi đổi cách hỏi, “Từ sau khi cưới, dù tôi đi đâu anh cũng theo dõi sao?”
Khoang xe lại im lặng hẳn, lần này A Uy không đáp lời.
Cảm giác ngột ngạt, bế tắc quen thuộc ập đến mạnh mẽ. Văn Nhạc Tri không ngờ đàn anh Lâm lại có ý đồ khác thật, càng không ngờ A Uy vẫn theo dõi mình suốt, nhất thời cậu không biết phải làm gì, đành nhắm mắt lại, chuẩn bị tinh thần đã hỏng thì hỏng luôn.
Về đến chung cư ở Thịnh Tâm, Văn Nhạc Tri dọn bớt đồ trong vali ra rồi đi tắm. Tắm xong ra ngoài đã trông thấy Trình Bạc Hàn đang đứng trong phòng khách.
Mới chỉ một ngày không gặp mà khoảng cách giữa họ bỗng trở nên xa cách quá.
Trình Bạc Hàn phải kìm nén cơn giận. Hắn bận rộn cả ngày trời, tối còn đang ngồi trên bàn tiệc thì nhận được điện thoại từ A Uy. Hắn lập tức bảo với bên đối tác là ở nhà có việc phải về trước, hoãn luôn cuộc họp ngày mai, để Lộ Tân ở lại giải quyết, còn hắn tự mình lái xe phóng về ngay lập tức.
Hắn bước vào nhà, người còn lạnh toát, không buồn cởi áo khoác, vòng một vòng quanh nhà chưa thấy Văn Nhạc Tri đâu. Mãi tới khi đi ngang qua cửa nhà tắm nghe có tiếng nước chảy tâm trạng mới bình ổn lại được, liền quay về phòng khách đợi.
Trình Bạc Hàn cảm giác huyệt thái dương mình căng cứng lên đau nhức, cơn giận dữ lẫn đố kị như con rắn đang siết chặt lồng ngực, đối mặt với Văn Nhạc Tri bước từ nhà tắm ra mà không thể nói nổi một lời lý trí bình tĩnh nào nữa.
“Em bảo đi với bạn học, đâu có nói là có Lâm đó.” Trình Bạc Hàn hạ thấp giọng.
Văn Nhạc Tri đang vắt khăn trên đầu, cậu chậm rãi lau tóc, chậm rãi trả lời: “Đàn anh Lâm có gì đặc biệt đâu ạ, nên mới không nhắc riêng anh ta.”
“Đã tỏ tình công khai với em rồi, còn muốn đặc biệt đến mức nào nữa!”
“Trước đó… em cũng có biết đâu…”
Trình Bạc Hàn thở hắt ra một hơi rất nặng nề, hàm răng nghiến chặt, hắn nhìn chằm chằm vào Văn Nhạc Tri với vẻ mặt hơi dữ tợn: “Nó nói gì với em?”
“…Chẳng phải A Uy kể cho anh rồi à.”
“Chưa nghe hết!”
“Anh ta tỏ tình với em, em từ chối rồi.”
“Từ chối thế nào?”
“…Thì em bảo em kết hôn rồi,” Văn Nhạc Tri mím môi, giọng nói nhỏ nhẹ, dịu dàng, tạo thành sự đối lập rõ rệt với vẻ cáu kỉnh của Trình Bạc Hàn, “với cả em cũng bảo anh ta là em không thích anh ta.”
Không khí căng thẳng trong phòng đột nhiên giảm hẳn đi.
Trình Bạc Hàn đứng nguyên tại chỗ, ánh mắt vẫn nhìn chằm chằm vào gương mặt Văn Nhạc Tri. Văn Nhạc Tri hơi lúng túng, tóc và má vẫn còn ẩm ướt hơi nước, trông vừa hiền hòa vừa vô hại.
“Sau này đừng đi mấy chỗ đấy nữa.” Trình Bạc Hàn trầm mặc một lúc lâu rồi thốt ra một câu.
“Sao lại không được đi ạ?” Văn Nhạc Tri nhìn Trình Bạc Hàn trông thật đáng thương, hỏi vặn lại nhưng giọng vẫn yếu ớt, “Em báo cáo cho anh rồi mà, với cả em cũng có cuộc sống của em chứ.”
“Cuộc sống của em?” Lửa giận vừa mới dịu đi lại bị câu nói rất bình thường đơn giản này bùng lên lần nữa. Trình Bạc Hàn tiến tới gần, cúi xuống nhìn Văn Nhạc Tri, “Em chỉ muốn sống một cuộc sống tránh xa tôi ra thôi chứ gì!”
Chắc hẳn lại nhớ đến chuyện trước đây, Trình Bạc Hàn nắm chặt lấy cánh tay Văn Nhạc Tri, những lời bộc phát cứ tuôn ra không kịp suy nghĩ: “Ngay từ đầu kết hôn đã là ép buộc, tôi biết em không muốn, em trốn trong vườn hoa khóc, rồi đêm tân hôn em khóc, hơi nói em mấy câu thôi em cũng khóc ——”
“Đúng là ban đầu em không cam tâm lắm.” Văn Nhạc Tri ngắt lời Trình Bạc Hàn, “Ai gặp cảnh như thế cũng sẽ sợ thôi.” Văn Nhạc Tri từ tốn nhấn mạnh từng chữ, “Nhưng em nghĩ, nếu mình đã đến với nhau rồi thì em nên toàn tâm toàn ý với anh. Em hi vọng sau này sẽ thật lòng bầu bạn bên anh, giống như ông ngoại đã dặn vậy.”