Chương 19: Ngây Ngô Chậm Hiểu

Đoạt Lấy - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát

Chương 19: Ngây Ngô Chậm Hiểu

Đoạt Lấy - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát thuộc thể loại Linh Dị, chương 19 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Lúc Trình Bạc Hàn quay lại thì Văn Nhạc Tri đã ngủ thiếp đi. Cậu nằm ở mép ngoài chiếc giường lớn, vùi mặt vào chăn. Văn Nhạc Tri tự mình mang theo tất cả đồ dùng phòng ngủ, từ chăn, ga đến gối, với hoa văn màu đậm trên nền be, chúng bao bọc lấy cậu.
Chắc vì chê điều kiện khách sạn nên Trình Bạc Hàn không thèm tắm rửa tử tế, chỉ đánh răng rửa mặt qua loa rồi nằm xuống phần giường còn lại. Văn Nhạc Tri thoáng tỉnh giấc một lát, bị Trình Bạc Hàn kéo từ phía sau, ôm vào lòng thật chặt.
Văn Nhạc Tri hơi khó thở, nhẹ nhàng gạt cánh tay đang vòng ngang ngực mình ra – đường nét cơ bắp rắn chắc sắc nét, gân xanh nổi rõ trên da, trông xa cách, khó gần hệt như chính Trình Bạc Hàn.
Cậu không biết Trình Bạc Hàn và Tạ Từ nói chuyện gì, cũng chẳng muốn biết, cái cảm giác mệt mỏi của giai đoạn mới kết hôn lại ùa về. Trình Bạc Hàn thì không hiểu sao lại không nói gì với cậu nữa, cứ thế ôm cậu bất động ngủ suốt đêm, không hề buông lỏng, khiến Văn Nhạc Tri sáng dậy mỏi nhừ toàn thân.
Buổi sáng hôm sau, hội thảo kết thúc, Trình Bạc Hàn tiếp tục nán lại cùng Văn Nhạc Tri đi họp, ăn trưa xong rồi mới cùng về Nguyên Châu. Văn Nhạc Tri không chạm mặt Tạ Từ nữa, chắc hẳn Tạ Từ đã về từ tối qua. Vốn dĩ cậu tưởng Trình Bạc Hàn sẽ không bỏ qua cho cậu, nhưng không hề, hắn không nhắc thêm đến việc hôm qua, cũng không nhắc đi nhắc lại chuyện kết hôn vì thù hận nữa. Điều đó khiến Văn Nhạc Tri thở phào nhẹ nhõm.
Nhưng rồi Văn Nhạc Tri nhanh chóng nhận ra điều bất thường.
—— Trình Bạc Hàn thể hiện ham muốn kiểm soát còn nghiêm trọng hơn.
Tết năm nay đến khá muộn, Đại học Y cũng cho nghỉ đông muộn. Trước kỳ nghỉ, Trang Mục đã bố trí nhiệm vụ cho mọi người, mấy sinh viên ở lại đây thì vẫn cứ đến trường làm việc hàng ngày, đằng nào ở nhà cũng rảnh rỗi. Trong số đó có cả Văn Nhạc Tri.
Trình Bạc Hàn đến đón cậu mấy lần, phần lớn thời gian hắn sẽ đứng chờ dưới tòa nhà, thỉnh thoảng cũng lên thẳng văn phòng bộ môn tìm cậu. Đi đi lại lại vài lần như thế, một số bạn học quen mặt nhận thấy cách ăn mặc, nói năng, cư xử của người kia rất khác thường, bèn hỏi Văn Nhạc Tri đó là ai. Văn Nhạc Tri là một người cực kỳ tránh nhắc đến chuyện đời tư, bề ngoài cậu dễ gần, nhưng thực tế luôn có một vách ngăn với tất cả mọi người.
Thấy cậu chỉ cười mà không đáp, mọi người đều hiểu ý mà không hỏi thêm, ngầm hiểu đó là bạn trai của Văn Nhạc Tri.
Chỉ mỗi mình đàn anh Lâm vừa từ nước ngoài về không hề hay biết chuyện này, từng sang hỏi Văn Nhạc Tri về tài liệu chuyên ngành hai lần, lần nào cũng tỏ ra rất thân mật. Thật trùng hợp, cả hai lần Trình Bạc Hàn đều bắt gặp. Đến lần thứ hai, khi Trình Bạc Hàn sa sầm mặt ngay trước mặt mọi người, đàn anh Lâm mới không còn lộ liễu như vậy nữa. Sau này được bạn học nhắc nhở, đàn anh Lâm đành chấp nhận sự thật rằng khả năng cao Văn Nhạc Tri đã có người yêu rồi.
Quay trở về xe, mặt mũi Trình Bạc Hàn tỏ vẻ khó chịu, không khí trong xe có phần nặng nề. Văn Nhạc Tri thử thăm dò tìm đề tài, nói hôm nay trời tươi tắn ghê, khen bộ quần áo ông ngoại thuê người may riêng cho cậu mặc dịp năm mới đẹp lắm, nhưng Trình Bạc Hàn không đáp lời. Văn Nhạc Tri tự nói một mình được mấy câu rồi rũ mắt quay mặt ra ngoài cửa sổ.
Dọc đường phố phường đã nô nức, rộn ràng đón Tết, đâu đâu cũng là nhạc xuân hân hoan mà Văn Nhạc Tri chỉ thấy bức bối trong lòng.
“Ngay từ lần đầu đã không nên nhượng bộ,” Trình Bạc Hàn dựa lưng vào ghế, quay sang nhìn chằm chằm vào gáy Văn Nhạc Tri, lên tiếng đầy bực bội, “cậu ta sấn sổ lại gần em như thế, còn gọi em là gì nữa? Tri Tri? Ngay cả khi đàn anh đó của em không biết giới hạn, chẳng lẽ em cũng không biết sao?”
Một tràng câu hỏi khiến Văn Nhạc Tri ngớ người ra, cậu ngơ ngác nghiêng mặt sang nhìn. Những lời vừa rồi quá khác lạ so với phong thái thường ngày của Trình Bạc Hàn. Nhưng Văn Nhạc Tri không kịp nghĩ kỹ về nguyên nhân đằng sau, cậu chỉ phản xạ muốn giải thích.
“Xưa nay đàn anh Lâm vẫn nhiệt tình với mọi người như thế mà, em đã giữ khoảng cách rồi. Anh ta cứ đòi gọi tên em như thế thì em cũng làm sao được!” Giọng Văn Nhạc Tri yếu ớt, ngay cả khi muốn cãi lý, giọng cậu vẫn chẳng có chút khí phách nào, trái lại còn giống như đang cố tình tỏ ra yếu thế.
“Thế nhất định phải đợi đến lần thứ hai mới nói sao?” Trình Bạc Hàn bổ sung thêm, “Đây là lần thứ hai tôi bắt gặp đấy.”
Văn Nhạc Tri thấy Trình Bạc Hàn cứ chuyện bé xé ra to. Đàn anh Lâm hơi nhiệt tình với cậu thật, nhưng đâu có nghĩa là anh ta có thiện cảm hay muốn theo đuổi cậu đâu. Cậu mím môi, lại quay mặt ra ngoài cửa sổ, âm thầm từ chối giao tiếp.
“Nói!” Giọng Trình Bạc Hàn trầm hẳn xuống.
“…Nói gì ạ?” Văn Nhạc Tri không quay đầu lại, ậm ừ hỏi.
“Bảo cậu ta là em có chồng rồi khó đến thế sao? Hay nói thẳng ra là em không muốn để người khác biết em đã kết hôn!” Trình Bạc Hàn rất ghét thái độ trả lời tiêu cực của Văn Nhạc Tri, giọng hắn càng cao hơn.
A Uy đã nâng tấm chắn ngăn giữa xe từ sớm, không hiểu vì lý do gì mà sếp lớn, người bấy lâu nay vẫn điềm nhiên vững chãi dù Thái Sơn có đổ sập trước mắt, lại có thể nói ra những câu như vậy. Gã nghĩ, sao cứ động đến Văn Nhạc Tri là tâm trạng sếp lại thất thường, ẩm ương thế nhỉ, đúng là khổ cho Văn Nhạc Tri thật.
“Chỉ là bạn học thôi, em không muốn nhắc đến chuyện đời tư…” Văn Nhạc Tri ấp úng đáp.
Đàn anh Lâm chưa làm gì quá đáng, cũng không thể nào người ta vừa vồ vập quan tâm một chút là cậu đã vội vàng nói với đối phương rằng mình đã kết hôn rồi chứ, thế thì kỳ cục lắm chứ.
Trình Bạc Hàn nhìn cậu hồi lâu, cuối cùng buông lại một câu “Ngây ngô chậm hiểu”.
Bị mắng tụt hết cả tâm trạng, Văn Nhạc Tri không ăn tối, về đến nhà là chui vào thư phòng đọc sách. Sau đó Trình Bạc Hàn không thèm gõ cửa mà đi thẳng vào luôn, tay bưng chè ngân nhĩ vừa mới đun xong, đặt lên bàn sách, ý bảo Văn Nhạc Tri ăn đi.
Trong lúc Văn Nhạc Tri ăn chè thì Trình Bạc Hàn ngồi ngay đối diện nhìn chằm chằm vào đôi mắt cậu, thậm chí còn nâng tay chạm thử.
Mắt không đỏ, sờ vào cũng không thấy vết ướt, Trình Bạc Hàn lại lạnh mặt bỏ ra khỏi phòng.
Về sau còn xảy ra một việc tương tự. Ngày cuối cùng trước đợt nghỉ, Văn Nhạc Tri đang đứng giữa sân trường vắng hoe chờ Trình Bạc Hàn đến thì có một nam sinh ăn mặc thời thượng bước ngang qua, trao đổi vài câu với Văn Nhạc Tri rồi cười vẫy tay chào tạm biệt.
Trình Bạc Hàn bước nhanh lại gần, không kìm nén được tâm trạng, hắn hỏi Văn Nhạc Tri: “Người kia nói gì với em!?”
Giọng điệu hắn làm Văn Nhạc Tri giật mình thót tim, cậu đáp: “Cậu ta hỏi đường thôi.”
Trình Bạc Hàn nhanh chóng im bặt. Đại khái hắn chắc tự thấy mình quá nhạy cảm, về đến nhà Trình Bạc Hàn cố chủ động bắt chuyện hỏi Văn Nhạc Tri có muốn ăn món Quảng không, nếu muốn ăn thì hôm nay hắn sẽ bảo đầu bếp không cần đến nấu cơm nữa.
Qua quá trình chung sống ngắn ngủi, ít nhiều Văn Nhạc Tri cũng hiểu được một vài điểm nhạy cảm trong tâm trạng của Trình Bạc Hàn. Hỏi han vu vơ, loanh quanh như thế này đã là một thái độ nhún nhường cực kỳ hiếm có của Trình Bạc Hàn rồi.
“Muốn ăn đồ Nhật ạ.” Văn Nhạc Tri bước tới gần hơn, duỗi ngón tay níu nhẹ tay áo sơ mi của Trình Bạc Hàn, ngẩng đầu nhìn hắn với vẻ mặt tươi tỉnh. Như thể đã quên sạch vẻ mặt nghiêm nghị và những lời quát tháo của hắn ở trường lúc nãy.
Trình Bạc Hàn ngẩn người mất một giây, không thể hiểu nổi vừa nãy mình lại nổi nóng vô cớ làm gì trước một gương mặt tươi cười như thế này nữa. Nhưng hắn không muốn tỏ ra mình quá hiền lành, vẫn cứ sa sầm mặt phủ định đề xuất của Văn Nhạc Tri: “Dạ dày em không ăn được đồ sống, đồ lạnh, thôi cứ đi ăn món Quảng đi.”
“À, vâng, được ạ.” Văn Nhạc Tri đành phải nghe theo.
Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát:
Cũng chỉ ngọt được dăm chương thôi.
Các nội dung liên quan đến chữ giáp cốt tham khảo “Câu chuyện của chữ cái” – Đường Nặc
chữ Vọng 望:
Nghĩa gốc là “Nhìn về đằng xa”. Chữ “Vọng” giáp cốt giống một người đứng trên đất, mở to mắt trông ra xa. Chữ ngày nay thêm hình mặt trăng (月), thể hiện rõ hơn ý nghĩa “trông xa”.