Đoạt Lấy - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát
Chương 25: Nhớ lời em nói đấy
Đoạt Lấy - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát thuộc thể loại Linh Dị, chương 25 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Văn Nhạc Tri thực ra không phải người giàu cảm xúc, thậm chí còn hơi chậm chạp trong một số chuyện. Nửa năm trước, khi đối mặt với Tạ Từ, cậu còn tuyên bố “Kết hôn với ai cũng như nhau”, nhưng giờ đây nghĩ lại, cậu mới thấy mình đã sai. Nếu không phải Trình Bạc Hàn, có lẽ cậu sẽ không ổn nếu phải kết hôn với người khác.
“Em đã cân nhắc kỹ rồi, dù hôn nhân của chúng em có thế nào, dù ban đầu em không có quyền lựa chọn, nhưng bây giờ em muốn tiếp tục thử xem sao.” Văn Nhạc Tri nói, “Chị, cứ vậy đi ạ.”
Câu trả lời không hề khiến Văn Sơ Tĩnh bất ngờ. Giữa cơn tức giận tột độ, chị vẫn buộc mình phải thay đổi thái độ. Trước khi cúp máy, chị nói thêm một câu: “Em hãy tự lo cho bản thân mình đi nhé.”
Văn Nhạc Tri ngồi trên sườn dốc thật lâu. Đầu óc cậu rối bời, cậu mở danh bạ điện thoại, nhìn chằm chằm vào tên Trình Bạc Hàn một hồi, suốt buổi vẫn không biết có nên gọi hay không.
Chỉ còn 3 ngày nữa là Văn Nhạc Tri sẽ kết thúc đợt giao lưu để trở về Nguyên Châu. Lần trước hai người gọi điện cách đây hai hôm, Trình Bạc Hàn đã hỏi cậu giờ giấc cụ thể để thư ký đặt vé máy bay.
Lần đó, khi hai người gọi video, Trình Bạc Hàn trông không được thoải mái lắm, thỉnh thoảng lại nhìn Văn Nhạc Tri chăm chú đầy ẩn ý, cũng chẳng nói nhiều. Lúc ấy, Văn Nhạc Tri chỉ nghĩ hắn mệt mỏi quá, còn dặn hắn nhớ nghỉ ngơi đầy đủ. Trình Bạc Hàn bất ngờ nói một câu không đầu không cuối: “Văn Nhạc Tri, ngoài ở bên tôi ra, em không có lựa chọn nào khác đâu.”
Văn Nhạc Tri ngẩn người, không hiểu sao đối phương lại nói như vậy, nhưng vẫn ngây ngô trả lời một câu: “Ừa, em biết mà.”
Trình Bạc Hàn bèn cười, bảo cậu “Ngốc thật đấy” cứ như đang trêu trẻ con, rồi nói thêm “Nhớ lời em nói đấy nhé”.
Sự bất an trong lòng Văn Nhạc Tri ngày càng dâng cao. Văn Sơ Tĩnh biết thì không sao, nhưng nếu Tạ Từ biết rồi thì chắc chắn sẽ không chịu buông tha. Tạ Từ không phải là người sẽ kiêng dè như Văn Sơ Tĩnh.
Nhưng suốt giai đoạn vừa rồi Trình Bạc Hàn không thể hiện gì cả, Văn Nhạc Tri cảm thấy mình vẫn nên tránh được chuyện nào hay chuyện nấy thì hơn. Chờ xong khóa giao lưu nghiên cứu rồi về Nguyên Châu tính sau.
Buổi tối hôm ấy, Văn Nhạc Tri nhận được cuộc gọi của Tạ Từ đúng như dự đoán. Cậu từ chối thẳng, nhắn lại một tin nhắn bảo không tiện nói chuyện điện thoại, có việc gì thì nhắn Weixin là được. Tạ Từ không cố chấp gọi thêm nữa mà chỉ gửi một câu “Chờ em về rồi chúng ta nói chuyện”.
**
Ngày trở về, A Uy lại xuất hiện trước mặt Văn Nhạc Tri một cách kỳ lạ. Giờ cậu mới biết A Uy chưa hề đi đâu xa mà vẫn ở ngay một thôn xóm gần đó, thế mà không hề bị phát hiện.
Văn Nhạc Tri cũng chán chẳng muốn nói thêm, nhìn A Uy sống cứ như người rừng, cậu chỉ thấy vừa khổ vừa buồn cười.
Xuống máy bay thì đã nửa đêm. Trình Bạc Hàn đến đón cậu, gặp được cậu thì không kiềm chế được nữa, gần như kéo Văn Nhạc Tri vào lòng mình. Xa cách một tháng, Văn Nhạc Tri vẫn hệt như trước nhưng Trình Bạc Hàn trông có vẻ mệt mỏi.
Dọc đường về, Trình Bạc Hàn liên tục nhận hai cuộc gọi. Từ vài câu nói loáng thoáng, Văn Nhạc Tri nghe ra được là Thông Đạt đang gặp vấn đề. Văn Nhạc Tri không am hiểu về lĩnh vực này nhưng khó tránh khỏi lo lắng – trước kia trong mắt cậu, Trình Bạc Hàn là một nhân vật mạnh mẽ, tàn nhẫn, làm được mọi thứ, còn giờ đây, Trình Bạc Hàn đã trở thành một con người bằng xương bằng thịt, biết cười, biết đau.
Cậu gặng hỏi mấy câu, thấy không hề “Không sao” như Trình Bạc Hàn đáp, bèn đổi cách hỏi khác: “Anh gặp phải vấn đề gì nan giải ạ?”
“Không hẳn là nan giải, chỉ hơi phiền toái thôi.” Trình Bạc Hàn nắm lấy ngón tay Văn Nhạc Tri trong lòng bàn tay mình, xoa bóp từng ngón tay cậu, nhìn chăm chú vào mắt cậu, muốn bù đắp cho khoảng thời gian xa cách suốt cả tháng vừa qua.
Đúng là Thông Đạt gặp một chút phiền phức. Dự án cảng cạn bị kìm hãm khiến Trình Bạc Hàn phải phân bổ một phần lực lượng, nhưng tiến triển vẫn trôi chảy. Trái lại, không ai ngờ rằng cảng Nguyên Châu mới là nơi xảy ra vấn đề. Cảng Nguyên Châu có ưu thế vị trí đột phá nên mấy năm nay đã trở thành cảng hàng rời quan trọng ở miền đông, cũng là tuyến cảng chính của tập đoàn Thông Đạt. Nhưng nửa tháng trước, chính bến cảng đã hoạt động suôn sẻ mười mấy năm này lại bị kiểm tra và phát hiện sản phẩm đồ uống có cồn trong lô hàng chuyển đi nước S, thuộc danh sách hàng cấm vận sang nước bạn. Vụ việc khiến hai tuyến vận chuyển của Thông Đạt ở nước S đều phải chịu ảnh hưởng, và còn bị thu hồi giấy phép liên quan.
Trình Bạc Hàn lập tức đến nước S để tìm hiểu nguyên nhân vấn đề. Tuy nhiên, sự điều chỉnh đột ngột trong tuyến đường, sự biến mất của nhân viên phụ trách, rồi cả sự thoái thác dây dưa từ chính quyền địa phương đều khiến cuộc điều tra rơi vào bế tắc. Trình Bạc Hàn đã xoay sở các mối quan hệ nhiều bên, ở lại đó một tuần rồi quay về với kết quả cuối cùng là “chỉ phạt tiền hành chính”.
Ngoài mặt thì đó đã là mức tổn thất thấp nhất, nhưng các vấn đề dây dưa lằng nhằng phía sau còn lâu mới kết thúc dễ dàng như vậy. Bên cạnh việc khẩn trương kiểm tra sơ hở, chỉnh đốn nội bộ, áp lực từ các cổ đông lớn liên kết với nhau cũng trở thành chuyện cấp bách hiện giờ.
Dĩ nhiên, không cần phải bắt Văn Nhạc Tri nghe những điều này.
Về đến Thịnh Tâm, Trình Bạc Hàn bảo Văn Nhạc Tri đi tắm trước, còn mình thì dọn vali giúp cậu.
Tiếng nước chảy trong phòng tắm rất nhẹ nhàng, xưa nay Văn Nhạc Tri luôn tắm rất lâu và chậm rãi. Trình Bạc Hàn thong thả lấy từng chiếc quần áo ra cho vào giỏ đồ bẩn, mang sách vở sang thư phòng cất, cuối cùng là cất vali về lại phòng kho.
Điện thoại đặt ở tủ đầu giường sáng lên. Trình Bạc Hàn ngoái đầu liếc qua cánh cửa nhà tắm đang đóng kín rồi bước tới gần giường, cầm lấy điện thoại của Văn Nhạc Tri mở khóa, tâm lý bình thản không hề có gánh nặng.
Ánh sáng từ màn hình điện thoại hắt vào gương mặt vô cảm của Trình Bạc Hàn. Nhật ký cuộc gọi, tin nhắn qua lại, lịch sử duyệt web, tất thảy đều hiển hiện đầy đủ trước mắt hắn.
Điều duy nhất khiến đáy lòng hắn chùng xuống là cuộc gọi giữa Văn Sơ Tĩnh và Văn Nhạc Tri, kéo dài 1 tiếng 12 phút. Nói gì thì chưa rõ, nhưng tuyệt đối không phải chị em tán gẫu lặt vặt bình thường. Hắn mở tiếp sang cuộc gọi nhỡ của Tạ Từ và tin nhắn Weixin đối phương gửi ngay sau đó, khóe môi thoáng cong lên cười khẩy, quả nhiên đúng như Trình Bạc Hàn đã dự đoán.
Có kẻ đã giăng một tấm lưới lớn, thử giáp công trong ngoài nhắm vào Thông Đạt. Rồi đúng thời điểm này, sự việc ở nước D lại bị phanh phui, cướp chỗ của hắn thì cũng thôi, còn nhăm nhe cướp người của hắn nữa.
Tuy sự việc ở nước D được tiến hành kín đáo nhưng chưa hề kín kẽ toàn diện, đào sâu thêm thì sớm muộn cũng sẽ tìm ra chân tướng. Nhưng Trình Bạc Hàn chẳng bận tâm. Hắn chỉ tận dụng khoảng thời gian chênh lệch, bất luận chân tướng có lộ ra hay không thì khi ấy Văn Nhạc Tri cũng đã kết hôn với hắn rồi, không ai đủ sức thay đổi sự thật này. Huống hồ hiện nay hắn đang nắm mạch sống của nhà họ Văn trong tay, ban đầu Văn Sơ Tĩnh bất lực bó tay nhường nào thì giờ vẫn khó lòng trở mặt với hắn y như vậy. Những kẻ khác càng không có tư cách giễu võ giương oai trước mặt hắn.
Văn Nhạc Tri tắm xong một lượt xà phòng, tráng sạch rồi vào bồn tắm nằm ngâm nước nóng đầy ắp. Cậu nhắm mắt lại suy nghĩ, thậm chí còn không nghe thấy tiếng động khi Trình Bạc Hàn bước vào.
Mùi hương từ tinh dầu hoa hồng lan tỏa qua làn da, mịn mượt nõn nà, khiến Văn Nhạc Tri trông cứ như một cục kẹo bông mềm đang mời gọi người ta nếm thử.
Bồn tắm hình tròn có thêm người nữa bước vào cũng vẫn rộng rãi thênh thang. Văn Nhạc Tri bị đối phương bế ngồi lên đùi, hai cánh tay thon thả ôm lấy cổ Trình Bạc Hàn, gương mặt êm ái tựa vào hõm cổ đối phương, bị dỗ dành lừa gạt “Một lát thôi là xong”.
Nhưng lấy đâu ra “Một lát là xong”, cũng đừng mơ đến chuyện Trình Bạc Hàn sẽ thực hiện đúng những lời dạng “Tôi sẽ từ từ thôi”, “Đảm bảo đúng một lần”. Văn Nhạc Tri khóc nức nở, bị thúc mạnh bạo quá thì hai tay bắt đầu cào cấu lưng Trình Bạc Hàn, chẳng có sức mấy, bấu mấy cái mà còn không để lại được vết đỏ nào.
Bản thân cậu đang ở trong nước mà lại như con cá bị hất văng khỏi nước, giãy giụa vài lượt rồi chỉ đành mặc cho người ta xẻ thịt.
Đại khái là do đã “ăn chay” cả tháng nên Trình Bạc Hàn tương đối bừa bãi. Sau đó cả hai di chuyển lên giường “chiến” tiếp. Văn Nhạc Tri mới muộn màng tỉnh ngộ, ngoài việc nhịn quá lâu thì chắc trong đó còn cả một vài nguyên nhân khác nữa – ví dụ như hẳn Trình Bạc Hàn vẫn chưa nguôi giận vụ Văn Nhạc Tri đi tham gia đợt giao lưu “tiền trảm hậu tấu”, hay có lẽ là có một số việc khiến Trình Bạc Hàn cáu tiết u ám mà chính Văn Nhạc Tri cũng chưa rõ – nếu không thì đến cuối cùng, khi mọi chuyện giải tỏa xong xuôi, hắn đã chẳng nâng lòng bàn tay bóp mặt Văn Nhạc Tri, hơi dùng sức có phần hung hăng, lặp lại một lần câu nói trước đó từng thốt ra:
“Văn Nhạc Tri, ngoài ở bên tôi ra em không có lựa chọn khác đâu.”
***
Ngày thứ hai sau khi trở về trường, Văn Nhạc Tri gặp Văn Sơ Tĩnh. Văn Sơ Tĩnh đến một mình, không gọi điện báo trước mà bất ngờ xuất hiện ngay ngoài văn phòng bộ môn. Hai chị em ngồi trong phòng ký túc của Văn Nhạc Tri, xem như trò chuyện trực tiếp mặt đối mặt một lần.
Văn Sơ Tĩnh không phải người do dự dây dưa, chị biết Văn Nhạc Tri cũng vậy. Vậy nên chị chỉ xác nhận lại một lượt nửa sau cuộc nói chuyện đã trao đổi qua điện thoại.
“Em không cần bận tâm bất cứ yếu tố bên ngoài nào nữa, chỉ cần tập trung vào cảm nhận của bản thân em thôi,” Văn Sơ Tĩnh nhìn Văn Nhạc Tri, so với trước đó thì tâm trạng đã lắng xuống hoàn toàn, “Nhạc Tri, em muốn ly dị không?”
Văn Nhạc Tri lắc đầu. Đây là lần đầu cậu đối diện thẳng thắn với việc cán cân trong lòng mình đã nghiêng lệch, dừng né tránh: “Chị, em muốn thử đồng hành tiếp cùng anh ấy.”
Cả hai nói chuyện khá nhanh. Văn Sơ Tĩnh nhìn đứa em trai đã đổi thay khác lạ từ khi kết hôn, tâm trạng nơi đáy mắt rất phức tạp nhưng chị biết mình không có khả năng tác động được gì, đặc biệt là trong tình huống Văn Nhạc Tri đã kiên quyết như vậy.
Nếu em trai thích, vậy thì nhiều việc cũng không cần nói nữa rồi.
Công ty còn có cuộc họp, Văn Sơ Tĩnh vội về ngay. Văn Nhạc Tri quay lại học tiếp. Buổi trưa cậu không về nhà ăn, Hà Yến với mấy bạn học thân thiết rủ làm một bữa tiệc mừng cậu trở về, kỷ niệm kết thúc cuộc sống rừng núi hoang vắng suốt cả tháng trời. Mọi người đều bất ngờ vì một công tử nhỏ được chăm bẵm chiều chuộng lại có thể tham gia trọn một tháng bền bỉ thản nhiên như thế, nhao nhao tỏ vẻ bái phục cậu. Gọi là mừng đón cậu chứ bữa trưa do Văn Nhạc Tri mời, vì suất đi giao lưu có hạn, dành cho cậu rồi thì người khác không còn cơ hội, cậu hiểu mình phải tế nhị chừng mực.
Cả đám rôm rả phấn khởi ăn trưa xong xuôi, trên đường quay về ký túc xá thì Văn Nhạc Tri và Hà Yến bắt gặp Tạ Từ đang đứng chờ dưới tòa nhà.
Văn Nhạc Tri trốn tiệt ra sau lưng Hà Yến gần như chỉ trong tích tắc, rồi tranh thủ lúc Tạ Từ chưa nhìn thấy để kéo Hà Yến bỏ chạy ngay về hướng ngược lại.
“Đừng chạy nữa, mày chạy nhòe cả người rồi kìa,” Hà Yến há miệng thở hồng hộc, mặt mũi cạn lời, “mày sợ gì anh ta cơ chứ?”
Văn Nhạc Tri vỗ vỗ chỗ tim đang đập bình bịch mấy cái, lấy hơi hồi lâu xong mới giải thích: “Không phải tao sợ anh ta. Mà là… tránh được việc nào hay việc ấy thì hơn.”
“À biết rồi, mày sợ chồng mày biết chuyện hai người gặp nhau chứ gì!” Hà Yến nghĩ ngợi, chỉ càng thấy khó hiểu, “Người yêu cũ đến tìm mày, kể cả do không cam lòng hay gì đi nữa thì cũng đâu phải lỗi của mày, mày giải thích rõ ràng với Trình Bạc Hàn là được rồi mà sao đâu!”
Tâm trạng Văn Nhạc Tri hơi ủ ê: “Thì đúng là như thế, nhưng mà…”
Nhưng mà Trình Bạc Hàn khó dỗ quá, lại còn cực kỳ đa nghi nữa. Huống chi bây giờ Tạ Từ tìm gặp cậu chắc chắn là lại liên quan đến vụ việc ở nước D, cậu không muốn nghe, cũng không muốn gây ra chuyện lằng nhằng vô cớ.
Cả hai không tiếp tục đề tài này nữa, ký túc xá bị chặn đường rồi, đành phải rẽ sang thư viện.
Mấy ngày tiếp đó, Trình Bạc Hàn vẫn bận bịu suốt, mãi tối mịt mới về nhà. Không biết có phải do chuyện công việc gặp vấp váp hay không mà Trình Bạc Hàn rất trầm mặc. Có lần giữa đêm, Văn Nhạc Tri tỉnh dậy trong lòng hắn, hỏi hắn sao còn chưa ngủ.
Trình Bạc Hàn nhìn cậu chăm chú, hỏi: “Em có điều gì muốn nói với tôi không?”
Văn Nhạc Tri ngáp một cái, không phát hiện ra sự khác thường ở Trình Bạc Hàn, cậu chỉ lắc đầu rồi lại nhanh chóng chìm vào giấc mộng.