Đoạt Lấy - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát
Chương 26: Thời cơ tốt
Đoạt Lấy - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát thuộc thể loại Linh Dị, chương 26 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Trên đường đến căng tin trường, Văn Nhạc Tri lại gặp Tạ Từ đang đợi mình. Lần này cậu không thể tránh được. Tạ Từ đứng dưới gốc cây đằng trước cửa căng tin, nắng tháng Sáu gay gắt giữa trưa, bóng cây loang lổ hắt lên gương mặt khó đoán của anh ta. Văn Nhạc Tri phải mất một thoáng mới nhận ra.
“Nhạc Tri, muốn gặp em một lúc thôi cũng khó thật, mình nói chuyện chút đi,” Tạ Từ nói.
Tầng hai căng tin trường có phòng riêng, Văn Nhạc Tri không muốn đi đâu xa, đành dẫn Tạ Từ lên tầng, đặt một phòng riêng và gọi vài món ăn đơn giản.
Tạ Từ trông điềm tĩnh hơn hẳn lần trước, dường như rất tự tin vào những gì sắp nói và sắp diễn ra. Văn Nhạc Tri không thích cảm giác này chút nào, nhưng vẫn giữ phép lịch sự, trong lòng chỉ mong cuộc nói chuyện kết thúc nhanh chóng để còn về.
“Anh biết hết tất cả mọi chuyện rồi, Nhạc Tri, em đừng sợ.”
Lời mở đầu của Tạ Từ không khiến Văn Nhạc Tri bất ngờ. Văn Nhạc Tri lẳng lặng cắn ống hút uống nước hoa quả, rũ mắt, nghe Tạ Từ thao thao bất tuyệt về việc anh ta đã tốn bao nhiêu công sức để điều tra chân tướng, rồi cuối cùng đúc kết một cách chắc nịch rằng “Văn Nhạc Tri chỉ bị ép kết hôn chứ không phải là không yêu mình”.
Chắc là kiểu đã không yêu ai rồi thì chẳng muốn dành cho chút ưu ái nào hết. Đầu óc Văn Nhạc Tri lan man, vô định, tự hỏi sao trước đây mình không nhận ra sự tự tin một cách nghiễm nhiên, đã ăn sâu vào cốt tủy của Tạ Từ đến vậy.
Tạ Từ vẫn đang thao thao bất tuyệt, khi anh ta nói đến đoạn chắc chắn sẽ tìm cách đưa Văn Nhạc Tri rời đi, Văn Nhạc Tri vẫn chẳng hề ậm ừ một tiếng. Sự im lặng này khiến anh ta lầm tưởng Văn Nhạc Tri đang sợ hãi và lo lắng.
“Em không cần sợ hắn đâu, giờ hắn còn đang lo thân mình chưa xong,” Tạ Từ nói. “Giờ Thông Đạt đang gặp chuyện, các cổ đông sẽ không dễ dàng bỏ qua, kể cả Trình Bỉnh Chúc có thiên vị muốn bảo vệ hắn thì hắn cũng chưa chắc đã vượt qua được cửa ải này một cách bình an vô sự. Tranh thủ lúc hắn đang rối ren, em hãy đề xuất ly dị ngay, cộng thêm số chứng cứ mình nắm trong tay, chắc chắn em có thể thoát khỏi hắn.”
Cuối cùng Văn Nhạc Tri cũng có phản ứng, cậu ngẩng đầu nhìn Tạ Từ hỏi: “Thông Đạt xảy ra chuyện gì vậy? Chẳng phải vụ hàng cấm vận đợt trước đã giải quyết xong rồi sao?”
Tạ Từ lại không chịu nói kỹ: “Đó chỉ là mồi nhử thôi, em không hiểu, cũng không cần phải lo mấy chuyện này đâu.”
“Rốt cuộc là có chuyện gì?” Văn Nhạc Tri cũng không chịu bỏ qua.
“Nhà hắn độc quyền quá lâu rồi, đã có rất nhiều người bất mãn từ lâu, chưa kể những kẻ bên cạnh cũng không hoàn toàn ủng hộ hắn. Kể cả chuyện lần này chưa đánh đổ được hắn thì cũng đủ khiến hắn phải thụt lùi mấy năm.” Tạ Từ nói chắc nịch. “Việc bây giờ em cần làm là đâm đơn ly hôn. Lần trước anh đã gặp chị em rồi, nhưng chị ấy bảo không muốn nhúng tay vào. Nhạc Tri, chị em còn phải kiêng dè, cân nhắc chứ em thì không thể. Lần này là thời cơ cực tốt, nếu em không quyết định sớm thì sau này muốn ly dị sẽ khó lắm đấy.”
Thế nhưng, Tạ Từ không hề nhận được sự cảm kích dâng trào từ Văn Nhạc Tri như anh ta từng mơ tưởng. Thậm chí, Văn Nhạc Tri chỉ hơi biểu lộ cảm xúc khi nghe đến đoạn Trình Bạc Hàn dạo này tương đối chật vật, chứ chẳng hề phản ứng rõ rệt trước “trọng điểm” là chuyện ly hôn.
Một suy đoán bất chợt vụt qua trong đầu Tạ Từ, khiến anh ta đang bồn chồn càng thêm bồn chồn. Ngay sau đó, khả năng ấy khiến anh ta sững sờ, chết lặng – nếu lý do của Trình Bạc Hàn là vì thích, vậy liệu Văn Nhạc Tri cũng sẽ thích hắn hay không?
Không đời nào. Anh ta thầm nhủ. Văn Nhạc Tri bị ép buộc, làm sao có thể thích Trình Bạc Hàn được.
“Nhạc Tri, em giữ gìn cuộc hôn nhân như thế này để làm gì chứ? Hôm nay hắn ra tay với chú em, ngày mai có thể sẽ ra tay với chị em. Em muốn tiếp tục một mối quan hệ hoàn toàn dựa trên sự uy h**p như vậy ư?”
Vừa dứt lời, Tạ Từ cuối cùng cũng thấy được thoáng sửng sốt trên gương mặt Văn Nhạc Tri. Quả nhiên anh ta đoán đúng, Văn Sơ Tĩnh vẫn chưa cho Văn Nhạc Tri biết toàn bộ sự thật.
“Có phải chị em chưa nói với em rằng người của Trình Bạc Hàn theo dõi em, thậm chí giám sát cả chị em không!”
Văn Nhạc Tri giật mình: “Anh nói linh tinh gì vậy?”
Tạ Từ tiếp: “Em tưởng Trình Bạc Hàn sẽ hỗ trợ nhà họ Văn trong vụ hợp đồng cá cược đơn giản thế sao? Giai đoạn trước hắn có góp sức, nhưng sau khi hai người kết hôn, hắn lại thêm rất nhiều điều kiện phụ. Một trong số đó là nếu nhà họ Văn đứng ra đề nghị ly hôn thì thỏa thuận sẽ hết hiệu lực. Không chỉ hủy bỏ thôi đâu, nhà các em còn phải đền một khoản vi phạm hợp đồng khổng lồ nữa cơ.”
Tạ Từ nói ra một con số, một con số đủ để chặn đứng toàn bộ số vốn lưu động của Văn Minh.
“Còn chú em Văn Hoài thì bị hắn dụ đầu tư vào một dự án bảo vệ môi trường. Sau đó, chính quyền địa phương bắt dừng, hơn nửa số vốn liếng của Văn Hoài bị kẹt luôn rồi. Mà ngay từ trước khi đầu tư, Trình Bạc Hàn đã biết dự án này sẽ dính dáng đến đợt chuyển giao bên chính quyền, sớm muộn gì cũng bị cho ngừng thôi.”
“Nhạc Tri, hiện tại Thông Đạt còn đang khó khăn lo giữ mình, nếu lấy chứng cứ hắn giam giữ em ra để trao đổi thì cả hợp đồng cá cược lẫn dự án của chú em đều có hy vọng thoát khỏi tay Trình Bạc Hàn, em cũng sẽ có thể thuận lợi ly dị.”
Tạ Từ đã chuẩn bị sẵn sàng mọi thứ, anh ta lấy tập thỏa thuận ly hôn trong túi ra đặt xuống trước mặt Văn Nhạc Tri.
Văn Nhạc Tri vẫn còn đờ đẫn, không biết đang tiêu hóa câu nào của Tạ Từ. Mãi đến khi trông thấy thỏa thuận ly hôn đặt trước mặt, cậu mới hất tay ra thật mạnh như bị bỏng.
Cậu không thể ngồi yên được nữa, có quá nhiều điều cần kiểm chứng thật giả. Việc cấp bách nhất lúc này là về nhà họ Văn một chuyến đã. Cậu đẩy ghế đứng dậy bỏ ra ngoài, hớt hải vội vàng. Còn chưa đi đến cửa thì Tạ Từ đuổi theo phía sau đã kéo cánh tay cậu lại.
Tạ Từ dúi tập thỏa thuận ly hôn vào tay Văn Nhạc Tri: “Nhạc Tri, đừng lăn tăn nữa, chỉ cần em chịu ly hôn, anh nhất định sẽ giúp em.”
Văn Nhạc Tri lùi về sau một bước, nhìn Tạ Từ đáp: “Anh tưởng có chứng cứ, tưởng Thông Đạt gặp nguy cơ trong ngoài là Trình Bạc Hàn sẽ đồng ý ly dị sao? Người như anh ấy chưa bao giờ làm gì mạo hiểm. Nếu đoạn clip này quan trọng đến vậy thì sao anh chẳng mất bao nhiêu thời gian đã lấy được rồi? Sao anh ấy còn chẳng buồn giấu kín chút nào? Điều đó chỉ chứng tỏ anh ấy không hề bận tâm.”
Điều đó chỉ chứng tỏ Trình Bạc Hàn hoàn toàn không để Tạ Từ vào mắt, thậm chí cả Văn Sơ Tĩnh và Văn Hoài cũng chưa thuộc phạm vi hắn phải cân nhắc nghiêm túc. Hắn chỉ cần Văn Nhạc Tri đăng ký kết hôn với hắn là được. Còn những chuyện về sau, sẽ không ai thay đổi được hết.
Trình Bạc Hàn giỏi uy h**p người khác, dĩ nhiên sẽ không chừa đường cho bất kỳ ai uy h**p mình.
Tạ Từ chôn chân tại chỗ, Văn Nhạc Tri cũng không nấn ná thêm nữa, xoay người bỏ ra khỏi phòng.
Văn Nhạc Tri bước đi mấy phút giữa sân trường, toàn thân uể oải, kiệt sức. Những lời Tạ Từ nói cứ văng vẳng lặp đi lặp lại bên tai. Vốn dĩ cậu tưởng cùng lắm lại loanh quanh vụ việc xảy ra ở nước D thôi. Bản thân Văn Nhạc Tri là người trong cuộc, chính người trong cuộc đã mặc kệ, làm lơ thì người ngoài càng không có tư cách nhúng tay vào. Ai ngờ còn có những khúc mắc khác nữa.
Cuối cùng, đến tận lúc này, Văn Nhạc Tri mới hiểu ra ý nghĩa câu “Liều một phen cá chết lưới rách cũng sẽ tách em khỏi cậu ta bằng được” mà Văn Sơ Tĩnh đã từng ngần ngừ, băn khoăn ấy.
Mặt trời chói chang, cậu còn chẳng ăn được mấy miếng, chỉ uống mỗi nước hoa quả vào bụng. Mới đi mấy bước, cậu đã gập người lại, dạ dày lâu lắm chưa hề đau giờ bắt đầu lên cơn quấy phá. Văn Nhạc Tri đưa tay quệt bớt mồ hôi trên trán, phát hiện tay mình vẫn còn đang nắm chặt tập thỏa thuận ly hôn kia.
Cậu đứng dậy đi tới gần thùng rác, rồi vứt nó vào thùng.
—— Đây đúng là thời cơ tốt thật, nếu Văn Nhạc Tri còn chưa phải lòng Trình Bạc Hàn.
Văn Sơ Tĩnh cho mọi người dừng cuộc họp tạm thời, rồi sang phòng nghỉ cạnh đó nhận cuộc gọi từ em trai.
Thư ký ghé đưa cà phê một lần, hiếm hoi chứng kiến Văn Sơ Tĩnh xưa nay vốn chững chạc lại để lộ vẻ mỏi mệt, cáu kỉnh – lần cuối chị ấy như thế là tận đợt mấy hôm Văn Nhạc Tri mất tích.
Văn Nhạc Tri không hề vòng vo mà thuật lại thẳng thừng những gì Tạ Từ đã nói. Văn Sơ Tĩnh im lặng rất lâu, không hề phủ nhận.
“Cậu ta đúng là cái hạng khốn kiếp!” Văn Sơ Tĩnh bình luận cực kỳ cảm tính, chắc hẳn đã phải nín nhịn rất lâu. Đằng nào Văn Nhạc Tri cũng đã biết cả rồi thì chị cũng chẳng buồn giấu nữa. “Bây giờ người họ Trình liên thủ với mấy nhà bên ngoài đánh Thông Đạt, đúng thật giờ là thời cơ. Chỉ cần em muốn ly dị thì mình vẫn có phần thắng nhất định. Tuy Tạ Từ hơi tự tin quá nhưng những gì cậu ta nói không phải là vô căn cứ đâu.”
“Có gian nan mấy thì cũng bằng được hồi ba mẹ qua đời năm ấy chắc?” Văn Sơ Tĩnh nói. “Cậu ta dùng loại thủ đoạn hạ đẳng này ép em kết hôn, sau đấy còn bố trí hàng loạt biện pháp phòng ngừa sợ em đổi ý. Em nhìn xem, vợ chồng bình thường có nên chung sống với nhau kiểu đó sao?”
“Trình Bạc Hàn không phải không có nhược điểm, nhà họ Văn mình cũng không phải hoàn toàn mất sức phản kháng.” Văn Sơ Tĩnh nén bớt tâm trạng, có vẻ bất mãn trước việc đầu dây bên kia điện thoại không hề phản ứng. Chị hỏi Văn Nhạc Tri: “Em có đang nghe không đấy?”
Văn Nhạc Tri đáp “Có ạ” nhưng đầu óc thì đang nghĩ chuyện khác. Cậu hỏi lại Văn Sơ Tĩnh: “Chị, Văn Minh không tham dự vào vụ Thông Đạt đó chứ ạ?”
Câu hỏi khiến Văn Sơ Tĩnh ngẩn ra, nói rất cay cú, bực dọc: “Dĩ nhiên là không. Hồi ấy chị còn chưa chắc em nghĩ thế nào, sao mà hùa theo được? Mà đáng đời cậu ta thôi, làm bao nhiêu chuyện xấu xa rồi, cũng phải nếm mùi đau khổ chứ.”
Văn Nhạc Tri thở phào một hơi, sau đó lại nhớ ra chuyện khác: “Còn cả… chị cũng bị anh ấy giám sát, nghĩa là sao ạ?”
Chưa nhắc thì còn đỡ, nhắc đến Văn Sơ Tĩnh lại điên tiết. Sau khi nghe tin về những gì Văn Nhạc Tri thực sự gặp phải ở nước D, chị đã bí mật tìm đến luật sư hàng đầu ở Văn Minh để bàn bạc chuyện ly dị. Thế nhưng, đội luật sư của Văn Minh chuyên về tranh chấp kinh tế chứ không thạo kiện cáo ly hôn. Tuy lần trước khi Văn Nhạc Tri kết hôn họ từng soạn thảo thỏa thuận bổ sung tiền hôn nhân ngay trong đêm, nhưng nếu ra tòa ly dị thật thì lại là hai mảng hoàn toàn khác biệt. Luật sư của Văn Minh liền tìm đến luật sư giỏi nhất mảng ly hôn ở Nguyên Châu, giới thiệu cho Văn Sơ Tĩnh.
Vệ sĩ của Văn Sơ Tĩnh vốn có gốc gác từ lính đặc công, có năng lực quan sát cực mạnh. Trên đường đi gặp luật sư, vệ sĩ đã phát hiện ra vấn đề. Văn Sơ Tĩnh cũng từng bị theo dõi rồi, mà kẻ sẽ theo dõi chị vào thời điểm này thì nghĩ thôi cũng đủ biết là ai. Tài xế rẽ ngoặt mấy lượt không cắt đuôi nổi, Văn Sơ Tĩnh bực quá, dứt khoát nghênh ngang ra vào văn phòng luật sư một cách rõ ràng, đường hoàng.
Có điều sau đó, khi Văn Nhạc Tri về lại Nguyên Châu thì đối phương cũng rút lui luôn.
Một việc khác xảy ra trong cùng giai đoạn này là vụ vốn của Văn Hoài bị kẹt. Tuy chuyện đầu tư thua lỗ đã có dấu hiệu báo trước, Văn Hoài vẫn cố xoay sở suốt, nhờ thế nên kết quả xấu nhất theo dự đoán vẫn chưa xảy ra. Nhưng ngay khi Văn Sơ Tĩnh liên lạc với luật sư ly hôn thì khoản vốn dự án của Văn Hoài bỗng bị đóng băng cực nhanh, trước sau chỉ chưa tới hai hôm. Hành vi quá đỗi trùng hợp, ẩn chứa hàm ý đe dọa rõ rệt, đã thổi bùng triệt để lửa giận của Văn Sơ Tĩnh, thành ra chị mới hạ quyết tâm “cá chết lưới rách” đến cùng.
Chỉ tiếc là nghe Văn Nhạc Tri bảo “Muốn thử xem” xong, thì tất thảy quyết tâm ấy lại lung lay.