Đoạt Lấy - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát
Chương 28: Kiếp Nạn
Đoạt Lấy - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát thuộc thể loại Linh Dị, chương 28 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Văn Nhạc Tri còn chưa kịp xỏ giày thì đã bị Trình Bạc Hàn siết lấy eo và cổ, kéo vào phòng ngủ một cách dễ dàng.
Trình Bạc Hàn vẫn đang mặc bộ vest công sở, hắn đè Văn Nhạc Tri, người chỉ mặc áo phông và quần đùi, xuống giường, xé toạc chiếc áo phông chỉ sau vài cái vung tay, để lộ bờ vai nõn nà gầy mảnh cùng cần cổ thon dài.
Văn Nhạc Tri vẫn chưa hoàn hồn trước sự việc kinh hoàng xảy ra quá bất ngờ, cơ thể cứng đờ vì sợ hãi và kinh hoàng, mặc cho Trình Bạc Hàn sờ soạng.
Nhưng rồi ngay sau đó cơ thể cậu bắt đầu xuất hiện phản ứng căng thẳng theo bản năng. Lông mi rung lên bần bật vì sợ hãi và hoảng loạn tột độ, đôi mắt đỏ hoe ướt đẫm nước, môi mím thật chặt, hai tay cậu cố gắng ngăn cản Trình Bạc Hàn đang đè nặng và hành động thô bạo trên người mình.
Cơ thể luôn là phần đầu tiên ý thức được nỗi sợ hãi. Những sợ hãi và hoang mang đã tích tụ quá lâu suốt từ lúc bắt đầu mà chưa thể giải quyết thỏa đáng cuối cùng cũng vỡ òa vào giờ phút này, dưới sự đàn áp và cơn thịnh nộ của Trình Bạc Hàn, Văn Nhạc Tri không thể nào gượng dậy nổi nữa.
Cậu không nói được một chữ, nhưng tiếng nức nở nơi cổ họng thì liên hồi và rõ ràng.
Cậu không phải loại ngây thơ ngờ nghệch nhưng cũng là đứa con ngoan được nuông chiều, chăm sóc cẩn thận, chưa từng chịu khổ. Trước khi kết hôn với Trình Bạc Hàn, cậu chỉ ngã một cái xước mảnh da thôi mọi người ở nhà cũng phải xót xa cả buổi trời.
Cậu cũng muốn nỗ lực vun đắp cho hôn nhân, sống tử tế bên Trình Bạc Hàn. Bất kể khởi đầu của họ tệ hại và ấm ức đến nhường nào, Văn Nhạc Tri vẫn tự nhủ với bản thân, nếu đã đến với nhau thì cậu sẽ có trách nhiệm và nghĩa vụ bồi đắp cho mối quan hệ này. Thậm chí cậu vừa mới nhận ra tình cảm của mình: cậu có thích Trình Bạc Hàn.
Thực sự cậu đã vô cùng cố gắng làm mọi thứ thật tốt.
Nhưng có những việc không phải cậu cứ muốn là làm được. Không được phép làm quen bạn bè bình thường, không được phép không về nhà, không được phép bị bạn học tỏ tình, cũng không được để người lạ hỏi đường, Trình Bạc Hàn đưa ra quá nhiều điều cấm đoán ở những chuyện vốn dĩ rất bình thường và hợp lý.
Họng Văn Nhạc Tri bật ra tiếng kêu rên cực khẽ nhưng lại đau đớn vô cùng tận.
Hệt như tiếng sét đánh ngang tai. Trình Bạc Hàn nghe thấy nó, vội dừng tay lại.
Đầu gối hắn còn đang tì lên chân Văn Nhạc Tri, một tay thì ấn chặt vai Văn Nhạc Tri giống chim ưng từ nơi cao sà xuống quặp móng sắc đâm xuyên máu thịt loài thỏ, nhìn chằm chằm vào con mồi thoi thóp hấp hối dưới thân mình.
Văn Nhạc Tri nằm ngửa, nước mắt giàn giụa, sắc mặt trắng bệch bất thường, cơ bắp toàn thân căng cứng không dám động đậy. Chờ ngừng lại rồi Trình Bạc Hàn nghe thấy rất rõ tiếng sột soạt vang lên giữa đống chăn đệm ngổn ngang – Văn Nhạc Tri đang run cầm cập.
Không gian chìm vào im lặng như tờ, cả hai vẫn giữ nguyên tư thế ban đầu, duy trì tư thế ấy khoảng mười mấy giây hoặc cũng có thể lâu hơn nữa, rồi Trình Bạc Hàn bất ngờ bật dậy khỏi người Văn Nhạc Tri.
Tinh thần hắn đang không được tập trung cho lắm, hắn không biết sao mình lại mất kiểm soát tới mức độ này, nước mắt của Văn Nhạc Tri hệt một con dao đâm thẳng vào trái tim cuồng nộ của hắn, đánh thức hắn tỉnh táo lại trong một thoáng ngắn ngủi.
Hắn xuống khỏi giường, hơi loạng choạng nhưng rồi nhanh chóng đứng vững, quay đầu nhìn Văn Nhạc Tri vẫn đang nằm bất động trên giường thêm một lần nữa, rồi quay người đi về phía cửa.
Nhưng đúng lúc này tiếng chuông điện thoại vang lên.
Rất lâu về sau, khi nhớ lại ngày hôm nay Trình Bạc Hàn vẫn cảm thấy có quá nhiều thứ đều do vận mệnh sắp đặt sẵn. Số phận đã an bài sẵn ngày hôm nay phải là kiếp nạn của Văn Nhạc Tri.
Cũng là kiếp nạn của cả Trình Bạc Hàn hắn nữa.
Điện thoại đang đặt trên chiếc tủ thấp ở cửa, Trình Bạc Hàn cầm lên liếc nhìn, tiện tay ấn mở loa ngoài.
“Nhạc Tri,” Đây là giọng Tạ Từ, khá gấp gáp, giọng cũng cao vút, “em nghĩ kỹ chưa? Anh bảo luật sư điều chỉnh một vài điều khoản trong thỏa thuận ly hôn, lát nữa anh sẽ gửi bản điện tử cho em, em đọc thêm xem.”
Nói đến đây Tạ Từ dừng lại, anh ta không hề phát hiện ra sự im ắng quái dị bất thường ở đầu bên kia, chỉ thấp giọng gọi tên Văn Nhạc Tri, thấp giọng dụ dỗ: “Đừng do dự nữa, cũng đừng sợ hắn gây khó dễ cho em, em chỉ việc ký tên là được, những việc còn lại ——”
“Những việc còn lại mày sẽ lo à?” Một giọng nói lạnh lẽo cắt ngang lời Tạ Từ.
Văn Nhạc Tri nằm trên giường, hé môi trong im lặng, cậu muốn nói gì đó nhưng không thể cất tiếng nổi.
Từ khi Tạ Từ gọi điện tới cậu đã muốn bò dậy nhưng dư âm từ phản ứng căng thẳng do sợ hãi tột độ ban nãy vẫn chưa tan biến hết, cậu không tài nào bấu víu vào đâu đủ để đánh thức cơ thể nghe theo sự chỉ huy của đại não.
Trình Bạc Hàn quay đầu liếc nhìn Văn Nhạc Tri, biểu cảm ấy thật khó diễn tả, không phải cáu gắt cũng không phải bất ngờ, sau đó hắn nhếch môi cười, cơ mặt hắn khẽ động, một tia sáng hung ác chợt vụt qua đáy mắt.
Quá nhanh. Nhưng Văn Nhạc Tri đã kịp bắt được nó.
Trình Bạc Hàn nhìn cái tên sáng lên trên điện thoại như thể đang đối mặt với Tạ Từ ngoài đời thật. Hắn không hề ngắt cuộc gọi, bóc trần Tạ Từ một cách trắng trợn và tàn nhẫn: “Mày mà gánh vác nổi thì đã chẳng phải lén lút gặp Văn Nhạc Tri, cũng chẳng cần nấp sau điện thoại xúi giục em ấy ly dị tao rồi.”
“Trình Bạc Hàn! Anh!” Tạ Từ cố nén cơn giận, hỏi, “Nhạc Tri đâu? Sao anh lại nghe điện thoại của em ấy? Em ấy đâu rồi?”
“Ở đâu à?” Trình Bạc Hàn vòng trở lại bên giường lần nữa, nhìn người đã cứng đờ, thốt ra câu cuối cùng trước khi cúp điện thoại.
“Dĩ nhiên là ở trên giường tao.”
Xoẹt một tiếng, chiếc áo phông vốn đã tả tơi bị xé toang thành hai nửa. Sắc mặt Trình Bạc Hàn u ám, hắn từ tốn lột bỏ từng lớp trở ngại trước mắt một cách tuần tự, từ quần áo, quần lót, rồi tới đôi tay đang phản kháng quyết liệt.
Nhưng vẫn còn vài thứ chướng mắt, ví dụ như gương mặt giàn giụa nước mắt của Văn Nhạc Tri, cùng đôi mắt đã bắt đầu tan rã, lờ đờ vì khiếp sợ.
Chắc là Trình Bạc Hàn không muốn nhìn thấy gương mặt ấy, thế là hắn lật người cậu lại, một tay đè chặt lưng cậu, giữa cơn phẫn nộ tột đỉnh vẫn còn sót lại chút lý trí để duỗi tay kia ra với lấy chai bôi trơn trong ngăn kéo. Ngay cả khi rơi vào tình huống này, tiềm thức hắn cũng không muốn làm Văn Nhạc Tri bị thương.
Nhưng sao có thể thế được!
Kể từ khoảnh khắc hắn quẳng điện thoại đi và quay lại, hoặc kể từ lúc hắn về đến nhà chưa kịp cởi áo vest đã hùng hổ tra hỏi, hay thậm chí trước cả đó nữa, từ giây phút hắn dẫn Văn Nhạc Tri đi, nhốt cậu suốt một tuần ép cậu phải đồng ý kết hôn, là hắn đã luôn tổn thương cậu rồi.
Chất kem lạnh toát trét bừa bãi ra đầy tay, rồi được bôi qua loa vài cái vào phía sau cho Văn Nhạc Tri.
Mặt Văn Nhạc Tri bị vùi vào chăn ga, không còn bất cứ dấu hiệu kháng cự nào từ cậu nữa, chỉ phần lưng căng cứng và những tiếng ư hử không dứt bật ra từ cổ họng chứng minh cậu còn đang tỉnh táo.
Khi Trình Bạc Hàn cương quyết xông vào mà không mảy may do dự, Văn Nhạc Tri hét lên thảm thiết.
Giữa tâm trạng đang hỗn độn, xáo trộn cực điểm, Trình Bạc Hàn chợt hoảng hốt trong một giây. Hắn từng nghe thấy âm thanh ấy từ rất lâu về trước – giống tiếng kêu thê lương của chú cún con hồi nhỏ hắn nuôi, bật ra vào cái lần bị mấy đứa anh em họ đùa ác, cầm cục đá đập gãy chân.
Giờ đây hắn cũng trở thành một trong số những kẻ ác độc ấy.
Suốt nửa đầu cuộc đời be bét và lạnh băng, Trình Bạc Hàn đã hấp thu một lượng lớn cái ác vào tận xương tủy, hòa lẫn vào máu, sau đó lên men, chế biến, nung thêm cho chúng con dấu “Trình Bạc Hàn”, rồi lại tuôn ra ngoài không chừa một mảnh. Hắn dán nhãn vạn vật trên đời, lượng hóa và quy đổi theo giá trị quan của mình, từ đó quyết định xem nên lấy ác trị ác hay cân đối lợi ích.
Chỉ riêng mình Văn Nhạc Tri, hắn dành hết chút ấm áp còn sót lại trong lòng mình cho cậu, rồi bất ngờ nhận lại được nhiều hơn thế nữa. Tạm loại trừ chưa bàn đến màn uy hiếp giam cầm ban đầu, thì về sau hắn thực sự đang cố gắng học cách yêu người ấy. Hoặc nên nói là Văn Nhạc Tri đang cầm tay dạy Trình Bạc Hàn cách yêu một người.
Nhưng tính cách con người đã thâm căn cố đế, một kẻ cho rằng nhân chi sơ tính bản ác thì sau khi nếm được chút ngon ngọt đến từ tình yêu, ý nghĩ đầu tiên nảy ra trong hắn sẽ là chiếm hữu triệt để, không để mất mát dù chỉ một chút. Chỉ thoáng gió thổi cỏ lay cũng đủ khiến Trình Bạc Hàn lo được lo mất. Có âm mưu gì, liệu có phải thật lòng không, đằng sau còn ẩn giấu nguyên nhân nào khác, tất thảy mọi thứ bắt hắn phải căng mình liên tục suốt từ đầu đến cuối, rồi lại bắt đầu ngờ vực đủ điều.
Mà lại bỏ sót, không chịu tin vào nguyên nhân rõ ràng nhất, khả thi nhất.
Ái dục khiến người ta phát điên. Hắn yêu Văn Nhạc Tri bao nhiêu thì cũng không tin Văn Nhạc Tri bấy nhiêu.
Hắn không tin cậu sẽ yêu mình.
Chẳng rõ đã làm bao lâu, Trình Bạc Hàn rút ra, lật người đã hoàn toàn không còn phản xạ lại.
Ánh mắt Văn Nhạc Tri rời rạc, không tập trung nổi nữa, toàn bộ gương mặt như biến thành một dáng hình xa lạ, cạn kiệt sức sống.
Trình Bạc Hàn tiến vào cậu lần nữa ở tư thế đối mặt, vạt áo sơ mi lành lạnh sượt qua da thịt cứng ngắc của Văn Nhạc Tri, hành động vẫn cực kỳ thô bạo, nhưng nửa trên hắn lại chậm rãi cúi xuống, chạm tới đôi môi sưng đỏ đang hơi hé ra của người nằm dưới mình.
Nước mắt ai lẫn vào miệng, mặn chát đắng ngắt.
Căn phòng đang bật đèn, cửa ra vào và cửa sổ đóng chặt, rèm đã kéo kín, đây là một vương quốc khép kín.
Tiếng xé toạc và tiếng vỡ vụn bị giấu kín bên trong vương quốc này, trộn lẫn với tức giận, đau đớn, cướp đoạt và nức nở, chúng tạo nên một màn tổn thương không thể nào xoay chuyển được.
Có lẽ rất lâu sau này Trình Bạc Hàn sẽ hối hận, nhưng giờ đây hắn không thể dừng tay, cũng không thể nào dừng tay nổi. Cái ác và đố kị tận đáy lòng hắn biến chất sa đọa, đối với hắn cơn điên dại trong tỉnh táo này đã trở thành điều nghiễm nhiên.
Trình Bạc Hàn muốn làm quốc vương của vương quốc ấy.
Cũng muốn trở thành chúa tể của Văn Nhạc Tri.
**
Mãi rất lâu sau đó, Văn Nhạc Tri cũng không thể nhớ lại được ký ức quá rõ ràng về những gì xảy ra tiếp theo.
Cậu như bị ai đoạt mất thân xác, đại não không còn khả năng suy nghĩ, tư duy bị cào cấu rách nát cùng linh hồn rồi vứt vào một chốn không tên nào đó, chẳng thể tìm về được nữa.
Cậu bò dậy khỏi giường một cách cực kỳ chậm chạp, ngã lăn xuống thảm, lông nhung mềm mại cọ sượt qua da thịt trên người cậu, cơn đau khủng khiếp không thể tả xiết. Tất cả mọi thứ trong phòng đều cứ mờ nhòe, ngổn ngang, đồng thời bức bối khó thở. Cậu ngồi ở thảm đến tận khi nắng sớm bắt đầu le lói mới hoàn hồn khỏi triệu chứng tê liệt nặng nề, rề rà đứng dậy đi tìm quần áo của mình.
Nhắm mắt mặc bừa thật nhiều lớp quần áo vào người, chờ che được hết các dấu vết trên cơ thể rồi cậu mới dừng tay. Sau đó cậu quay lại nhìn người còn đang nằm trên giường.
Trình Bạc Hàn nằm nghiêng sấp trên giường, cánh tay đặt phía trên vẫn giữ tư thế ôm vòng – Văn Nhạc Tri vừa trốn thoát từ dưới chính cánh tay ấy ra – nửa bên mặt hắn chìm trong bóng tối, trông rất yên ả, lửa giận và cơn mất kiểm soát ban nãy đã biến mất, có lẽ do đã uống rượu nên giờ hắn ngủ say như chết.
Tia sáng mờ mờ lướt qua đường nét thân thể đang chìm trong giấc ngủ, mạnh mẽ, hung hãn, khó lòng đánh gục, ngay cả khi đã thiếp ngủ thì cũng vẫn có thể nhảy lên cắn đứt cổ mi, xé toạc trái tim mi bất cứ lúc nào.
Văn Nhạc Tri chỉ nhìn đúng một lần rồi bàng hoàng rời mắt đi. Cậu không chắc bao giờ Trình Bạc Hàn sẽ tỉnh dậy, nhưng cậu biết đây sẽ là cơ hội duy nhất cho mình bỏ đi.
5 giờ sáng, Văn Nhạc Tri lê lết thân xác cứng ngắc rời khỏi Thịnh Tâm.
Cậu chỉ biết trông cậy vào bản năng trốn tránh nguy hiểm còn sót lại, cầm theo một xấp tiền mặt từ tủ quần áo, bỏ lại cả điện thoại và căn cước, cứ thế rón rén mở cửa bước ra.
Nhân viên trực buổi sáng của phòng bảo vệ ở cổng tiểu khu vừa thay ca xong thì bắt gặp một bóng người đội mũ, đeo khẩu trang, ăn mặc kín mít chậm chạp bước tới gần. Bảo vệ vội vàng tiến lên đón, nhìn người chỉ lộ mỗi đôi mắt đi đứng lờ đờ đứng đối diện bằng vẻ nghi hoặc, hỏi đối phương có cần hỗ trợ gì không.
“Gọi hộ tôi một chiếc taxi với ạ, cảm ơn.” Giọng Văn Nhạc Tri khản đặc sau lớp khẩu trang, nghe ồm ồm, không rõ lắm.
Trông cậu rất bất ổn, cảm giác không đứng vững được, phải hơi cong gập người, mắt rũ xuống không nhìn người khác. Bảo vệ đoán cậu bị ốm, muốn tiến lên đỡ giúp nhưng cậu lại né tránh rất mạnh.
Thế là bảo vệ hớt hải chạy ra cổng, chờ 5 phút mới vẫy được một chiếc taxi đỗ lại, đưa Văn Nhạc Tri lên xe, còn ân cần hỏi han thêm mấy câu rồi mới trở về chốt trực.
—
Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát:
Trình Bạc Hàn: Vợ chạy đến nơi rồi mà ta vẫn còn đang ngủ chưa dậy