Chương 27: Giẫm nát

Đoạt Lấy - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát thuộc thể loại Linh Dị, chương 27 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Văn Nhạc Tri hồn xiêu phách lạc về đến Thịnh Tâm, đầu óc như một mớ bòng bong. Lượng thông tin quá lớn dồn dập ập đến cùng lúc khiến cậu cứ hoảng loạn, mơ hồ. Chờ đến lúc cậu có phản ứng, muốn gọi điện cho Trình Bạc Hàn thì mới phát hiện ra điện thoại đã hết pin sập nguồn.
Cậu vội cắm sạc mở máy, thấy có 3 cuộc gọi nhỡ từ A Uy, 1 cuộc từ Trình Bạc Hàn nữa.
5 rưỡi chiều học xong cậu gọi điện cho Văn Sơ Tĩnh, đi ra ngoài từ cổng sau của trường, vừa đi vừa nói, quên béng mất việc A Uy còn đang chờ cậu tan học ở cổng chính. Hiện đã 7 giờ kém rồi, không biết A Uy có sốt ruột không nữa. Cậu gọi cho A Uy trước báo mình đã về đến nhà, suy nghĩ một lát rồi gọi tiếp cho Trình Bạc Hàn.
Bên phía Trình Bạc Hàn, âm thanh rất tĩnh lặng, chắc là đang ngồi trong xe. Văn Nhạc Tri báo mình đã về nhà, nhắc thêm cả việc A Uy không đón được mình lúc chiều – thói quen làm cậu vô thức cho rằng Trình Bạc Hàn sẽ sốt sắng, dẫu sao trước kia đối phương thể hiện ham muốn kiểm soát cực kì mãnh liệt – cậu nói liên tục mấy câu, xong mới nhận ra đầu bên kia cứ trầm mặc suốt.
Không hề thấy vẻ nôn nóng phẫn nộ như tưởng tượng, tiếng thở của Trình Bạc Hàn đều đặn, vừa phải, không rõ tâm trạng ra sao, hắn vẫn không đáp lời.
Cuối cùng Văn Nhạc Tri mãi sau mới nhớ ra việc điện thoại mình có ứng dụng định vị, cậu đi đâu Trình Bạc Hàn cũng nắm rõ như lòng bàn tay. Tiếp đến cậu nhớ tới cả lời Tạ Từ bảo, Trình Bạc Hàn theo dõi cậu, thậm chí giám sát cả Văn Sơ Tĩnh nữa.
“Tôi biết em đang ở nhà.” Trình Bạc Hàn nói rất từ tốn, “Gọi điện cho em máy bận, nói chuyện với ai thế?”
“Chị em ạ.” Văn Nhạc Tri trả lời.
Giọng Trình Bạc Hàn trầm xuống một chút: “Tôi đến dưới tầng rồi, chờ tôi lên rồi nói chuyện tiếp.”
Văn Nhạc Tri lập tức gật đầu, chợt nghĩ Trình Bạc Hàn đâu nhìn thấy, thế là lại nâng giọng đáp một tiếng “Vâng”.
11 giờ đêm, Trình Bạc Hàn mới mở cửa vào nhà. Đã 3 tiếng rưỡi trôi qua kể từ khi hắn nói “đến dưới tầng rồi”.
Văn Nhạc Tri đi tắm, đọc sách một lúc, ngồi đợi ở phòng khách đến mức sắp ngủ gật. Cậu nhắn cho Trình Bạc Hàn hai tin nhưng không thấy trả lời, nên cậu không hỏi thêm.
Giữa lúc nửa tỉnh nửa mê thì có tiếng khóa cửa lạch cạch khẽ vang lên. Chờ mấy giây sau Văn Nhạc Tri dụi mắt ngồi dậy từ sofa. Đập vào mắt cậu là một bóng người tối om đứng cạnh sofa, đang cúi đầu nhìn cậu.
Trong không gian phảng phất mùi thuốc lá và rượu rất nồng.
Bộ dạng mới tỉnh ngủ của Văn Nhạc Tri có chút mơ màng, cậu che mũi ho khan mấy tiếng rồi hỏi: “Anh đi đâu mà giờ mới về?”
Nói xong cậu cũng không đợi Trình Bạc Hàn trả lời, nhanh nhẹn vào bếp rót một cốc nước quất mật ong lớn, đưa cho hắn uống để nhuận họng. Trình Bạc Hàn nhận lấy cái cốc uống hết hơn nửa rồi vào nhà vệ sinh rửa mặt, nhưng vẻ mặt âm u từ lúc mới vào nhà vẫn không hề dịu đi.
Văn Nhạc Tri lẽo đẽo theo sau hắn, rõ ràng là có điều muốn nói. Nhưng Trình Bạc Hàn dường như không có nhu cầu giao tiếp, vẻ mặt càng thêm khó chịu, khiến Văn Nhạc Tri có chút hoang mang vô cớ, không biết nên mở lời thế nào.
Cậu đành hỏi lại: “Chẳng phải lúc nãy anh nói đã về đến dưới nhà rồi sao?”
Tấm gương lớn trong nhà tắm phản chiếu gương mặt Văn Nhạc Tri, thấp thoáng vẻ bất an. Đôi mắt cậu như biết nói, đầu hơi ngẩng lên nhìn Trình Bạc Hàn.
“Có một buổi xã giao đột xuất.” Trình Bạc Hàn đáp.
Tóc mai hắn hơi ẩm ướt. Lông mày và đôi mắt đều rất sắc bén, ánh nhìn chứa đầy sự đánh giá và phán xét. Bỗng hắn hỏi Văn Nhạc Tri: “Em nói gì với Văn Sơ Tĩnh thế?” Sau đó, hắn không đợi Văn Nhạc Tri trả lời mà tự giễu cười một tiếng: “Bàn chuyện ly dị chứ gì!”
Vòi nước chưa khóa chặt vẫn rỉ tí tách vài giọt. Âm thanh ấy nổi bật giữa không gian nhà tắm chợt tĩnh mịch hẳn, khiến người ta cảm thấy bất an.
Văn Nhạc Tri nghẹn lời, muốn nói là không phải, muốn nói thêm nhiều điều khác nữa. Cậu giơ tay níu lấy tay áo Trình Bạc Hàn. Nhìn gương mặt lạnh lùng như băng của đối phương, cậu chợt ngần ngừ. Trong lòng cậu hiểu rằng, dù cả hai đang cố gắng vì cuộc hôn nhân này, thì cách họ chung sống hiện tại vẫn chẳng lành mạnh chút nào.
Đến tận giờ, Văn Nhạc Tri vẫn muốn nói chuyện thẳng thắn, thương lượng đàng hoàng.
“Đừng làm vậy với chị em và chú em được không, họ ——”
“Không làm vậy với họ liệu em có còn ở cạnh tôi không?” Trình Bạc Hàn vung tay cắt lời Văn Nhạc Tri, động tác đầy bực dọc.
Trong đáy mắt Trình Bạc Hàn, một cảm xúc mờ tối, u ám đang dâng lên, không rõ vì say hay vì giận. Ánh nhìn hắn săm soi, hằm hè đầy chèn ép, chất vấn Văn Nhạc Tri: “Em đã đồng ý với tôi thế nào! Chẳng phải nói sau này sẽ thích tôi? Sẽ cố gắng đấy sao?”
“Bây giờ lại muốn từ bỏ rồi à!?”
“…Em không hề, chú và chị là người nhà em, anh đừng đối xử với họ như thế.” Khóe mắt Văn Nhạc Tri ủ rũ. Sự mỏi mệt và cãi cọ khiến lòng cậu kiệt quệ, nuốt mất vế sau vốn định nói “Em không hề muốn ly dị với anh” về lại cổ họng.
“Không hề?” Trình Bạc Hàn phì cười khinh miệt, “Buổi trưa còn gặp Tạ Từ đúng không!”
“Vì anh ta chặn đường em ở trường,” Văn Nhạc Tri vội giải thích, “…Em không kể cho anh vì sợ anh sẽ giận.”
Trình Bạc Hàn hừ lạnh: “Tôi lại không biết hết kẻ này kẻ nọ đều muốn tôi ly dị.” Hắn bất chợt cúi người xuống, áp sát vào Văn Nhạc Tri. Một tay hắn miết lấy chiếc cằm cong cong xinh đẹp của cậu, chỉ hơi dùng sức một chút là chỗ da non dưới tay đã ửng đỏ.
Người theo dõi Văn Nhạc Tri sẽ báo cáo mọi động thái của cậu vào điện thoại cho hắn theo thời gian thực. Cậu gặp ai, làm gì, thậm chí đi qua những con phố nào, Trình Bạc Hàn đều nắm rõ như lòng bàn tay.
Sự đề phòng của Văn Sơ Tĩnh, trò khiêu khích của Tạ Từ, rồi cả những mánh khóe nhỏ nhặt của những kẻ khác muốn dồn hắn vào chỗ chết, hắn đều nhìn thấu tất cả. Hắn chưa bao giờ chùn bước trước những chiêu trò ấy, nhưng riêng với Văn Nhạc Tri, những hành động không thể dự báo hay lường trước của cậu lại khiến lòng hắn phải e dè, sợ sệt. Vốn dĩ hắn sợ mình mất kiểm soát, sợ làm Văn Nhạc Tri khiếp sợ, nên khi về đến dưới tầng, hắn bất chợt đổi ý bảo tài xế rẽ sang quán bar, cắm đầu nốc rượu một mình suốt 3 tiếng đồng hồ. Thấy bản thân đã bình tĩnh hơn phần nào, hắn mới dám trở lại.
Nhưng về đến nhà, trông thấy Văn Nhạc Tri như vậy, hắn lại không nhịn được mà chất vấn, giành giật. Hắn muốn vận dụng mọi thủ đoạn có thể để giữ người trước mắt này lại, bao vây chặt chẽ trong phạm vi địa bàn của mình, không cho phép bất kỳ ai chạm vào, tơ tưởng, hay ngắm nghía.
Không một ai!
Một cảm giác sợ hãi tương tự dâng lên trong lòng Văn Nhạc Tri. Đã lâu lắm rồi cậu không có cảm xúc này khi đối diện với Trình Bạc Hàn. Cậu rụt người về sau cho đến khi lưng tì sát tường, không còn đường lui nữa. Hai tay cậu bấu vào cổ tay Trình Bạc Hàn, muốn hắn buông ra.
“Dỗ dành tôi mệt lắm đúng không? Cảm thấy mệt mỏi lắm rồi à?” Trình Bạc Hàn nhìn đăm đăm vào gương mặt đang từ từ đỏ lên của Văn Nhạc Tri. Ngón cái hắn di chuyển từ cằm sang đôi môi hơi vểnh lên của cậu, ấn mạnh vài cái, ma sát với hàm răng lẫn phần thịt non. Hắn nghe thấy Văn Nhạc Tri xuýt xoa một tiếng rất khẽ.
Thế là hắn đột ngột buông tay, cứ như vừa choàng tỉnh khỏi một cơn ác mộng nào đó khiến ý thức mơ hồ, lùi về sau nửa bước.
“Không phải…” Giọng Văn Nhạc Tri đã hơi nghèn nghẹn. Cậu lắc đầu: “Em chỉ sợ anh tức giận…”
“Văn Nhạc Tri, đáng ra tôi không nên để mặc bọn họ. Hồi trước chưa ra tay, giờ cũng chẳng muộn đâu.” Trình Bạc Hàn lùi thêm nửa bước nữa, cánh tay chống vào bồn rửa mặt cạnh mình. Hắn ghìm động tác lại không tiến lên thêm, nhưng miệng thì vẫn buông lời ác độc.
Văn Nhạc Tri không hiểu hắn nói vậy nghĩa là sao, đầu óc căng thẳng nên buột miệng hỏi.
“Muốn đánh Thông Đạt thì một mình Trình Trung chưa đủ tầm. Kể cả hợp lực với họ Tạ và Văn Hoài, tận dụng mấy thủ đoạn dởm đời đấy, tưởng sẽ chặt đứt tận gốc được sao?” Trình Bạc Hàn thấp giọng cười mỉa, nhưng đáy mắt hoàn toàn lạnh lẽo: “Đúng là không biết tự lượng sức mình.”
Văn Nhạc Tri sững sờ ngẩng đầu: “Chú làm gì thế ạ?”
Cậu đã phải hỏi rõ Văn Sơ Tĩnh, và Văn Sơ Tĩnh bảo không can dự vào vụ Thông Đạt. Cậu rất tin chị mình, nhưng bây giờ nghĩ lại, Văn Hoài thì chẳng đáng tin cậy như vậy.
Trình Bạc Hàn không trả lời cậu, hắn làm gì cũng không quan trọng. Cái quan trọng là thái độ của Văn Nhạc Tri về chuyện này.
“Em nói cho Văn Sơ Tĩnh, muốn kéo tôi xuống đài để em còn yên ổn ly dị, đừng có mà mơ nhé.” Trình Bạc Hàn cười khẩy, bộ dạng không giống ngày thường, nói năng cũng táo tợn không hề kiêng nể: “Hồi trước chưa giẫm nhà họ Văn một cước là vì em nghe lời, bây giờ nhấc chân cũng vẫn kịp chán.”
“Giẫm nát rồi, thì em chỉ có thể ở lại đây thôi.”
Trước kia sự cố chấp và ham muốn kiểm soát của Trình Bạc Hàn chỉ khiến Văn Nhạc Tri thoáng buồn tủi vì không được tin tưởng, chứ chưa hề gây ra ảnh hưởng thực chất gì đến cuộc sống của cậu. Ngay cả quãng thời gian cậu bị giam ở nước D, Trình Bạc Hàn cũng rất tiết chế trước cậu.
Nhưng từng câu nói, từng hành động của Trình Bạc Hàn đang đứng trước mặt cậu lúc này đều khiến người ta phải rùng mình, sởn gai ốc.
Văn Nhạc Tri nghĩ, chắc là cậu mãi mãi chẳng thể dạy được Trình Bạc Hàn cách yêu một người.
—— Ít nhất không phải nhờ vào dọa dẫm và cướp đoạt.
Văn Nhạc Tri siết chặt nắm tay, gục đầu không nhìn Trình Bạc Hàn. Trông cậu cực kỳ thất vọng, mặt mũi tái nhợt, vệt đỏ nhỏ xíu trên cằm đặc biệt nổi bật rõ nét.
“Em biết công việc của anh không được suôn sẻ. Chờ anh bình tĩnh lại rồi mình hãy nói tiếp.” Văn Nhạc Tri nói, đi vòng qua Trình Bạc Hàn, mở cửa nhà tắm.
Nhưng cậu chưa kịp bước ra khỏi cửa, Trình Bạc Hàn đã tóm mạnh lấy tay cậu từ sau lưng, kéo giật cậu lại.
Phản ứng của Văn Nhạc Tri rất mãnh liệt, cậu hất tay hắn ra. Giọng điệu chậm chạp thường ngày cũng trở nên dồn dập: “Bất kể người khác làm gì, nhưng chị em đã đồng ý với em sẽ không can dự vào chuyện Thông Đạt. Chị em sẽ không lừa em đâu.”
Kể từ khi ba mẹ qua đời, Văn Sơ Tĩnh đã phải đơn độc gánh vác trọng trách của cả họ Văn. Người khác trông vào thì vẻ vang, nhưng chỉ mình Văn Nhạc Tri hiểu Văn Sơ Tĩnh đã phải hy sinh nhường nào vì cơ nghiệp gia đình – từ bỏ chuyên ngành mình yêu thích, chia tay người yêu vốn nồng nàn hòa hợp từ thời đại học, gánh vác trách nhiệm chăm sóc em trai còn nhỏ tuổi thay ba mẹ, không có ngày nghỉ, không có thời gian, không còn cả bản thân, hệt như một chiếc máy làm việc không biết mệt mỏi.
Vậy mà Trình Bạc Hàn có thể buông lời đòi “giẫm nát” nhà họ Văn nhẹ tênh đến vậy.
Có lẽ yêu cầu của Văn Nhạc Tri đối với Trình Bạc Hàn thời còn ở nước D không quá cao, nhưng bây giờ cậu hy vọng người mình đang dần phải lòng đây có thể giống như một người yêu bình thường, dành cho mình và người nhà mình sự tín nhiệm và tôn trọng cơ bản nhất thôi.
Song, cách hiểu của hai người họ về tình yêu trái ngược một trời một vực. Quan niệm về gia đình cũng khác biệt quá xa.
Trình Bạc Hàn bẩm sinh đã là kẻ xem thủ đoạn là trên hết, bất kỳ ai cũng không thể thay đổi được điểm này.
“Ừ, không can dự vào chuyện Thông Đạt,” Trình Bạc Hàn nhấn nhá từng chữ, “nhưng lại muốn giúp em ly dị.”
“Em không muốn.” Văn Nhạc Tri phủ nhận.
“Không muốn ly dị thế tìm luật sư làm gì? Văn Nhạc Tri, em tưởng tôi không làm gì được nhà họ Văn các em sao!”
“Dĩ nhiên anh làm được, chẳng phải đằng sau anh còn làm bao nhiêu chuyện nữa đó sao? Nếu anh thấy mọi việc đều nằm trong lòng bàn tay mình rồi thì anh còn nói những điều này với em làm gì?” Lồng ngực Văn Nhạc Tri phập phồng gấp gáp. Cậu chưa bao giờ tranh luận với người khác như vậy, nhất thời không thể giữ bình tĩnh nổi. Đây là lần đầu tiên cậu nói chuyện với Trình Bạc Hàn mà tỏ rõ vẻ trách móc, bất mãn.
“Trình Bạc Hàn, hôn nhân không phải như thế đâu.”
“Ly dị tôi rồi quay về với Tạ Từ, ý là vậy chứ gì?”
“Chẳng liên quan gì đến anh ta cả!” Văn Nhạc Tri sắp tan vỡ thật rồi: “Anh thật sự vô lý quá đáng!”
Văn Nhạc Tri đẩy cánh cửa kính của nhà tắm, bước mấy bước ra ngoài, phăm phăm đi tiếp về phía cửa. Cậu không muốn ở lại đây nữa, tất cả mọi thứ ở đây đều khiến cậu ngạt thở.
Tiếng gầm phẫn nộ của Trình Bạc Hàn vang lên đằng sau: “Em đi đâu!”
“Về nhà.”
Văn Nhạc Tri đã ra tới khu huyền quan, dép lê cũng văng mất một chiếc. Cậu cúi người nhấc đôi giày thể thao khỏi tủ, tay run đến nỗi không thể buộc nổi dây giày.
“Em dám bước thêm một bước thử xem!”
“Em không phải nô lệ của anh!” Tâm trạng Văn Nhạc Tri cũng trào dâng kích động. Cậu đối nhân xử thế có hơi dễ dãi, hơi hiền lành thật, nhưng không có nghĩa là cậu không biết giận: “Em cũng có tự do.”
Nếu không phải đang trong tình trạng cảm xúc bốc đồng, chắc chắn Văn Nhạc Tri sẽ nhận ra sự khác thường ở Trình Bạc Hàn – lúc điên tiết thật sự, cơn giận của hắn chưa bao giờ thể hiện ra ngoài cả.
Càng bình tĩnh, càng nguy hiểm.