Đoạt Lấy - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát
Tôi Cũng Có Thể Hủy Hoại Em
Đoạt Lấy - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát thuộc thể loại Linh Dị, chương 3 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Chiếc xe tiến vào một con đường núi vắng vẻ, khoảng chừng 40 phút sau thì đỗ lại trong hầm để xe của căn biệt thự trên đỉnh đồi. Văn Nhạc Tri bước xuống xe quan sát xung quanh, nhỏ giọng hỏi Trình Bạc Hàn đang đi phía trước: “Tối nay ăn ở nhà luôn ạ?”
Trình Bạc Hàn dừng bước, ngoái đầu lại, vẫn không có biểu cảm rõ ràng, chỉ lạnh nhạt gật đầu rồi giơ tay cầm lấy ba lô của Văn Nhạc Tri.
“Không cần đâu ạ, em tự cầm được.” Văn Nhạc Tri cố né tránh nhưng không được, ba lô đã bị Trình Bạc Hàn cầm mất.
“Đưa điện thoại cho tôi.” Một tay Trình Bạc Hàn xách ba lô, tay kia giơ ra, hắn nói với Văn Nhạc Tri.
“Hả?” Văn Nhạc Tri khá ngạc nhiên, cậu thoáng do dự, không hiểu sao ăn cơm thôi mà cũng phải tịch thu điện thoại như thể đi thi vậy. Song cậu không dám hỏi, ngoan ngoãn lấy điện thoại ra đưa cho Trình Bạc Hàn.
Hầm để xe không được sáng lắm mà còn trống trải, cảm giác cả tiếng thở cũng dội lại theo bầu không khí rỗng tuếch rờn rợn. Một nụ cười rất nhạt thấp thoáng lướt qua gương mặt Trình Bạc Hàn, hắn nhét điện thoại vào túi áo, xoay người đi về phía cửa thang máy.
Văn Nhạc Tri liếc nhìn xung quanh, cứ thấy là lạ thế nào, song chưa kịp nghĩ kỹ thì cửa thang máy đã mở, cậu đành vội bước đuổi theo.
Thang máy dừng ở tầng 2, cả hai đi hết hành lang, Trình Bạc Hàn dừng lại phía trước một cánh cửa.
Mãi đến lúc bước vào, nhìn thấy rõ cách bài trí trong phòng rồi Văn Nhạc Tri mới bàng hoàng hỏi: “Giáo sư đâu ạ?”
Trình Bạc Hàn đứng ở cửa, bóng dáng cao lớn che lấp cánh cửa đã đóng kín đằng sau, hắn nhìn Văn Nhạc Tri đầy sâu xa, đáp một câu khiến người ta không hiểu cho lắm: “Không có giáo sư đâu.”
Văn Nhạc Tri ngẩn người, mất một lúc mà vẫn chưa hiểu được ý nghĩa đằng sau câu nói ấy.
Ánh nắng chập tối rất mờ ảo, rèm cửa sau lưng đang kéo nửa, căn phòng không bật đèn, đâu đâu cũng là bóng tối đầy u ám, đan xen những mảng tối mờ ảo. Cuối cùng Văn Nhạc Tri mới chậm rãi nhận ra ở gần tường có một chiếc giường đôi.
—— Đây là một căn phòng ngủ.
Không phải nơi thích hợp để giao tiếp, ăn uống, họp hành hay làm việc gì hết.
Gương mặt Trình Bạc Hàn hoàn toàn không cảm xúc, hắn chỉ chăm chú nhìn Văn Nhạc Tri, ánh mắt trống rỗng, như bị bóng tối cắt xẻ, ẩn chứa ý đồ chiếm hữu tàn nhẫn, giống như chim ưng sà xuống vồ mồi, hắn bước từng bước một đến gần Văn Nhạc Tri với vẻ tàn nhẫn, bất chấp tất cả.
Tới tận khi bị đẩy ngã ngửa ra giường rồi, Văn Nhạc Tri vẫn còn ngơ ngác gọi Trình Bạc Hàn một tiếng “Anh ơi” như thể chưa kịp phản ứng.
Cơ thể như núi đè xuống, Trình Bạc Hàn dễ dàng kiểm soát mọi cử động của Văn Nhạc Tri dưới thân hắn.
Trên thực tế Văn Nhạc Tri cũng không phản kháng. Lúc ngã đầu gối cậu bị vấp phải chân giường, cơn đau tê dại lập tức ập đến. Cậu đau đến cong cả người, khuôn mặt nhăn nhó vì đau đớn.
Sau đó mới cảm nhận được nỗi sợ.
Một tay Trình Bạc Hàn đè Văn Nhạc Tri vào đệm giường mềm mại, hắn nhìn xuống cậu từ trên cao, lạnh mặt nhìn đôi mắt đỏ hoe vì khóc, gương mặt ướt đẫm và bờ vai không ngừng run rẩy của cậu, không có thêm động tác nào nữa.
Vẻ ngoài Văn Nhạc Tri là dạng xinh đẹp đến độ hơi quyến rũ hiếm có ở con trai, đôi mắt phượng dài hẹp, khóe mắt hơi hếch lên, tạo cảm giác quyến rũ một cách hồn nhiên, hút hồn người khác. Nhưng hai bên lại là gò má bầu bĩnh nhỏ nhắn, che đi vẻ đẹp rực rỡ bên trong lớp mềm mại, thành ra bất kể đối phương thích mẫu người nào, họ cũng rất dễ xiêu lòng trước cậu.
Chỉ mình Trình Bạc Hàn biết, thực ra trái tim của người trông sôi nổi, rạng rỡ ấy lại rất lạnh lẽo.
Song nước mắt Văn Nhạc Tri như thể miễn phí, vì quá sợ hãi mà tuôn rơi không ngừng. Người ta khó tránh khỏi cảm giác kẻ ức hiếp cậu đúng là kẻ ác không tha thứ được.
Không rõ Trình Bạc Hàn đang nghĩ gì nữa nhưng những biểu cảm tinh tế đã tố cáo hắn, chí ít Văn Nhạc Tri nhìn ra được là nội tâm Trình Bạc Hàn không hề kiên định bất động như vẻ bề ngoài.
Văn Nhạc Tri khóc rất thầm lặng, Trình Bạc Hàn nhìn cậu chăm chú một hồi lâu, cuối cùng cũng để lộ chút nóng nảy, hắn bật dậy khỏi người Văn Nhạc Tri một cách vùng vằng, quay người sải bước ra ngoài rồi đóng sầm cửa một tiếng, bỏ đi mất.
****
“Cho em xem cái này.” Trình Bạc Hàn nói. Hắn nhìn Văn Nhạc Tri, ung dung lấy ra một tập tài liệu.
Văn Nhạc Tri lật từ trang đầu đến trang cuối, trông thấy rõ chữ ký của Văn Sơ Tĩnh ở cuối cùng, mặt tái nhợt.
Đây là bản sao của một hợp đồng đánh cược bồi thường. Có lẽ người khác không rõ nhưng Văn Nhạc Tri đọc thì hiểu. Mấy năm nay, bề ngoài, nhà họ Văn có vẻ đã hồi phục lại phong độ thịnh vượng như thời cha mẹ cậu còn sống chứ thực ra bên trong vẫn muôn vàn nguy cơ, có thể nói là bầy sói rình rập cũng không quá lời. Văn Sơ Tĩnh đã dốc hết khả năng cố gắng xoay chuyển tình thế suy tàn nhưng vẫn lực bất tòng tâm.
Thỏa thuận đánh cược này là hợp đồng Văn Sơ Tĩnh ký với một thành phố loại 1 ở phía bắc, chính quyền địa phương cung cấp chính sách ưu đãi và mặt bằng đất đai, đầu tư vốn vào dự án khu ươm tạo khởi nghiệp ngành hóa mỹ phẩm gia dụng của tập đoàn Văn Minh, tập đoàn Văn Minh thì cần hoàn thành các điều kiện hai bên đã thống nhất trong thời hạn 2 năm.
Tuy đây là ván cược lớn nhưng đối với nhà họ Văn thì lợi nhiều hơn hại, dĩ nhiên nguy cơ cũng cực kỳ cao, chỉ một chút bất cẩn thôi cũng có thể khiến cơ hội lấy lại hơi tàn tích cóp bấy lâu nay đổ sông đổ bể.
Việc nhà họ Văn đồng ý đính hôn với họ Tạ cũng liên quan trực tiếp đến thỏa thuận nói trên. Tuy vài năm gần đây nhà họ Tạ có xu hướng đi xuống dần nhưng họ lại sở hữu mối quan hệ mật thiết với nhân vật cấp cao trong giới chính trị phía bắc, có thể hỗ trợ họ Văn phần nào trong vụ hợp đồng đánh cược này. Cũng chính bởi lý do ấy mà Tạ Từ ngưỡng mộ Văn Nhạc Tri từ lâu nên mới tranh thủ đề xuất liên hôn.
Văn Nhạc Tri sẽ không ngốc đến mức hỏi tiếp là sao Trình Bạc Hàn lại lấy được bản thỏa thuận đánh cược cực kỳ bí mật này, giờ đây trong mắt cậu thì Trình Bạc Hàn có làm gì cũng không còn kỳ lạ nữa.
Trình Bạc Hàn rất bình tĩnh, thậm chí chờ Văn Nhạc Tri đọc hết hợp đồng rồi còn cho cậu vài phút suy nghĩ.
Sau đó hắn quẳng cho cậu thêm một tập tài liệu.
Lần này Văn Nhạc Tri cũng đọc cặn kẽ từ trang đầu đến trang cuối, đọc xong cậu ngẩng đầu lên với vẻ nghi hoặc, mắt trợn tròn, miệng hơi hé, hồi lâu không thốt nên lời, như thể rất hoảng hốt trước nội dung trong tập giấy.
—— Đây là một bản thỏa thuận kết hôn, phía sau có chữ ký của Trình Bạc Hàn.
“Ký tên,” Trình Bạc Hàn nhìn chăm chú vào mắt Văn Nhạc Tri, nói ra điều kiện, “là em được đi về.”
Cảm giác tới lúc này Văn Nhạc Tri mới thực sự hoảng sợ, cậu nghe thấy bản thân hỏi một câu cực kỳ ngốc nghếch.
“…Nếu em không ký thì sao?”
Có vẻ Trình Bạc Hàn đã đoán trước cậu sẽ nói vậy, cười khẩy một tiếng: “Không ký? Được thôi.”
Hắn chậm rãi đứng dậy bước tới trước mặt Văn Nhạc Tri, cúi người xuống, chống hai tay quanh sofa, bao trùm Văn Nhạc Tri dưới cái bóng của mình, lời lẽ thốt ra tàn nhẫn và thẳng thừng.
“Tôi có thể đập tan thỏa thuận đánh cược của Văn Minh, cũng có thể hủy hoại cả em.”
Văn Nhạc Tri đã ở lại căn phòng ngủ này 3 hôm, từng ngóc ngách nơi đây đều ngập tràn mùi hương của cậu, êm ái, thơm ngọt. Vali của cậu đặt ở góc tường đang mở, quần áo sắp xếp ngăn nắp gọn gàng trong đó, đều được xông tinh dầu oải hương, tỏa ra mùi thơm thoang thoảng. Tấm che mắt ngủ thường dùng cũng để ngay trên gối, thậm chí có cả bức thư tay cậu viết để ở đầu giường.
Cậu vẫn cứ là công tử nhỏ quý giá của nhà họ Văn, không hề phải chịu khổ chịu nhọc, vậy nên cậu luôn có ảo giác rằng mình không hề bị bắt cóc, không hề bị hạn chế tự do.
Nhưng mãi đến tận giờ phút này cậu mới hiểu ra, những ảo giác ấy chỉ là bởi Trình Bạc Hàn nương tay mà thôi. Nếu Văn Nhạc Tri không làm theo yêu cầu của Trình Bạc Hàn thì căn phòng ngủ đây sẽ biến thành địa ngục chỉ trong chớp mắt.
“Nhưng mà… em đính hôn rồi.” Văn Nhạc Tri cắn răng, giãy giụa lần cuối.
Chuyện liên hôn giữa hai nhà Văn – Tạ đâu phải trò đùa, ngày đính hôn cả thành phố đều biết. Văn Nhạc Tri hiểu rõ nếu hủy hôn sẽ đem lại hậu quả thế nào. Song hiện giờ lời uy hiếp từ Trình Bạc Hàn còn nghiêm trọng hơn cả việc hủy hôn với họ Tạ. Nhà họ Trình kinh doanh kho vận cảng biển và xuất nhập khẩu, là doanh nghiệp lâu đời tại Nguyên Châu, còn chiếm thị phần lớn trong mạng lưới logistics quốc tế, sở hữu thực lực vượt xa cả họ Văn lẫn họ Tạ.
“Cưới ai mà chẳng được, đúng không?” Trình Bạc Hàn lạnh nhạt nói, “Họ Văn được lợi gì tôi cũng sẽ cho hết, chỉ hơn chứ không kém. Em ký tên là được, những việc khác tôi sẽ xử lý.”
Văn Nhạc Tri cúi gằm cắn môi, một góc hàm răng trắng tinh lộ ra, nghiến chặt vào chút mảng da hồng hào, khiến nó vừa đỏ vừa sưng. Hình ảnh này lọt vào mắt Trình Bạc Hàn, giúp hắn kìm bớt ngọn lửa trong lòng, cố gắng duy trì chút lý trí, vừa phải đảm bảo đủ sức đe dọa vừa phải tránh khiến đối phương sợ hãi quá mức.
Thêm mấy phút trôi qua, cuối cùng Văn Nhạc Tri hỏi Trình Bạc Hàn “Tại sao”.
Văn Nhạc Tri đã tìm kiếm đủ loại nguyên nhân suốt mấy ngày bị giữ lại, nhưng không ngờ Trình Bạc Hàn lại đưa ra một yêu cầu mà đối với cậu thực sự khó có thể tưởng tượng được như thế.
Cậu từng đọc trong quyển tạp văn nào đó đã quên mất tên, phàm những mâu thuẫn trên đời đều xoay quanh hai loại nguyên nhân: một là tình, hai là tiền. Nhà họ Trình giàu có hơn nhà họ Văn rất nhiều, không thuộc cùng một đẳng cấp, vậy chỉ có thể là vì tình. Thậm chí cậu từng nghĩ liệu có phải Trình Bạc Hàn yêu thầm chị mình nên mới bắt cóc mình để uy hiếp chị. Bộ não đầy ắp văn tự cổ và kiến thức sử học của cậu chỉ có thể nặn ra nguyên nhân này, vừa liên quan đến tình cảm vừa hợp lý nhất.
Nhưng giờ đây nó cũng đã bị phủ định.
Vậy nên cậu hỏi: “Tại sao?”
Ý nghĩa đằng sau rất rõ ràng, sự nghi hoặc cũng rõ ràng không kém.
Tại sao phải kết hôn, tại sao đối tượng kết hôn lại là Văn Nhạc Tri, tại sao phải tốn công tốn sức làm bao nhiêu thứ thế, tại sao tất cả xảy ra không một dấu hiệu báo trước, đằng sau còn những uẩn khúc, nội tình hay sự bất đắc dĩ nào, Văn Nhạc Tri nghĩ nát óc mà vẫn không thể nào hiểu được những lý do này.
Nguyên nhân duy nhất nghe có vẻ hợp lý lại là điều khó tin nhất, Văn Nhạc Tri còn không dám mơ hồ liên tưởng tới.
Giống với việc cậu chưa bao giờ cân nhắc về việc hai đường thẳng song song không thể nào giao nhau, vì trong nhận thức của cậu, hai đường thẳng song song vốn dĩ không thể giao nhau, chẳng cần có nguyên do gì cả.
Vậy nên cậu đâu hiểu được vẻ nhẫn nhịn không cam lòng vụt thoáng qua trong đôi mắt sâu tựa giếng cổ của Trình Bạc Hàn.
Mà Trình Bạc Hàn cũng không định trả lời cậu câu trả lời thực sự.
Tại sao?
“Đương nhiên là vì tôi muốn làm thế.” Trình Bạc Hàn nói.
Đương nhiên là không liên quan gì đến tình yêu cả. Văn Nhạc Tri nghĩ.