Chương 2: Hiện tượng giả

Đoạt Lấy - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát

Chương 2: Hiện tượng giả

Đoạt Lấy - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát thuộc thể loại Linh Dị, chương 2 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Nghe vậy, cuối cùng Văn Nhạc Tri cũng ngẩng đầu lên nhìn Trình Bạc Hàn.
Trời âm u khiến bên ngoài tối mờ mịt. Dù khí lạnh đã bị ngăn lại sau ô cửa kính, Văn Nhạc Tri vẫn cảm thấy ẩm ướt, lạnh lẽo và sợ hãi. Một nỗi sợ không rõ nguyên nhân, cũng chẳng biết kết quả sẽ ra sao. Nỗi sợ khiến nhận thức vốn có bị đảo lộn. Thậm chí cậu còn chẳng hiểu nổi tại sao Trình Bạc Hàn phải nhốt cậu lại.
Cậu đã bị nhốt trong căn phòng này suốt 3 ngày 3 đêm. Số lời Trình Bạc Hàn nói ra có lẽ chỉ đếm trên đầu ngón tay. Ngoài việc hắn mang cơm vào, gần như không thấy bóng dáng ai khác, cũng chưa từng làm hay nói điều gì quá đáng.
Trừ việc không được rời đi, Văn Nhạc Tri chưa phải chịu bất cứ tổn thương thể chất nào. Những viễn cảnh kinh dị như sát nhân tâm thần, giam cầm hay ngược đãi từng hiện lên trong đầu cậu đều không xảy ra. Trình Bạc Hàn vẫn cực kỳ chu đáo với cậu, nửa đêm còn lặng lẽ sang phòng bật máy lọc không khí cho cậu.
Nhưng cậu biết đó đều chỉ là hiện tượng giả thôi.
Trình Bạc Hàn cũng đang nhìn cậu, ánh mắt chứa đựng sự tàn nhẫn lạnh lùng trần trụi không hề che giấu, như thể muốn săm soi thật kỹ từng tấc da thịt của người phía trước.
“…Rốt cuộc anh muốn làm gì?” Văn Nhạc Tri thu hết dũng khí hỏi.
“Cho em xem cái này.” Trình Bạc Hàn chậm rãi bật ra một câu, nhưng hắn không hề cử động, tầm mắt vẫn cứ cố định trên gương mặt Văn Nhạc Tri.
Trái tim Văn Nhạc Tri chợt thắt lại.
Giữa một khoảnh khắc chớp nhoáng, cậu bắt được ham muốn chôn sâu tận đáy mắt Trình Bạc Hàn.
****
6 ngày trước.
Tạ Từ đến nhà họ Văn từ sớm, đón Văn Nhạc Tri ra sân bay. Anh ta không gọi tài xế mà tự lái xe, mong muốn có thêm chút thời gian riêng tư với Văn Nhạc Tri trên đường đi.
Diễn đàn văn tự cổ, một sự kiện quy mô toàn cầu quy tụ nhiều chuyên gia đầu ngành, Văn Nhạc Tri đã trông mong từ lâu. Những lần tổ chức ở các nước khác cậu đều đã tham gia, chỉ riêng đợt ở nước D đây đã khó kiếm được suất tham dự. Tình hình nước D lại phức tạp, vừa xảy ra một đợt bạo động vũ trang, nên ban đầu Văn Sơ Tĩnh không đồng ý cho cậu đi.
Vốn dĩ cậu đã định từ bỏ, sợ tỷ lo lắng, ngờ đâu một người bạn học lại xin được vé. Cậu không chần chừ lâu, vẫn quyết định sẽ đi.
Kể ra cũng trùng hợp, đúng dịp đó, bạn của tỷ đang giải quyết công việc trong nước. Biết chuyện, bèn đề xuất hỗ trợ sắp xếp hành trình của cậu khi ở nước D. Văn Sơ Tĩnh mới chịu xuôi lòng.
Bạn của tỷ tên là Trình Bạc Hàn. Văn Nhạc Tri có biết nhưng chưa thể coi là thân thiết, mối quan hệ kiểu xã giao, chỉ dừng lại ở việc chào hỏi rồi thôi. Hôm lễ đính hôn của cậu với Tạ Từ hồi tháng 10 thì Trình Bạc Hàn đúng dịp về nước, cũng tới dự, còn tặng một phần quà quý giá. Nhà họ Trình có sản nghiệp ở nước D nên tiện thể trông Văn Nhạc Tri giúp, có vẻ là việc rất tiện lợi.
Khi cả hai đến sân bay, Trình Bạc Hàn đã đợi sẵn. Tạ Từ bước nhanh tới gần, hơi xấu hổ vì bắt Trình Bạc Hàn phải chờ.
“Anh Bạc Hàn, làm phiền anh quá.” Tạ Từ rất khách sáo, giọng điệu thể hiện sự kính cẩn.
Văn Nhạc Tri đi phía sau Tạ Từ cũng gọi một tiếng “Anh Bạc Hàn ạ”, rồi không nói gì thêm.
Trình Bạc Hàn lơ đãng gật đầu, ánh mắt liếc qua cánh tay Tạ Từ đang vòng qua vai Văn Nhạc Tri, không lên tiếng mà chỉ gọi trợ lý sang giúp Văn Nhạc Tri làm thủ tục lên máy bay.
Tranh thủ đang đợi, Tạ Từ chủ động bắt chuyện với Trình Bạc Hàn. Phần lớn các chủ đề đều xoay quanh công việc, không động chạm tới đời tư. Tạ Từ kém Trình Bạc Hàn mấy tuổi, tuy không thường xuyên tiếp xúc, nhưng cả hai đều thuộc cùng một giới, ít nhiều cũng có thể trao đổi vài câu.
Khác hẳn với Văn Nhạc Tri, cậu cảm giác mình và Trình Bạc Hàn thuộc hai thế hệ khác hẳn nhau.
Lắm lúc Văn Nhạc Tri ngưỡng mộ Tạ Từ. Trước người lạnh lùng như Trình Bạc Hàn, Tạ Từ vẫn có thể trò chuyện phiếm một cách tự nhiên, khiến cậu phải tò mò nhìn ngắm vị hôn phu của mình thêm vài lần.
Bất chợt Trình Bạc Hàn nhìn Văn Nhạc Tri bảo: “Đến giờ rồi, đi thôi.”
Văn Nhạc Tri ngẩn người, rời mắt khỏi gương mặt Tạ Từ, hỏi lại một câu theo phản xạ tự nhiên: “Đến giờ rồi ạ?”
Trình Bạc Hàn phớt lờ cậu, bước mấy bước lại gần, kéo vali khỏi tay cậu đi thẳng về phía cửa phòng chờ. Tạ Từ giật nhẹ tay Văn Nhạc Tri, nói nhỏ với cậu: “Đi theo anh Bạc Hàn đi, đừng chạy lung tung, nhớ gọi điện cho anh.”
Lời dặn dò dịu dàng, êm ái đó y hệt một cặp tình nhân đang trong giai đoạn nồng nàn, bịn rịn. Văn Nhạc Tri đỏ mặt, kể cả đã đính hôn thì cậu vẫn khá gượng gạo trước sự thân mật và nhiệt tình của Tạ Từ. Huống hồ còn có người ngoài ở đây.
Cậu ậm ừ đáp lời, chào tạm biệt Tạ Từ có chút gượng gạo, lúc này mới quay đầu tiến tới chỗ Trình Bạc Hàn đứng chờ ở cổng.
Trình Bạc Hàn và Văn Nhạc Tri lần lượt qua cửa kiểm tra an ninh. Từ đầu đến cuối, vẻ mặt hắn rất nghiêm túc, hoàn toàn không thấy nụ cười, làm Văn Nhạc Tri đi phía sau bỗng dưng lại căng thẳng một cách vô cớ. Không rõ vì sao nhưng cậu cảm nhận được tâm trạng của Trình Bạc Hàn đang cực kỳ tệ, rõ ràng lúc nãy mới gặp vẫn chưa có vấn đề gì.
Còn nửa tiếng nữa là lên máy bay. Cậu theo Trình Bạc Hàn vào phòng chờ VIP. Trong khu nghỉ rộng rãi chỉ có mỗi hai người họ. Khi không có Tạ Từ, Văn Nhạc Tri càng chẳng biết phải nói gì. May là hình như Trình Bạc Hàn cũng không có nhu cầu trò chuyện với cậu.
Vậy là Văn Nhạc Tri lấy quyển sách ra đặt trên đùi, bắt đầu đọc sách.
10 phút trôi qua, cuối cùng Văn Nhạc Tri bỏ cuộc, không thể tập trung đọc sách nổi.
Trình Bạc Hàn ngồi ngay trước mặt Văn Nhạc Tri như một khối băng khổng lồ. Ngay cả khi không nhìn hắn, hắn vẫn đủ sức khiến người ta cảm thấy lạnh lẽo. Sự hiện diện và cảm giác áp đảo mà người này mang lại thực sự quá mãnh liệt. Chỉ nghĩ đến việc mấy ngày sắp tới phải ở cùng Trình Bạc Hàn thôi là Văn Nhạc Tri đã hơi hối hận vì đã đòi đi tham gia diễn đàn rồi.
Cậu khẽ hắng giọng một tiếng, cố gắng nặn ra lời để giao tiếp cùng Trình Bạc Hàn.
“Anh Bạc Hàn, thực ra anh cũng không cần lo cho em đâu ạ, anh cứ làm việc của anh là được.” Văn Nhạc Tri lên tiếng rất thật thà và thẳng thắn. Tốc độ nói chuyện của cậu khá chậm, giọng đều đều, đến chữ cuối cùng thì âm thanh hơi nâng lên theo thói quen, hệt như đang làm nũng.
Trình Bạc Hàn nhìn cậu một hồi, hỏi cậu rất thẳng thừng: “Thế hả? Tự em lo được?”
“Được mà ạ,” Văn Nhạc Tri nở nụ cười nhè nhẹ, “hồi trước em toàn tự đi tham gia diễn đàn thôi. Tỷ cứ luôn coi em là trẻ con.”
“Vậy à?” Trình Bạc Hàn lặp lại, bỗng bật cười một tiếng, giọng điệu như đang suy ngẫm, như đang nhìn một đứa trẻ con cố gắng chứng minh mình không phải trẻ ranh.
Văn Nhạc Tri hiểu ra ý hắn, tai lập tức đỏ bừng, cậu tự động ngậm miệng lại.
Bắt đầu lên máy bay, yên vị, Văn Nhạc Tri liền đeo bịt mắt vào và ngủ ngay.
Dì giúp việc ở nhà đã xông tinh dầu vào chiếc bịt mắt này từ tối hôm trước, giúp an thần và giảm mệt mỏi. Không có bịt mắt thì Văn Nhạc Tri gần như không ngủ nổi, đặc biệt nếu phải ngủ ở bên ngoài, không chỉ cần bịt mắt mà còn phải có đủ bộ chăn ga gối mới có thể ngủ được.
Trình Bạc Hàn ngồi cạnh cậu bật máy tính làm việc suốt. Văn Nhạc Tri đeo bịt mắt lên, chặn hết mọi nguồn sáng bên ngoài, nhanh chóng chìm vào giấc ngủ say.
4 tiếng sau, máy bay hạ cánh ở sân bay thủ đô nước D.
Tiếng nói trầm thấp lạnh nhạt đánh thức Văn Nhạc Tri. Cậu cởi bịt mắt ra, có lẽ nhất thời quên mất mình đang ở đâu nên gương mặt thoáng chút mờ mịt. Chờ đến khi nhớ ra người ngồi cạnh gọi mình dậy chính là Trình Bạc Hàn thì vẻ lơ mơ nhanh chóng chuyển thành sự khép nép.
Trình Bạc Hàn nhìn gương mặt liên tục thay đổi của Văn Nhạc Tri, nói ngắn gọn: “Đi thôi.”
Xe đã chờ sẵn ở cửa ra. Văn Nhạc Tri đi theo Trình Bạc Hàn ngồi vào ghế sau. Dọc đường đi, Trình Bạc Hàn không nói thêm câu nào nữa.
Trên xe, Trình Bạc Hàn vẫn mở máy tính ra xử lý tài liệu. Ánh sáng xanh từ màn hình laptop hắt lên gương mặt hắn, anh tuấn nhưng đầy vẻ kìm nén, hệt như một chiếc mặt nạ vô cảm. Xương lông mày hắn cao, hốc mắt rất sâu, mắt một mí, con ngươi đen kịt hơi chếch lên trên, để lộ nhiều lòng trắng ở dưới. Tướng mạo thuộc dạng dữ dằn. Ánh mắt khi nhìn người khác luôn toát lên vẻ đánh giá gay gắt, tạo ra áp lực lớn cho đối phương.
Văn Nhạc Tri cố ngồi cách xa hắn nhất có thể, siết chặt quai ba lô.
Bầu không khí trong khoang xe tương đối ngột ngạt, Văn Nhạc Tri cảm giác mình không thể thở nổi. Tầm mắt cậu chỉ dán chặt vào lưng ghế phía trước. Mùi da thuộc trong xe, cùng với cách chiếc xe đánh lái ôm cua, đều khiến cậu hơi chóng mặt.
Xe rẽ qua một ngã tư, tăng tốc. Văn Nhạc Tri nhìn theo những hàng cây vùn vụt lướt qua bên ngoài, cau mày lại.
“Khó chịu à?” Trình Bạc Hàn gập máy tính, nhìn sang với vẻ mặt không chút biểu cảm.
Thật lòng Văn Nhạc Tri phải thầm nghĩ, lẽ nào Trình Bạc Hàn mọc thêm vô số đôi mắt khác? Rõ ràng giây trước vẫn đang chăm chú với máy tính mà thoắt cái đã phát hiện ngay cái nhíu mày cực kỳ kín đáo của cậu.
“Hơi choáng đầu ạ.” Văn Nhạc Tri đáp.
Trình Bạc Hàn gật đầu, nói bằng giọng khó lòng xác định liệu có phải đang quan tâm hay không: “Sắp đến nơi rồi.”
Khách sạn mà Văn Nhạc Tri đã đặt nằm ngay gần trường đại học tổ chức diễn đàn, đi bộ khoảng 10 phút. Sở dĩ chọn nơi gần như vậy là vì Văn Nhạc Tri không muốn làm phiền người khác, nhưng Trình Bạc Hàn đã sắp xếp sẵn tài xế cho cậu. Văn Sơ Tĩnh cũng dặn dò cậu nhiều lần là ở nước ngoài cứ phải cẩn thận là tốt nhất. Cậu đành phải nghe theo.
May là Trình Bạc Hàn đưa cậu về đến khách sạn xong rồi đi luôn. Văn Nhạc Tri thở phào nhẹ nhõm.
Sáng hôm sau, tài xế gọi điện cho Văn Nhạc Tri, bảo mình đang chờ dưới tầng rồi. Văn Nhạc Tri ăn sáng xong, sửa soạn tươm tất rồi đeo ba lô đi xuống. Tài xế lái xe vào tận cửa tòa thư viện của trường, nhìn theo Văn Nhạc Tri đi vào sảnh nghiên cứu rồi mới rời đi.
Buổi trưa kết thúc, tài xế lại đến đón, đưa cậu đến nhà hàng của khách sạn. Văn Nhạc Tri ngủ trưa dậy, tài xế lại tiếp tục chở cậu quay lại trường. Kể từ khi thả cậu ở khách sạn là không thấy Trình Bạc Hàn xuất hiện thêm, chắc hẳn hắn rất bận rộn. Văn Nhạc Tri cũng chẳng để ý mấy, cậu rất dễ dàng đắm chìm vào thế giới văn tự cổ, bỏ ngoài tai mọi chuyện xung quanh.
Sau đó mọi việc cứ tiếp diễn như vậy. Mãi đến chiều ngày thứ hai, diễn đàn khép lại.
Tuy được chăm sóc từ bé đến lớn, song tính cách Văn Nhạc Tri không hề kiêu căng, trái lại, lời nói và hành xử còn có phần mềm mỏng. Cậu toát ra vẻ xa cách bẩm sinh nhưng đồng thời lại rất dễ khơi gợi sự thương cảm từ người khác. Vậy nên lúc cậu không xuất hiện theo đúng giờ hẹn thì người tài xế đã thật lòng lo lắng cho cậu, vội thông báo ngay cho Trình Bạc Hàn.
Tài xế không hề biết người mình thông báo ấy lại chính là người thờ ơ nhất với hành tung của Văn Nhạc Tri.
Hai mươi phút trước khi diễn đàn kết thúc, Văn Nhạc Tri nhận được cuộc gọi từ một số lạ, người gọi là Trình Bạc Hàn. Lúc này diễn đàn đang đến phần hỏi đáp và tương tác, Văn Nhạc Tri che điện thoại, bước ra ngoài.
Nội dung cuộc gọi rất đơn giản: Buổi tối Trình Bạc Hàn hẹn một giáo sư đại học nổi tiếng chuyên ngành văn tự cổ dùng bữa tối. Hắn đang chờ sẵn ở ngoài, nhắn Văn Nhạc Tri dự diễn đàn xong thì ra đi cùng hắn.
Đương nhiên Văn Nhạc Tri nào dám để Trình Bạc Hàn phải đợi, huống hồ việc được gặp mặt vị giáo sư này trước khi về nước ngày mai quả thật là một cơ duyên hiếm có.
Cậu đeo ba lô, rẽ vào con đường nhỏ khá khuất phía sau thư viện, đi ngang qua dãy tường bao, trông thấy chiếc xe đang đỗ dưới gốc cây gần đó. Cậu chạy chậm chậm vài bước, cúi xuống chào hỏi người đang ngồi ở ghế lái vừa hạ cửa kính xe xuống.
“Anh Bạc Hàn ạ.” Cậu nói.
Sau đó cửa xe mở ra, Văn Nhạc Tri ngồi vào vị trí phó lái.
Tất thảy đều cực kỳ bình thường, chỉ có điều cậu sẽ không bao giờ biết rằng camera giám sát dọc đoạn đường này đã hỏng từ tận ngày hôm qua.