Đoạt Lấy - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát
Chương 41: Chuyện vợ chồng cãi vã chút thôi
Đoạt Lấy - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát thuộc thể loại Linh Dị, chương 41 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Hai người gặp lại nhau tại một buổi đấu giá diễn ra vào đầu tháng 12. Sự kiện này được xem là một dịp thường niên vào cuối năm của giới kinh doanh Nguyên Châu, nơi các gia tộc có tiếng tăm đều sẽ góp mặt. Các vật phẩm đấu giá ở đây đều rất giá trị, và toàn bộ số tiền thu được sẽ dùng vào mục đích từ thiện.
Vốn dĩ Văn Nhạc Tri không mấy hứng thú với những hoạt động thương mại như thế này, nhưng lần này Văn Minh đã gửi hai tác phẩm chữ triện cổ của cậu đến đấu giá. Văn Sơ Tĩnh thấy cậu ngày nào cũng chỉ quanh quẩn ở nhà hoặc ở trường, chẳng năng động như những người trẻ cùng tuổi, bèn ép cậu đi cùng để thay đổi không khí.
Điều quan trọng hơn là Văn Sơ Tĩnh còn có ý đồ khác. Bất kể hiện giờ đã ly hôn xong hay chưa, thì cũng chỉ còn chờ kết quả cuối cùng. Văn Nhạc Tri không thể cô độc mãi như vậy được, biết đâu khi tiếp xúc với mọi người nhiều hơn, cậu sẽ nhanh chóng tìm được một đối tượng thú vị và hợp ý thì sao.
Tuy nhiên, mọi người đều không ngờ Trình Bạc Hàn cũng sẽ xuất hiện.
Ngồi ở hàng ghế đầu, ngay chính giữa, thỉnh thoảng Trình Bạc Hàn lại trao đổi vài câu với chủ tịch già của Phòng Thương mại Nguyên Châu. Nét mặt hắn vẫn tự nhiên, ánh mắt không hề liếc nhìn cậu một lần nào.
Văn Nhạc Tri tìm một chỗ ngồi ở phía sau với tâm lý cầu may mắn, nghĩ bụng Trình Bạc Hàn bận xã giao có lẽ sẽ không nhìn thấy cậu.
Đến lượt đấu giá hai bức chữ triện cổ, không khí chợt tĩnh lặng trong giây lát.
Người chủ trì giới thiệu sơ lược về nguồn gốc tác phẩm, rồi nhanh chóng đưa ra giá khởi điểm. Ở hàng ghế thứ hai, có người giơ bảng – đó chính là Lộ Tân, người ngồi ngay sau Trình Bạc Hàn. Anh ta đã mua trọn cả hai tác phẩm. Ngay khi bắt đầu, Lộ Tân đã đưa ra mức giá cao gấp 2, 3, thậm chí là 10 lần so với giá khởi điểm, khiến những người khác hoàn toàn không thể theo kịp.
Cả khán phòng bắt đầu xôn xao bàn tán.
“Không phải hai người họ đã ly dị rồi sao?”
“Vẫn chưa, nghe nói còn đang làm thủ tục, chắc cũng sắp xong rồi.”
Văn Nhạc Tri cảm thấy bứt rứt không yên, buổi đấu giá còn chưa kết thúc cậu đã lặng lẽ rời khỏi. Điều cậu không biết là ngay khi cậu vừa đi, ánh mắt Trình Bạc Hàn lập tức liếc sang, hắn liếc nhanh qua vị trí cậu vừa ngồi rồi lập tức quay đầu trở lại.
Ở đây, chỉ có vị chủ tịch già là dám đùa với Trình Bạc Hàn: “Năm ngoái gọi cậu mà cậu chẳng thèm đến, năm nay lại tích cực thế này, đúng là Túy Ông say không phải vì rượu rồi!”
Trình Bạc Hàn mím môi cười khẽ.
Vị chủ tịch già nói tiếp: “Nhạc Tri là một đứa trẻ rất ngoan.”
Trình Bạc Hàn nói: “Tại cháu không tốt nên em ấy mới giận, không dỗ em ấy về thì nhà cửa sẽ loạn hết lên mất.”
Hắn nói rất úp mở, giọng điệu và lời lẽ của hắn chỉ toàn vẻ bất đắc dĩ, lúng túng như thể đang dỗ dành người yêu đang giận dỗi.
Nghe vậy, vị chủ tịch già cũng cười theo, thầm nghĩ có lẽ không phải Văn Minh và Thông Đạt sắp chia cắt như bên ngoài đồn thổi, mà đây chỉ là chuyện chồng chồng cãi cọ nhau một chút thôi. Xem ra dự án lần trước Văn Sơ Tĩnh đến bàn bạc với ông, ông không nên từ chối vội thì hơn. Và cả những gia đình đang có ý định giới thiệu con cái nhà mình cho Trình Bạc Hàn cũng phải nhắc nhở vài câu mới ổn.
Sau buổi đấu giá còn có tiệc rượu, nhưng Văn Nhạc Tri đã ra về rất sớm vì khó chịu trước những ánh mắt dò xét, đánh giá trong hội trường. Hai người kết hôn rầm rộ ồn ào, đến khi ly hôn cũng vẫn thu hút sự tò mò, dòm ngó của người ngoài.
Việc này đành chịu, vì giới kinh doanh chỉ có phạm vi nhỏ hẹp như vậy, chẳng giấu được tin tức gì. Huống hồ, biến động liên hôn của nhà họ Văn với hai nhà Trình – Tạ quá dồn dập, không trở thành đề tài bàn tán mới là lạ.
Phong cảnh phố xá lướt qua vùn vụt, cậu ngơ ngẩn nhìn đăm đăm qua ô cửa kính xe màu trà.
Hóa ra đã một năm trôi qua rồi.
Hôn nhân của họ kéo dài một năm, nay đi đến kết cục như thế này, thật khó diễn tả rõ cảm giác ra sao, chỉ thấy trong lòng cứ trống rỗng, hư vô. Hôm nay nhìn thấy đối phương lần nữa, nỗi sợ hãi và căng thẳng trước Trình Bạc Hàn ngày xưa đã phai nhạt đi nhiều. Văn Nhạc Tri nghĩ, nếu về sau dần dần không còn qua lại nữa, hẳn họ sẽ nhanh chóng trở thành người dưng qua đường mà thôi!
Trước đợt Giáng sinh, Văn Nhạc Tri đã ngừng dùng thuốc, tâm trạng thong thả chờ đón kỳ nghỉ.
Thủ tục ly hôn vẫn đang kéo dài lê thê chưa kết thúc, như thể sẽ không bao giờ xong được. Tuy còn rất nhiều rắc rối nhưng Văn Nhạc Tri không quá lo lắng, cùng lắm thì ly thân hai năm rồi đâm đơn ly dị.
Trình Bạc Hàn lại vẫn tặng cậu thêm một đợt đồ dùng hình gấu Brown, có điều lần này không gửi chuyển phát nhanh mà do A Uy lái xe mang đến.
Trùng hợp Văn Nhạc Tri ở nhà, cậu đích thân nhận đồ. A Uy xuống khỏi chiếc xe minivan, báo cáo với Văn Nhạc Tri về lịch trình gần đây của Trình Bạc Hàn một cách vô cùng đon đả.
“Loạt sản phẩm này vẫn chưa được phát hành chính thức, đây là hàng lấy trực tiếp từ xưởng đấy ạ, sếp Trình bảo tôi mang qua cho cậu. Sếp đi công tác phía bắc, đã đi được hơn một tuần rồi. Vốn dĩ trước khi đi, sếp định sang thăm cậu nhưng lại bị cảm, sợ lây nên không đến nữa.”
A Uy đi theo Văn Nhạc Tri, cậu quay người thì gã cũng quay theo, cậu định về phòng thì gã cũng cứ bám sát, giọng nói đều đều, từ tốn như đang tán gẫu.
“Khản cả giọng luôn, đi khám thì bác sĩ bảo là nhiễm virus.” A Uy chỉ vào cổ họng mình, nói, “Mấy năm nay có bị bệnh bao giờ đâu, lần này cũng chẳng biết là bị làm sao, mặt mũi xám ngoét, nói không thành tiếng, gọi điện thoại cũng chẳng nói được mấy câu. Mà không phải lo đâu ạ, lần này đi công tác có bác sĩ theo cùng, mỗi ngày phải truyền nước hai tiếng, chờ đến lúc về thì chắc cũng gần khỏi rồi ạ.”
Trước nay A Uy chăm sóc Văn Nhạc Tri cẩn thận, bất kể xuất phát từ công việc hay thật lòng, thì trong đợt làm tài xế cho cậu, gã cũng hết mình vì trách nhiệm. Văn Nhạc Tri không coi gã là nhân viên mà còn có cả tình nghĩa bạn bè, huống chi vấn đề giữa cậu và Trình Bạc Hàn đâu dính líu gì đến người khác, nên cậu mới lịch sự trò chuyện mấy câu.
Ai ngờ sếp thế nào thì lính thế ấy, đều là dạng chỉ cần có cái thang là sẽ phăm phăm leo qua tường ngay.
May mà A Uy rất biết ý, kịp thời ngậm miệng trước khi Văn Nhạc Tri cáu lên. Gã ngồi uống trà ở phòng khách, hỗ trợ dì tháo dỡ đồ xong hết mới đi. Trước khi về còn bảo khoảng ba bốn hôm nữa là Trình Bạc Hàn quay lại, vừa khéo tầm đó vẫn kịp đón Giáng sinh.
Không nói là đón Giáng sinh thế nào, đón với ai, A Uy nói nước đôi, Văn Nhạc Tri dứt khoát bỏ ngoài tai.
Tâm trạng ung dung của cậu chưa duy trì được bao lâu đã bị cắt ngang.
Lúc Tạ Từ gọi điện tới thì Văn Nhạc Tri đang ở ký túc xá chờ Hà Yến. Mai là bắt đầu kỳ nghỉ, cậu định thu dọn bớt một số tài liệu không dùng đến đem về, vì tích góp lâu quá nên cũng có khá nhiều đồ. Tài xế đợi ở dưới tòa ký túc xá, chờ cậu để đồ lên xe rồi đi trước. Vì buổi trưa định ăn chung với Hà Yến nên Văn Nhạc Tri báo với tài xế, chờ ăn xong mình tự gọi xe về nhà là được.
Nhìn màn hình điện thoại báo cuộc gọi đến, cậu trầm mặc một lát rồi ấn nghe máy.
“Nhạc Tri, hôm nay chúng ta gặp nhau một lát được không?” Tạ Từ hỏi cậu.
“Tôi bận việc, không tiện lắm.” Văn Nhạc Tri thản nhiên từ chối.
Đối phương im lặng một giây, rồi nói tiếp: “Anh sắp sửa rời Nguyên Châu rồi, chắc sau này cũng sẽ không quay về nữa. Trước khi đi, anh không còn luyến tiếc gì cả, chỉ muốn gặp em thêm một lần.”
Giai đoạn gần đây nhà họ Tạ tương đối trầy trật. Thỉnh thoảng Văn Sơ Tĩnh có kể với Văn Nhạc Tri vài câu chuyện làm ăn trên thương trường, đôi khi cũng nhắc đến nhà họ Tạ, đại khái là dòng vốn lưu động bị đứt đoạn, kết quả huy động vốn cũng kém, khiến Tạ Tử Lý và Tạ Từ phải sứt đầu mẻ trán.
Văn Nhạc Tri không muốn gặp Tạ Từ, cậu thấy không cần thiết, bèn nhấn mạnh lại lần nữa: “Bận việc thật.”
Trong cuộc chiến gọng kìm nhằm vào Trình Bạc Hàn, việc nhà họ Tạ đã góp sức bao nhiêu thì không cần bàn thêm nữa. Văn Nhạc Tri cũng chẳng muốn so đo xem Tạ Từ đóng vai trò gì ở đó nữa. Giữa họ chỉ còn là một đống hỗn độn rối bời, từ lâu không thể phân định rõ phải trái, đúng sai. Cắt đứt mọi dây dưa, không bao giờ qua lại nữa mới là kết quả tốt nhất.
“Sao giờ anh mới phát hiện nhỉ, em chưa bao giờ mềm lòng trước bất kỳ ai cả.” Sau khi bị cự tuyệt liên tiếp hai lần, giọng Tạ Từ lạnh hẳn đi.
“Hồi trước anh cứ tưởng kể cả em không thích anh thì ít nhất em cũng nể tình anh thích em mà dành cho anh chút thiện cảm. Bây giờ xem ra ngoại trừ Trình Bạc Hàn ra, em chẳng còn bao nhiêu tâm trạng hay kiên nhẫn để dành cho người khác nữa.”
“Anh sắp đi rồi, em không muốn nói với anh một câu nào sao?”
Văn Nhạc Tri không tỏ thái độ trước những lời giáo huấn của anh ta, nghe đến cuối, cậu chỉ lịch sự đáp: “Đi đường bình an.”
Đầu dây bên kia điện thoại vang lên tiếng cười khẩy đầy nặng nề, khiến Văn Nhạc Tri cực kỳ không thoải mái. Lúc đang định cúp điện thoại thì tự dưng cậu nghe thấy Tạ Từ nói thêm một câu không đầu không đuôi: “Nhạc Tri, thực sự em làm anh thất vọng quá. Mà cũng chẳng sao, sau này em sẽ không như thế nữa đâu.”
Chẳng rõ tại sao mà Văn Nhạc Tri hơi giật mình, rờn rợn. Cậu tắt cuộc gọi, đờ đẫn ngồi cạnh bàn học trong phòng ký túc xá một hồi, đầu óc cứ suy đi tính lại về những lời nói và tiếng cười lạnh lẽo của Tạ Từ. Dự cảm không lành cho lắm khiến lòng cậu cứ thoáng hoang mang khó tả.
Còn chưa kịp suy tính rõ ràng thì Hà Yến gọi điện ầm ĩ giục Văn Nhạc Tri xuống tầng nhanh lên, nói rằng mình đói ngất đến nơi rồi.
Cả nhóm bốn năm bạn học ăn trưa ở một nhà hàng đồ Nhật bên ngoài trường, ăn xong thì cùng gọi xe đến tứ hợp viện ở ngoại ô phía tây do Trang Mục thuê. Chiều nay ở đây có buổi lễ ra mắt sách mới của một chuyên gia văn tự cổ ở Nguyên Châu, cả nhóm ghé sang hỗ trợ.
Đây là lần đầu Văn Nhạc Tri đến tứ hợp viện kể từ lần Trình Bạc Hàn dẫn cậu về đây trước đó. Cậu giúp các bạn làm việc một lúc, trông thấy căn phòng nghỉ với chiếc tủ kia, lòng cậu vẫn tương đối mâu thuẫn, bèn chào Hà Yến và nói mình đi về trước.
Hà Yến muốn tiễn cậu nhưng đang bận việc bề bộn quá, bèn dặn cậu: “Mày tự gọi xe nhé, về đến nơi thì báo một tiếng nhé.”
Văn Nhạc Tri đáp lớn “Ừ”, vẫy tay với Hà Yến rồi đi xa dần.
Ra đến đường lớn đã bắt gặp một chiếc taxi. Địa điểm này tương đối hẻo lánh, quanh đây cũng chỉ có mỗi khu quần thể kiến trúc này nên thỉnh thoảng sẽ có taxi đỗ sẵn chờ khách. Văn Nhạc Tri lên xe, đọc địa chỉ cho tài xế, cảm giác buồn ngủ sau bữa ăn ập đến, cậu mới lờ mờ gà gật thiếp đi.
Cậu nằm mơ một giấc rất dài, lộn xộn, ngổn ngang. Người cứ nặng trĩu, đầu óc cũng nặng nề, cậu cảm giác mình đang nằm ở ghế sau xe taxi. Xe đi qua con đường rất xóc, tròng trành đến nỗi cậu buồn nôn. Dường như mọi cơ quan trong cơ thể đều đang kêu gào gọi cậu thức dậy, nhưng cậu không tài nào tỉnh nổi.
Chẳng rõ đã bao lâu trôi qua, cuối cùng cậu cũng mở được mắt giữa cơn đau đầu như búa bổ.
Phải mất một lúc cậu mới nhận ra mình vẫn đang nằm ở ghế sau xe, và xe đã dừng lại. Cậu cố gắng hất đầu thật mạnh, thử mấy lần mà vẫn không ngồi dậy được. Tư duy chưa kịp khởi động để phán đoán thì tiếng trao đổi ngoài xe chợt lọt vào tai.
“…Cố gắng hết sức đừng để em ấy bị thương.”
“Anh, lúc nào rồi mà anh còn thánh thiện vậy. Anh lo cho nó như vậy nó có để ý đến anh không?”
“Làm em ấy bị thương cũng có ích gì đâu, đạt được mục đích là được.”
“Lần này mà không khiến Trình Bạc Hàn phải trả giá đắt thì quá bất công cho chuyến đi về lặn lội cực khổ của em nhé. Anh, anh không phải lo nữa đâu, tối anh cứ đi trước, em sẽ đoạn hậu. Cầm được tiền là em đảm bảo trả người về tay anh hoàn chỉnh, nguyên vẹn.”
“Được, thế chú đừng làm quá… Lấy được tiền xong, dẫn em ấy đi ngay đấy.”
“Được rồi, nghe anh hết.”
Tiếng bàn bạc của hai người đàn ông, hạ giọng rất thấp nhưng Văn Nhạc Tri vẫn nghe rõ mồn một. Có lẽ đối phương không ngờ Văn Nhạc Tri sẽ tỉnh lại, hoặc có thể vốn dĩ cũng chẳng bận tâm liệu cậu có nghe được hay không.
Tim Văn Nhạc Tri đập thình thịch, ý thức dần dần tỉnh táo khiến cậu bắt đầu biết sợ. Đồng thời cậu cũng nghe ra giọng của một trong hai kẻ đó chính là Tạ Từ.