Đoạt Lấy - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát
Chương 40: Chẳng đành lòng trả đũa
Đoạt Lấy - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát thuộc thể loại Linh Dị, chương 40 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ngày hôm sau khi Văn Nhạc Tri về nhà, đội luật sư của nhà họ Văn đã tìm đến công ty Thông Đạt.
Luật sư hai bên trao đổi quan điểm về thỏa thuận ly hôn. Thực ra không hẳn là trao đổi, chỉ có luật sư nhà họ Văn trình bày thỏa thuận hôn nhân đã ký trước đó cùng với bản thỏa thuận ly hôn đã được soạn sẵn, đơn phương giải thích cặn kẽ từng điều khoản. Luật sư bên phía Trình Bạc Hàn tỏ thái độ cực kỳ khách sáo, tươi cười hòa nhã nói “Quý vị vất vả rồi”, rồi lại bảo “Chúng tôi cần nghiên cứu thêm đã” và tiễn khách về một cách thân thiện, thậm chí còn xuống tận dưới tầng, đợi đối phương lên xe xong mới quay vào.
Mấy ngày sau, luật sư nhà họ Văn gọi sang hỏi thăm tiến trình, đối phương vẫn đáp “Phải nghiên cứu thêm”. Chờ vài hôm nữa hỏi tiếp, lại bảo “Sếp Trình đi công tác mất rồi, phải chờ anh ấy về xem sao”.
Đợi đến lúc cuối cùng đối phương cũng báo Trình Bạc Hàn đã về thì đã qua tận nửa tháng. Luật sư bất lực lắm mà cũng chẳng vội được, chỉ đành kiên nhẫn tiếp tục.
Mọi việc đúng như dự đoán ban đầu, đến khi thật sự tiến hành ly hôn, Trình Bạc Hàn bắt đầu kéo dài thời gian. Hắn sử dụng những thủ đoạn bề ngoài không thể bắt bẻ, nhưng thực chất lại vô cùng dai dẳng và ngang ngược.
Đầu tiên, hắn yêu cầu hạch toán một lượt toàn bộ tài sản. Thỏa thuận hôn nhân đã ký ban đầu giờ lại thành ra bó buộc nhà họ Văn, vì rất nhiều điều khoản vốn đều có lợi cho Văn Nhạc Tri nên hồi đó luật sư bên Văn Minh không hề nấn ná lăn tăn ở đây, thỏa thuận bổ sung cũng chỉ thêm thắt các điều khoản liên quan tới những nguy cơ có khả năng phát sinh.
Trước khi kết hôn, Trình Bạc Hàn chưa hề công chứng xác nhận tài sản. Đồng thời, sau khi kết hôn, hắn lại đầu tư nhiều khoản quỹ tín thác lớn và mua các tác phẩm nghệ thuật đứng tên cả hai người. Quỹ tín thác cần kiểm toán, tác phẩm nghệ thuật thì cần thẩm định, bao gồm cả giá thị trường và khả năng tăng giá, cần tính toán lại hết số này, chỉ riêng việc kiểm kê tài sản chung của hai người đã phải mất tới hai tháng.
Thực tế, vào thời điểm đó, nếu Văn Nhạc Tri đưa ra bằng chứng cậu bị cưỡng ép và bạo hành trong hôn nhân, hoàn toàn có thể đẩy nhanh và rút ngắn quy trình. Hôm rời đi cậu không mang balo theo nhưng những bức ảnh vẫn còn trong email, có thể rửa ảnh bất cứ lúc nào.
Chỉ một mình cậu biết chuyện này. Khi luật sư hỏi liệu cậu có nắm thóp được sơ hở gì của Trình Bạc Hàn trong tay không – họ sống chung gần một năm, luật sư đoán ít nhiều Văn Nhạc Tri cũng biết đôi chút nhược điểm của Trình Bạc Hàn, miễn có khả năng đẩy nhanh tiến độ thì đều có thể tận dụng – Văn Nhạc Tri chỉ do dự trong giây lát rồi đáp là không.
Tuy Trình Bạc Hàn chỉ là một doanh nhân, nhưng một khi hình tượng gặp vấn đề, tổn thất mà công ty Thông Đạt lẫn cá nhân hắn phải gánh chịu sẽ khó lòng đong đếm.
Có lẽ do cậu bản tính mềm lòng, hoặc cũng có thể vì một nguyên nhân khác, từ đầu đến cuối Văn Nhạc Tri không hề nhắc đến những bức ảnh đó. Mặc dù Trình Bạc Hàn từng làm tổn thương cậu, cuối cùng cậu vẫn chẳng thể nào trả đũa.
**
Cuối tháng 11, dự án hạ tầng giai đoạn một của cảng cạn Nguyên Bình đã khánh thành, buổi lễ được tổ chức vô cùng long trọng.
Văn Nhạc Tri ngồi khoanh chân trên sofa, vừa cắn quả nho vừa xem cảnh tượng cờ xí rợp trời, chiêng trống vang lừng qua máy chiếu. Bản tin tối hôm ấy chiếm thời lượng phát sóng cực dài, với khung hình từ drone mênh mông hoành tráng, quy mô không hề kém cạnh cảng Nguyên Châu.
Kỹ sư giở bản quy hoạch xây dựng cảng nội địa trước ống kính, chia sẻ về viễn cảnh tương lai và ý nghĩa của nó đối với toàn bộ khu vực phía Đông. Tiếp đến cảnh quay lia qua đám đông, dù đối phương ở rất xa không nhìn rõ mặt nhưng Văn Nhạc Tri vẫn nhận ra người đứng chính giữa là Trình Bạc Hàn chỉ trong tích tắc.
Dáng người hắn cao ráo thẳng tắp hệt một gốc tùng trầm mặc giữa cảnh tấp nập. Dù hình ảnh mờ mịt nhòe nhoẹt, hắn vẫn đủ sức thu hút ánh mắt người xem ngay khi lướt qua.
Từ hôm rời đi ấy, hai người không gặp nhau nữa. Trong thời gian này, Văn Nhạc Tri có liên lạc với dì Trần, định nhờ tài xế sang lấy đồ của mình về. Dì Trần không dám tự tiện, chỉ bảo cậu thử liên hệ với Trình Bạc Hàn. Cậu suy nghĩ một lát rồi thôi, quyết định không cần nữa.
Đến tối, Trình Bạc Hàn lại gọi điện cho cậu trước. Vừa nghe máy, hắn đã nói: “Không phải muốn sang lấy đồ sao, sao không gọi cho tôi?”
Văn Nhạc Tri im lặng, chắc vì đang ở nhà không bị gò bó nên bớt cảnh giác trước Trình Bạc Hàn hơn, nói chuyện cũng đỡ cân nhắc cẩn trọng hơn hồi trước.
Cậu chậm chạp đáp: “Thôi không cần nữa.”
Ở đầu dây bên kia, Trình Bạc Hàn như ngừng thở một giây: “Không cần nữa sao?”
“Ừm.”
“Trong bếp có chiếc chảo rán trứng hình vịt Sally, có lấy không?”
“…Không cần, anh dùng đi.”
Ngoài văn tự cổ, Văn Nhạc Tri còn có vài sở thích nho nhỏ ít ai biết, vịt Sally chính là một trong số đó. Chiếc chảo hình vịt Sally là do Hà Yến mua tặng cậu khi đi nước ngoài, hôm rời đi vội quá nên cậu đã quên mang theo.
Bên kia điện thoại có tiếng bước chân, chắc là Trình Bạc Hàn đang vừa đi vừa nói chuyện.
“Vậy tôi dùng nhé, rán trứng phần một người cũng tiện lợi phết.” Giọng nói nghe không rõ tâm trạng, cũng không hề có vẻ trêu chọc, Văn Nhạc Tri thử phán đoán, cảm thấy rất bình thường.
Sau đó là tiếng mở tủ lạnh, tiếng bật bếp, tiếng đập vỏ trứng, tiếng dầu rán tí tách… Trình Bạc Hàn thật sự đang rán trứng bằng chiếc chảo vịt Sally.
Văn Nhạc Tri nuốt nước bọt, ngón tay bấu lấy sợi lông dài trên đệm sofa, lòng nghĩ về chiếc chảo rán cỡ nhỏ yêu thích nhất của mình, nghe thấy Trình Bạc Hàn hỏi tiếp: “Gấu Brown không cô quạnh chứ?”
Câu hỏi vô cùng ấu trĩ. Nhưng Văn Nhạc Tri lúc này đầu óc chỉ tràn ngập hình ảnh vịt Sally, thử ngẫm nghĩ một lát, liền nhớ tới chiếc máy nướng bánh waffle hình gấu Brown vốn là một cặp với con vịt kia đang nằm trong bếp nhà mình, thoáng chốc lòng lại buồn tha thiết.
“Trả lại cho em được không?” Cậu yếu ớt đổi ý.
“Em tự sang lấy,” Trình Bạc Hàn nói, “tôi sẽ trả lại cho em.”
Đương nhiên Văn Nhạc Tri không có gan sang lấy. Vài ngày sau, tài khoản của Trình Bạc Hàn chợt đăng một bài viết mới vô cùng hiếm hoi: trên bàn ăn sáng, một quả trứng rán vàng ruộm nằm gọn trong lòng chảo vịt Sally. Văn Nhạc Tri xem như không thấy, tắt màn hình điện thoại và tiếp tục đọc sách.
Ngoài cuộc gọi ấy ra, Trình Bạc Hàn không liên lạc riêng với Văn Nhạc Tri nữa. Vụ thủ tục ly dị giao toàn quyền cho luật sư xử lý, hai bên không cần gặp mặt. Đã lâu lắm rồi Văn Nhạc Tri mới có được một khoảng thời gian sống đời độc thân thư thái đến vậy.
Nhìn Trình Bạc Hàn trên tivi, hắn trông thật xa lạ và xa xôi, khiến Văn Nhạc Tri tự dưng nghĩ tới chú gấu Brown cũng với vẻ mặt vô cảm, ít nói ít cười kia. Cậu bồn chồn trong lòng, bắt đầu lên mạng tìm chiếc chảo rán cùng kiểu nhưng tìm mãi chẳng thấy, đành gọi điện cho Hà Yến hỏi liệu cậu ta có thể mua thêm được nữa không.
“Mua ở cửa hàng miễn thuế trong khu vực quá cảnh ở sân bay ấy, lúc đó chỉ còn mỗi một cái thôi.” Hà Yến suy tư, “Để tớ nhờ bạn ở đó đi xem thử cho nhé!”
Văn Nhạc Tri vội vàng ngăn lại, không muốn làm phiền đối phương thêm: “Thôi thôi, chờ bao giờ có dịp thì mua vậy.”
Một hai hôm sau, Văn Nhạc Tri về nhà, vừa vào đến cửa đã trông thấy một đống thùng chuyển phát nhanh chất chồng cao ngất trong phòng khách. Dì và mấy người làm nữa đang phải dỡ dần ra.
“Nhạc Tri, chuyển phát nhanh từ nước ngoài gửi về này, trên không thấy ghi tên người gửi, chỉ có địa chỉ thôi.” Dì gọi Nhạc Tri đang định đi lên gác, ra hiệu cho cậu lại xem, “Bọn dì đã bóc mấy thùng rồi, cháu xem thử đi, chắc toàn là của cháu đấy.”
Văn Nhạc Tri đặt balo xuống, bước ra giữa đống thùng. Đập ngay vào mắt cậu là một con gấu bông màu vàng cao bằng nửa người, qua lớp túi bọc trong suốt vẫn nhìn thấy rõ đôi mắt đen tròn xoe và cái miệng nghiêng nghiêng của nó.
Đây là vịt Sally. Tất cả đều là vịt Sally.
Tận bảy tám cái thùng được dỡ ra, hé lộ đủ các loại đồ vật hình vịt Sally: gấu bông, gối ôm, đệm ngồi, ấm giữ nhiệt, cốc nước, đủ thứ. Văn Nhạc Tri nhận ra đây là bộ sản phẩm mới nhất vừa phát hành ở nước ngoài, cực kỳ khó mua.
Cậu ngơ ngẩn ngắm nhìn một hồi, nhanh chóng chạy đi rửa tay rồi lại chạy về, nâng đống vịt Sally đáng yêu đến phát điên ấy lên ngắm. Dì thấy cậu hớn hở thì cũng cười theo: “Gửi đến từ sáng đấy, thấy cháu chưa về nên chưa bóc. Dì đã xem đơn chuyển phát rồi, chỉ có địa chỉ gửi là trung tâm thương mại ở nước H, không thấy tên người gửi.”
Dì nói thêm vài câu rồi bắt đầu chỉ huy mọi người dọn bớt thùng đi, phải qua lại tận mấy chuyến mới gom được hết các loại xốp nhựa và bìa các tông. Đến lúc dì quay vào thì thấy Văn Nhạc Tri đang ngồi giữa bầy vịt Sally, bèn hỏi cậu những thứ này cất vào đâu.
Văn Nhạc Tri nghĩ ngợi, chỉ cầm lấy chiếc gối ôm và con gấu bông, số còn lại thì để dì phân loại là được.
Buổi tối, Trình Bạc Hàn gọi đến. Văn Nhạc Tri nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại mãi lâu, cuối cùng vẫn nghe máy.
“Đền vịt Sally cho em,” Giọng Trình Bạc Hàn thoáng mang vẻ bất đắc dĩ, “không mua được chiếc chảo rán trứng giống hệt nữa, chỉ có mấy thứ này thôi.”
“Trả con kia của em cho em là được,” Văn Nhạc Tri nói, “không cần mua nhiều đồ thế.”
Đầu bên kia im ắng giây lát, Trình Bạc Hàn thấp giọng bảo: “Không muốn trả.”
Văn Nhạc Tri: “…”
Trình Bạc Hàn: “Tôi biết làm sao bây giờ, em không chịu gặp tôi, đến cả chiếc chảo em cũng bỏ lại. Tôi muốn giữ lại mấy thứ, lúc rảnh rỗi còn có cái để ngắm, xem như em đang ở cạnh. Không trả chảo cho em được nhưng cũng không muốn thấy em buồn, đành mua những món khác thay thế vậy.”
Hắn rủ rỉ lải nhải nguyên một đoạn dài, chẳng còn bộ dạng lạnh lùng chững chạc thường ngày đâu nữa.
Văn Nhạc Tri bị hắn nói một tràng không ngừng nghỉ, nhất thời không tiếp lời nổi, trầm mặc vài giây xong bảo mình buồn ngủ rồi, muốn đi ngủ.
Trình Bạc Hàn nói: “Ừ, em ngủ đi, chờ một đợt nữa gấu Brown cũng ra bộ mới, đến lúc ấy rồi mua cho em.”
“Em không cần.” Văn Nhạc Tri nói, “Đừng làm mấy chuyện này nữa.”
“Tôi biết làm những chuyện này em sẽ không muốn nhận, tôi chỉ mong cho em vui vẻ hơn chút. Nhạc Tri, việc gì có thể khiến em vui lên dù chỉ xíu xiu thôi tôi cũng sẽ làm hết.”
“Nhanh chóng hoàn thành thủ tục đi là em vui lắm rồi.” Văn Nhạc Tri đáp lại một cách rất tàn nhẫn.
Đầu kia điện thoại nín thinh. Văn Nhạc Tri đoán chắc Trình Bạc Hàn phải tức chết luôn.
Cậu cũng không cố tình chọc giận Trình Bạc Hàn đâu, chỉ là đối phương cứ kì kèo dai dẳng mãi thật sự rất ảnh hưởng đến tâm trạng. Có điều, từ khi về nhà họ Văn, phương diện ăn uống ngủ nghỉ của cậu đã khá hơn trước rất nhiều. Thuốc chống trầm cảm vẫn phải uống nhưng liều lượng đang giảm dần đều. Lần khám lại gần nhất, bác sĩ tâm thần đánh giá cho cậu, bảo uống thêm nửa tháng nữa là có thể ngừng hẳn được rồi.
Trải qua cuộc hôn nhân thê thảm và khổ đau lần này, Văn Nhạc Tri chỉ mong được yên ổn lặng lẽ học tập nghiên cứu, không muốn đặt chân xuống dòng sông tình yêu thêm một bước nào nữa.
“Làm thủ tục phải theo đúng quy trình, nhanh hay chậm đâu phải do tôi quyết định.” Lúc lên tiếng trở lại, Trình Bạc Hàn không có vẻ tức tối, nghe giọng rất hài hòa. Hắn giải thích với Văn Nhạc Tri như thể mọi chuyện thật sự không hề liên quan gì đến mình.
Văn Nhạc Tri chẳng muốn nói nữa, cậu nhanh chóng chào đối phương rồi cúp máy không hề do dự.
Trình Bạc Hàn nhìn cuộc gọi bị ngắt ngang của mình, khóe môi cong lên, thầm nghĩ: bé con đã ghê gớm hơn rồi. Hắn nhớ lại lời chuyên gia tâm lý nói, rằng hãy cho đối phương thêm chút không gian và thời gian, lùi lại một bước cũng chưa chắc đã là thiệt thòi lớn, lấy lui làm tiến mới là mục đích sau cùng.
Song vẫn nên nhanh chóng tìm cách kéo người ta về thì hơn, không khéo ở ngoài lâu quá sợ càng ngày lòng dạ sẽ càng cứng rắn mất.