Chương 48: Thẳng thắn

Đoạt Lấy - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát thuộc thể loại Linh Dị, chương 48 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Giữa tiếng đồng hồ đếm ngược trong chương trình tivi, Trình Bạc Hàn dang hai tay ra, cố kiềm chế một cách lịch thiệp. Văn Nhạc Tri khẽ ngập ngừng một thoáng rồi bước lên nửa bước, ôm lấy hắn –
Cái ôm như giữa bạn bè với nhau, rất ngắn ngủi, thậm chí hai tay còn không siết lại, chỉ vòng hờ qua người đối phương.
Tiếng đếm ngược kết thúc, Trình Bạc Hàn nói “Chúc mừng năm mới”. Ngay sau đó hắn buông tay, gửi gắm lời chúc phúc đầy lưu luyến của mình: “Nhạc Tri, năm mới phải bình an tốt lành nhé.”
Những lời cần nói đã hết, thấy Văn Nhạc Tri buồn ngủ tới nỗi ửng đỏ cả mắt, Trình Bạc Hàn không nán lại thêm. Hắn biết mình đã không còn đủ tư cách để chờ đếm ngược xong rồi cùng Văn Nhạc Tri lên phòng đi ngủ như năm ngoái nữa.
Hắn rời cửa chính, không cho Văn Nhạc Tri xuống tiễn, ra về với bước chân vững chãi.
Mùa đông tầm khoảng 3 năm trước, Văn Nhạc Tri từng đi cùng các bạn tới thảo nguyên chơi, sáng sớm tinh mơ chạy ra khỏi lều ngắm mặt trời mọc. Cậu đã quên buổi bình minh hôm đó nhưng lại nhớ duy nhất chú chim ưng đang cất tiếng xé toạc bầu không trung đằng xa tình cờ bắt gặp.
Văn Nhạc Tri trông theo bóng lưng Trình Bạc Hàn, bóng lưng nặng trĩu, u tối như màn sương giá đang phiêu bạt trên đồng hoang vô tận, khiến cậu chợt nhớ đến chú chim ưng ấy.
Trời đất mênh mông, chỉ mình nó đơn côi lẻ bóng.
1 giờ sáng, tiếng đốt pháo đã từ từ lắng bớt, Văn Nhạc Tri nằm trên giường trằn trọc mãi không sao ngủ được.
Đầu óc chỉ toàn quanh quẩn những lời Trình Bạc Hàn nói trước bàn thờ ba mẹ. Khác với giọng điệu ngày thường, chúng toát lên vẻ tự ti, hèn mọn hiếm thấy. Văn Nhạc Tri nghĩ, trong chuyện tình yêu, chắc người yêu sâu đậm hơn ít nhiều đều sẽ mang một nỗi tự ti. Hi vọng mình có điểm gì đó chấp nhận được để xứng với đối phương, để khiến đối phương hài lòng.
Đã vô số lần Trình Bạc Hàn bộc lộ trọn vẹn tâm trạng của mình trước mặt Văn Nhạc Tri mà không hề ngần ngại, có yêu thích, có ghét bỏ, đôi khi lấn át, đôi khi yếu thế, nay lại thêm cả sự tự ti.
**
Mùng 2 Tết, Trình Bạc Hàn sang đón Văn Nhạc Tri. Cả hai thống nhất là hôm nay sẽ ghé thăm Trình Bỉnh Chúc. Vốn dĩ hẹn buổi tối nhưng Trình Bạc Hàn lại đến từ sáng sớm. Người ta đã đến tận cổng nhà rồi, cũng không thể nào đóng cửa cấm vào được.
Nhà họ Văn khá thưa thớt, Văn Sơ Tĩnh đã ra ngoài giao thiệp, Văn Nhạc Tri hiếm hoi lắm mới có một ngày lười biếng, ngồi ăn vặt xem tivi trong phòng khách. Chương trình có một số minh tinh đang nổi tham gia thử thách các môn thể thao mạo hiểm, hướng đến mục đích giải trí, vừa cuốn hút vừa hài hước, khiến Văn Nhạc Tri cười ha hả.
Trình Bạc Hàn im ắng xem chung một lúc, thực sự không thấy mấy nhân vật kia có gì hay ho. Nhưng hắn phát hiện có một người trong số này cứ xuất hiện là Văn Nhạc Tri sẽ cười lăn lộn.
“Cậu này xấu thế.” Trình Bạc Hàn xiên một miếng dưa đưa cho Văn Nhạc Tri cầm, lên tiếng bình luận một cách thản nhiên, “Giỏi lòe quần chúng thôi.”
Văn Nhạc Tri mích lòng: “Sao lại nói người ta như vậy chứ!”
“Chẳng lẽ không phải?” Trình Bạc Hàn hùng hổ nói, “Trông nhạt nhẽo như vậy, chẳng hiểu sao lại nổi tiếng được.”
“Người ta như vậy gọi là thanh tú.” Văn Nhạc Tri nghĩ ngợi, tìm ra một tính từ.
“Cậu ta đã là gì,” Trình Bạc Hàn nói thẳng tuột, không chút quanh co, “em mới đúng là thanh tú.”
Văn Nhạc Tri: “…”
Làm sao mà tối hôm ấy cậu lại thấy cái người này giống ưng giống sương lẻ loi bất kham thế nhỉ! Rõ ràng đây là cáo là chó là chùm nho chua thì có, mặt dày hơn cả tường thành!
Văn Nhạc Tri bưng bát trái cây lên ăn, không thèm để ý đến Trình Bạc Hàn nữa. Cậu thích minh tinh hạng xoàng kia đấy nhé, chẳng biết có phải cố tình chọc tức Trình Bạc Hàn không mà cứ đến cảnh có minh tinh này là cậu lại cười rõ hồ hởi.
Mặt Trình Bạc Hàn méo xệch, muốn nổi đóa lắm nhưng nhớ ra mình vừa mới sám hối, thề thốt trước mặt ba mẹ nhà họ Văn, hắn bèn đứng dậy, đi đi lại lại trong phòng khách.
Dì giúp việc đang nấu cơm dở trong bếp nên nhất thời không để ý, bước ra thì bắt gặp Trình Bạc Hàn đang đá con robot hút bụi dưới gầm tủ một cái.
“Cậu Trình, cậu làm gì đó?” Dì gọi hắn.
Trình Bạc Hàn quay đầu lại đáp, nét mặt vẫn rất điềm nhiên: “Có nước trái cây bị văng ra sàn, cháu dọn qua một chút.”
“Không cần, không cần đâu, cậu cứ ngồi đi, để tôi dọn là được.” Dì vội vàng cản hắn lại, nào dám để ông lớn này động tay động chân.
Trình Bạc Hàn nhìn lướt qua Văn Nhạc Tri đang ngồi bất động trước tivi như mọc rễ, bảo: “Dì ơi, Nhạc Tri đói rồi, cứ ăn trái cây để lạnh mãi lại đau bụng, để cháu dọn cho, canh hầm xong rồi dì cứ bưng ra bàn trước, lát nữa gọi em ấy vào ăn là được ạ.”
Dì cũng ngó sang theo tầm mắt Trình Bạc Hàn, không kìm được mà kêu lên “ui chao” một tiếng: “Bé Nhạc ơi, ăn ít mấy cái đó thôi! Vừa mới lấy trong tủ lạnh ra đấy. Cơm xong hết rồi, cháu chờ một lát, đừng ăn linh tinh nữa, cẩn thận lại đau bụng bây giờ!”
“Cháu biết rồi mà ạ.” Văn Nhạc Tri quay đầu nở nụ cười tươi rói với dì, rồi lại lập tức cắm mặt vào cười ha hả tiếp.
Con robot bị Trình Bạc Hàn đá vào đâu không rõ, bật mức cao nhất rồi chạy loạn xạ khắp sàn, kêu ù ù ù ù, còn đặc biệt lượn vòng vòng quanh chỗ sofa nữa.
Văn Nhạc Tri đang xem tivi dở thì bị phá đám, bực cả mình, phải gọi Trình Bạc Hàn đang đứng khoanh tay một bên: “Tắt nó đi cái được không? Ồn quá mất thôi!”
Trình Bạc Hàn đứng hiên ngang vững chãi, nhìn xuống Văn Nhạc Tri từ trên cao: “Chưa quét xong mà.”
Văn Nhạc Tri ngó ra sàn nhà bóng loáng đủ sức soi gương, làm gì có tí bụi bặm nào. Cậu là kiểu người dù có tức cũng sẽ tránh nổi nóng bừa bãi, nhưng lần này bị Trình Bạc Hàn thọc gậy bánh xe phiền thật không đùa.
Cậu đặt bát trái cây xuống sàn, hậm hực đứng dậy, xoay người đi sang phòng ăn.
Cơm canh đã được bày biện sẵn sàng, vì có Trình Bạc Hàn ở đây nên dì đặc biệt nấu thêm mấy món, rất đầy đặn phong phú. Văn Nhạc Tri ngồi vào chỗ, ngó sang Trình Bạc Hàn đang bám theo sau cậu, lông mày nhíu hết cả vào, gương mặt nhỏ nhắn trưng rõ vẻ mất hứng.
“Xong chưa? Tắt nó đi được chưa?”
“Được rồi.” Trình Bạc Hàn gật đầu, đi ra cạnh con robot đá thêm cho cái.
“Anh làm gì sao cứ đá nó mãi thế!” Văn Nhạc Tri không thể nhìn nổi nữa rồi.
“Không biết dùng.” Trình Bạc Hàn đáp, “Vừa nãy đạp phải chỗ nào không rõ, chứ không cố tình. Mà nó cũng có đau đâu.”
Dì bưng nốt món cuối cùng ra bàn, trông hai người đang một đứng một ngồi ở bàn tranh luận chí chóe, bỗng dưng lại thấy vui mắt thế nào. Dẫu sao Trình Bạc Hàn cũng là khách đến nhà, hơn nữa hiện giờ mối quan hệ giữa hai người khá lằng nhằng, phức tạp, dì không tiện phát biểu gì khác, bèn nhẹ nhàng, tử tế nói đỡ cho Văn Nhạc Tri.
“Cậu Trình, xưa nay Nhạc Tri toàn thế đấy, học hành, làm việc đều rất tập trung, kể cả chơi trò chơi cũng nghiêm túc cực kỳ. Bọn tôi đều không dám quấy rầy thằng bé, không thì nó sẽ gắt gỏng lên.”
Đúng, xem minh tinh hạng xoàng cũng nghiêm túc nữa, Trình Bạc Hàn thầm nghĩ.
“Không phải cháu cố chọc giận em ấy đâu ạ, chỉ muốn em ấy để ý đến cháu tí thôi.” Trình Bạc Hàn lại nói thẳng thừng.
Nói xong hắn vẫn chưa chịu thôi, còn hơi nghiêng người về phía Văn Nhạc Tri, gọi thêm một tiếng: “Bé Nhạc.”
Bé Nhạc là biệt danh từ hồi còn nhỏ, dưới 10 tuổi, giờ mọi người nhà họ Văn đều không gọi nữa. Chỉ có dì giúp việc thỉnh thoảng nhanh nhảu miệng, gặp chuyện gì gấp gáp vẫn quen gọi “bé Nhạc bé Nhạc”. Văn Nhạc Tri thấy mình đã học đến nghiên cứu sinh rồi mà còn bị gọi như vậy thì ngượng vô cùng, đặc biệt là giờ còn bị cả Trình Bạc Hàn bắt chước theo nữa.
“Bé Nhạc, ăn canh đi.”
“Bé Nhạc, tôm bóc rồi này, em đeo găng tay vào cầm mà ăn.”
“Bé Nhạc, ông ngoại mong mình đến sớm chút, ăn trưa xong rồi mình lên đường được không?”
Trình Bạc Hàn như kiểu mở ra cánh cửa tiến vào thế giới mới, cứ luôn miệng “bé Nhạc” không ngừng nghỉ. Mấu chốt là giọng điệu hắn vẫn nghiêm chỉnh hẳn hoi, không hề khoa trương hay cố ra vẻ thân mật chút nào, thành ra Văn Nhạc Tri đành bất lực bó tay.
Ăn trưa ở nhà họ Văn xong cả hai cùng qua nhà họ Trình. Trông tâm trạng Trình Bạc Hàn có vẻ rất tốt, tuy dọc đường vẫn im lặng nhưng trên mặt thấp thoáng nụ cười.
Mùng 2 là ngày tụ họp cả gia tộc của họ Trình, họ hàng thường ngày qua lại ít hay nhiều, ở địa phương hay ở tỉnh khác về cơ bản đều có mặt đông đủ. Tầm này năm ngoái hai người vừa kết hôn, hôm mùng 2 Văn Nhạc Tri cũng đi theo Trình Bạc Hàn giao thiệp suốt buổi. Năm nay tin hai người lục đục ly hôn đã lan đi rộng rãi, vậy nên khi Văn Nhạc Tri theo sau Trình Bạc Hàn bước vào cửa nhà thì mấy thân thích không thường xuyên liên lạc vẫn vô cùng ngạc nhiên.
Vào nhà, Văn Nhạc Tri chào hỏi rất lễ phép rồi lấy quà mừng năm mới ra tặng Trình Bỉnh Chúc, là một bức “Chữ Hàn Thực” theo kiểu chữ hành mà cậu phỏng theo Tô Thức. Cậu rất chu đáo, nội dung bài này không quá phù hợp để làm quà mừng dịp năm mới nên Văn Nhạc Tri còn tặng thêm một chiếc nghiên mực đá cổ khắc hình kỳ lân dâng ngọc.
(*đây là tác phẩm thư pháp thể chữ hành tiêu biểu của Tô Thức, làm vào Tết Hàn thực năm thứ 3 ông bị giáng chức, bộc bạch nỗi sầu muộn cô độc, cảm thán về cuộc đời, tức khá tiêu cực bất đắc chí nên mới bảo không hợp dịp Tết nhất; tham khảo Baike Baidu)
Trình Bỉnh Chúc là “fan ruột” của Tô Đông Pha, ông cụ nhận quà phấn khởi lắm, mở ra ngay trước mặt mọi người, đầu tiên khen chữ của Văn Nhạc Tri một tràng, rồi lại khen tiếp chiếc nghiên mực hợp ý vô cùng, khiến Văn Nhạc Tri nghe cũng hơi đỏ mặt.
Đến nước này rồi mà còn chưa nhìn ra Trình Bỉnh Chúc nghiêng về phía ai thì phải gọi là có lớn mà không có khôn mất. Vậy nên những người khác nói chuyện với Văn Nhạc Tri đều có phần cẩn trọng, dè dặt lẫn đon đả lấy lòng.
Hàn huyên hỏi han một lượt lâu lắc, Trình Bạc Hàn thấy Văn Nhạc Tri mệt bèn dẫn cậu sang sảnh phụ nghỉ ngơi. Hội con cháu cùng lứa với Trình Bạc Hàn đang ngồi tán gẫu bên đó, thấy cả hai bước vào bèn rối rít đứng dậy chào hỏi. Mấy cô cậu này kém tuổi Trình Bạc Hàn, tương đối e dè hắn, giờ người ta đã vào ngồi thì cũng không tiện bỏ đi luôn, đành cố gắng bắt chuyện với Văn Nhạc Tri nhiều hơn.
Đề tài chỉ loanh quanh chuyện giao thiệp xã giao, ví dụ học hành có vất vả không, dạo này sức khỏe thế nào, hôm nào khai giảng vân vân. Văn Nhạc Tri đáp lần lượt từng câu, cũng tùy theo đó mà hỏi han vài điều, tổng thể bầu không khí khá hài hòa.
Mãi đến khi có cậu em họ xa nhỏ tuổi hơn hỏi cậu: “Anh Nhạc Tri, em định thi nghiên cứu sinh của trường bọn anh đấy ạ, có hai giáo viên hướng dẫn chưa biết nên theo ai, anh góp ý thêm cho em với.”
Văn Nhạc Tri có biết cậu em họ này, người đeo kính, trông có phần chất phác, khác hẳn đám cậu ấm nhà họ Trình. Cậu em nói vậy xong lập tức có người trêu: “Tưởng chú tư chờ cậu tốt nghiệp xong rồi cho vào công ty cơ mà?”
“Em đã bàn với ba em rồi, học trước đã ạ.” Cậu em họ giơ tay chỉnh kính rồi lại quay sang nhìn Văn Nhạc Tri, đọc tên hai giảng viên hướng dẫn và chuyên ngành dự định.
Vừa khéo Văn Nhạc Tri cũng biết hai thầy cô, bèn nói với cậu em họ rằng cả hai thầy cô đều rất uy tín trong ngành, một người chú trọng lý thuyết, một người chú trọng thực tiễn, mấu chốt là mình muốn chọn gì thôi.
Cậu em họ cúi đầu ngẫm nghĩ một hồi, hỏi Văn Nhạc Tri tiếp: “Anh Nhạc Tri, vào Đại học Y xong có gì em ghé nhờ anh được không ạ? Anh hướng dẫn thêm cho em nữa.” Nói xong thì liếc qua Trình Bạc Hàn, bộ dạng khá ái ngại, lúng túng.
Văn Nhạc Tri đoán chắc hẳn có mấy việc cậu em này ngại không nói thẳng được, mình ly dị Trình Bạc Hàn xong sẽ không còn liên quan gì tới nhà họ Trình nữa, lo rằng họ hàng bên này tìm đến gặp thì mình sẽ khó chịu.
Đúng là cậu em họ nghĩ thế thật. Mọi người đang có mặt không dám nhắc đến việc cả hai sắp ly hôn, càng không ai mắt mù mà đả động đến vụ Văn Nhạc Tri bị bắt cóc cho rước họa vào thân hết. Cậu em họ hơi khờ khạo, nói năng cũng không cân nhắc sâu xa là mấy, cậu ta đơn thuần muốn biết liệu Văn Nhạc Tri rời khỏi nhà họ Trình thì mình có còn được hỏi han, tham khảo đối phương nữa không thôi.
“Em vào Đại học Y thì anh là đàn anh của em rồi.” Thấy Văn Nhạc Tri không đáp, cậu em họ bồi thêm một câu.
Ý muốn nói kể cả anh có cắt đứt quan hệ với nhà họ Trình thì em vẫn có lý do để tìm gặp anh.
Tất nhiên Văn Nhạc Tri cũng hiểu sự quan ngại ở đối phương, cậu còn chưa kịp nói thì Trình Bạc Hàn đã chen vào góp lời: “Dĩ nhiên cậu muốn thì cứ sang hỏi Nhạc Tri.” Rồi hắn quay đầu nhìn sang Văn Nhạc Tri nói tiếp, “Nhưng nếu em thấy nó phiền phức quá thì mặc kệ nó cũng được. Đâu phải chỉ mỗi mình em là đàn anh thôi.”
Lần đầu Trình Bạc Hàn nói đùa trước mặt các em cùng lứa, mọi người cũng bật cười phụ họa theo.
“Cười gì?” Trình Bạc Hàn cúi thấp lại gần, thì thầm hỏi Văn Nhạc Tri.
Văn Nhạc Tri hơi nghiêng người tránh nhưng không có vẻ kháng cự quá rõ ràng, cậu đáp: “Giờ anh trông hơi giống một người anh trong nhà rồi đấy.”
Trình Bạc Hàn “chậc” một tiếng: “Thế ư?”
Cậu em họ cũng nghe thấy, nhanh nhảu buột miệng thốt lên: “Đúng đó anh Bạc Hàn, anh toàn nghiêm nghị vô cùng, chỉ có gặp anh Nhạc Tri mới dịu dàng được một chút.”
Trình Bạc Hàn ngẩng đầu lên nhìn lướt sang cậu em họ, mặt mũi vẫn đang tủm tỉm cười nhưng tất cả đều biết lời hắn nói hoàn toàn không chỉ là đùa vui:
“Nhạc Tri đáng yêu nhất thế giới rồi, tất nhiên phải đáng được chăm sóc dịu dàng.”