Chương 49: Điều anh không muốn thấy nhất là em phải gồng mình ngoan ngoãn

Đoạt Lấy - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát

Chương 49: Điều anh không muốn thấy nhất là em phải gồng mình ngoan ngoãn

Đoạt Lấy - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát thuộc thể loại Linh Dị, chương 49 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Trình Bạc Hàn vừa dứt lời, cả phòng chìm vào im lặng vài giây. Cậu em họ gãi đầu bối rối, không ngờ Trình Bạc Hàn lại có thể nói thẳng thắn đến thế.
Những người khác trao đổi ánh nhìn đầy ẩn ý, ai cũng hiểu rằng vị trí người chủ còn lại của tập đoàn Thông Đạt tạm thời chưa thể thay đổi được.
Văn Nhạc Tri thì lại không mấy bất ngờ, dạo gần đây Trình Bạc Hàn liên tục tấn công trực diện nhiều lần đến mức cậu đã quen rồi. Nhưng thân là một người bình thường bị “cưa cẩm” công khai như vậy, ít nhiều cậu cũng cảm thấy hơi ngại ngùng.
Một lúc sau, Trình Bạc Hàn được mấy người lớn gọi sang, chỗ này chỉ còn lại cậu em họ và Văn Nhạc Tri.
“Anh Bạc Hàn đúng là, người đàn ông thiếu tinh tế, thảo nào vẫn ế chỏng chơ.” Cậu em họ cầm miếng bánh ngọt nhỏ đưa cho Văn Nhạc Tri, mình cũng lấy một miếng, xúc một thìa đầy cho vào miệng, vừa nhai vừa nhận xét về Trình Bạc Hàn một câu cực kỳ đúng trọng tâm.
Văn Nhạc Tri phải bật cười thành tiếng. Nhà họ Trình đông đảo như vậy, có mỗi cậu em họ này là hiểu rõ tính tình Trình Bạc Hàn nhất.
Bữa tối bắt đầu ngay sau đó, vì là tiệc gia đình, lại đúng dịp Tết nên mọi người đều rất thoải mái và sôi nổi. Trông Trình Bỉnh Chúc cũng phấn khởi, lần này về nhà đón Tết xong ông không phải quay lại viện điều dưỡng nữa, vậy nên cả người ông thư thái hẳn.
Sảnh phòng khách được sắp xếp tổng cộng 6 bàn, bàn chính đặt ở vị trí trang trọng nhất. Tiệc gia đình cũng cần chú ý phép tắc vai vế, nhưng Trình Bỉnh Chúc lại gọi thẳng Văn Nhạc Tri vào ngồi bên tay trái mình, hoàn toàn bất chấp ánh mắt của những người khác. Ông cụ muốn thế nào thì phải thế ấy, không ai dám hé răng nói một lời, ngay cả Trình Bạc Hàn ngồi dưới Văn Nhạc Tri cũng vẫn bình thản điềm nhiên đó thôi.
Các chỗ ngồi chung bàn chính với Trình Bỉnh Chúc đều dành cho người lớn, còn lứa con cháu thì ngồi hai bàn ở phía ngoài cùng. Văn Nhạc Tri vừa ngồi vào đã thấy cậu em họ bên bàn ngoài cùng vẫy tay với mình.
Suốt bữa cơm, Văn Nhạc Tri ngồi cạnh ông ngoại, ông bảo ăn gì cậu ăn nấy, lễ phép trả lời đầy đủ từng câu hỏi của người lớn. Cậu nhìn mọi người bằng đôi mắt đen trong trẻo, sáng láng, đón nhận ánh nhìn từ đối phương một cách ngay ngắn, thẳng thắn, thi thoảng nở nụ cười ngại ngùng, ngoan ngoãn, hiểu chuyện đến mức không ai có thể chê trách được.
Đến gần cuối bữa, Trình Bỉnh Chúc thấy Văn Nhạc Tri chỉ cầm thìa khuấy nhẹ bát canh chứ không ăn thêm nữa là biết cậu đã no rồi.
“Ăn no rồi thì đi chơi đi, không phải ngồi mãi ở đây với mấy ông già này đâu.” Trình Bỉnh Chúc vỗ vai Văn Nhạc Tri, giọng điệu đúng kiểu dặn dò trẻ con. Văn Nhạc Tri vội buông thìa, ngồi thẳng lưng lên, đang định nói không sao ạ thì nghe thấy Trình Bạc Hàn bên cạnh chen vào: “Vâng ạ ông, cháu dẫn Nhạc Tri ra sân đi dạo một lúc.”
Nói xong, hắn đẩy ghế đứng dậy định đi luôn. Văn Nhạc Tri đành phải vội vàng đứng lên theo, chào người lớn một câu rồi cùng Trình Bạc Hàn ra ngoài.
Văn Nhạc Tri ăn hơi no, cậu ôm bụng đi đằng sau Trình Bạc Hàn, nghĩ xem lúc nào chào hỏi rồi về thì hợp lý.
Trình Bạc Hàn biết cậu đang nghĩ gì, không nhắc một lời nào về việc đưa cậu về nhà, mà bảo hoa cúc đồng tiền trong vườn đã nở rồi, để dẫn cậu đi ngắm. Thế là cả hai lại rẽ sang khoảnh vườn trồng hoa cúc. Khu này rất yên tĩnh, vắng bóng người, chỉ thấy hương hoa ngào ngạt lan tỏa trong không khí.
“Nhạc Tri lớn thật rồi.” Trình Bạc Hàn ngắt một bông cúc đồng tiền, nhẹ nhàng gài vào túi áo sơ mi trắng của Văn Nhạc Tri.
Màu trắng tinh điểm xuyết thêm màu đỏ rực, tựa như hoa hồng nở rộ trên nền tuyết.
Loài hoa hồng ấy đang mọc len lỏi theo từng sợi dây thần kinh, từng mạch máu của Trình Bạc Hàn, dù có dứt bỏ cũng chẳng đứt, chỉ có bản thân hắn biết chúng đã cắm rễ sâu đến nhường nào.
Văn Nhạc Tri có chút bất bình trước câu nói này, cậu bĩu môi hậm hực hỏi Trình Bạc Hàn: “Sao lại nói thế?”
Trình Bạc Hàn đáp: “Xã giao ứng đối tự nhiên đó thôi.”
Hôm nay vì có dịp này nên cậu mới đặc biệt mặc sơ mi trắng. Văn Nhạc Tri thuộc dạng tươi tắn, sáng sủa, cộng thêm phong thái và ngoại hình đều nghiêng về phía trí thức, học thuật nên tổng thể cả người rất trẻ trung, chẳng khác học sinh cấp ba là mấy. Chính vì thế mà hôm nay cậu mới mặc sơ mi để trông chững chạc hơn một chút. Nhưng áo cậu chọn lại là mẫu áo rộng, cậu mặc vào cứ như mặc trộm áo của Trình Bạc Hàn vậy, phối thêm chiếc quần màu đen dài đến mắt cá chân, thành ra hiệu quả trái ngược, khiến cậu trông còn non nớt hơn.
“Em 24 tuổi rồi đấy.” Văn Nhạc Tri càng thêm không vui. Cậu có phải trẻ con nữa đâu, không thích xã giao không có nghĩa là không biết cách xã giao.
“Hồi trước em đứng được vỏn vẹn 10 phút đã muốn bỏ chạy rồi.” Trình Bạc Hàn nhớ lại hôm cưới, Văn Nhạc Tri đứng trên sân khấu được một lúc đã bắt đầu lấm tấm mồ hôi trên trán.
“Hồi ấy thì đương nhiên,” Văn Nhạc Tri ngắc ngứ đáp, “…áp lực kinh khủng.”
“Đúng, hồi ấy chủ yếu là do tôi làm không tốt.” Lông mi Trình Bạc Hàn hơi rũ xuống, hắn miết mạnh cánh hoa còn vương trên ngón tay.
“Với cả, sau này anh đừng có thẳng thắn quá mức như thế nữa được không.” Cuối cùng Văn Nhạc Tri cũng tìm được cơ hội nói ra chuyện này, “Anh đã biết là mình làm không tốt thì sửa đi chứ, sau này đừng có hở ra là lại lải nhải mấy câu nói ngại ngùng, mất mặt đấy nữa đi.”
Trình Bạc Hàn ngẩn người ra: “Mấy câu nào cơ?”
“…Mấy câu đấy ấy,” Văn Nhạc Tri đương nhiên không đời nào nhắc lại hết, đành ám chỉ một cách úp mở, mơ hồ, “mấy câu anh nói ở nhà em với ở đây ấy.”
“Ồ!” Trình Bạc Hàn lộ ra vẻ mặt tỉnh ngộ, ngay sau đó lại ngay lập tức thay đổi thái độ, “Hồi trước tôi làm chưa tốt, nhưng giờ tôi thấy tôi đang làm tốt lắm rồi mà, sao lại phải sửa.”
“Anh ——” Văn Nhạc Tri bực dọc giậm chân, nghĩ bụng thực sự không thể nào thỏa hiệp hay mềm lòng với Trình Bạc Hàn dù chỉ một chút, hễ để Trình Bạc Hàn nắm được sơ hở là hắn sẽ có thể xé toạc nó ra thành một cái lỗ thủng lớn để gió lùa bốn bề, xưa nay Văn Nhạc Tri đấu khẩu hay cãi lại hắn lúc nào cũng thảm bại.
Thấy Văn Nhạc Tri thật sự cáu, Trình Bạc Hàn mới tiết chế lại nét mặt, nói nghiêm túc: “Nhạc Tri, tôi muốn đến với em lần nữa thì đương nhiên phải thể hiện thái độ tử tế, đàng hoàng. Có thẳng thắn quá mức hay không tôi không rõ, nhưng đấy là suy nghĩ chân thật nhất của tôi. Nếu em thấy phiền thì sau này tôi có thể chọn những lúc không có người ngoài rồi mới nói.”
Nghe xong câu này, vẻ mặt Văn Nhạc Tri phải nói là vô cùng đặc sắc. Song Trình Bạc Hàn vẫn chưa hết chiêu.
“Hình như giữa tôi với em chẳng có ký ức nào vui vẻ cả, vậy nên tôi muốn theo đuổi em từ đầu, mang lại cho em trải nghiệm yêu đương bình thường, giống như các sinh viên trường em hay bạn bè xung quanh. Họ theo đuổi thế nào thì tôi cũng sẽ học theo như thế, được không?”
“Nhưng mình đã ——”
“Sai,” Trình Bạc Hàn cắt lời cậu để đính chính ngay lập tức, “mình đang làm thủ tục ly dị chứ không phải đã ly dị.” Giọng hắn hạ thấp hẳn xuống, “Tôi không quên. Mà việc này và việc tôi muốn theo đuổi em không liên quan gì đến nhau cả. Em có thể không đáp lại, nhưng em không thể ngăn tôi làm những gì tôi muốn.”
Văn Nhạc Tri quay đi, bước nhanh vào vườn hoa, nghiêng người, không thèm đối diện với Trình Bạc Hàn.
Trình Bạc Hàn đành phải đi theo vào, níu lấy cánh tay Văn Nhạc Tri: “Nhạc Tri, ra ngoài đã, bùn dính đế giày rồi kìa.”
“Liên quan gì đến anh!” Văn Nhạc Tri trừng mắt nhìn hắn.
“Ừ.” Trình Bạc Hàn bật cười, tiếng cười vang lên sát bên tai Văn Nhạc Tri, cứ như có thứ gì đó thổi lướt qua, làm má cậu ngưa ngứa.
Văn Nhạc Tri nóng nảy cọ cọ đầu ngón tay lên gò má, nghe thấy Trình Bạc Hàn nói tiếp: “Như thế này này, muốn to tiếng mắng tôi cứ mắng, bực mình thì cứ xả ra, gây sự vô cớ, ném đồ lung tung, quấy phá, bất lịch sự, muốn làm gì cũng chẳng sao hết.”
Vừa nói, hắn vừa tiến thêm một bước lại gần Văn Nhạc Tri, lồng ngực gần như sắp áp sát vào lưng Văn Nhạc Tri.
Sau đó hắn chậm rãi cúi người, nói với Văn Nhạc Tri bằng nét mặt trịnh trọng, giọng điệu kiên định tuyệt đối cùng niềm thương mến vô hạn: “Điều tôi không muốn thấy nhất là em phải ép mình ngoan ngoãn.”
Hoa cúc đồng tiền được trồng thành từng khoảnh màu sắc rực rỡ, thỏa sức vươn mình, Văn Nhạc Tri nhìn vào chỉ thấy lóa mắt.
Cậu đứng giữa vườn hoa, đằng sau là Trình Bạc Hàn đang vòng tay ôm chặt cậu. Cậu nghe thấy tiếng gió bên tai mà người chẳng hề cảm thấy lạnh lẽo. Có lẽ do Trình Bạc Hàn ôm ghì lấy cậu quá sát, có lẽ do giác quan của cậu đã tạm thời đóng lại, tóm lại vào giây phút này cậu không thể thực hiện được phản ứng nào cho phù hợp.
Kể từ năm 15 tuổi phải trưởng thành sau một đêm, cậu đã hòa mình vào khái niệm “ngoan ngoãn”.
Giáo viên hướng dẫn bảo cậu đừng cố gắng quá sức, Văn Sơ Tĩnh bảo cậu không phải bận tâm việc nhà, Trình Bạc Hàn bảo em chỉ có thể ở bên tôi, Trình Bỉnh Chúc bảo cháu đúng là đứa bé ngoan. Một số việc cậu làm được, một số thì không. Cậu đặt ra thước đo cho từng việc một trong lòng, tuy chưa từng nói ra nhưng cậu sẽ đánh giá mỗi cử chỉ, hành vi của mình theo tiêu chuẩn ngoan ngoãn trên những thước đo ấy.
Giờ đây Trình Bạc Hàn lại nói với cậu, Nhạc Tri, việc nhẫn nhịn ấm ức để người lớn lo, em phải chịu đựng quá nhiều rồi, sau này cứ việc làm trẻ con đi.
**
Tết trôi đi, chưa kịp lười biếng được mấy ngày thì đã lại quay lại việc học. Văn Nhạc Tri đến trường theo đúng thời khóa biểu, thi thoảng về ký túc xá ở vài hôm, giống hệt như hồi chưa cưới.
Trình Bạc Hàn rất hay ghé trường, không còn im lìm, lạnh lùng như trước nữa mà gặp ai cũng chủ động chào hỏi, rồi lần nào xuất hiện cũng kèm theo quà, chỉ là các thứ bánh ngọt, hoa quả, trà sữa chứ không hề quá lố, chia cho các bạn đang học cùng Văn Nhạc Tri.
Hắn luôn có thể điều tiết ở một mức độ vừa phải, tránh để bản thân quá nổi bật nhưng vẫn đảm bảo không ai có thể ngó lơ hắn. Mọi việc đều tập trung xoay quanh Văn Nhạc Tri, dù làm gì cũng khiến đối tượng cảm thấy thư thái, thoải mái chứ không phải kiểu theo đuổi thô lỗ, sỗ sàng hay dồn dập tới tấp, đượm hương vị âm thầm bầu bạn, mưa dầm thấm lâu.
Ví dụ 4 giờ chiều, mọi người tạm dừng bài tập đang làm, đang bàn xem gọi gì ăn thì trà sữa bánh ngọt đã tới nơi rồi. Người giao hàng không phải nhân viên vận chuyển mà là A Uy khệ nệ với hộp và túi lặng lẽ mang vào phòng học, để đồ xuống, nói mấy câu với Văn Nhạc Tri rồi lặng lẽ ra về ngay.
Ví dụ trời đổ mưa, Văn Nhạc Tri vừa rời phòng học thì Trình Bạc Hàn đã đứng cầm ô dưới bậc thềm, cũng chẳng nói mình đến từ lúc nào mà chỉ bước lên đón, đưa Văn Nhạc Tri ra xe một cách đầy tự nhiên.
Ví dụ Trình Bạc Hàn xong việc, vừa chạy sang đến nơi muốn gặp cậu, đã đặt bàn ở nhà hàng sẵn, nhưng phát hiện ra Văn Nhạc Tri với các bạn cũng hẹn nhau đi ăn thì sẽ nói rất hòa nhã rằng “Thế mọi người đi trước đi, lần sau tôi lại ghé”.
Mới bước mấy bước lại vòng lại, cười và bảo Văn Nhạc Tri: “Nhạc Tri, đằng nào cũng đã đặt bàn sẵn rồi, nếu em với các bạn chưa quyết được ăn ở đâu thì cứ đến đấy luôn tiện.”
Cả đám hào hứng, hớn hở ăn một bữa ở nhà hàng thuộc hạng 2 trong bảng xếp hạng Trân Châu Đen, đến lúc tính tiền thì quản lý lại lịch sự thông báo “Anh Trình đã thanh toán sẵn rồi ạ”.
(*Bảng xếp hạng Trân Châu Đen: tiêu chuẩn đánh giá nhà hàng TQ do Meituan phát hành, chia làm 3 bậc từ 1 đến 3, 3 là cao nhất; có thể hiểu na ná như Michelin guide)
Lần lượt mấy lần như thế, không còn ai nghĩ hai người họ đã ly dị thật nữa, thậm chí cả mấy đàn anh, đàn chị cùng bộ môn cũng trêu cậu: Bao giờ mới quay lại đây, thôi xem xét tha dần đi là vừa rồi nhỉ, trông sếp Trình đáng thương quá cơ.
Văn Nhạc Tri có muốn chối cũng khó, không tài nào phản bác được.