Đoạt Lấy - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát
Chương 55: Tôi muốn nhờ em một việc
Đoạt Lấy - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát thuộc thể loại Linh Dị, chương 55 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Thời gian trôi vùn vụt. Văn Nhạc Tri học hành đúng theo kế hoạch, Trình Bạc Hàn thì lại rảnh rỗi, hầu hết thời gian chỉ ở lì trong khách sạn. Nhưng từ sau buổi tối hôm ấy Văn Nhạc Tri hơi né tránh hắn, cả hai không ở riêng một mình lần nào nữa. Thi thoảng có thêm Hà Yến thành nhóm ba người thì Văn Nhạc Tri cũng rất kiệm lời.
Ý đồ muốn đoạn tuyệt quan hệ lộ rõ mồn một.
Văn Nhạc Tri đặt vé máy bay về mấy ngày trước khi kết thúc khóa giao lưu. Ai ngờ gần tới ngày về lại gặp bất ngờ, nhà Hà Yến có ít việc gấp, ba Hà Yến giục cậu ta về sớm mấy hôm. Vốn dĩ Văn Nhạc Tri cũng định đổi vé theo nhưng lại còn một bản báo cáo chưa xong, cậu muốn chờ báo cáo rồi trao đổi với giáo sư ở sở nghiên cứu thêm mấy vấn đề nữa, đành phải giữ nguyên lịch trình về nước ban đầu.
Còn Trình Bạc Hàn thì dĩ nhiên vẫn sẽ theo lịch trình của cậu.
Sắp xếp vali, gửi đồ chuyển phát nhanh, ăn bữa chia tay, cuối cùng mọi thứ cũng yên tĩnh trở lại. Chưa kịp thở phào nhẹ nhõm thì Trình Bạc Hàn đã xuất hiện như một cái bóng. Hắn bảo Văn Nhạc Tri lên xe mình với thái độ không cho phép từ chối, sau đó cả hai cùng đi ra sân bay.
“Lúc có bạn học cạnh em rồi thì tôi không có mặt cũng được, bây giờ không còn ai nữa, chặng còn lại tôi phải trông em, bao giờ về đến nhà rồi tôi mới đi.” Lúc Trình Bạc Hàn nói câu này là máy bay vừa cất cánh, cách hành xử độc đoán của hắn khiến Văn Nhạc Tri khá bất mãn, cũng nói năng có phần khó chịu.
“Vốn dĩ em cũng có bạn đi cùng.”
Thế là Trình Bạc Hàn im lặng.
Trên máy bay Văn Nhạc Tri không ngủ ngon lắm, cứ chập chờn, không sâu giấc, mỗi lần cậu giật mình tỉnh giấc giữa chừng Trình Bạc Hàn sẽ nhìn sang ngay, hỏi có phải cậu khó chịu gì không. Chắc do nghỉ ngơi chưa đầy đủ hay sao mà cậu hơi mệt, Trình Bạc Hàn cho cậu uống thuốc, để cậu nằm sấp ra ghế, vỗ lưng nhè nhẹ cho cậu mãi.
Không rõ bay được bao lâu thì tiếp viên bước ra thông báo với hành khách, do Nguyên Châu xuất hiện hiện tượng mưa giông sấm chớp, không đảm bảo điều kiện hạ cánh nên máy bay sẽ chuyển sang đáp xuống sân bay thành phố Nam. Thành phố Nam nằm ở phía tây nam Nguyên Châu, là thành phố công nghiệp bậc trung, cách Nguyên Châu 3 tiếng lái xe.
Văn Nhạc Tri vừa mới tỉnh dậy đã phải nghe “tin dữ”, tâm trạng tệ hại, nói chuyện đầy vẻ khó chịu.
“Tại anh làm à?”
Trình Bạc Hàn im lặng một lúc lâu, đáp: “Thời tiết thì không phải.”
Chuyện nhà Hà Yến đúng là Trình Bạc Hàn nhờ người chuyển lời với ba Hà. Nhưng tình huống thời tiết xấu thì thực sự không phải do hắn.
Văn Nhạc Tri không muốn nghe, đổ hết cả tội thời tiết xấu lên đầu Trình Bạc Hàn.
“Anh còn ấm ức cái gì nữa chứ? Đúng là hết cách.” Văn Nhạc Tri nói.
Trình Bạc Hàn tự thấy mình đuối lý, biết điều im lặng.
Máy bay hạ cánh lúc rạng sáng, do sự việc đột ngột quá nên cả hai đều chưa chuẩn bị gì. Văn Nhạc Tri buồn bực ủ rũ ngồi ở sảnh chờ, chờ Trình Bạc Hàn gọi điện xong quay lại.
“Muộn quá rồi, quanh đây cũng không có khách sạn nào đàng hoàng, nếu… nếu em không ngại thì về nhà ông bà nội tôi ở tạm một tối nhé.” Trình Bạc Hàn đề nghị thăm dò, quan sát nét mặt Văn Nhạc Tri.
Nghe vậy Văn Nhạc Tri hơi kinh ngạc, cậu biết trước năm 11 tuổi Trình Bạc Hàn vẫn sống với ông bà nội. Sau khi bố Trình Bạc Hàn qua đời Trình Bỉnh Chúc mới đón cả hắn và Trình Vãn cùng về Nguyên Châu. Những việc này Trình Bạc Hàn đều đã kể cho cậu, cũng không phải bí mật gì trong giới. Nhưng từ khi kết hôn với Trình Bạc Hàn cậu chưa bao giờ nghe thấy đối phương nhắc đến ông bà nội cả, hôm lễ cưới hai ông bà cũng không hề xuất hiện.
“Ông bà ở thành phố Nam ạ?” Văn Nhạc Tri hỏi.
Trình Bạc Hàn gật đầu: “Ông bà vẫn ở thành phố Nam suốt, chẳng bao giờ đi đâu. Hồi lễ cưới…” Hắn dừng lại giây lát, mới nói tiếp, “ông bà nội không tiện đến dự, thực ra ban đầu tôi định chờ kết hôn xong, có dịp nào thích hợp sẽ dẫn em về, nhưng sau đấy… nhiều chuyện xảy ra quá, mãi mà không có cơ hội.”
“Chắc giờ ông bà đang ngủ rồi, đến nhà liệu có quấy rầy ông bà không?”
Văn Nhạc Tri nhẹ giọng hỏi. Thực lòng nghe vậy cậu cũng hơi tự trách, bất kể tình trạng hôn nhân của cậu và Trình Bạc Hàn thế nào thì cậu cũng nên chủ động đến thăm ông bà. Song từ khi kết hôn tới giờ cậu chưa từng nghe thấy ai nhắc đến hai ông bà ở bất cứ dịp nào cả, mới nghiễm nhiên cho rằng ông bà đã qua đời rồi.
“Không đâu.” Trình Bạc Hàn đáp ngay, “Ông bà mong em đến lắm.”
“Nhưng mà chưa chuẩn bị gì cả.” Văn Nhạc Tri hơi lúng túng.
Trình Bạc Hàn bật cười, cảm giác như thể trút được gánh nặng: “Về nhà mình mà, không cần quà cáp gì hết.”
Trình Bạc Hàn gọi xe, hai người cất hành lí rồi ngồi lên xe rời sân bay.
Văn Nhạc Tri dựa vào lưng ghế, một lúc sau cậu hỏi Trình Bạc Hàn: “Sao hồi trước anh không nhắc đến bao giờ?”
Trình Bạc Hàn im lặng rất lâu, ai mà chẳng muốn dẫn người yêu thương nhất về ra mắt người thân, song đối tượng mà hắn dùng thủ đoạn để có được, cùng với cuộc hôn nhân này, đã khiến hắn nhiều lần nảy sinh sự hèn nhát. Hắn có thể lừa tất cả mọi người, thậm chí trước mặt Trình Bỉnh Chúc vẫn rất thản nhiên ổn thỏa, nhưng lại không có dũng khí đối diện với ông bà nội, càng không có dũng khí để ông bà biết về những gì mình đã làm.
“Tôi tưởng vẫn còn thời gian.” Giọng Trình Bạc Hàn trầm thấp, mang theo nỗi quạnh quẽ khó tả trong khoang xe im ắng, “Muốn chờ sau này, biết đâu từ từ rồi em có thể chấp nhận tôi, chờ đến lúc không còn dằn vặt nữa sẽ dẫn em về cho ông bà gặp, nói với ông bà là tôi cũng có người ở bên.”
Chiếc xe con màu đen lao vun vút trên đường cao tốc sân bay giữa màn đêm, bên trong khoang xe, có những tâm trạng cũng đang lan tỏa nhanh chóng.
Trời xui đất khiến, họ cứ mãi lặp lại những hiểu lầm và tổn thương. Thứ Trình Bạc Hàn muốn có vốn dĩ đã thuộc về hắn từ lâu, nhưng rồi lại bị chính tay hắn hủy diệt. Hắn hối hận chứ, song thời gian đâu thể quay ngược. Giống như việc hắn chẳng thể bước đến trước mặt Văn Nhạc Tri cô độc hoang mang trong lễ tang để xoa đầu cậu, bảo cậu “Đừng sợ”, càng không thể bước đến trước mặt Trình Bạc Hàn 12 tuổi vừa mới mất mẹ để cho chính mình một cái ôm, nói “Đừng khóc nữa”.
“Nhạc Tri, tôi muốn nhờ em một việc.” Bỗng Trình Bạc Hàn cười tự giễu một tiếng, bảo, “Đừng để ông bà biết chuyện giờ mình đang làm thủ tục ly dị được không?”
Văn Nhạc Tri cúi đầu, im lặng một lúc lâu rồi đáp, “Được”.
Tầm vài chục phút sau, xe rẽ vào một tiểu khu. Hai người xuống xe, kéo vali đi trên mặt sân gạch đỏ loang lổ, xung quanh rất vắng lặng, đèn đường tỏa ánh sáng vàng mờ ảo. Văn Nhạc Tri ngó nghiêng một vòng, các tòa nhà trong tiểu khu khá thấp, không có cổng riêng, giống kiểu nhà tập thể kiểu cũ từ những năm 90 của thế kỉ trước, tuy hơi xập xệ nhưng lại mang đậm hơi thở cuộc sống.
Có vẻ Trình Bạc Hàn nhìn ra vẻ thắc mắc trên mặt cậu, bèn giải thích: “Tôi từng đề nghị ông bà chuyển đi rồi nhưng ông bà không chịu, bảo hàng xóm láng giềng toàn người quen mấy chục năm, đổi sang chỗ khác không thích nghi được. Hồi bé tôi lớn lên ở đây, cũng có tình cảm với khu này, nếu ông bà nội không muốn đi thì cứ ở lại vậy.”
Văn Nhạc Tri đi theo sau Trình Bạc Hàn lên tầng. Cầu thang dán đầy tờ rơi quảng cáo, hành lang cũng ngổn ngang đủ thứ đồ đạc. Nhà nào nhà nấy đều dùng cửa sắt kiểu cũ, không thấy có cửa chống trộm hay gì cả.
Tuy đời Văn Nhạc Tri gặp phải rất nhiều biến cố lớn lao song xét về bản chất thì cuộc sống của cậu luôn đủ đầy, sung túc, chưa từng thiếu thốn. Thậm chí trước khi lên đại học cậu còn chẳng biết đi xe bus với tàu điện. Không phải cậu chưa thấy những khu thế này, nhưng lại chưa bao giờ bước chân vào. Bỗng nhiên cậu không thể ghép Trình Bạc Hàn với hoàn cảnh sống nơi đây được.
Họ đi lại tạo ra tiếng động khá rõ. Trình Bạc Hàn dừng chân trước một cánh cửa sắt ở tầng 3, đang định nâng tay gõ cửa thì cửa đã được kéo mở từ bên trong.
Một cụ bà tóc hoa râm xuất hiện ở cửa, gương mặt toát ra vẻ mừng rỡ đầy bất ngờ: “A Trạm, vào nhà đi cháu.”
“Bà ơi, đây là Nhạc Tri ạ.” Trình Bạc Hàn nghiêng người để Văn Nhạc Tri vào trước.
“Nhạc Tri à, bà biết bà biết, thằng bé đẹp trai thật đấy, còn ưa nhìn hơn cả trong clip nữa.” Bà nội Cao kéo tay Văn Nhạc Tri dắt vào trong, khá là xúc động, còn không quên ngoái đầu gọi ông nội Cao.
Ông Cao với ngoại hình có phần tương tự Trình Bạc Hàn đứng đằng sau bà nội, chen chúc ở khu vực sảnh nhỏ chật chội, cũng đang sốt sắng ngó nghiêng về phía này.
Trông hai ông bà không giống mới ngủ dậy, chắc là đã đợi từ lúc nhận được điện thoại của Trình Bạc Hàn, trên bàn cũng bày hoa quả vừa gọt sẵn sàng. Văn Nhạc Tri chào hỏi ông nội bà nội rất lễ phép, rồi áy náy xin lỗi vì lần này hai đứa đến làm phiền, sợ là ông bà phải trằn trọc cả đêm.
“Người một nhà đừng nói thế,” Ông nội cười ha hả ngồi xuống cạnh Văn Nhạc Tri, mặt mũi tươi tỉnh ngắm cậu chăm chú, “về nhà mình không phải chọn lựa thời gian gì, về là tốt rồi, về là tốt rồi.”
Bà nội hỗ trợ Trình Bạc Hàn thu dọn đồ đạc, xong quay ra hỏi hai đứa có đói không, đói thì nấu bát mì trộn sốt mà ăn. Văn Nhạc Tri sợ bà loay hoay vất vả, đang định chối khéo thì nghe thấy Trình Bạc Hàn đáp: “Có ạ.”
Văn Nhạc Tri liếc sang Trình Bạc Hàn, nhận ra trạng thái của đối phương hơi khác mọi khi.
Nói sao nhỉ, giống như một người lớn thường ngày luôn chững chạc nghiêm nghị đột nhiên quay ngược về làm đứa trẻ con. Không phải dạng trẻ con chưa biết chăm lo cho bản thân mà là trẻ con kiểu muốn gì sẽ làm nấy, có thể mở toang, phơi bày trọn vẹn lòng mình. Vẻ thả lỏng khi được về nhà thực sự là điều không thể che giấu.
Văn Nhạc Tri chưa từng chứng kiến Trình Bạc Hàn như thế.
10 phút sau, hai bát mì sốt cà chua nóng hổi được bưng ra bàn ăn, suốt chặng ngồi máy bay Văn Nhạc Tri cũng chưa ăn gì tử tế, lúc này ngửi thấy mùi mì thơm nức thế là cái bụng rất biết hợp tác, kêu lên mấy tiếng ùng ục.
Trình Bạc Hàn nín cười, bảo ông bà đi nghỉ cho sớm: “Ông bà ơi, ông bà cứ ngủ đi ạ, cháu với Nhạc Tri ăn mì xong cũng sẽ đi ngủ ngay.”
Càng trông Văn Nhạc Tri bà nội càng quý, chỉ có điều bà đã hơi mệt, mí mắt bắt đầu díu lại rồi, bà bèn dắt Trình Bạc Hàn sang phía phòng ngủ phụ: “Phòng ốc dọn dẹp sạch sẽ rồi, chăn ga gối đều mới thay đấy, chốc cháu bảo Nhạc Tri vào tắm rửa rồi đi ngủ.” Dứt lời bà ngần ngừ giây lát, hỏi với vẻ thoáng mong chờ, “Lần này hai đứa về có ở thêm mấy hôm không?”
Trình Bạc Hàn hơi khó xử, đương nhiên hắn cũng muốn ở lại thêm mấy hôm, thế là hắn quay đầu sang nhìn Văn Nhạc Tri.
Văn Nhạc Tri đang ăn mì dở ngước mắt lên bỗng chạm đúng hai ánh nhìn ngập đầy mong đợi, nhất thời chẳng biết nên đồng ý hay thoái thác nữa, ngớ người ra. Trình Bạc Hàn vẫn phải giải vây giúp cậu, không trả lời thẳng mà chỉ bảo để mai xem tình hình thế nào đã ạ.
Cả hai ăn xong, Trình Bạc Hàn dẫn Văn Nhạc Tri vào vệ sinh cá nhân. Nhà tắm không rộng lắm, Trình Bạc Hàn để sẵn bàn chải với kem đánh răng, lấy khăn mặt và khăn tắm mới ra đặt trên ghế, cuối cùng chỉnh nhiệt độ vòi sen cho vừa rồi dặn Văn Nhạc Tri tắm từ từ thôi, xong xuôi mới ra ngoài.
Hai người có cầm vali theo, đồ đạc đều có đầy đủ hết nhưng giờ muộn quá, Trình Bạc Hàn không muốn gây phiền phức, bèn lấy áo sơ mi cotton với quần suông của mình hồi trước ở nhà ra cho Văn Nhạc Tri mặc tạm làm đồ ngủ.
Văn Nhạc Tri tắm xong thay quần áo đi ra, Trình Bạc Hàn cứ đứng ở cửa nhà tắm chờ cậu suốt nãy giờ như thể sợ cậu bỏ đi mất.
Ông bà đã về phòng, phòng khách 2 giờ sáng rất tĩnh lặng, chỉ có chiếc đồng hồ cũ treo trên tường kêu tích tắc.
Văn Nhạc Tri vừa tắm xong thì hệt một chú mèo lười biếng, chóp mũi và mí mắt đều ửng hồng. Cậu mặc chiếc áo sơ mi cotton rộng hơn người không chỉ hai cỡ, ống quần cũng phải xắn lên hai ba lượt, ngáp một cái thật to, khóe mắt đã ứa nước.
Trình Bạc Hàn từng chứng kiến muôn vẻ của Văn Nhạc Tri, vẫn cứ cảm thấy sự mê mệt của mình với cậu chắc là bẩm sinh đã có.
“Chỉ mới dọn một phòng ngủ thôi, tối nay chịu khó một hôm vậy.” Trình Bạc Hàn thấp giọng nói.
Căn nhà cũ này là dạng 3 phòng ngủ nhỏ, phòng ông bà dọn sẵn chính là phòng ngủ của Trình Bạc Hàn hồi xưa. Văn Nhạc Tri không ngang ngạnh, nếu đã đồng ý giấu ông bà tình hình mối quan hệ của cả hai thì không cần thiết phải nhất quyết đòi ngủ riêng. Huống chi nhà khá nhỏ, không cách âm, Trình Bạc Hàn có định bậy bạ thật thì cũng không thể nào thực hiện được.
“Em buồn ngủ lắm rồi, ngủ trước đây.” Cậu lẩm bẩm đi về phía phòng ngủ.
“Ừ, thế tôi đi tắm đã.”
Trình Bạc Hàn tắt đèn phòng khách, đi vào phòng tắm. Hắn tắm nhanh chóng, lúc đứng trước gương lau tóc bỗng trông thấy chai dưỡng da Văn Nhạc Tri thường dùng, tiện tay đóng chặt nắp lại. Chiếc khăn tắm vừa nãy Văn Nhạc Tri cũng mới lau, còn hơi ướt, Trình Bạc Hàn lau xong thì vắt lên máy sưởi để hong, sau đó hắn vịn vào bồn rửa tay đứng bất động thật lâu.
Hắn không phải kẻ hay mơ mộng song giờ phút này đây lại đang mơ mộng viển vông, nếu về sau ngày nào cũng được trải qua cuộc sống như thế, vậy chắc là chẳng còn gì nuối tiếc nữa rồi.