Đoạt Lấy - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát
Chương 54: Cảm giác bị chơi một vố
Đoạt Lấy - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát thuộc thể loại Linh Dị, chương 54 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Thang máy của khách sạn cũ khá nhỏ và chậm. Hai người vật lộn trong thang máy một hồi mà thang vẫn chưa đến tầng. Trình Bạc Hàn bị Văn Nhạc Tri quấy nhiễu, đành dứt khoát buông cậu xuống. Vừa chạm đất, Văn Nhạc Tri định chạy ngay, suýt nữa thì đâm đầu vào cửa thang máy.
Trình Bạc Hàn túm cổ áo cậu kéo lại, bực mình nói: “Chạy cái gì mà chạy, thang máy đã đến đâu!” Sau đó hắn xoay mặt cậu sang kiểm tra xem có bị va đập không.
Hai má nóng bừng của Văn Nhạc Tri bị Trình Bạc Hàn nhéo, cậu cứ ư ư ư không nói nên lời.
“Được rồi, em ngoan một chút, tôi không bắt nạt em, không bao giờ nữa được chưa?” Trình Bạc Hàn dịu giọng dỗ dành, quyết định không chấp nhặt với người say rượu. Nhưng hắn lại rất thích bộ dạng hiện giờ của Văn Nhạc Tri, dễ gần hơn nhiều so với vẻ xa cách lúc tỉnh táo.
Suy nghĩ miên man, gương mặt hắn tủm tỉm cười, càng thấy Văn Nhạc Tri đáng yêu đến phát điên.
Cuối cùng thang máy cũng lên đúng tầng, cửa mở ra, Văn Nhạc Tri định luồn lách vọt ra ngay, Trình Bạc Hàn đã đoán trước được hành động của cậu từ sớm bèn vòng tay ôm chặt cậu vào lòng.
“Được rồi được rồi, vừa nãy chỉ đùa thôi, đừng chạy linh tinh nữa, tôi đưa em về phòng.” Trình Bạc Hàn ôm sát Văn Nhạc Tri đi ra ngoài.
Phòng của Văn Nhạc Tri ở gần cuối hành lang, hơi xa thang máy. Đoạn đường chỉ vài bước chân, đi một chút lại dừng, rồi cũng đến cửa. Văn Nhạc Tri cứ vắt vẻo trên cánh tay Trình Bạc Hàn, liên tục trượt xuống.
Một tay Trình Bạc Hàn đỡ để cậu không trượt ngã, tay kia thì mò vào túi cậu tìm thẻ phòng. Tìm hết túi áo không thấy, hắn tìm tiếp xuống túi quần.
Văn Nhạc Tri đang mặc quần thể thao bằng vải len, trông dày nhưng khi chạm vào lại có cảm giác rất chân thật. Bàn tay to lớn của Trình Bạc Hàn mò mẫm bên trong, cảm giác chai sạn cùng hơi ấm từ lòng bàn tay truyền đến da thịt qua lớp vải dệt len cực kỳ rõ rệt. Văn Nhạc Tri hơi run rẩy, vành tai đỏ ửng lên.
Cũng may mặt cậu đã đỏ sẵn vì uống rượu, giờ có ửng đỏ thêm chút cũng không lộ rõ. Nhưng cậu run rẩy, Trình Bạc Hàn phát hiện ra, bèn ngẩng đầu lên hỏi cậu: “Sao thế, có phải bị lạnh không?”
Văn Nhạc Tri cũng không biết là sao nữa, đầu óc vẫn rất lộn xộn, cậu không để ý nụ cười xảo quyệt thoáng qua trên gương mặt Trình Bạc Hàn.
Đến khi tìm được thẻ phòng thì Văn Nhạc Tri đã bị kích thích gần như cả đoạn đường. Quẹt thẻ mở cửa, cậu không nói thêm lời nào mà nhào ngay lên giường. Trình Bạc Hàn rót cốc nước, đỡ đầu cậu dậy bảo cậu uống, rồi vào mở sẵn nước trong nhà tắm.
“Dậy nào, đưa em vào tắm qua đã.” Trình Bạc Hàn đỡ vai Văn Nhạc Tri dìu cậu ngồi dậy, “Đi chơi cả ngày, tối còn ăn đồ nướng, tắm qua rồi mai ngủ mới dễ chịu.”
“Em không bẩn.” Văn Nhạc Tri nhắm mắt lầm bầm.
“Không bẩn, bé Nhạc là em bé sạch sẽ nhất trên đời.” Trình Bạc Hàn dỗ ngọt cậu.
Nước trong bồn tắm ấm áp vừa vặn, Văn Nhạc Tri mơ màng được Trình Bạc Hàn bế vào, đặt ngồi xuống mép bồn.
“Em tự cởi quần áo ngâm mình một lúc, tôi ở ngay ngoài, có việc gì thì gọi tôi.”
Trước khi vào nhà tắm thì áo khoác, quần dài của Văn Nhạc Tri đã bị Trình Bạc Hàn cởi sẵn, cậu chỉ còn mặc áo phông và quần đùi. Chiếc quần đùi này không phải loại bình thường mặc ngoài mà là quần lót boxer ôm sát. Hơi nước nóng hầm hập làm đầu óc Văn Nhạc Tri càng thêm mơ hồ, cậu chỉ gật đầu nghe lời Trình Bạc Hàn theo bản năng.
Tuy không phải quân tử nhưng Trình Bạc Hàn không hề định lợi dụng thời cơ làm chuyện bậy bạ. Hiện giờ chưa phải lúc, kể cả có muốn thì hắn cũng phải nhẫn nhịn. Nhưng hắn không yên tâm để Văn Nhạc Tri tự tắm. Vậy nên hắn do dự một lúc, quay sang hỏi Văn Nhạc Tri: “Hay để tôi giám sát em, tôi đảm bảo không làm gì em cả đâu, được không?”
Chẳng hiểu Văn Nhạc Tri có nghe thấy không, cậu mặc kệ hắn, tự cởi áo phông đang mặc ra.
Theo lẽ thường, im lặng có nghĩa là ngầm đồng ý. Trình Bạc Hàn bèn yên lòng ở lại một cách đương nhiên.
Bồn tắm được nhỏ thêm tinh dầu hoa hồng, tôn lên làn da trắng sứ của Văn Nhạc Tri. Cậu có làn da trắng tông lạnh bẩm sinh, thể trạng thuộc dạng ăn bao nhiêu cũng không béo, người hơn 20 tuổi mà trông vẫn hệt thiếu niên vừa mới lớn, cao ráo. Bây giờ cậu nhắm mắt ngâm mình trong bồn, lông mi ướt nhẹp hững hờ trên má, lại giống con dê nhỏ đang mời gọi người ta mà còn chẳng hề tự giác.
Thực sự Trình Bạc Hàn rất bất lực. Hắn thở hắt một hơi dài thượt, hai ngón tay xoa bóp huyệt thái dương đang giật liên hồi, không biết mình bị làm sao mà phải đòi ở lại giày vò bản thân thế này.
“Nhạc Tri, tỉnh lại đã, đừng ngủ vội, tôi lau người cho em nhé.”
Trình Bạc Hàn lấy khăn nhúng nước trong bồn tắm làm ướt, rồi bắt đầu lau người cho Văn Nhạc Tri thật tỉ mỉ.
Cứ lau một lúc hắn lại dừng một lúc, hít thở sâu rồi mới lau tiếp, cứ thế lặp đi lặp lại.
Nhưng dục vọng giống hệt chiếc cầu trượt xoắn ốc cao mấy tầng nhà ngày bé từng chơi, một khi đã vào guồng thì không tài nào dừng lại nổi. Kể từ lúc bước vào căn phòng này, thúc giục Văn Nhạc Tri đi tắm là hắn đã ngồi ở đầu chiếc cầu trượt ấy, việc buông mình lao xuống chỉ là chuyện sớm hay muộn mà thôi. Việc này hoàn toàn vượt ngoài tầm kiểm soát của ý chí mất rồi.
Chiếc khăn tắm lau chùi hồi lâu, dần dần bắt đầu biến chất.
Văn Nhạc Tri thấy toàn thân mình nóng bừng lên, không phải khó chịu mà là một cảm giác rất khó tả. Cậu gắng gượng mở mắt ra, mất giây lát để định hình, phát hiện chiếc khăn nọ đã lau tới tận gốc đùi mình.
Cậu đạp chân, muốn hất văng đôi tay đang táy máy trên người mình ra.
Nhưng tiếng mắng chẳng có sức đe dọa chút nào.
Chỉ trong chốc lát, Văn Nhạc Tri đã chứng kiến sự đổi khác trên cơ thể mình. “Nhạc Tri nhỏ” ưỡn lên, một vật nhỏ xinh xắn thanh tú.
Ngượng đến điên lên được.
“Uống rượu, nên bị sưng…” Văn Nhạc Tri bụm mặt, xấu hổ không biết giấu vào đâu, sắp phát khóc đến nơi, cũng không hiểu sao mình lại phải giải thích điều này với Trình Bạc Hàn.
Mãi tới khi lớn tồng ngồng cậu mới mở mang chuyện ấy, tất cả mọi kinh nghiệm đều đến từ Trình Bạc Hàn. Về sau hai người lục đục rạn nứt xong, cậu còn chưa hề tự tay săn sóc lần nào, hình như cũng chẳng có hứng thú gì mấy. Sao tự dưng hôm nay “Nhạc Tri bé” lại thức tỉnh phấn chấn ngời ngời thế kia!
Cậu che mặt thở hổn hển, chỉ muốn tìm cái lỗ nào mà chui đại xuống. Nhưng xung quanh cậu toàn là nước, rồi cả tay của Trình Bạc Hàn, không có chỗ nào cho cậu trốn.
Trình Bạc Hàn vẫn đang mặc chiếc quần thể thao màu xám từ sáng, quần áo rộng rãi lại đang ngồi, khó lòng quan sát dấu hiệu, vậy nên dĩ nhiên Văn Nhạc Tri chưa biết thực ra có người còn nghiêm trọng hơn cả cậu.
“Khó chịu à?” Giọng Trình Bạc Hàn thấp khàn, dây thanh âm căng chặt, tiếng nói vang lên giữa phòng tắm yên tĩnh văng vẳng vọng lại khe khẽ.
Văn Nhạc Tri mở mắt thẫn thờ, rồi lại nhắm mắt, không muốn trả lời câu hỏi này.
Lần cuối hai người phát sinh quan hệ là tận hơn nửa năm trước, ấy là khởi đầu cho sự tan vỡ triệt để giữa họ, cũng là việc sai trái nhất Trình Bạc Hàn từng làm. Hắn không muốn hồi tưởng, đương nhiên cũng không mong Văn Nhạc Tri nhớ đến điều đó.
Giờ đây Trình Bạc Hàn chỉ muốn đem lại cho Văn Nhạc Tri một trải nghiệm thật tốt, để cậu đối mặt với chuyện này mà không phải mang bất cứ áp lực tâm lý nào.
Ánh sáng trong nhà tắm mờ tối, Trình Bạc Hàn ngồi bên ngoài mép bồn tắm. Hắn xả bớt nước đi, lấy thêm khăn tắm lót ở ngực và bụng Văn Nhạc Tri sao cho cậu nằm thoải mái nhất có thể. Sau đó hắn nghiêng người, cúi đầu dịu dàng ngậm vào.
Hắn chú ý sát sao trạng thái của Văn Nhạc Tri, đối phương mà mất hứng dù chỉ một chút thôi hắn cũng sẽ dừng lại ngay.
Nhiệt độ từ từ tăng cao cả trong cơ thể lẫn trong phòng, Văn Nhạc Tri cảm giác vừa nóng nực vừa nung nấu. Một hồi lâu sau, càng lúc cơn giày vò càng ngập ngụa, cậu bắt đầu tủi thân mà rơi nước mắt. Trình Bạc Hàn khựng lại nhìn cậu mấy lần, sợ cậu không vui. Hắn nhìn xong, Văn Nhạc Tri càng khó chịu thêm, cậu nức nở khóc mãi chẳng nín.
Trình Bạc Hàn vừa làm vừa nhẹ nhàng xoa phần da bụng hơi co rút lại của Văn Nhạc Tri, non mướt mát, chạm vào rất thích. Sao mà Văn Nhạc Tri chịu nổi cảnh này, hơi thở của cậu dần gấp gáp. Cậu phải nâng cánh tay che mắt, cắn đôi môi mọng, tay kia bấu vào thành bồn tắm trơn trượt, cổ họng ư ử mấy tiếng, rồi cậu nhanh chóng buông vũ khí đầu hàng.
Trình Bạc Hàn mặt mũi bình thản đi súc miệng, quay lại thấy Văn Nhạc Tri sững sờ. Giờ thì cậu không né tránh nữa, trông cứ ngơ ngác, chẳng biết đang nghĩ gì. Trình Bạc Hàn lau người sạch sẽ cho cậu, bế cậu khỏi nhà tắm đặt xuống giường, phát hiện cậu đã thiếp đi.
Hơi thở đều đặn, mặt vẫn còn đỏ gay. Trình Bạc Hàn khẽ véo má cậu, đắp chăn kín, ngồi cạnh giường ngắm cậu hồi lâu, sau đó tắt hết đèn, chậm rãi bước ra ngoài.
Sáng hôm sau, Hà Yến thức giấc, gửi ngay tin nhắn cho Văn Nhạc Tri đúng như thường lệ: Đi ăn sáng.
Mười phút trôi đi, Hà Yến đã chuẩn bị xong xuôi, thấy điện thoại vẫn im lìm bèn sang gõ cửa phòng Văn Nhạc Tri. Gõ mãi mới thấy giọng Văn Nhạc Tri vọng từ trong ra, mềm nhũn cứ như chưa tỉnh ngủ: “Tao không đi đâu, không dậy được.”
“Thế tao đem ít đồ ăn cho mày nhé?”
Bữa sáng buffet ở khách sạn có thể mang về phòng, lần trước Hà Yến cũng từng lấy hộ Văn Nhạc Tri.
“Không cần đâu, không muốn ăn.” Giọng Văn Nhạc Tri lại vọng ra.
“Thế hay tao cũng không ăn nữa, mình gọi đồ ăn ngoài đi.” Hà Yến nghĩ ngợi, nhoài người lên cửa gọi với vào trong, “Mày mở cửa cho tao vào đã nào.”
Văn Nhạc Tri đáp qua cánh cửa: “Tao muốn ngủ thêm một lát nữa, mày về phòng mày đi.”
Hà Yến đang định nói tiếp thì cánh cửa đối diện bỗng bật mở. Trình Bạc Hàn xách túi giấy bước ra, bảo Hà Yến: “Tôi gọi đồ ăn cho em ấy.”
Chờ Hà Yến về phòng, Trình Bạc Hàn tiến lên mấy bước nói với cánh cửa: “Nhạc Tri, mở cửa, tôi biết em tỉnh rồi, dậy ăn sáng.”
Mãi một hồi lâu Trình Bạc Hàn mới nghe thấy tiếng bước chân trong phòng, cửa hé mở, Văn Nhạc Tri ló nửa gương mặt qua khe cửa, cố gắng trưng ra vẻ bình thản như không: “Ồ, cho em đúng không, xin nhé.”
Dứt lời, cậu duỗi tay ra cầm rồi định đóng cửa ngay.
Nhưng Trình Bạc Hàn đã thò một chân vào chặn ngang cửa, dùng sức nhẹ nhàng chen nốt cả người vào trong rồi đóng sập cửa lại.
“Anh!” Giọng Văn Nhạc Tri thay đổi, không rõ vì hoảng hốt hay vì ngượng.
“Tôi cũng đã ăn đâu, đây là phần cho hai người.” Trình Bạc Hàn đáp nghênh ngang vô sỉ. Hắn bước vào ngồi xuống chiếc sofa cạnh cửa sổ, dọn dẹp bớt sách vở tài liệu trên bàn, dành chỗ để ăn.
Văn Nhạc Tri tức chết vì hắn nhưng không tiện sừng sộ, quyết định giả chết giả mất trí nhớ trước sự cố tối qua. Câu đầu tiên trong tuyển tập trích dẫn trai đểu là gì ấy nhỉ? Đúng, rút lui vô tình!
Cậu nhanh chóng chỉnh đốn tâm trạng, ngồi xuống đối diện Trình Bạc Hàn rất đường hoàng phóng khoáng, mở đồ trong túi giấy ra xem thử: có hai suất sandwich thịt hun khói, hai chai sữa, một hộp hoa quả tươi gọt sẵn.
Văn Nhạc Tri ăn uống đầy mãn nguyện, còn hỏi Trình Bạc Hàn mua ở đâu, không giống đồ khách sạn, như thể chẳng hề có chuyện gì xảy ra.
Dĩ nhiên đây không phải bữa sáng của khách sạn. Họ ăn ở khách sạn mấy ngày liền rồi, nhắm mắt cũng đếm được số món buffet sáng. Tối qua Trình Bạc Hàn phục vụ Văn Nhạc Tri đi ngủ xong, về phòng phải tắm nước lạnh mất nửa tiếng đồng hồ mới bình tĩnh lại. Sáng hôm nay thì trời còn tối mù đã mở mắt, đằng nào cũng không ngủ nổi nên dứt khoát ra ngoài chạy bộ một tiếng. Dọc đường hắn đi ngang qua một quán ăn sáng bản địa nổi tiếng bèn tiện thể mua mang về.
Bầu không khí giữa hai người cực kỳ tế nhị, ánh mắt Trình Bạc Hàn lộ rõ vẻ sắc sảo nhìn thấu tất cả, xét cho cùng Văn Nhạc Tri không phải đối thủ của hắn, ngồi nhai một hồi xong dần dần im thin thít. Khí thế phơi phới thản nhiên khi nãy vẫn còn đang gồng gánh nhưng cũng chẳng được bao lâu.
Cậu ăn hơi vội, tay chân cũng luống cuống không biết để vào đâu, bất cẩn bị nghẹn một miếng.
Trình Bạc Hàn lập tức giơ cốc sữa sang: “Ăn từ từ thôi, tôi cũng có bắt em chịu trách nhiệm đâu.”
Văn Nhạc Tri thoáng khựng lại, rề rà nuốt nốt chỗ đồ ăn trong miệng, tiếp đến uống một ngụm sữa, rồi lên tiếng bắt chước cái vẻ đẹp trai chai mặt của Trình Bạc Hàn: “Đàn ông con trai cả mà, thoải mái là được, chuyện hôm qua rồi, mình cứ xem như chưa có gì xảy ra đi.”
Bề ngoài cậu cực kỳ bình tĩnh, lời thoại là câu cửa miệng thường gặp của trai đểu, mỗi tội hơi ấu trĩ, chắc là đọc trên mạng hay xem phim trên tivi mà bắt gặp. Tóm lại, nhìn là biết cậu chỉ cố ra vẻ lão luyện.
Nhưng tất cả đều không ngăn được Trình Bạc Hàn bỗng dưng có cảm giác như vừa bị chơi một vố.
—
Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát:
Tuần sau là kết thúc rồi