16. Chương 16: Thằng nhóc nghịch ngợm

Độc Sủng Xung Hỉ Phu Lang - Tử Sắc Thâm Uyên

Chương 16: Thằng nhóc nghịch ngợm

Độc Sủng Xung Hỉ Phu Lang - Tử Sắc Thâm Uyên thuộc thể loại Linh Dị, chương 16 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Trở về thôn Trà Sơn, Tống Vệ An tạm biệt Đường Diệu Huy, dẫn theo Ôn Nhạc vừa bước vào thôn Nam thì nhìn thấy Đường Thanh Thủy đứng chờ bên đường.
"Hai người về rồi à." Đường Thanh Thủy thấy Ôn Nhạc và Tống Vệ An, vẻ mặt hơi ngượng ngùng, gãi đầu gãi tai. Sáng sớm hôm ấy, hắn đã đến trước cửa nhà Tống Vệ An đợi, lo lắng không thấy hai người quay về liền chạy đến cửa thôn xem thử, không ngờ họ đã về thật.
"Ta không quên chuyện của ngươi đâu." Tống Vệ An thấy vẻ mặt háo hức của hắn, biết đêm qua người này cũng không ngủ yên giấc.
"Ha ha, An Tử, để ta xách giúp ngươi." Đường Thanh Thủy thấy mình nóng lòng quá, vội vàng giành lấy túi trong tay Tống Vệ An.
"Không cần, cái này không nặng. Đi mau thôi." Tống Vệ An biết hắn sốt ruột cũng không kéo dài, bước nhanh về nhà cất đồ vào bếp, nói với Ôn Nhạc xong rồi cùng Đường Thanh Thủy đến nhà họ Đường.
Đến sân nhà họ Đường, thấy cột gỗ giữa sân đã chuẩn bị xong. Tống Vệ An tới lung lay thử, thấy nó buộc rất chặt mới yên tâm quay lại bảo Đường Thanh Thủy mang đường mạch nha đã hong khô ra.
Sau khi làm mẫu hai lần, Tống Vệ An đứng bên cạnh quan sát. Đường Thanh Thủy không học nhanh như phu lang của hắn nhưng nhờ sức lực tốt nên cũng làm được.
"Thằng An vất vả rồi, uống chén trà đi." Thím Đường rót nước trà đưa cho Tống Vệ An, thấy màu đường mạch nha do Đường Thanh Thủy kéo đã nhạt bớt, không nhịn được tặc lưỡi ngạc nhiên: "Không ngờ đường mạch nha còn có thể làm theo cách này nữa, sao trước đây không nghĩ ra nhỉ?"
"Ha ha, không phải cháu thèm, thấy ít đường không đủ ăn mới nghĩ cách kéo ra thôi. Lại không ngờ nó lại thành công." Tống Vệ An uống ngụm trà, cười ha ha nói.
"Là do cháu thông minh." Thím Đường không biết Tống Vệ An nói đùa, khen thật lòng.
"An Tử, phải làm đến khi nào mới xong?" Đường Thanh Thủy kéo kẹo, hơi buồn chán, xen vào.
"Còn sớm lắm." Đứa nhỏ này đúng là không có tính nhẫn nại. Ngày ấy, Ôn Nhạc kéo cả buổi mà không nói tiếng nào. Tống Vệ An nghĩ lại, uống ngụm trà, theo thói quen thưởng thức mùi trà, thấy vị chát nhẹ rồi ngọt, không khỏi gật đầu. Nếu ủ đủ thời gian, hương vị chắc sẽ càng tinh tế hơn.
"Thím, trà này do ai rang vậy, hương vị không tồi." Tống Vệ An khen từ tận đáy lòng.
"Này, An Tử, ngươi biết nhìn hàng lắm đấy. Trà này do đại ca ta rang, ta cũng biết nó ngon hơn trà nhà khác nhưng thương nhân tới thu trà chê nó quá chát, không muốn trả nhiều tiền." Nghe Tống Vệ An hỏi, Đường Thanh Thủy quả nhiên như tìm được tri âm, bắt đầu lầm bầm.
"Đừng nói lung tung, coi chừng người ta nghe thấy." Thím Đường nghe con trai nói dõng dạc như vậy, vội vàng quát một tiếng.
Hai đứa con trai của bà, đứa lớn thì chững chạc, còn đứa nhỏ này không biết giống ai mà suốt ngày như con khỉ, nói chuyện không biết giữ mồm miệng.
"Con có nói gì sai đâu. Sư phó uống trà mấy chục năm trong thôn, có ai không khen trà đại ca rang ngon?" Đường Thanh Thủy bĩu môi.
"Thật ra Thanh Thủy nói cũng đúng, trà Sơn ca rang đúng là có mùi vị đậm hơn." Tống Vệ An nhìn Đường Thanh Thủy như trẻ con cãi nhau với thím Đường, chỉ có thể lên tiếng hòa giải nhưng lại thích thú với Đường Thanh Sơn. Tuổi tuy không lớn nhưng đã biết điều chỉnh lửa vừa phải, nếu lần nào hắn cũng rang được trà như thế này thì thật có thiên phú.
"Cháu đừng chiều theo nó, đứa nhỏ này ba ngày không đánh sẽ lên mái nhà lật ngói đó. Cháu càng nói giúp nó là nó lại càng đắc ý, một hồi ra ngoài nói lung tung làm mất lòng người ta." Trước đây, Đường Thanh Thủy từng nói với thương nhân đến thu trà rằng lá trà nhà họ ngon hơn các nhà khác, khiến không ít người trong thôn không vui, tranh cãi ầm ĩ khiến không ngày nào yên ổn.
"Không có, không phải con chỉ nói cho An Tử nghe thôi sao? Con mới không thèm nói chuyện với mấy người không biết nhìn hàng." Đường Thanh Thủy nhớ lại chuyện đó, chợt thấy ngượng ngùng.
"Thím, không phải thím đang nấu gì trong bếp à?" Tống Vệ An thấy không khí hơi lúng túng, lại ngửi thấy mùi khét liền nói sang chuyện khác.
"Hỏng rồi, thím đang nấu canh, thằng An cháu ngồi chơi đi, thím vào bếp xem thử." Thím Đường nghe nhắc mới nhớ ra mình đang nấu ăn, vội vàng chạy ra ngoài.
Đường Thanh Thủy thấy cuối cùng mẹ mình đi rồi, mới chột dạ thè lưỡi.
Tống Vệ An tiếp tục ngồi quan sát Đường Thanh Thủy kéo kẹo, vừa chậm rì rì uống trà, đột nhiên cảm thấy vừa rồi không mang mấy thanh tre đến đây mà cứ ngồi không thế này quá lãng phí thời gian. Nhưng thấy đường mạch nha sắp xong, hắn mới không qua lại thêm tốn sức.
Lại qua một lúc, Đường Thanh Thủy thấy đường trong tay ngày càng nặng, không thể kéo được nữa mới lên tiếng: "An Tử, ta không kéo được nữa rồi. Đến lúc chưa?"
Tống Vệ An nghe hắn nói vậy mới đứng lên kiểm tra: "Được rồi."
Tống Vệ An đổ đường đã kéo vào cái mẹt: "Ngươi để nó từ từ thành hình, đợi phủ kín cái mẹt là có thể cắt ra."
"Không ngờ một lọ đường mạch nha có thể biến ra nhiều thế này." Đường Thanh Thủy nhìn cái mẹt đầy kẹo, nước miếng suýt chút không nhịn được chảy xuống. Nếu sớm biết có cách làm này, trước đây hắn đã không vì luyến tiếc mà chỉ nhặt từng miếng.
"Bước cuối cùng để lại cho ngươi, ta phải về trước." Tống Vệ An thấy kẹo mạch nha sắp làm xong cũng không định ở lại, bản thân hắn còn nhiều chuyện phải làm.
"Cảm ơn An Tử, đợi ta kiếm được tiền sẽ mời ngươi uống rượu." Đường Thanh Thủy định ôm lấy bả vai Tống Vệ An nhưng bị hắn tránh đi.
"Trên tay ngươi đều là đường, đừng dính lên quần áo ta. Ta đi đây." Tống Vệ An chào từ biệt rồi ra cửa về nhà. Còn Đường Thanh Thủy muốn làm cách nào dựa vào món này kiếm tiền là chuyện của hắn.
Về đến nhà thấy Ôn Nhạc không có, hắn lại động đến dao gọt vỏ tre, thở phào: "Phu lang, bây giờ không còn sớm, ngày mai ta lại cùng ngươi về nhà nhé!"
"Vâng, không, không sao." Ôn Nhạc ôm suy nghĩ, né tránh có thể kéo dài thêm một ngày thì tốt một ngày, nghe Tống Vệ An nói vậy lập tức gật đầu.
Tống Vệ An không nghĩ nhiều, cầm lấy đoạn tre đã qua xử lý dựng trên mặt đất, dùng dao chẻ đoạn tre ra thành hai nửa, lại chia thành nhiều mảnh dài nhỏ, sau đó xẻ cây tre thành từng nan nhỏ dẻo.
Ôn Nhạc ngồi xổm bên cạnh nghiêm túc quan sát động tác của hắn. Động tác chẻ nan tre của Tống Vệ An rất thành thạo, cũng rất đẹp, cảm giác chỉ cần nhìn như vậy cũng rất thoải mái.
Hai người cứ như vậy, một người ngồi xổm, một người ngồi trên ghế, không ai nói câu nào nhưng khiến người ta cảm thấy cuộc sống vừa thanh nhàn lại yên tĩnh.
Mãi đến khi mặt trời lên tới đỉnh đầu, Ôn Nhạc mới đứng dậy xách rổ ra cửa.
"Ngươi đi đâu đấy?" Tống Vệ An thấy người xách rổ phản xạ có điều kiện hỏi.
"Ta, ta ra sau núi hái rau dại." Ôn Nhạc nhớ tới hôm qua Tống Vệ An không cho mình làm gì, bị hỏi lập tức hơi sốt ruột trả lời.
"Ừ, ra ngoài cẩn thận đấy." Tống Vệ An nghe là đi hái rau dại mới gật đầu, tiếp tục làm việc của mình.
Ôn Nhạc thấy người không cản mới vỗ ngực vội vàng rời đi.
Mãi đến gần giữa trưa, Tống Vệ An dừng tay nhìn canh giờ, lúc ấy mới phát hiện Ôn Nhạc đã rời đi lâu rồi. Với thời tiết hiện giờ, rau dại trên núi rất nhiều, không thể đi lâu như vậy được. Tống Vệ An càng nghĩ càng lo lắng, buông việc đứng dậy khóa cửa chuẩn bị ra sau núi xem thử.
Mới đến chân núi đã nghe thấy tiếng ồn ào từ đám trẻ con, tiếng thét chói tai xuyên thấu màng tai khiến Tống Vệ An chỉ thấy đau đầu. Đang định vòng đường khác đi lại, bỗng nghe thấy một đứa nhỏ trong đó dùng giọng non nớt mắng: "Là do tên vừa nói lắp lại ghê tởm, khiến mẹ ta bị bà nội mắng, ngươi ngã chết là đáng đời."
Bắt đầu từ giọng nói này vang lên, mấy đứa trẻ khác cũng ồn ào theo: "Đồ nói lắp xấu xí, đồ nói lắp xấu xí."
Tống Vệ An nghe giọng của đứa trẻ thấy rất quen nhưng chưa nhớ ra được là ai. Sau khi nghe rõ nội dung câu nói của nó, sắc mặt hắn trở nên vô cùng khó coi, cầm nhánh cây dưới đất chạy tới nơi đang tranh cãi om sòm.
Cuối cùng, hắn tìm thấy người nằm trong hố đất ở vùng trũng dưới chân núi đang bị mười mấy đứa nhỏ chừng sáu bảy tuổi vây lại. Thế nhưng còn có một hai đứa vừa mắng vừa nhặt đá ném vào người. Người đang quỳ rạp dưới đất không phản kháng, chỉ lấy hai tay ôm đầu, quần áo lấm lem bùn đất.
Tống Vệ An nhìn thấy cảnh tượng như vậy, lửa giận bốc lên cao. Hắn không thèm quan tâm đối phương có phải trẻ con hay không, tóm lấy nhánh cây tới quát mấy đứa trẻ xấu xa: "Mấy đứa đang làm gì? Dừng tay lại ngay!"
Đám trẻ xung quanh nhìn thấy Tống Vệ An tay cầm nhánh cây, vẻ mặt hung dữ, đều sợ tới mức bỏ chạy.
Tống Vệ An bắt lấy đứa trẻ nhỏ nhất trong đám, nhưng rõ ràng là kẻ đầu đàn, nhánh cây quật vài cái lên mông nó: "Thằng nhóc thối, mày mới mấy tuổi không lo học hành mà lại đi ức hiếp người khác? Để tao xem sau này mày còn dám không?"
"Ngươi buông ra, ngươi dựa vào cái gì đánh ta? Ngôi sao chổi hại mẹ ta bị bà nội mắng, bây giờ còn dám đánh ta, ta về méc ông bà nội còn có cha mẹ ta để họ tới xử lý ngôi sao chổi nhà ngươi. Ta phải bảo ông nội cũng đánh ngươi như vậy." Thằng nhóc bị Tống Vệ An bắt lấy không phục, bắt đầu giãy dụa.
Tuy người lớn trong nhà nói nhiều điều nó không hiểu, nhưng nó biết vì phải đưa quà cho tên nói lắp mà mẹ nó mới bị bà nội mắng rất lâu, đều là lỗi của hai người này.