Độc Sủng Xung Hỉ Phu Lang - Tử Sắc Thâm Uyên
Chương 2: Ngươi là người chăm sóc của ta?
Độc Sủng Xung Hỉ Phu Lang - Tử Sắc Thâm Uyên thuộc thể loại Linh Dị, chương 2 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Chú thích: Thủy Tích
Tống Duy An đang suy nghĩ thì cửa phòng bỗng bị đẩy mở kèm theo tiếng kẽo kẹt, sau đó một giọng e dè vang lên, "Ngươi, ngươi tỉnh rồi sao?"
Giọng nói này hơi lạ, chưa từng xuất hiện trong giấc mộng của hắn. Tống Duy An cảm thấy dường như mình đã bỏ sót điều gì quan trọng, nhưng vì lâu không gặp người nên hắn chỉ có thể giải cơn khát trước, "Nước."
"À, ngươi, ngươi chờ ta một chút." Ôn Nhạc thấy người đã tỉnh nhưng chưa biết làm sao, nghe thấy giọng khàn khàn của Tống Duy An liền lấy lại tinh thần, quay ra phòng bếp lấy nước.
Tống Duy An thấy người quay lại sau một hồi, trong tay còn cầm một cái chén, vội vã ngồi dậy và nhận lấy chén uống từng hớp.
Sau khi uống cạn chén nước, hắn cảm thấy đỡ hơn chút, mới mở miệng hỏi, "Ngươi là ai?"
"Phu, phu lang." Ôn Nhạc nghe đối phương hỏi vậy, nghĩ đến sáng nay khi hai người gặp nhau, đối phương đã ngất đi, có lẽ chưa biết mình là ai nên mặt nóng lên đáp lại.
"Phu lang?" Có nghĩa là người chăm sóc bệnh à? Không đúng, nhà họ Tống sao có thể mời người đến chăm sóc hắn được chứ. Lại thêm, Tống Duy An cảm thấy cách xưng hô 'phu lang' này quen quen, hắn lặp đi lặp lại, "Phu lang..."
"Khoan đã." Tống Duy An đột nhiên nhớ đến... Người Tống Vĩnh Cường cưới không phải là phu lang đó sao?, "Ý, ý của ngươi, ngươi là phu lang của ta?"
Tống Duy An nhớ lại lần trước tỉnh dậy, người đàn bà kia có nhắc đến mấy từ "xung hỉ", "phu lang", "tân lang" khiến hắn hoảng sợ đến nỗi bị lây luôn tật cà lăm.
"Vâng." Ôn Nhạc thấy đối phương phản ứng quá khích như vậy cũng căng thẳng theo. Y siết chặt vạt áo, giọng nói nhỏ đến mức gần như không nghe thấy, sắc mặt tái nhợt đi nhiều.
Dù là con nhà nghèo, ít khi lấy phu lang, mặc dù Ôn Nhạc đã chuẩn bị tinh thần bị ghét bỏ, nhưng khi thật sự rơi vào hoàn cảnh đó, y vẫn cảm thấy khó chịu.
Còn Tống Duy An thấy phản ứng của đối phương, cảm thấy trò đùa lần này quá rồi. Không biết nhà họ Tống nghĩ gì, Tống Vệ An đã bệnh nặng như vậy mà người nhà họ Tống còn vội vàng đưa một phu lang tới xung hỉ cho hắn. Nói trong chuyện này không có vấn đề, đánh chết cả nhà họ Tống, Tống Duy An cũng không tin.
Tống Duy An nhìn người gầy gò, tính cách mềm mại trước mắt. Trong phòng, ngay cả ngọn đèn dầu cũng không thắp, chỉ có ánh trăng bên ngoài nhưng cũng không thể thấy rõ mặt mũi của đối phương. Thật ra đối với một gay như hắn, chuyện có phu lang không phải không thể tiếp thu, chỉ mong là phu lang này có thể hợp mắt hắn chút, chứ đừng làm người khiếp sợ quá là được rồi.
"Ngươi đã ăn chưa?" Sau khi giải quyết cơn khát và làm rõ những nghi ngờ nảy sinh, bụng Tống Duy An lại bắt đầu phản đối.
"Rồi." Ôn Nhạc biết chắc bây giờ người này đã đói lắm rồi. Lúc ăn cơm tối, y có chừa lại phần cháo của mình, nghĩ có lẽ nửa đêm người này tỉnh lại cũng có cái để ăn.
Cho đến khi một chén cháo khó nuốt trôi xuống bụng, Tống Duy An mới cảm thấy thoải mái hơn. Hắn nằm lại trên giường chuẩn bị ngủ thêm, có lẽ ngày mai sẽ phát hiện mình đang nằm mộng.
Mới vừa định ngủ thì một góc chăn đã bị vén lên, một thân thể ấm áp chui vào theo. Tống Duy An cảm nhận được sau khi đối phương nằm xuống rất cẩn thận rúc sát tới bên mép giường, thấy vậy hắn cũng chỉ yên tĩnh nhắm mắt lại ngủ.
Cuối cùng, tới ba ngày kế tiếp Tống Duy An đã được tận mắt chứng kiến lượng hô hấp đáng nể của bà Tống. Mỗi ngày, từ sáng sớm bà ta đã bắt đầu chửi đổng về phía cửa phòng hắn, lời khó nghe gì cũng nói ra được. Tống Duy An vốn mới hạ sốt còn vô cùng chóng mặt, lại còn bị bà ta hô oang oang như vậy khiến hắn càng khó chịu hơn.
Vì để hắn có thể nghỉ ngơi thêm mấy ngày, Ôn Nhạc đành phải kham hết công việc trong nhà. Vừa giặt quần áo nấu cơm, vừa gánh nước cho gà ăn, bận rộn tới nỗi chân không chạm đất, còn phải chịu đựng tiếng mắng chửi bén nhọn của bà Tống tới đưa thức ăn cho hắn nữa.
Hôm nay Tống Duy An tỉnh dậy lại phát hiện trong phòng vô cùng yên tĩnh, không hề có giọng oang oang của bà Tống. Đúng lúc này, hắn thấy Ôn Nhạc bưng cháo tiến vào bèn hỏi, "Sao hôm nay bên ngoài lại yên tĩnh vậy?"
"Là tộc, tộc lão và trưởng, trưởng thôn."
Được rồi, phu lang này cái gì cũng tốt, mặt mày xinh đẹp, tính cách dù yếu ớt chút cũng hợp gu hắn, nhưng tật cà lăm lại khiến người khác khó chịu.
"Tộc lão và trưởng thôn?" Sau khi nghe rõ ý đối phương muốn nói, Tống Duy An chợt có dự cảm chẳng lành. Vô duyên vô cớ tộc lão và trưởng thôn lại tới nhà họ Tống, hắn cảm thấy chuyện này có liên quan tới mình, "Ngươi biết họ tới làm cái gì không?"
"Tới nói, nói chuyện phân gia." Ôn Nhạc vừa nói vừa lo lắng quan sát sắc mặt đối phương. Người này chỉ mới vừa tỉnh lại, nếu một hồi lại chịu kích thích thì làm sao bây giờ.
Tống Duy An thầm nói quả nhiên là vậy, e là bà lão này tốt bụng cưới phu lang cho mình chỉ là đang kiếm cớ đuổi mình ra ngoài mà thôi.
"Có phải chỉ cho hai chúng ta ra riêng thôi không?" Cho dù thế nào thì vẫn phải hiểu rõ hết rồi mới nghĩ cách đối phó được.
"Đúng vậy." Ôn Nhạc nghĩ tới đây cũng suy sụp theo.
"Ra đi hai bàn tay trắng?" Nhà họ Tống sẽ không tốt bụng tới nỗi chia những thứ khác cho Tống Vệ An đâu.
"Đúng vậy." Ôn Nhạc gật đầu, lại nghĩ đến chuyện gì nên lại nói thêm một câu, "Một, một căn nhà cũ ở phía nam thôn."
Tống Duy An đợi một hồi cũng không thấy Ôn Nhạc nói thêm cái gì nữa, bèn hỏi: "Không còn gì khác?" Bà Tống chuẩn bị dùng một căn nhà rách nát đuổi hai người họ ra sao?
"Không còn."
"..." Quả nhiên là vậy. Nếu như hắn nhớ không lầm thì nhà họ Tống đúng là có một căn nhà cũ ở phía nam thôn, dùng để cho nhà bác cả Tống cưới vợ lúc trong nhà còn nghèo.
Sau đó Tống Vĩnh Cường học được nghề giúp sinh hoạt nhà họ Tống tốt lên, mua luôn mảnh đất gần nhà họ Tống xây mấy gian nhà lớn. Còn căn nhà ở phía nam thôn vẫn để trống, tuy Tống Vĩnh Cường và Tống Vệ An thỉnh thoảng có tới quét dọn nhưng qua nhiều năm như vậy cũng đã rất cũ nát rồi.
Tống Duy An cầm lấy cái chén trong tay Ôn Nhạc húp vội giải quyết xong chén cháo, sau đó vén chăn lên mặc chiếc áo bông đầy mụn vá vào chuẩn bị xuống giường, "Mau tới đỡ ta xuống đi."
Bà Tống này nhân lúc hắn bệnh gấp gáp đuổi hai người ra ngoài không biết còn đổ bao nhiêu tiếng xấu cho họ nữa đây.
"Ngươi còn, còn bệnh, không, không thể đứng lên được." Ôn Nhạc vội vàng xua tay, nếu như trúng gió sẽ làm bệnh tình nặng hơn nữa.
"Đã là lúc nào rồi, nếu ta không đứng lên thì sau này hai ta khó mà sống an ổn được." Người nhà quê rất coi trọng danh tiếng, hầu hết những người bị cha mẹ đuổi ra ngoài mà không cho thêm cái gì đều là có vấn đề về đạo đức. Thân xác này đã mang tiếng là khắc tinh, nếu lại bị người nhà họ Tống mượn thêm cái cớ gì đuổi đi thì sau này khó sống được trong thôn lắm.
"Vậy bây giờ chúng ta, chúng ta phải làm, làm gì đây?" Ôn Nhạc nghe thấy 'hai ta' từ miệng đối phương đột nhiên cảm thấy trong lòng ấm áp, nhưng với tình hình trước mắt cũng không thể để y suy nghĩ nhiều thêm nữa.
Y thấy người nọ nhất quyết muốn đứng lên, chỉ có thể ngồi xổm xuống mang giày vào giúp người nọ, rồi sau đó mới đỡ đối phương từ từ đứng lên. Năm nay, Tống Vệ An mới mười lăm nhưng khi đứng lên lại cao hơn Ôn Nhạc mười sáu tuổi rất nhiều, "Cẩn, cẩn thận đó."
Tống Duy An được phu lang dìu lấy một tay, một tay còn lại vịn tường đi tới nhà chính. Đúng như dự kiến, vừa mới đến gần đã nghe thấy tiếng khóc lóc kể lể của bà Tống.
"Tộc thúc, thúc nói xem có loại con trai bất hiếu như vậy sao? Đi mà không nói tiếng nào chỉ để lại đứa sao chổi đòi nợ này. Mới sinh ra đã khắc chết cha nó, tôi đã nói nó là ngôi sao chổi, bây giờ thằng hai cũng mất rồi, chẳng phải sau này nó sẽ khắc cả nhà họ Tống chúng tôi sao? Tôi đã mời thầy lang tới, cũng đã làm tiệc mừng cho nó rồi, mà cái thứ lười biếng đó tới bây giờ vẫn còn nằm trên giường kìa." Bà Tống vừa nói vừa đấm ngực giậm chân, trên mặt vô cùng đau khổ.
Tống Hữu Tài ngồi ở bậc cửa nhà chính rút tẩu thuốc ra, vốn ông ta không đồng ý chuyện ra phân gia này nhưng bạn già mỗi lần thấy đứa cháu đó thì đều giống như trong mắt có dằm vậy. Với lại, thầy lang Tôn cũng nói về sau đứa nhỏ này xem như phế rồi, cho nên muốn phân gia thì phân gia vậy.