Đồng Học Không Làm Yêu - Thời Vi Nguyệt Thượng
Đêm bệnh viện: Nỗi lòng chớm yêu
Đồng Học Không Làm Yêu - Thời Vi Nguyệt Thượng thuộc thể loại Linh Dị, chương 23 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Không biết đã bao lâu, cuối cùng bác sĩ từ bên trong đi ra: “Người nhà của Lâm Yên đâu?” Lâm Thanh Hàm lảo đảo chạy đến: “Là mẹ tôi, mẹ tôi thế nào rồi?”
Bác sĩ nhìn hai tiểu cô nương trước mặt vẫn còn mặc đồng phục học sinh, nhíu mày, “Ba của hai em đâu, có người lớn không?”
Sắc mặt Lâm Thanh Hàm vốn đã tái nhợt nay càng thêm khó coi, nàng chắp tay nhìn bác sĩ, nhưng giọng nói lại mang theo chút lạnh lẽo: “Tôi không có ba, mẹ tôi thế nào?”
Bác sĩ có vẻ sững sờ, Khúc Mặc Thương nhanh chóng bước tới: “Bác sĩ, bệnh nhân thế nào rồi? Tôi đã gọi cho người nhà, có yêu cầu hay dặn dò gì thì có thể nói với tôi.”
Thấy vẻ mặt cô bình tĩnh, nói năng rõ ràng, bác sĩ có chút nghiêm giọng nói: “May là trước đó đã được sơ cứu, bệnh nhân đã kịp thời hồi phục nhịp tim, tạm thời giữ được mạng nhưng tình hình vẫn không quá khả quan. Đại não bị thiếu dưỡng khí nghiêm trọng, vẫn còn đang hôn mê. Tôi đề nghị chuyển sang ICU để theo dõi và quan sát tình hình.”
Tim của Lâm Thanh Hàm thắt chặt, nàng nghẹn ngào quỳ xuống nói: “Cầu xin bác sĩ, cứu mẹ tôi, cứu mẹ tôi.”
Mắt Khúc Mặc Thương đỏ hoe, vội vàng cùng bác sĩ đỡ nàng dậy.
“Chúng tôi sẽ cố gắng hết sức, cô bé kiên cường một chút, trước tiên bình tĩnh lại.” Có lẽ bác sĩ đã đoán được tình cảnh của bọn họ, trong mắt hiện lên vẻ không đành lòng, thở dài nói với y tá bên cạnh: “Để giường +4 ở phòng quan sát. Liên hệ với khoa hô hấp ICU, nhanh chóng chuyển qua. Còn người nhà, lại đây ký tên.”
Lâm Thanh Hàm vội vàng đi theo, vừa định ký thì bác sĩ trực ban hỏi: “Bao nhiêu tuổi?”
Lâm Thanh Hàm mím môi: “Mười sáu tuổi.”
Bác sĩ trực có chút khó xử: “Không có người lớn ở đây sao? Em còn quá nhỏ, không đúng quy định.”
Khúc Mặc Thương gọi lại, nói với bác sĩ về tình hình: “Cô bé là người thân duy nhất của bệnh nhân, cũng gần mười sáu tuổi, có thể cho cô bé ký tên không? Tôi với cô bé là bạn, tôi có thể để ba tôi bảo đảm.”
Bác sĩ trầm mặc, vỗ vỗ vai cô, quay lại nói nhỏ vài câu với bác sĩ trực, cuối cùng để Lâm Thanh Hàm ký tên. Khúc Thịnh cũng đã vội vã đến bệnh viện.
Sau một đêm bận rộn, cuối cùng cũng hoàn thành thủ tục, chờ chuyển giường sang bên kia. Lâm Thanh Hàm canh giữ bên cạnh Lâm Yên, viền mắt đỏ hoe.
Khúc Thịnh thanh toán phí xong đi tới nhìn nàng, nói: “Con đừng lo lắng, chúng ta tích cực phối hợp điều trị, mẹ con sẽ không sao.”
Lâm Thanh Hàm nhìn hai cha con với gương mặt rất giống nhau, đã không có cách nào biểu đạt lòng cảm kích của mình. Hiện tại nàng trắng tay, thậm chí lời cảm ơn cũng thật rẻ mạt như vậy. Nàng vừa định quỳ xuống trước Khúc Thịnh thì bị Khúc Mặc Thương giữ chặt lại. Cô nửa quỳ trước mặt Lâm Thanh Hàm, ngước mắt nghiêm túc nhìn nàng: “Chúng ta là bạn, dì Lâm cũng đối xử tốt với tôi như vậy, cho nên chỉ cần cảm ơn là được, còn lại là giúp đỡ lẫn nhau. Tôi không phải ai cũng sẽ xen vào, sở dĩ là cậu, là bởi vì tôi đã sớm coi cậu là bạn rồi, hiểu không?”
Đôi mắt Lâm Thanh Hàm lại trở nên ướt át, Khúc Mặc Thương véo mũi nàng: “Không được khóc nữa, trước đó tôi còn nghĩ cậu không thích khóc, hôm nay lại khóc nhiều như vậy.”
Khúc Thịnh nhìn con gái mình, không thể nói hết cảm xúc trong lòng, đứa nhỏ đã thực sự trưởng thành rồi. Chỉ là sao lại khách sáo, giữ kẽ với cha mình như vậy, không một chút thân thiết nào.
Sau khi bệnh nhân được chuyển đến ICU, ngay cả thăm khám cũng vô cùng nghiêm ngặt. Đêm nay chưa hết bàng hoàng, cảm xúc lại suy sụp đến tột độ, cuối cùng Lâm Thanh Hàm chịu không nổi liền ngủ thiếp đi.
Khúc Thịnh nhìn Lâm Thanh Hàm đang ngủ trên đùi con gái, thấp giọng nói: “Gần sáng rồi, ba sẽ bảo dì Hoàng làm bữa sáng mang đến đây. Ba cũng sẽ giúp xin nghỉ học cho hai đứa. Con bé này cũng không ổn lắm, con ở lại trông chừng một chút.”
“Cảm ơn ba, ba vẫn còn bận công việc, đêm nay cũng chưa nghỉ ngơi, ba về nghỉ ngơi trước đi. Chuyện xin nghỉ để con là được rồi, nơi này con cũng có thể xử lý, có chuyện gì con lại gọi cho ba.” Khúc Thịnh bận công việc, Khúc Mặc Thương không muốn làm mất quá nhiều thời gian của ông, hơn nữa buổi tối từ công ty bên kia chạy qua cũng rất vất vả.
Khúc Thịnh không đổi sắc mặt, nhưng trong lòng lại rất vui vẻ, khẽ gật đầu: “Mặc dù ba bận, nhưng ba vẫn có thể giải quyết một vài việc nhỏ.”
Khúc Mặc Thương nghe vậy có chút buồn cười, nghiêm túc gật đầu: “Con biết rồi.”
Khúc Thịnh cầm điện thoại đang rung bước ra khỏi cửa, mở ra là Tiêu Vân Anh: “Ừm, đã hoàn tất thủ tục, cần chuyển đến phòng chăm sóc đặc biệt, tình hình không tốt lắm, anh chuẩn bị về.”
“Mặc Thương sợ anh vất vả, kêu anh về nên anh mới về.” Khúc Thịnh bị Tiêu Vân Anh giáo huấn, lông mày rậm lại ánh lên vẻ đắc ý.
Tiêu Vân Anh thiếu chút nữa bật cười: “Xem anh kìa, con gái mới mười sáu tuổi, anh thật sự coi con bé như người lớn rồi.”
Khúc Thịnh thở dài, “Chỉ là biểu hiện của con bé thật sự không giống một đứa trẻ, có phải chúng ta bận rộn quá, khiến con bé sớm phải...”
Tiêu Vân Anh ở bên kia cũng trầm mặc, hai vợ chồng không khỏi áy náy về chuyện này, nhưng công việc kinh doanh hiện tại không chỉ đơn thuần là theo đuổi lợi nhuận mà còn là trách nhiệm.
Khúc Mặc Thương xin thầy chủ nhiệm nghỉ 3 ngày. Sau khi giải thích lý do, thầy chủ nhiệm nhanh chóng đồng ý. Khúc Mặc Thương biết hiện tại Lâm Thanh Hàm vẫn còn sợ hãi không dám rời đi, cho nên đã ở lại bệnh viện bên nàng.
Phòng chăm sóc đặc biệt cho phép người nhà đến thăm 30 phút vào lúc 3 giờ chiều thứ Sáu hàng tuần. Lâm Yên gặp chuyện vào đúng tối thứ Năm, ngày hôm sau Lâm Thanh Hàm được phép vào thăm.
Lâm Yên đang nằm trên giường bệnh, được nối với máy thở và máy theo dõi điện tâm đồ, trên cơ thể bà cắm rất nhiều ống dẫn. Lâm Thanh Hàm nhìn, đôi mắt đau nhói đến thắt lòng. Nàng nhẹ nhàng nắm tay mẹ mình, người chưa đầy bốn mươi tuổi mà lòng bàn tay đã chai sần, da tay thô ráp. Chỉ nhìn bàn tay này cũng đủ thấy mấy năm nay bà đã phải chịu đựng khổ cực đến nhường nào.
Khi đi vào phòng chăm sóc đặc biệt, bà đang được truyền dịch, nên tay bà hơi lạnh. Lâm Thanh Hàm nhẹ nhàng giữ ấm cho bà, sau đó dùng khăn ấm lau người cho bà.
Khúc Mặc Thương giúp nàng cầm nước, chỉ lặng lẽ ở bên cạnh nàng. Sau khi xong việc thì ngồi bên cạnh nhìn Lâm Thanh Hàm nói chuyện với Lâm Yên.
“Mẹ, mẹ nhất định phải khỏe lại. Mẹ nói xem, tại sao mẹ lại bất cẩn như vậy, tại sao phát bệnh lại không uống thuốc kịp thời?” Nàng hít hít mũi, “Hôm nay con ở bên mẹ một lúc, ngày mai... ngày mai con phải đi học, nhất định là mẹ không muốn con bỏ học. Nhưng mà... con sẽ đến bệnh viện mỗi ngày, cho dù không thể nhìn thấy mẹ cũng sẽ ở bên ngoài bồi mẹ.”
Kỳ thực Lâm Thanh Hàm không phải là người nói nhiều, cũng chỉ chủ động nói chuyện với Khúc Mặc Thương tùy theo tình hình lúc ấy, rất nhiều khi cần trả lời mới nói tiếp. Đây là lần đầu tiên Khúc Mặc Thương thấy nàng nói nhiều như vậy, lải nhải bên tai Lâm Yên, cho đến khi y tá nhắc nhở đã hết giờ thăm và yêu cầu người nhà rời đi mới dừng lại.
“Mẹ nói không thích bệnh viện, con cũng không thích, mẹ khỏe lại con liền đưa mẹ trở về, được không?” Lâm Thanh Hàm tựa hồ đã từ sự hoang mang tuyệt vọng mà lấy lại tinh thần, đến cuối cùng giống như đang tâm sự chuyện nhà với Lâm Yên, giọng điệu bình tĩnh và dịu dàng.
Sau khi rời khỏi phòng chăm sóc đặc biệt, cởi bỏ bộ đồ bảo hộ, cô gái có vẻ tiều tụy nhìn Khúc Mặc Thương, nói: “Mặc Thương, chúng ta trở về đi.”
Khúc Mặc Thương nhìn nàng, sau đó vuốt tóc nàng: “Trở về đi học sao?”
Lâm Thanh Hàm trầm mặc chốc lát, gật gật đầu: “Tôi không học tiết buổi tối, qua đây ở bên mẹ tôi. Mấy ngày nay chắc cậu đã rất mệt rồi, cậu trở về nghỉ ngơi đi.”
Từ khi vào bệnh viện, Khúc Mặc Thương cũng không ngủ bao nhiêu, vốn dĩ dì Hoàng cũng ở bệnh viện, nhưng ở một ngày lại bị Khúc Mặc Thương khuyên trở về. Toàn bộ quá trình đều là cô ấy ở bên cạnh, hiện tại trong mắt đều có những tia máu đỏ. Sau trận ốm nặng lần đó, Khúc Mặc Thương không để ý nên bị đau đầu và sốt nhẹ. Lâm Thanh Hàm sợ cô sẽ kiệt sức.
“Tôi không sao.”
“Mắt cậu đều đỏ rồi.” Nàng cảm thấy đau lòng cho Khúc Mặc Thương, lần đầu tiên giọng điệu có chút cứng rắn, ánh mắt rất kiên định.
Khúc Mặc Thương không khỏi véo mặt nàng: “Sao lại nghiêm túc như vậy, chúng ta trở về thôi.”
Quả thực Khúc Mặc Thương rất mệt mỏi, gần như vừa đặt lưng xuống giường đã ngủ thiếp đi, ngủ rất sâu. Ngay cả trong mơ còn quay trở lại thời kỳ mà cả tinh thần và thể xác cô đều mệt mỏi. Trong mơ, mỗi ngày cô đều phải đối phó với công nhân bắt đầu gây rối, không ngừng đến cửa cầu cứu, ăn nói khép nép, chịu đựng mọi sự khinh thường, còn phải đối mặt với những kẻ không có ý tốt trong giới.
Cô cảm thấy rất mệt mỏi, thậm chí muốn từ bỏ, nhưng khi cô tuyệt vọng nhất, một cuộc điện thoại đã mang đến cho cô một tia hy vọng. Trong mơ, người có khí chất mạnh mẽ, vẻ mặt lạnh lùng đến đáng sợ, đưa cho cô một bản hợp đồng, kéo cô và Thiên Thịnh thoát khỏi địa ngục.
Cô không biết mình đã ngủ bao lâu, những cảnh tượng dồn dập tràn ngập trong mơ khiến cô vốn mệt mỏi khó có thể chống đỡ, đến nỗi khi ý thức trở lại cũng còn mơ màng.
Trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê, cô cảm thấy giữa hai hàng lông mày có thứ gì đó vừa mềm vừa lạnh, nhẹ nhàng xoa dịu. Sau đó một chiếc khăn ấm áp, mềm mại lau qua mặt và cổ cô, cảm giác thoải mái dễ chịu. Chẳng mấy chốc cô lại chìm vào giấc ngủ sâu, mà lần này, cuối cùng không còn gì phiền lòng quấy rầy cô nữa.
Lâm Thanh Hàm ngồi ở trên giường nhìn người đã ngủ say, nàng thở phào nhẹ nhõm, nhìn chằm chằm vào gò má hơi hồng của cô, vẻ mặt không giấu được sự đau lòng và quyến luyến.
Vốn dĩ nàng cũng đã ngủ một giấc, nhưng nhớ đến việc phải nấu cơm nên dậy sớm. Vốn dĩ muốn để Khúc Mặc Thương ngủ lâu hơn một chút, lại sợ ăn cơm quá muộn sẽ đau dạ dày nên gõ cửa phòng ngủ của cô, nhưng mãi không thấy ai trả lời.
Nàng có chút lo lắng nên mở cửa đi vào. Căn phòng đã tối đen như mực, chỉ có thể nhìn thấy một ít hình dạng, nhưng Lâm Thanh Hàm nghe thấy tiếng thở dốc và tiếng nói mớ trong giấc ngủ không yên của Khúc Mặc Thương. Lông mày nhíu chặt, nàng vội vàng bước tới, nhẹ nhàng bật đèn ngủ, ánh đèn dịu nhẹ chiếu vào gương mặt đang ngủ có vẻ khó chịu của Khúc Mặc Thương.
Trên trán lấm tấm mồ hôi, sắc mặt không tốt nhưng má lại ửng hồng, lông mày nhíu chặt, khẽ cựa quậy đầu tỏ vẻ khó chịu. Lâm Thanh Hàm hoảng hốt, nhanh chóng vươn tay sờ trán cô, cô ấy bị sốt nhẹ.
Khúc Mặc Thương mặc áo sơ mi đồ ngủ, cổ áo hơi hé mở, để lộ chiếc cổ trắng ngần cùng xương quai xanh tinh xảo, lúc này cũng lấm tấm những hạt mồ hôi nhỏ li ti. Lâm Thanh Hàm không hiểu sao mình lại nhìn chằm chằm hồi lâu, cảm thấy thân thể Khúc Mặc Thương thoạt nhìn thật đẹp.
Ý nghĩ này nhanh chóng bị tiếng nói mớ của Khúc Mặc Thương xua đi. Nàng đứng dậy đi vào phòng tắm lấy nước ấm và khăn. Khúc Mặc Thương vẫn nhíu chặt mày, nàng vươn tay nhẹ nhàng xoa nhẹ giữa hai hàng lông mày cô. Lớp mồ hôi mỏng dính trên đầu ngón tay, khiến đầu ngón tay nàng có chút nóng ran khi chạm vào làn da mỏng manh ấy.
Nàng mím môi, vắt khăn, cẩn thận lau mồ hôi cho cô. Trán và má, sau đó là chiếc cổ trắng ngần mềm mại, nhẹ nhàng như thể đang chăm sóc một đứa trẻ sơ sinh. Lâm Thanh Hàm cảm thấy có lẽ mình đã bị hơi nóng làm cho mặt hơi nóng bừng, nhất là khi nhẹ nhàng cởi chiếc cúc thứ hai trên cổ áo Khúc Mặc Thương, để lộ một mảng da thịt lớn với đường cong mềm mại ẩn hiện dưới lớp áo, càng khiến nàng ngượng ngùng khó xử.
Mặt đỏ bừng, nàng lại liếc nhìn một cái, nàng cúi đầu nhìn chính mình, trong lòng có chút phiền muộn, Khúc Mặc Thương cao hơn nàng, nơi ấy tựa hồ cũng phát dục tốt hơn nàng nhiều. Lắc đầu gạt những suy nghĩ lung tung rối loạn sang một bên, khó khăn lắm mới lau xong người cho Khúc Mặc Thương, bản thân nàng cũng ướt đẫm mồ hôi.
Có lẽ sau khi lau sạch mồ hôi, cô cảm thấy thoải mái hơn rất nhiều, lông mày như giãn ra, vẻ mặt thoải mái, an tĩnh chìm vào giấc ngủ.
Lâm Thanh Hàm ngồi ở mép giường nhìn cô, lông mi của Khúc Mặc Thương rất dài, sống mũi cao, ngũ quan đặc biệt tinh xảo. Ở trong trường học, dù là ở cấp trung học cơ sở hay trung học phổ thông cũng đều được công nhận là hoa khôi của trường.
Một người có ngoại hình cùng thành tích tốt như vậy, cũng là người ưu tú có gia thế như vậy, quả thực là con cưng của Thượng đế. Lâm Thanh Hàm vừa ghen tị với cô, nhưng cũng thật vui mừng vì cô được trời cao ưu ái. Nàng cảm thấy Khúc Mặc Thương xứng đáng có được tất cả những điều này. Thành tích tốt là cô nỗ lực đạt được, tuy gia cảnh rất tốt nhưng cách đối nhân xử thế luôn vô cùng chừng mực. Người tốt đẹp như vậy rất xứng đáng có được hạnh phúc.
Trong mắt nàng có một tầng ánh sáng nhỏ vụn, theo thời gian càng ngày càng sáng, nơi đó toát ra một thứ tình cảm khác lạ mà chính nàng cũng không nhận ra, vừa quyến luyến vừa mê muội.
Khúc Mặc Thương khi ngủ có thói quen mím môi, đôi môi xinh đẹp, đầy đặn, hồng hào. Ánh mắt nàng rơi xuống đôi môi ấy, Lâm Thanh Hàm dường như không thể kiểm soát được sự cám dỗ, vươn ngón tay ra, một lúc sau, ngón tay run rẩy nhẹ nhàng chạm lên đôi môi mềm mại kia.
Cảm giác chạm vào khiến tay Lâm Thanh Hàm run rẩy, nàng hoang mang, vội vàng rụt tay lại xoa xoa đầu ngón tay, có chút không hiểu hành vi của bản thân. Hơn nữa điều đáng sợ hơn chính là nàng nhìn chằm chằm Khúc Mặc Thương, có chút suy nghĩ... không, là rất muốn hôn cô ấy.
Trước khi không thể kiềm chế được nữa, nàng nhanh chóng tắt đèn rồi rời đi. Nàng đã cảm thấy loại cảm giác này vài lần, nhưng trước nay chưa bao giờ mãnh liệt đến vậy. Nàng không khỏi tự hỏi bản thân rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
Năm 2010, khi mẹ nàng trải qua căn bệnh hiểm nghèo, nàng lần đầu tiên thực sự nhận ra mình đã có những suy nghĩ không nên có.
Tình yêu không biết bắt đầu từ đâu, cứ thế mà ngày càng sâu đậm.