Đồng Học Không Làm Yêu - Thời Vi Nguyệt Thượng
Đêm Định Mệnh
Đồng Học Không Làm Yêu - Thời Vi Nguyệt Thượng thuộc thể loại Linh Dị, chương 22 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sau kỳ nghỉ, bệnh cúm dường như đã dần biến mất, mọi thứ trở lại đúng quỹ đạo của nó.
Khúc Mặc Thương với thành tích xuất sắc, lại là trạng nguyên của thành phố Yến Kinh, ngay từ năm đầu tiên ở cao trung đã nổi danh. Ngày thường cô không thích chơi đùa với các bạn cùng lớp, ngoại trừ đọc sách thì chỉ chuyên tâm làm bài tập.
Nội dung học ở cao trung phức tạp hơn một chút, nhưng đối với Khúc Mặc Thương, người đã trải qua lần thứ hai, thì lại vô cùng đơn giản. Cô cũng đã nghĩ tới việc sau này sẽ học gì, sẽ dành thời gian đọc những cuốn sách chuyên ngành liên quan. Đời trước cô đã tích lũy đủ nhiều, hiện tại đọc cũng chỉ là ôn lại. Trong số đó có nhiều cuốn sách là phiên bản gốc tiếng Anh, khiến các bạn học không khỏi trầm trồ kinh ngạc.
Mặc dù một số người cảm thấy cô làm ra vẻ, tỏ ra thanh cao không để ý đến ai, nhưng lại càng có nhiều người ngưỡng mộ. Bên cạnh đó, nam sinh ở tuổi này luôn rục rịch xao động, trong lớp có một bạn học như Khúc Mặc Thương đương nhiên trở thành đối tượng được họ yêu thích. Khi Lâm Thanh Hàm đến tìm Khúc Mặc Thương đi ăn cơm, nàng đã vài lần bắt gặp cảnh các nam sinh tặng quà cho cô.
Vào ngày này, nàng đứng bên ngoài lớp học của Khúc Mặc Thương, nhìn vào bên trong. Sau tiết học, trong lớp căn bản không còn nhiều người, đa phần đã rời đi. Những người ở lại lớp học cơ bản là mang cơm theo.
Khúc Mặc Thương đang ngồi ở hàng thứ ba, ngẩng đầu nhìn một nam sinh trắng trẻo, cao gầy trước mặt. Trong tay hắn cầm một hộp quà đặt trước mặt Khúc Mặc Thương, có chút ngượng ngùng nói chuyện với cô.
Lâm Thanh Hàm cũng biết người này, hình như tên là Tiếu Duyên Thừa. Hắn là người đạt hạng hai thành phố khi nhập học vào trường trung học trực thuộc. Tại lễ khai giảng, Khúc Mặc Thương đã từ chối lời đề nghị lên đài phát biểu, chính hắn là người thay mặt các tân sinh viên phát biểu.
Tiếu Duyên Thừa rất tuấn tú, mang phong thái tri thức, là một nam sinh rất sạch sẽ. Khi đọc diễn văn trước toàn trường, hắn rất xuất chúng, giọng nói lại dễ nghe, chiếm được cảm tình của rất nhiều cô gái, đồng thời cũng là một nhân vật ưu tú trong trường.
Không biết bọn họ nói gì, Khúc Mặc Thương khẽ mỉm cười, điều này làm cho Lâm Thanh Hàm có chút buồn bực không nói nên lời. Ở chung với Khúc Mặc Thương lâu như vậy, kỳ thực nàng cũng rất hiểu cô, nhìn ôn hòa nhưng thực chất rất lạnh lùng. Ngoại trừ Xa Giai Di, cô rất ít khi cười với người khác, huống chi là thân cận với nam sinh.
Nàng không thích cô cười với Tiếu Duyên Thừa như vậy. Nhìn chiếc hộp tinh xảo kia, thậm chí nàng còn mong Khúc Mặc Thương từ chối. Cái cảm giác vừa chua vừa chát lạ lùng này thực sự rất khó chịu.
Nhưng nàng lại cảm thấy mình thật vô cớ làm loạn. Khúc Mặc Thương tốt như vậy, có người thích cô chẳng phải là chuyện rất bình thường sao?
Người bên trong vẫn đang nói chuyện, nhưng Lâm Thanh Hàm không nhìn nữa. Nàng cũng không đi vào, chỉ dựa vào cửa bên ngoài phòng học, vẻ mặt lạnh lùng mà trầm tư. Nàng trổ mã rất xinh đẹp, chỉ đứng ở nơi đó đã khiến rất nhiều người phải ngoái nhìn, nhưng vẻ lạnh lùng của nàng cũng khiến người ta phải e ngại.
"Cảm ơn thiện ý của cậu, nhưng tôi không thích đồ ngọt, thành thật xin lỗi." Khúc Mặc Thương không còn là cô bé nữa, cô cũng rất rõ hành động của Tiếu Duyên Thừa. Cô không nghĩ mình sẽ có tâm tư cùng một nam sinh mười bảy tuổi nói chuyện yêu đương, cho nên liền quyết đoán từ chối.
Tiếu Duyên Thừa có chút ngẩn người, nhưng nhanh chóng phản ứng lại: "Là tớ chưa suy xét chu đáo, vậy cậu thích cái gì?"
Khúc Mặc Thương cười nói: "Chắc là tôi thích học." Nói xong, cô nhìn về phía cửa trống không, cau mày. "Tôi có hẹn với bạn đi ăn trưa, cảm ơn bánh quy của cậu, bất quá về sau cậu không cần tốn công như vậy đâu."
Cô đứng dậy, thấy bóng người đang dựa vào cửa sổ, lập tức giật mình bước nhanh ra ngoài.
Không biết Lâm Thanh Hàm đang nghĩ gì, cô đã đi ra mà nàng vẫn còn mang biểu cảm ngưng trọng dựa vào cửa mà ngẩn ngơ.
"Đã tới sao lại không vào?" Khúc Mặc Thương có chút bất đắc dĩ, đi qua gọi nàng tỉnh lại.
Lâm Thanh Hàm quay đầu liếc nhìn về phía cửa sổ: "Thấy cậu đang nói chuyện với người ta, cho nên cũng không quấy rầy."
Khúc Mặc Thương nhướng mày: "Không có quấy rầy, về sau tới liền trực tiếp gọi tôi, im lặng đứng bên ngoài như vậy sẽ bị cảm lạnh."
Lâm Thanh Hàm vì câu nói đương nhiên này mà tâm tình có chút phiền muộn, hai người vai kề vai đi xuống căng tin. Lâm Thanh Hàm nghẹn thật lâu mới nhỏ giọng hỏi: "Nam sinh kia thích cậu sao?"
Khúc Mặc Thương cứng đờ, biểu cảm có chút chán nản. Theo cái nhìn của cô, những người xung quanh đều là trẻ con, bị một nam sinh cao trung tỏ tình, đối với cô là vô cùng kỳ quái.
Thấy biểu cảm của Khúc Mặc Thương không đúng, trong lòng Lâm Thanh Hàm tự dưng bực bội: "Cậu thích cậu ấy sao?"
Khúc Mặc Thương: ...
"Không thích, mặc dù chuyện này có thể hiểu được, tình cảm của thiếu niên tuổi này nảy mầm đều là ngây ngô tốt đẹp, nhưng hiện tại vẫn còn quá nhỏ, phải tập trung vào việc học." Khúc Mặc Thương nghiêm túc nói, ánh mắt nhìn chằm chằm Lâm Thanh Hàm, khẽ cười nói: "Thanh Hàm của chúng ta cũng là người đẹp, có phải có nam sinh đã thầm thích cậu rồi hay không?"
Khuôn mặt trắng nõn của Lâm Thanh Hàm có chút ửng hồng, kiên quyết lắc đầu: "Tôi sẽ không yêu sớm, bọn họ... quá phiền phức." Nghĩ đến nam sinh chẳng nói chẳng rằng đặt bữa sáng lên bàn của mình, giọng nàng có chút lạnh nhạt.
"Phiền phức? Đã xảy ra chuyện gì?" Khúc Mặc Thương sợ nàng bị những nam sinh đang tuổi dậy thì, còn trẻ con trêu chọc, cau mày hỏi.
Chờ Lâm Thanh Hàm nói xong, cô khẽ cười nói: "Nói thẳng với cậu ta là được, nếu không có ý tứ gì thì dứt khoát từ chối, theo thời gian, nhiệt tình sẽ nguội lạnh dần."
Lâm Thanh Hàm không hiểu, nhưng nàng vẫn gật gật đầu, hơn nữa nỗi bực dọc trong lòng cũng tan biến. Nghe Khúc Mặc Thương nói, khẳng định là cô không thích đám nam sinh trẻ con đó.
Khúc Mặc Thương và Xa Giai Di cũng không học cùng lớp, nhưng ba người bọn họ đều hiểu ý nhau mà gặp nhau ở dưới lầu đi ăn cơm. Ngồi trong căng tin, Xa Giai Di mặt ủ mày ê nhìn hai người: "Aiz, chủ nhiệm lớp tớ, bọn tớ làm việc cả ngày, mà thầy giáo Toán là chủ nhiệm khối, quản lý còn nghiêm khắc hơn cả chủ nhiệm lớp tớ, tớ thật là khổ sở vô cùng."
Nói xong, nàng ghen tị nhìn Khúc Mặc Thương, than thở: "Nơi nào giống cậu, mỗi ngày đều nhẹ nhàng tự tại, còn có cô bé luôn quấn quýt bên cậu không rời không bỏ."
"Khụ... khụ" Lâm Thanh Hàm sặc một miếng cơm trong miệng, lập tức ho sặc sụa, vội vàng khó khăn che miệng ho. Khúc Mặc Thương nhanh chóng lấy khăn giấy ra đưa cho nàng, vỗ lưng cho nàng, có chút lạnh lùng liếc mắt nhìn Xa Giai Di: "Buổi trưa cậu rửa bát."
Sau khi Lâm Thanh Hàm bình tĩnh lại, mặt nàng đỏ bừng, đôi mắt ngấn nước, chực trào lệ.
"Không sao chứ?" nhìn nàng ho dữ dội đến thế, Khúc Mặc Thương cau mày hỏi.
"Không, không sao."
Xa Giai Di ở bên kia kêu khóc, thu lại ý cười tinh quái trong mắt, cuối cùng vẫn là ngoan ngoãn đi rửa bát.
Tiết tự học tối của trường trung học trực thuộc Yến Kinh kết thúc lúc 8 giờ 30. Tan học về đến nhà, Lâm Yên đã ở nhà đợi, thấy hai người về liền cất cặp giúp, ân cần hỏi han: "Học mệt mỏi lắm phải không, dì đã đun nước nóng, lát nữa có thể tắm. Có món canh gà hầm trong nồi, Mặc Thương, Hàm nhi vào uống một ít đi, dì đã vớt hết váng dầu nên sẽ không ngấy đâu."
Bà sống ở đây, tuy nói là muốn thu tiền thuê nhà, nhưng bà biết rất rõ là gia đình Khúc Mặc Thương đang giúp đỡ hai mẹ con bà, cho nên ngoại trừ tích cóp tiền lương để trả lại gia đình họ Khúc, số còn lại đều dùng để mua đồ ăn bồi bổ cho hai đứa nhỏ.
Khúc Mặc Thương rất quý mến Lâm Yên, một người phụ nữ bị gánh nặng mưu sinh tôi luyện, tuy khuôn mặt không còn trẻ nhưng không vương chút mưu tính, toan lo. Bà cùng Lâm Thanh Hàm sống nương tựa vào nhau, ăn uống tằn tiện, ngay cả mua rau cũng đắn đo. Nhưng khi đến đây, mặc dù lương không cao, nhưng sau khi cô và Lâm Thanh Hàm trở về cũng chưa từng thiếu rau dưa củ quả.
Cho dù lòng mang cảm kích, đối với một người chăm chỉ tiết kiệm, cho dù đưa tiền cho bà quản lý cũng không tránh khỏi việc tính toán chi li, nhưng hiện tại bà lại tự tiêu tiền của chính mình mà chưa từng than vãn điều gì, điều này khiến Khúc Mặc Thương rất kính trọng bà ấy.
Khi hai người rửa tay sạch sẽ đi ra thì bàn ăn trong nhà đã có hai bát canh gà. Nước canh đã được vớt hết bọt và váng dầu, trong vắt, hẳn là đã ninh lâu. Canh nóng hổi tỏa ra mùi thơm hấp dẫn. Một bát canh gà có chút kỷ tử, bát còn lại thì không.
Lâm Thanh Hàm rất tự nhiên ngồi vào chỗ bát có kỷ tử. Khúc Mặc Thương không thích mùi vị kỷ tử, vì bổ dưỡng nên Lâm Yên đã cho vào, nhưng khi múc canh lại cẩn thận tách riêng ra.
"Cảm ơn dì Lâm, dì đã ăn cơm chưa?" Khúc Mặc Thương ngửi canh gà, sau đó quay đầu hỏi Lâm Yên. Lâm Thanh Hàm cũng ngẩng đầu nhìn mẹ mình.
Lâm Yên cười nói: "Hai đứa ăn trước đi, dì không vội." Nói xong lại đi vào phòng bếp đem bánh gạo đặt lên bàn.
"Hai đứa đi học dễ đói, bánh gạo này dễ làm cũng rất dễ tiêu, khi đói bụng có thể ăn lót dạ."
Hương vị của canh gà vẫn còn đó, lại thêm hương vị ngọt ngào của bánh gạo, vốn dĩ Khúc Mặc Thương dù đã trưởng thành cũng không thể cưỡng lại. Bánh gạo chưng ngọt ngào, mềm mại, mặt trên rắc vừng, vị vừng kết hợp với bánh mềm ngọt rất ngon.
Sau khi ăn xong, cô cúi đầu húp một ngụm canh gà. Canh gà hơi nóng, tươi ngon lại thơm, vị mặn hoàn toàn không đối chọi với vị ngọt của bánh gạo. Khúc Mặc Thương đã từng nếm qua nhiều mỹ thực, nhưng đây chính xác là hương vị của bữa cơm nhà, càng khiến cô yêu thích.
Đồ ăn dì Hoàng làm rất ngon, bất quá khẩu vị đậm đà, nhưng tài nấu nướng của Lâm Yên không hề thua kém dì Hoàng, hơn nữa hương vị thanh đạm nhưng không hề nhạt nhẽo, rất hợp khẩu vị Khúc Mặc Thương.
Cô vừa ăn bánh gạo vừa uống canh gà cho đến khi cảm thấy hơi no mới ngẩng đầu. Nhìn thấy Lâm Thanh Hàm đang cầm nửa cái bánh gạo, ánh mắt ánh lên ý cười. Mà Lâm Yên thấy cô dừng lại, cũng nở nụ cười nói: "Mặc Thương thích món này, vậy sau này dì sẽ làm thêm chút nữa."
"Con cũng thích." Lâm Thanh Hàm cười, cắn một miếng bánh gạo, khi nhìn Khúc Mặc Thương, trong mắt ánh lên vẻ cưng chiều mà chính nàng cũng không nhận ra.
Khúc Mặc Thương nhìn đĩa bánh gạo, chính mình ăn ba miếng, hơi ngượng ngùng nhưng vẫn lễ phép nói: "Dì Lâm, mấy món điểm tâm này khá tốn công, dì không cần làm thường xuyên đâu."
"Không sao, trước kia dì căn bản không có chút sức lực nào để làm những món này. Thanh Hàm theo dì chịu thiệt thòi, bây giờ có thời gian rảnh mà con cũng thích ăn, làm nhiều một chút cũng không sao." Nói đến chuyện này bà lại cảm kích Khúc Mặc Thương, lại cảm thấy áy náy với Lâm Thanh Hàm.
Khúc Mặc Thương nghe vậy cũng hiểu được nỗi lòng của bà, nở nụ cười nói: "Vậy con đây được nhờ rồi."
Ba người ngồi trên bàn, một bát canh gà, một đĩa bánh gạo, vừa ăn vừa nói chuyện. Dù không nói nhiều nhưng lại là một đêm ấm áp hiếm có.
Sau buổi chiều hoàng hôn tuyệt vọng đó, gặp được Khúc Mặc Thương, Lâm Thanh Hàm cảm thấy cuộc sống của nàng đột nhiên thay đổi chóng mặt, tốt đẹp đến không ngờ. Một năm này là khoảng thời gian mà Lâm Thanh Hàm sống mười mấy năm qua chưa từng dám nghĩ tới. Dù nàng mang ơn Khúc Mặc Thương, nhưng cuộc sống của nàng không còn khó khăn như trước nữa, ít nhất nàng nghĩ mình đã hoàn toàn thoát khỏi vũng lầy, được đắm mình dưới ánh nắng mặt trời. Nhưng Khúc Mặc Thương vẫn luôn canh cánh trong lòng một chuyện. Mọi thứ tưởng chừng sẽ yên bình và tốt đẹp, nhưng một học kỳ cao trung đã kết thúc, đồng nghĩa với việc kiếp nạn lớn nhất trong cuộc đời Lâm Thanh Hàm sắp sửa bắt đầu.
Vào một đêm tháng 3 năm 2010, Lâm Thanh Hàm và Khúc Mặc Thương đi học về như mọi khi. Dọc đường đi Lâm Thanh Hàm tự dưng thấy bất an, nàng bước nhanh hơn một chút lên lầu. Nàng gõ cửa, người mà mọi khi luôn nhanh chóng ra mở cửa lại không hề có động tĩnh, không nghe thấy bất kỳ âm thanh nào.
"Mẹ, chúng con về rồi." Lâm Thanh Hàm gõ cửa mấy lần nhưng vẫn không có đáp lại, sắc mặt nàng đột nhiên biến sắc. Nàng còn chưa kịp nói gì thì Khúc Mặc Thương đã lấy chìa khóa ra mở cửa.
Đèn trong phòng vẫn sáng, nhưng lại không thấy Lâm Yên đâu. Lâm Thanh Hàm xông vào phòng Lâm Yên, thấy bà nằm bất động dưới đất, bên cạnh còn có một lọ thuốc.
Lâm Thanh Hàm cảm thấy đầu óc ong ong, lạnh toát từ đầu đến chân. Nàng lảo đảo bước tới lật người Lâm Yên lại, miệng gọi mẹ, nhưng giọng nói của nàng không thể thốt ra.
Dưới ánh đèn, hai mắt Lâm Yên nhắm nghiền, sắc mặt và môi tái mét. Khúc Mặc Thương lập tức lấy điện thoại ra, nhanh chóng bấm số 120. Điện thoại được kết nối liền đưa cho Lâm Thanh Hàm: "Cậu bình tĩnh lại, nghe điện thoại rồi nhanh chóng nói cho bác sĩ biết địa chỉ và bệnh sử của mẹ cậu."
Sau đó cô nhanh chóng đặt Lâm Yên nằm xuống, cởi cúc áo, lắng nghe nhịp tim của bà. Nhớ lại những kiến thức sơ cứu đã học trước đây, cô vội vàng ấn thuốc vào mũi Lâm Yên, giữ cho đường hô hấp thông suốt, sau đó lập tức bắt đầu hô hấp nhân tạo.
Tay Lâm Thanh Hàm run lẩy bẩy. Từ cơn hoảng loạn ban đầu nàng miễn cưỡng lấy lại lý trí, nhanh chóng báo địa chỉ. Bác sĩ đầu dây bên kia hỏi về tình trạng bệnh nhân, ánh mắt nàng dại đi nhìn sắc mặt đáng sợ của Lâm Yên: "Tim bà ấy không đập, sắc mặt rất tệ."
Khúc Mặc Thương thấy nàng gần như sụp đổ, nhanh chóng hét lớn vào điện thoại: "Lập tức gửi xe cứu thương đến đây, người bệnh hen suyễn, hiện tại không thở, tim không đập, tôi đã hô hấp nhân tạo cho bà ấy, làm ơn nhanh lên!"
Lâm Thanh Hàm chỉ cảm thấy tai ù đi, tất cả các tế bào trong cơ thể nàng như đang gào thét, muốn nàng phản ứng, nhưng nàng lại không thể nhúc nhích. Mọi thứ xung quanh giống như một bộ phim đen trắng, chỉ có cảnh Khúc Mặc Thương ra sức hô hấp nhân tạo diễn ra trước mắt nàng.
Nàng không biết mình đã nhận điện thoại từ lúc nào, nghe Khúc Mặc Thương vừa hô hấp nhân tạo cho Lâm Yên vừa chỉ dẫn, cũng không biết xe cấp cứu đã đưa Lâm Yên đến bệnh viện từ lúc nào.
Khi hoàn hồn, nàng đã đứng bên ngoài phòng cấp cứu, nhìn các bác sĩ y tá nhanh chóng chạy qua trước mặt, máy điện tâm đồ và máy hô hấp đều được đưa vào. Mà giờ phút này, nàng lại được Khúc Mặc Thương ôm vào lòng, thân thể không ngừng run rẩy, sắc mặt trắng bệch.
Khúc Mặc Thương cau mày, ánh mắt tràn đầy sự không đành lòng và đau xót. Qua lớp quần áo cũng có thể cảm nhận được thân thể yếu ớt của cô gái đang run rẩy, sắc mặt trắng bệch, bàn tay lạnh lẽo. Nàng run lên bần bật, nếu không phải cô đỡ thì e rằng nàng đã không đứng vững.
Một lúc lâu sau, trong mắt nàng mới có chút thần sắc, nhưng đó là một nỗi hoảng sợ và bất lực tột cùng. Môi nàng không còn chút huyết sắc, quay đầu nhìn Khúc Mặc Thương, run rẩy hỏi cô: "Mặc Thương, làm sao bây giờ, phải làm sao bây giờ?"
Giọng nàng rất nhỏ, như không còn chút sức lực nào để nói, mang theo nỗi bi thương và run rẩy tột cùng. Nàng dường như không cần một câu trả lời, mà là không biết phải làm thế nào để thoát khỏi nỗi sợ hãi trong lòng, chỉ có thể hỏi trong vô vọng.
Khúc Mặc Thương ôm chặt lấy nàng, khẽ vuốt mái tóc ướt đẫm mồ hôi của nàng: "Không sao đâu, đừng sợ, mọi chuyện sẽ ổn thôi."
Khúc Mặc Thương nhìn cửa phòng cấp cứu, lòng cô nặng trĩu. Cô lo lắng nhất là sức khỏe của Lâm Yên, trước đó còn thường xuyên dặn dò bà chuẩn bị thuốc đầy đủ. Bởi vì ở kiếp trước, Lâm Yên dường như đã không còn nữa. Cũng chính là sau khi Lâm Yên qua đời, Khổng Ích Tường phát hiện con trai mình không phải con ruột, mới đưa Lâm Thanh Hàm, lúc đó đã là cô nhi, trở về Khổng gia.
Cô có thể giúp Lâm Thanh Hàm tránh khỏi những tổn thương từ thế giới bên ngoài, nhưng cô không có cách nào ngăn cản được chuyện sinh tử.
Cuối cùng người trong lòng cũng không nhịn được nữa, cắn răng bật khóc, tiếng khóc nghẹn ngào và kìm nén khiến trái tim Khúc Mặc Thương đau nhói. Nói là bạn của Lâm Thanh Hàm, nhưng dù sao cô cũng đã sống nhiều năm như vậy. Trong mắt cô, Lâm Thanh Hàm đã là người đưa cọng cỏ cứu mạng cho cô khi cô tuyệt vọng, và cũng là cô gái ngoan ngoãn hiện tại đang dựa dẫm vào cô.