33. Chương 33

Đồng Học Không Làm Yêu - Thời Vi Nguyệt Thượng thuộc thể loại Linh Dị, chương 33 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Giọng điệu nàng trả lời quá đỗi bình tĩnh, Xa Giai Di lờ mờ nhận thấy trong đó có một vẻ nặng nề: "Thanh Hàm, còn cậu thì sao? Cậu muốn đăng ký cùng một trường với Mặc Thương à?"
Vẻ mặt Lâm Thanh Hàm cứng đờ, Khúc Mặc Thương cũng theo bản năng quay đầu lại nhìn nàng.
Lâm Thanh Hàm siết chặt đũa trong tay, sau đó cười nhạt: "Tôi cũng chưa biết nữa, chuyện này tôi không thể tự quyết định được."
Mặc dù đang cười, nhưng Xa Giai Di lại cảm thấy nụ cười này có chút lạnh lẽo. Lâm Thanh Hàm đã thay đổi rất nhiều. Từ khi khai giảng đến nay, nàng càng ngày càng ít nói, cho dù có Khúc Mặc Thương ở bên cũng không trò chuyện nhiều, rất an tĩnh.
Nàng giống như quay trở lại lúc ban đầu khi mới hòa hợp với bọn họ, lúc đó nàng nhút nhát tự ti, nhưng hiện tại là vẻ ảm đạm điềm tĩnh, trong mắt đã không còn sự chuyên chú thăm dò như lúc ấy.
Xa Giai Di mơ hồ cảm thấy giữa hai người đã xảy ra chuyện gì đó, nhưng nàng đã hỏi Khúc Mặc Thương nhiều lần, song Khúc Mặc Thương không nói gì cả.
Vào thời điểm quan trọng của năm học lớp 12, Khúc Mặc Thương có chút lo lắng Lâm Thanh Hàm sẽ bị ảnh hưởng, may mắn là sau vài lần khảo sát nàng vẫn luôn dẫn đầu, chỉ là càng ngày càng trầm mặc ít lời, chuyên tâm vào việc học.
Cứ như vậy, hai người duy trì khoảng cách vừa phải cho đến cuối học kỳ 1 của năm lớp 12, rồi năm mới lại đến.
Mấy năm nay, Khúc Thịnh và Tiêu Vân Anh ngày càng thêm bận rộn vì tiếp cận thị trường Yên Kinh. Hai người họ khác trước kia ở chỗ Khúc Mặc Thương bị động phải chấp nhận, còn giờ đây Khúc Thịnh sẽ khuyên vợ cách hai ngày gọi điện cho cô một lần, giải thích lịch trình bận rộn của bọn họ.
Mà hiện tại, khác với nỗi lo lắng khoảng thời gian cô vừa trọng sinh, Khúc Thịnh càng thêm tán thưởng sự điềm tĩnh và hiểu chuyện của con gái mình. Thấy kỳ thi tuyển sinh đại học đang đến gần, trong lòng ông bắt đầu nảy ra một kế hoạch.
Khi vội vã về đón Tết, hai cha con chính thức nói chuyện về việc lựa chọn và sắp xếp trường đại học trong tương lai.
Ban đầu Khúc Thịnh có chút lo lắng, mặc dù Khúc Mặc Thương đã hiểu chuyện hơn rất nhiều, tỏ ra thấu hiểu sự nghiệp của họ, nhưng một thực tế không thể chối cãi là vì công ty có quá nhiều việc nên bọn họ chưa làm tròn trách nhiệm của bậc làm cha làm mẹ.
Chỉ là ngoài dự đoán, dự tính của Khúc Mặc Thương lại đúng như những gì ông mong muốn, điều này khiến ông rất vui mừng. Sau khi cân nhắc, ông cũng đã thảo luận chi tiết với Khúc Mặc Thương và đưa ra những tính toán của mình.
Đêm giao thừa, Khúc Mặc Thương nhìn dì Hoàng bận rộn, nghĩ tới những lời ngày đó Khúc Thịnh đã nói với cô. Đi du học nước ngoài quả thực là một lựa chọn tốt, mà bản thân Khúc Mặc Thương cũng đã lên kế hoạch cho phương diện này. Các trường đại học trong nước không thể nói là không tốt, nhưng về mặt đào tạo và bồi dưỡng nhân tài, nước ngoài thực sự phù hợp với cô hơn. Hơn nữa có một số người cô không muốn gặp, cũng có một số người cô cần phải tránh đi.
Sau khi trọng sinh, cô cũng không làm gì nhiều, nếu thực sự có ý nghĩa thì hẳn là tham gia vào cuộc sống của Lâm Thanh Hàm, đưa dì Hoàng đến bệnh viện khám sức khỏe trước để không xảy ra chuyện ngoài ý muốn.
Dì Hoàng qua đời vào năm Khúc Mặc Thương học lớp 11, là bởi vì cô cãi nhau một trận lớn với Khúc Thịnh, tức giận bỏ nhà đi, tìm một quán net để qua đêm. Đó là lần đầu tiên cô hành động bốc đồng như vậy, nhưng hậu quả khiến cô cả đời không thể nào tha thứ cho bản thân.
Dì Hoàng lo lắng tìm cô rất lâu, giữa đường lại lên cơn đau tim. Ban đêm không ai để ý, chờ người qua đường phát hiện đưa tới bệnh viện thì đã muộn. Cũng chính vì chuyện này mà Khúc Mặc Thương và Khúc Thịnh lại xảy ra cãi vã. Nàng tự trách mình nhưng cũng trách Khúc Thịnh, sự thống khổ cùng áy náy khiến cô không thở nổi, ngoài việc đổ lỗi cho Khúc Thịnh, cô không tìm được lối thoát cho sự dằn vặt của mình. Thế cho nên, khi Khúc Thịnh bệnh nặng, hai người họ cũng không thể nói chuyện tử tế với nhau, đây là chuyện mà Khúc Mặc Thương hối hận khôn nguôi.
Suy nghĩ hỗn độn, vẻ mặt cô có chút nặng nề. Hồi lâu sau mới thở ra một hơi, tựa hồ đã hạ quyết tâm. Trong ánh mắt cô mang theo ý cười nhàn nhạt, cô đi xuống lầu giúp dì Hoàng, chờ lát nữa Tiêu Vân Anh cũng trở về.
Bữa cơm tất niên vẫn rất phong phú, Khúc Thịnh có vẻ rất vui, uống khá nhiều rượu vang. Trên bàn cơm, ông nhìn Khúc Mặc Thương, vẻ nghiêm túc thường ngày có thêm chút từ ái, sau đó thông báo với gia đình: "Tôi đã bàn bạc với Mặc Thương, chờ kỳ thi đại học kết thúc sẽ đưa con bé sang Mỹ du học, sau khi tốt nghiệp sẽ trực tiếp trở về công ty để rèn luyện."
Dì Hoàng nghe được liền ngỡ ngàng, ngay cả Tiêu Vân Anh cũng có chút kinh ngạc. Bà nhìn chằm chằm Khúc Mặc Thương, sau đó nhẹ nhàng nói: "Mặc Thương tự quyết định sao?"
Khúc Mặc Thương trầm ngâm một chút, gật đầu: "Ba mẹ đã bận rộn lâu như vậy cũng rất vất vả, sau khi con tốt nghiệp có thể gánh vác phần nào. Đi du học nước ngoài cũng là để nâng cao kiến thức, cũng như rèn luyện bản thân."
Tiêu Vân Anh với vẻ mặt phức tạp, nhìn con gái một lúc mới gật đầu. "Quyết định vậy đi, chỉ là ba mẹ vẫn còn sức lực, con không cần gấp như vậy, cứ chuyên tâm học hành là được."
"Con biết rồi, kỳ thực trước đó con đã tính toán đến chuyện này." Chỉ là cô vẫn chưa thực sự hạ quyết tâm mà thôi.
Đêm giao thừa, Khúc Mặc Thương không định đi ra ngoài. Kể từ khi trọng sinh, đây có lẽ là đêm giao thừa đầu tiên cô không có Lâm Thanh Hàm bên cạnh. Trước kia cô đều dẫn Lâm Thanh Hàm ra ngoài chơi. Cô không thực sự thích ánh đèn rực rỡ của muôn nhà và cảnh đêm tưng bừng của đám đông, sở dĩ cô ra ngoài có lẽ là vì cô thích niềm vui sướng không thể kìm nén trên khuôn mặt Lâm Thanh Hàm.
Trên người thiếu nữ vẫn còn yêu thích náo nhiệt phồn hoa, khi nhìn lên pháo hoa, ánh mắt đều sáng rực. Đó là thời điểm nàng sinh động nhất, trong mắt Khúc Mặc Thương, nàng đẹp hơn cả pháo hoa.
Cô nhìn những màn pháo hoa rực rỡ trên quảng trường Áo Sơn phía xa ngoài cửa sổ, trong đầu nghĩ tới thời điểm này năm ngoái, Lâm Thanh Hàm đi bộ mấy cây số đến quảng trường Áo Sơn, cùng cô xem pháo hoa trên tòa nhà Trường Nguyên.
Giữa tiếng pháo nổ đinh tai nhức óc, nàng nghiêm túc nhìn ra ngoài cửa sổ, nắm chặt tay ước nguyện, ước nguyện với pháo hoa.
Cô chỉ nghe nói ước nguyện với sao băng mới thành công, nhưng đây là lần đầu tiên cô nhìn thấy có người ước nguyện với pháo hoa. Khi hỏi nàng chỉ cười.
Nghĩ đến cảnh tượng lúc đó, thậm chí Khúc Mặc Thương còn không nhận ra khóe môi mình đã cong lên, nhưng Tiêu Vân Anh lại nhìn con gái mình đang nhìn ra ngoài cửa sổ với vẻ u buồn, sau đó không biết nghĩ đến điều gì mà khóe môi lại cong lên, nở một nụ cười ấm áp.
Đã lâu Tiêu Vân Anh không thấy con gái cười như vậy, trong lòng có chút đau nhói, nhưng cũng không khỏi tò mò, cười hỏi con: "Nghĩ gì mà cười vui vẻ vậy?"
Khúc Mặc Thương nghe mẹ nói, có chút kinh ngạc nhíu mày, sau đó nghi hoặc hỏi: "Con có cười sao?"
Tiêu Vân Anh thấy cô đã trở lại vẻ mặt bình thường, khẽ thở dài: "Mặc Thương, con còn chưa đầy 17 tuổi, mẹ đã lâu không thấy con cười vui vẻ. Trước đó có hỏi con thì con đều nói không có việc gì, nhưng mà mẹ cảm thấy con đang kìm nén rất nhiều chuyện. Mấy năm nay con đột nhiên thay đổi tính cách, bắt đầu quan tâm đến chuyện công ty, hiện tại lại đột nhiên nghe lời ba con sắp xếp đi du học, rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì?"
Khúc Mặc Thương trầm mặc hồi lâu, cô không biết nên nói với Tiêu Vân Anh như thế nào, chẳng lẽ nói thẳng là mình đã 28 tuổi, sau khi trải qua cuộc khủng hoảng của công ty, Khúc Thịnh bệnh nặng thì cô trọng sinh trở về? Nếu thật sự nói như vậy, dựa theo sự lo lắng của Tiêu Vân Anh, có lẽ bà cho rằng tâm lý cô có vấn đề.
Khúc Mặc Thương nhìn mẹ mình, khẽ cười: "Mẹ, con thật sự không có việc gì, con cũng chỉ quen như vậy thôi. Mỗi ngày con đều làm theo ý nghĩ của chính mình, không cố ý đè nén, cũng không cảm thấy không vui. Con thật sự là muốn giúp đỡ gia đình, nhưng không có cưỡng ép chính mình, hiện tại trạng thái con rất thích, cũng cảm thấy rất thoải mái. Mặc dù đi du học không phải là con chủ động đề xuất, nhưng con rất tán thành kiến nghị của ba, chỉ như vậy mà thôi."
Tiêu Vân Anh nhìn cô một lúc lâu, nhưng đôi mắt của con gái rất trong trẻo, biểu cảm tự nhiên, quả thực không nói dối, bà thở dài: "Con vui vẻ là tốt rồi, nhưng có ba mẹ ở đây, có chuyện gì cứ nói với ba mẹ, đừng giữ trong lòng."
"Dạ."
So với sự bận rộn ấm áp ở Khúc gia thì tình hình của Khổng gia phức tạp hơn rất nhiều. Chu Tư Cầm chỉ có một người con trai duy nhất là Khổng Ích Tường, nhưng cha mẹ của Chu Tư Cầm vẫn còn sống. Bà có một người em trai nhỏ hơn 13 tuổi, có hai người con, một người đã tốt nghiệp đại học, người còn lại mới là sinh viên năm nhất, có tình cảm với Chu Tư Cầm rất tốt. Chu Tư Cầm đã ở tuổi trung niên góa chồng, Khổng gia không có nhiều bậc trưởng bối, họ hàng thân thích đều là bên ngoại, cho nên đều cùng nhau ăn Tết.
Lúc trước lộ ra tin tức con trai của Khổng Ích Tường không phải con ruột của mình, khiến hắn phải chịu nhục nhã, cho nên mấy năm nay không liên hệ. Sau khi Lâm Thanh Hàm được tìm về, bọn họ đã xuất hiện trong tiệc sinh nhật một lần, thời gian khác đều là Chu Tư Cầm lén liên lạc với bọn họ. Hiện tại là cuối năm, không thể tránh khỏi việc vẫn sẽ tụ họp cùng nhau theo thông lệ.
Anh em nhà Chu Văn Xương làm sao có thể thích đứa cháu gái đột nhiên xuất hiện này được, bởi vì Lâm Thanh Hàm quá lạnh nhạt với bọn họ. Ngoại trừ ngày đầu tiên Chu Tư Cầm giới thiệu, Lâm Thanh Hàm chào hỏi bọn họ, sau đó căn bản không nói một lời, nhìn bọn họ với đôi mắt tĩnh lặng như mặt hồ không gợn sóng, không chút cảm xúc nào.
Chu Văn Xương còn tốt, dù sao hắn đã 24 tuổi, lại là đàn ông nên không so đo với tiểu cô nương. Nhưng Chu Văn Kỳ được gia đình cưng chiều từ nhỏ, Chu Tư Cầm cũng rất yêu thương cô, được nuông chiều từ bé nên trở nên khó chiều, rất không vừa mắt Lâm Thanh Hàm.
Đặc biệt cô cực kỳ giỏi nhìn sắc mặt người khác mà đoán ý, biết cô cô không thích đứa cháu gái này nên luôn kiếm cớ gây sự.
Đêm giao thừa, các đầu bếp được mời ở nhà bếp tầng dưới đã tất bật chuẩn bị cơm tất niên. Khổng Ích Tường cũng hiếm khi có được lúc nhàn rỗi, ngồi trong phòng khách trò chuyện với Chu Tư Tụng và Chu Văn Xương.
Chu Tư Cầm cùng em dâu đang tán gẫu trong đại sảnh. Chu Văn Kỳ có chút nhàm chán ngồi nghe, chờ đến khi cô cô cùng mẹ mình dẫn câu chuyện sang Lâm Thanh Hàm, cô mới hứng thú lên tiếng: "Giao thừa người trong nhà đều tụ họp sum vầy trò chuyện, vui vẻ lại náo nhiệt, một năm cũng khó có được. Tại sao lại không thấy bóng dáng Thanh Hàm, lại ở thư phòng làm bài tập sao?"
Chu Tư Cầm nghe xong nhíu mày, sắc mặt có chút không tốt: "Nơi nào có nhiều bài tập như vậy, dù là cấp ba, Tết nhất cũng đâu cần cứ ru rú trong phòng thế. Chính là không hiểu quy củ, đi theo mẹ nó nên quen thói kỳ quặc."
"Cô cô đừng nóng giận, con bé còn nhỏ, mới trở về nơi này còn rất nhiều điều phải học, lại nói có cô cô cùng anh họ bồi dưỡng, về sau Thanh Hàm sẽ không kém đâu. Con đi kêu con bé, một mình ru rú trong phòng sẽ không tốt."
"Nha đầu này, ngày thường mỏng manh yếu đuối, nhưng lại luôn có thể hiểu chuyện. Con cũng chỉ kém nó hai, ba tuổi, vậy mà còn hiểu chuyện hơn." Chu Tư Cầm mỉm cười xoa đầu cô, khen cô.
Chu Văn Kỳ cười đến ngọt ngào, xoay người liền thay đổi sắc mặt, đi thẳng vào phòng Lâm Thanh Hàm. Cô dừng lại cũng không gõ cửa, trực tiếp mở cửa đi vào.
Lúc này Lâm Thanh Hàm đang ngẩn ngơ cầm bút chì ngồi ở bàn. Cửa phòng đột nhiên bị mở ra khiến nàng giật mình, nàng lập tức đè tờ giấy trắng trên sách trước mặt, quay đầu thờ ơ nhìn Chu Văn Kỳ.
"Thứ gì mà giấu nhanh như vậy, còn sợ tôi xem à?" Cô thò đầu qua liếc nhìn, Lâm Thanh Hàm không kịp che, mờ ảo có thể nhận ra đây là một bức tranh.
Lâm Thanh Hàm khẽ nhíu mày: "Cô nên gõ cửa, đây là lễ phép."
Chu Văn Kỳ nhướng mày, không thèm để ý: "Tôi là bậc trên của cô, hơn nữa cô vẫn luôn không nói năng gì, thì xem một chút có sao đâu."
Lâm Thanh Hàm không có trả lời, chỉ lạnh lùng nhìn cô ta.
Chu Văn Kỳ không thích cái vẻ gì cũng không thèm để ý này của nàng, đó là một loại cảm giác cao ngạo. Nhìn đường phố giăng đèn kết hoa rực rỡ ngoài cửa sổ, cô ta cảm thán nói: "Năm mới thật náo nhiệt, mọi người mọi nhà đều đoàn viên sum họp. Cô nhiều năm như vậy là lần đầu tiên ăn Tết cùng ba ba và bà nội, sao có thể cứ trốn trong phòng." Cô ta nói chợt nghĩ tới cái gì đó, có chút thương hại nhìn Lâm Thanh Hàm: "Mà thôi, năm nay không thể ăn Tết với mẹ cô, cô không nhớ bà ấy sao? Bà ấy về quê ăn Tết rồi à?"
Vốn dĩ Lâm Thanh Hàm hơi rũ mắt xuống, lúc này đột nhiên ngước mắt lên, đôi mắt đen láy nhìn chằm chằm Chu Văn Kỳ, ánh mắt âm trầm và sắc bén: "Chúng ta cũng không thân, mẹ tôi càng không liên quan gì đến cô, đừng ở nơi này tìm kiếm sự chú ý, mời cô ra ngoài cho."
Chu Văn Kỳ bị ánh mắt của nàng khiến lòng cô ta căng thẳng, trong lúc nhất thời không biết nói gì, cuối cùng đầy tức giận nói: "Mẹ cô bán con gái để cầu vinh, đưa cô cho biểu ca tôi, cô còn có gì không hài lòng? Cả ngày cứ trưng cái vẻ mặt này ra, Tết nhất thật là chướng mắt."
Lâm Thanh Hàm hít sâu một hơi, giọng nói lạnh lùng: "Câm miệng."
Chu Văn Kỳ tức giận đến xanh mặt, cao giọng nói, nửa tức giận nửa tủi thân: "Sao cô lại nói như vậy, Tết nhất trong nhà đều sum vầy trò chuyện, hòa thuận vui vẻ. Tôi thấy cô một mình trong phòng lạnh lẽo nên mới đến gọi cô ra. Nếu tôi làm phiền cô thì cô cứ nói thẳng ra như vậy, tôi đáng bị đối xử như thế sao? Tôi biết cô nhớ mẹ, nhưng có anh họ và cô cô bồi dưỡng không tốt sao?"
Chu Văn Kỳ vừa dứt lời, Chu Tư Cầm liền với vẻ mặt tức giận đi vào: "Không có phép tắc! Ai cho phép cô nói chuyện với Văn Kỳ như vậy? Mặc dù con bé [Lâm Thanh Hàm] nhỏ hơn nó [Văn Kỳ] ba tuổi, nhưng Văn Kỳ vẫn là chị họ, đã dạy cô lâu như vậy, sao vẫn không học được! Còn có, cô là người của Khổng gia, người phụ nữ kia bỏ cô ở đây, cầm ba mươi vạn rồi đi, ta cùng ba cô khổ tâm nuôi dưỡng cô, Khổng gia chúng ta cũng không bạc đãi cô nửa phần, tại sao cô còn không nhận người thân hả!"
Lâm Thanh Hàm đứng đó nhìn bọn họ, hai tay siết chặt. Khổng Ích Tường nghe thấy động tĩnh liền chạy tới: "Mẹ, sao lại tức giận như vậy? Hôm nay là giao thừa."
"Giao thừa, sao nó không biết hôm nay là giao thừa? Đã lớn như vậy rồi, một chút việc cũng không hiểu! Không hiểu thì đừng ra ngoài, tự suy nghĩ lại đi!" Nói xong liền dắt Chu Văn Kỳ đi xuống lầu.
Khổng Ích Tường nhìn con gái đang đứng thẳng tắp trong phòng, ánh sáng u buồn trong đôi mắt ấy rất giống mẹ nàng, rõ ràng mới hơn mười tuổi, lại trầm mặc và u uất như một người trưởng thành đã từng trải sự đời.
"Ta cho rằng đã qua lâu như vậy con có thể trở nên tốt hơn, hiện tại xem ra là ta đánh giá con quá cao." Khổng Ích Tường nhìn nàng, nhàn nhạt nói.
Lâm Thanh Hàm nhìn hắn, một lúc sau mới rút ánh mắt về. Khi Khổng Ích Tường xoay người rời đi, nàng nói: "Bà ấy nói các người không bạc đãi tôi, nhưng ở đây, địa vị của con gái ông còn kém hơn em họ của ông."
Khổng Ích Tường nhíu mày, vẻ mặt tối sầm lại vài phần: "Ta kêu quản gia đem cơm lên cho con."
"Vâng, năm mới vui vẻ, ba."
Chữ cuối cùng vang lên từ phía sau khi Khổng Ích Tường chuẩn bị đóng cửa. Tay Khổng Ích Tường nắm chặt lại, động tác cứng đờ, trong mắt hắn có tia kinh ngạc, rồi chợt lóe lên tia kinh hỉ, cuối cùng hắn khẽ đáp lại, vẫn là đóng cửa lại.
Lâm Thanh Hàm nhìn bóng lưng của hắn, cười lạnh trào phúng.