Dòng Máu Của Rồng
Chương 28: Thiên Kiêu Hội Tụ
Dòng Máu Của Rồng thuộc thể loại Linh Dị, chương 28 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Phía trước là Hằng Thiên Sơn, ngọn núi cao sừng sững, đỉnh núi khuất trong mây, tựa như vươn thẳng lên chín tầng trời. Từng tầng mây dày đặc quấn quanh, tựa như màn sương che phủ một cấm địa linh thiêng. Dưới chân núi, một quảng trường khổng lồ được xây dựng, trải rộng hàng trăm trượng, lát bằng huyền ngọc thạch. Mỗi phiến đá óng ánh lấp lánh dưới nắng sớm, phản chiếu hào quang như đến từ trời cao.
Ba người Minh Long đứng giữa đám đông, ánh mắt không ngừng quan sát khắp nơi. Xung quanh là hàng ngàn tu sĩ đến từ khắp các châu địa, tuổi tác, khí chất, y phục đều đa dạng, đại diện cho vô số môn phái, thế gia và vùng đất khác nhau. Không khí căng thẳng tột độ, tất cả đều mang theo cùng một mục tiêu: được Hằng Thiên Tông tuyển chọn, bước chân vào một trong Tứ Đại Trấn Quốc Tông Môn của Thủy Vân Quốc.
Một luồng khí thế mạnh mẽ bất chợt ập tới, tựa sấm sét giáng xuống, khiến quảng trường xôn xao. Từ phía xa, bụi đất tung bay, một con xích thố yêu thú toàn thân đỏ rực như lửa, bốn vó giẫm mạnh xuống đất để lại những dấu chân hằn lôi văn. Trên trán nó mọc một chiếc sừng xoắn nhọn, lóe lên kim quang sắc bén. Khí tức Tam giai hậu kỳ bành trướng như núi lửa chực chờ phun trào, khiến nhiều tu sĩ phải vô thức lùi lại. Phía sau nó là một xa giá lớn, khắc hoa văn tinh xảo, thân xe được bọc bằng gỗ ngọc thiết quý hiếm, treo một chiếc lồng đèn đỏ thêu chữ "LIỆT" bằng kim tuyến, toát lên khí thế áp người.
- Trời ạ! Là xích thố kéo xe! Ở Thủy Vân Quốc, chỉ có duy nhất một gia tộc dám dùng loại yêu thú này làm xe kéo – Liệt gia!
- Người ngồi trong đó chắc chắn là Liệt Khang rồi, nhị thiếu gia của Liệt gia!
Tiếng bàn tán vang lên khắp nơi, không ai không biết danh tiếng của Liệt Khang, thiên tài số một của Liệt gia: mười sáu tuổi Trúc Cơ viên mãn, hai mươi lăm tuổi bước vào Kim Đan trung kỳ, thậm chí còn có thể vượt cấp chiến đấu. Hơn hết, Liệt gia là thế tộc trung liệt, đời đời lập chiến công hiển hách vì Thủy Vân Quốc, danh vọng gần như không ai dám xâm phạm.
Minh Long cùng Thanh Sơn nghe vậy thì gật gù:
- Phải công nhận là… trông thật oai phong.
Chưa kịp bình luận thêm, từ đằng xa lại có một loạt xa giá xa hoa nối đuôi nhau tiến vào quảng trường. Mỗi xa giá đều được kéo bởi yêu thú Tam giai, có con là Xích Hùng, có con là Phong Ưng, còn có cả Hỏa Vĩ Hổ, khí thế mỗi con đều không thua kém gì xích thố ban nãy. Trên mỗi xa giá đều treo lồng đèn thêu tên gia tộc bằng chỉ bạc, nổi bật giữa không trung.
- Trời ơi! Là Tào gia kìa! Bên kia là Hữu gia, còn có Vinh gia nữa?!
Không khí trở nên náo nhiệt hơn bao giờ hết, đám đông không ngừng xôn xao. Mỗi cái tên đều đại diện cho một thế lực không thể xem thường, là những gia tộc quyền quý mà chỉ cần nghe danh cũng đủ khiến tu sĩ bình thường phải kính sợ vài phần.
Cuối cùng, không khí như ngưng đọng khi một xa giá tinh xảo, đơn giản nhưng toát lên sự cao quý từ từng đường nét xuất hiện. Xa giá được kéo bởi hai con Lam Hạc, mỗi con cao hơn hai trượng, toàn thân phủ đầy lông xanh nhạt tựa khói lam sương sớm. Trên xa giá treo một lồng đèn có thêu hai chữ "THƯỢNG QUAN".
- Trời ạ! Là xa giá của Thượng Quan gia!
- Không thể nào! Là đại tiểu thư của Thượng Quan gia sao? Thượng Quan Yên Nhi? Một trong Tứ Đại Mỹ Nhân Thủy Vân Quốc?!
- Chết rồi, ta chưa kịp chải đầu! Nếu hôm nay có thể gặp được nàng ngoài đời thực thì đời này có chết cũng mãn nguyện!
Nam tu sĩ bốn phía nhao nhao cả lên, ánh mắt hướng về xa giá tựa như nhìn thấy thánh nữ giáng trần.
Các xa giá lần lượt dừng lại cạnh nhau, yên vị ở phía đầu quảng trường. Tuy vẫn chưa một ai bước ra, nhưng khí thế từ chúng đã đủ khiến vô số tu sĩ im bặt, chỉ dám nhìn mà không dám thở mạnh.
Ngay lúc đó, một giọng nam trầm thấp vang lên từ xa giá của Liệt gia, truyền ra xa như tiếng chuông đồng:
- Đã lâu không gặp, Thượng Quan đại tiểu thư.
Xa giá bên phía Thượng Quan gia vẫn im lặng, rèm che không hề lay động, cũng chẳng có bất kỳ phản hồi nào. Không khí lại lặng xuống.
Dưới ánh dương đang dần lên cao, ánh sáng chiếu rọi khắp quảng trường rộng lớn, từng xa giá mới lại tiếp tục tiến vào. Tuy không mang theo khí thế lấn át như những chiếc đã đến trước, nhưng vẫn toát lên vẻ hào môn quý tộc không thể xem thường. Các yêu thú kéo xe dù phần lớn chỉ ở cấp Nhị giai hậu kỳ hoặc Tam giai sơ kỳ, nhưng đều có bộ lông óng mượt, khí chất được huấn luyện nghiêm ngặt, từng bước đi đều chỉnh tề như mãnh thú dâng triều.
Một trong số đó đặc biệt nổi bật: một xa giá được phủ bằng lớp gỗ tử đàn sẫm màu, hoa văn được khắc cực kỳ tỉ mỉ, không cầu kỳ nhưng đầy khí phái. Trên xe treo lồng đèn thêu một chữ "TRẦN" bằng chỉ kim, lấp lánh như sao băng. Dù không lấn áp người khác bằng yêu thú Tam giai đỉnh cao, nhưng uy danh Trần gia lại là một thế lực không thể coi thường, một trong những thế gia hàng đầu tại Thủy Vân Quốc, đứng đầu Hình Bộ, nắm giữ luật pháp trong tay.
Bên trong xa giá, Trần Ảnh ngồi dựa lưng, nửa nhắm mắt, dáng vẻ ung dung. Bên cạnh hắn là biểu đệ Trần Tâm, mắt híp, miệng thì thào nói:
- Biểu ca, huynh nghĩ tên tiểu tử hôm trước… cũng sẽ đến tham gia kỳ chiêu mộ này sao?
Trần Ảnh mở mắt, ánh nhìn lóe lên một tia lạnh lùng, khóe miệng nhếch lên đầy ẩn ý.
- Hắn chắc chắn sẽ tới. Loại người đó… có chết cũng muốn trèo lên cao.
Nói rồi cả hai không hề che giấu, trực tiếp vén rèm xe, cùng nhau bước ra. Trần Ảnh chắp tay, dáng vẻ nhàn nhã nhưng ánh mắt lại không ngừng quan sát khắp xung quanh, nhất là hướng về phía các xa giá lớn của những đại gia tộc.
- Trần mỗ tham kiến các vị thiếu gia, tiểu thư của các thế gia, mong kỳ chiêu mộ lần này chúng ta có thể cùng nhau giao lưu học hỏi.
Ngữ khí tuy ôn hòa, cung kính, nhưng mỗi lời nói ra đều mang theo chút ngạo khí. Hắn vốn là con trai duy nhất của đương kim Thượng Thư Hình Bộ, ai dám xem thường hắn?
Các ánh mắt trong quảng trường lại bắt đầu đổ dồn về phía Trần gia, lời bàn tán thì thầm vang lên:
- Là Trần Ảnh, Trần đại thiếu gia! Hắn cũng đến thật sao?
- Nghe nói lần trước ở một khách điếm trong Hằng Thiên Trấn, hắn đã va chạm với một tu sĩ vô danh… không biết kẻ đó có xuất hiện không?
Trần Tâm đứng cạnh Trần Ảnh, cười nhạt, ánh mắt như rắn độc lặng lẽ quan sát bốn phía, dường như đang chờ một con mồi rơi vào bẫy.
Lời chào vang vọng từ Trần Ảnh vẫn lơ lửng trong không trung, như bị sự im lặng của các đại thế gia nuốt chửng. Tất cả các xa giá của những gia tộc hàng đầu như Liệt gia, Thượng Quan gia, Tào gia, Hữu gia, Vinh gia đều không một ai lên tiếng, không một động thái hồi đáp. Trần Ảnh vẫn giữ nụ cười, nhưng khóe miệng đã hơi giật nhẹ, ánh mắt trở nên trầm xuống. Chỉ có những gia tộc nhỏ hơn, các tu sĩ vãng lai hoặc môn phái hạng trung là nhao nhao bước ra chắp tay đáp lễ, cố gắng thể hiện chút thân thiện. Dẫu vậy, hắn cũng chẳng thèm để tâm.
Ở một góc khác, Minh Long và hai người đồng hành cũng đã nhận ra Trần Ảnh. Hắn khẽ nhíu mày, nhưng chỉ lẩm bẩm:
- Lại là hắn? Thôi kệ đi…
Ngay khoảnh khắc ấy, giữa không trung nơi đỉnh Hằng Thiên Sơn, vốn bị mây mù che phủ mờ mịt, đột nhiên vang lên một tiếng "KHIẾU" vang dội! Âm thanh sắc bén như xé tan mây trời, vọng khắp Hằng Thiên Trấn, khiến toàn bộ quảng trường yên lặng trong khoảnh khắc.
Tất cả mọi ánh mắt đồng loạt ngước nhìn lên. Trên tầng không, năm con bạch hạc khổng lồ từ mây mù hạ xuống. Mỗi con có sải cánh dài đến hơn ba trượng, toàn thân trắng muốt như ngọc, đuôi vút dài, trên trán có ấn ký lôi vân bạc lấp lánh, khí tức yêu thú Tứ giai sơ kỳ tỏa ra như sóng biển. Trên lưng từng con hạc là một thân ảnh tu sĩ: tổng cộng bốn nam một nữ, tất cả vận bạch y thêu kim tuyến, lưng mang trường kiếm, khí tức mạnh mẽ tỏa ra không hề che giấu.
- Hóa Thần Cảnh!
- Là trưởng lão của Hằng Thiên Tông!
- Trời ơi… năm người, toàn bộ đều là Hóa Thần Cảnh?!
Những tiếng xì xào kinh hãi lan khắp quảng trường. Có người run rẩy, có người chắp tay lạy rối rít. Không khí vốn ồn ào như chợ búa trong chốc lát trở nên trang nghiêm cực độ.
Dẫn đầu là một nam tử trung niên, râu bạc trắng, ánh mắt sắc như đao, thân hình cao lớn, khí tức Hóa Thần trung kỳ áp đảo toàn trường. Bốn người còn lại lần lượt có khí tức Hóa Thần sơ kỳ, theo sau ông như mặt trăng vây quanh mặt trời.
Ngay khi năm người đáp xuống quảng trường, tất cả tu sĩ có mặt đều lập tức chắp tay hành lễ, cúi thấp người, đồng thanh:
- Tham kiến ngũ vị trưởng lão!
Ngay cả các đại thế gia cũng không dám thất lễ. Rèm xe bị vén lên, từng bóng người từ Liệt gia, Thượng Quan gia, Tôn gia, Hữu gia… lần lượt bước ra, đều nghiêm túc chắp tay hành lễ. Dù thân phận cao quý, trước mặt những người nắm quyền sống chết của đại tông môn trấn quốc, ai cũng phải kính cẩn ba phần.
Nam tử trung niên quét mắt nhìn một vòng, thanh âm như chuông đồng vang lên giữa trời đất:
- Ngày hôm nay, Hằng Thiên Tông tổ chức kỳ chiêu mộ đệ tử hai năm một lần. Hiện tại đã đến giờ, những ai có được thiệp mời của Hằng Thiên Tông mau chóng tập trung tại chính giữa quảng trường! Người thân, gia đình, kẻ không liên quan mau chóng lùi ra phía ngoài!
Lời còn chưa dứt, cả quảng trường đã chuyển động như dòng nước. Vô số thân ảnh từ đám đông lập tức di chuyển theo hai hướng: một nửa là các thí sinh trẻ tuổi, tuổi đời chưa đến ba mươi, đều nhanh chóng rút ra tấm thiệp đăng ký màu ngọc và tiến về trung tâm. Nửa còn lại là người thân, người hộ tống hoặc tu sĩ không đủ điều kiện, thì dạt ra phía ngoài.
Thanh Sơn xách túi hành lý giúp Tiểu Mễ, mắt ươn ướt, vỗ vai nàng:
- Cố gắng lên, muội muội. Huynh tin muội sẽ làm được.
Tiểu Mễ siết chặt vạt áo, ánh mắt ánh lên sự kiên cường. Nàng khẽ gật đầu:
- Ừm.
Thanh Sơn quay sang Minh Long, mặt nghiêm túc:
- Đệ cũng vậy. Cố gắng hết sức. Và… nhờ đệ để mắt đến Tiểu Mễ giùm ta.
Minh Long cười nhạt, chắp tay:
- Đa tạ huynh. Yên tâm.
Hai bóng người một nam, một nữ sánh bước vào giữa quảng trường, chuẩn bị bước vào vòng tuyển chọn khắc nghiệt của một trong Tứ Đại Tông Phái Trấn Quốc Hằng Thiên Tông.
. . .
Tiếng xôn xao khẽ lan ra như sóng lặng khi hàng người bắt đầu lần lượt tiến lên trình ra thiệp ngọc. Hai vị trưởng lão đứng đối diện nhau ở cổng vào, uy nghiêm nhưng không mất phần thân thiện. Từng người được kiểm tra xong liền được gật đầu cho phép bước vào khu vực khảo thí.
Đúng lúc đó, một làn hương dìu dịu như gió xuân lướt qua mũi khiến đám đông khẽ xao động, mọi ánh nhìn đều đồng loạt bị hút về một hướng.
Giữa ánh sáng ban mai rọi nhẹ qua từng tầng mây, Thượng Quan Yên Nhi khoan thai bước tới. Bộ váy dài màu lam nhẹ nhàng tung bay theo từng bước chân, viền áo thêu hoa văn mây nước bằng chỉ bạc uốn lượn như sóng lặng. Nàng không vội, cũng không chậm, dáng đi uyển chuyển như đang bước trên mặt hồ thu yên ả.
Tuy đeo khăn lụa mỏng che mặt, nhưng đôi mắt phượng dài cong nhẹ, ánh nhìn sâu như mặt nước hồ thu, làn da trắng hồng thoáng hiện dưới lớp lụa mỏng. Từng chi tiết đều toát lên khí chất thanh cao mà uyển chuyển, khiến người ta vừa muốn tôn kính, lại không dám mạo phạm. Mỗi bước đi của nàng để lại một mùi hương nhàn nhạt như hương lan phảng phất, đủ làm bao trái tim thiếu niên xao động.
Đám đông nam tu sĩ không ai bảo ai đều nghiêng đầu, ánh mắt ngây ngốc dõi theo nàng như bị thôi miên.
Ngay sau nàng, Liệt Khang, nhị thiếu gia của Liệt gia bước tới. Y mặc hắc bào thêu hỏa văn đỏ sẫm, thân hình cao lớn rắn rỏi, ngũ quan tuấn tú không tì vết, sống mũi cao, ánh mắt sắc bén như ẩn chứa hào quang bên trong. Một tay chắp sau lưng, một tay cầm quạt xếp nhẹ gõ vào lòng bàn tay, khí chất hiên ngang, phong tư bất phàm.
Vừa xuất hiện, y lập tức trở thành tâm điểm chú ý của hàng trăm nữ tu sĩ trẻ tuổi. Có người vô thức đưa tay vuốt tóc, có người đỏ mặt quay đi, nhưng không ai giấu nổi ánh nhìn si mê đang dõi theo từng bước của hắn.
Lúc này, Minh Long cũng bị hấp dẫn bởi khí chất đặc biệt của Thượng Quan Yên Nhi. Hắn khẽ nheo mắt, trong lòng chợt dấy lên một cảm giác vô cùng quen thuộc. Đôi mắt ấy, dáng người ấy, hắn như đã từng thấy ở đâu đó… nhưng lục lọi mọi ký ức cũng không tài nào nhớ ra.
- Chắc… chỉ là ảo giác thôi. – Minh Long thầm nghĩ, khẽ lắc đầu.
Bên cạnh hắn, Tiểu Mễ nhận ra ánh mắt Minh Long dõi theo Yên Nhi thì khẽ liếc sang, rồi cũng dõi theo nữ nhân áo lam đang bước đi phía trước. Trong lòng nàng thoáng dấy lên một tia ghen tỵ mà chính bản thân cũng không rõ nguyên do. Một nữ nhân vừa có khí chất, lại vừa đẹp như tiên tử trong tranh, khiến bất cứ ai đứng cạnh cũng dễ trở nên lu mờ.
Ở phía trước, Liệt Khang vừa bước vừa nghiêng đầu, ra vẻ ôn hòa trò chuyện cùng Yên Nhi, nhưng nàng chỉ đáp lại bằng ánh mắt lạnh nhạt như sương mù đầu núi. Nàng không đẩy hắn ra, cũng không tiếp lời, chỉ im lặng bước đi, khiến người khác khó lòng đoán được suy nghĩ của nàng.
Hai người cùng đưa thiệp ngọc ra trước mặt hai vị trưởng lão đang đứng ở cổng.
Một vị trưởng lão ánh mắt sáng rực, mỉm cười nói:
- Ồ… thì ra là nhị thiếu gia Liệt gia và đại tiểu thư Thượng Quan gia. Quả thật là tuổi trẻ tài cao, danh bất hư truyền. Mời vào.
- Tham kiến nhị vị trưởng lão.
Cả hai chắp tay hành lễ đầy lễ độ rồi sải bước tiến vào bên trong, bỏ lại vô số ánh mắt trầm trồ, ngưỡng mộ, lẫn ngưỡng vọng và ganh tỵ.
Sau đó, các công tử, tiểu thư khác thuộc các đại gia tộc cũng lần lượt tiến lên. Trong đó có Trần Ảnh và Trần Tâm, cả hai bước đến với dáng vẻ đầy kiêu ngạo, ánh mắt vẫn đảo quanh như muốn tìm kiếm ai đó giữa đám đông. Mặc dù so với khí thế của Liệt Khang và Yên Nhi còn có phần kém hơn một bậc, nhưng vẫn thu hút không ít ánh nhìn và những lời xì xào của các tu sĩ trẻ khác.
Kỳ chiêu mộ đệ tử của Hằng Thiên Tông chính thức bắt đầu mở màn với sự góp mặt của tinh anh bốn phương, tài tuấn tụ hội, hứa hẹn một cuộc tranh tài long trời lở đất!