Dòng Máu Của Rồng
Chương 37: Giữ Vững Bản Tâm
Dòng Máu Của Rồng thuộc thể loại Linh Dị, chương 37 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tiếng gọi trầm tĩnh của Hằng Dương vang vọng khắp quảng trường, kéo Minh Long thoát khỏi dòng cảm xúc hỗn loạn.
- Minh Long.
Minh Long giật mình. Hắn khẽ ngẩng đầu, ánh mắt vẫn còn vẻ ngơ ngác, mơ màng, nhìn về phía Hằng Dương đang đứng thẳng trên cao. Thần thái ông uy nghiêm, nhưng ánh mắt lại ẩn chứa sự ôn hòa hiếm thấy.
Ánh mắt hắn đảo quanh. Khắp quảng trường rộng lớn, từng lớp người đang dõi theo hắn bằng ánh mắt vừa cảm phục, vừa kinh ngạc, lại vừa tràn đầy mong chờ. Tiếng thì thầm rì rầm khắp nơi dường như đã ngừng lại.
Minh Long lúc này như bừng tỉnh. Hắn lập tức đứng phắt dậy, chắp tay nghiêm chỉnh, nét mặt dần trở lại bình tĩnh.
Hằng Dương gật đầu, giọng nói vang dội như chuông lớn:
- Minh Long, ngươi đã vượt qua khảo nghiệm. Chính thức trở thành... Bạch y đệ tử của Hằng Thiên Tông!
Dù ai nấy đều đoán trước, nhưng khi lời ấy thực sự được thốt ra từ chính miệng tông chủ, vẫn không khỏi khiến mọi người chấn động.
Hằng Dương định nói tiếp:
- Chư vị trưởng lão, có ai muốn. . .
Lời còn chưa kịp dứt, cả năm vị trưởng lão đã đồng loạt tiến lên, đồng thời chắp tay về phía Minh Long:
- Minh Long tư chất kinh người, tâm cảnh vững chắc, chiến lực phi phàm, lão phu nguyện thu làm đệ tử chân truyền.
- Minh Long, bần đạo chuyên về đan đạo, nếu ngươi theo ta, tài nguyên vô tận, đan dược dồi dào.
- Phụ trợ đạo tuy không trực diện, nhưng một khi thông suốt, người tu luyện sẽ như hổ thêm cánh.
- Thể đạo mới là nguồn gốc của sức mạnh. Minh Long, theo ta tu luyện, chắc chắn vô địch trong cùng cấp bậc!
Những lời ngon ngọt, cam kết tài nguyên, chỉ thiếu điều hứa cho hắn cả nửa tông môn mà thôi.
Toàn trường im lặng một thoáng, rồi... xôn xao như vỡ đê.
Nhiều tu sĩ cũng lặng lẽ liếc nhìn nhau, ánh mắt lộ rõ vẻ không tin vào mắt mình. Ngũ đại trưởng lão Hằng Thiên Tông, mỗi người một phương, tính tình quái dị... vậy mà hôm nay lại đồng loạt tranh giành một tân đệ tử? Còn ra thể thống gì nữa đây?
Nhưng rồi nghĩ lại, trong lòng ai cũng gật gù, cũng phải thôi. Minh Long là người sở hữu Bạch tư chất, đã thế còn vừa vượt qua Vấn Đạo Tâm Cảnh với biểu hiện khiến ngay cả tông chủ cũng phải đứng dậy. Một người như vậy, sao không tranh giành?
Tiểu Mễ ngồi phía dưới cũng hơi nhíu mày, nhưng rồi nhẹ nhàng mỉm cười. Dường như nàng biết, khoảnh khắc này... là khởi đầu thực sự của Minh Long.
Minh Long lúc này thì... lúng túng đến độ không biết phải làm gì.
Hắn chỉ vừa mới bước ra khỏi cơn ảo cảnh đầy máu và nước mắt kia, trái tim còn chưa kịp lắng xuống, thì nay đã bị năm vị trưởng lão quyền cao chức trọng nhất của tông môn vây quanh, lời lẽ như rót mật vào tai. Hắn ngây người nhìn từng người một, theo bản năng lùi chậm rãi nửa bước.
Quảng trường lại ồn ào như vỡ chợ, mà Minh Long thì... vẫn còn chưa kịp thở phào một hơi.
Thấy cảnh tranh giành gay gắt phía dưới, Hằng Dương đứng trên cao cũng chỉ biết thở dài, tay nhẹ nhàng vỗ trán, vẻ mặt vừa bất đắc dĩ, vừa bất lực. Lão khẽ hít một hơi sâu, rồi ánh mắt nghiêm túc nhìn thẳng xuống Minh Long, giọng nói vang lên, trầm tĩnh mà dứt khoát:
- Minh Long, ngươi có nguyện ý trở thành đệ tử của bổn tông chủ không?
Toàn trường phút chốc tĩnh lặng.
Dù hầu hết đều đoán trước được câu hỏi này sớm muộn cũng sẽ xuất hiện, nhưng khi chính miệng tông chủ Hằng Dương, một trong những cường giả đỉnh cấp của Thủy Vân Quốc thốt ra lời ấy, bầu không khí vẫn như đông cứng lại trong khoảnh khắc.
Ngay cả Trần Ảnh, Liệt Khang, hay Trần Tâm,... những thiên kiêu vốn kiêu hãnh lúc này cũng bất giác siết chặt bàn tay, trong lòng dâng lên một nỗi ghen tỵ phức tạp mà chính họ cũng không thể diễn tả.
Ngũ vị trưởng lão đứng dưới bệ đá, sắc mặt đều hơi tái đi, ánh mắt nhìn nhau lắc đầu than nhẹ.
- Haizz... tông chủ đích thân mở lời rồi, còn tranh cái gì nữa đây. . .
- Đúng vậy a. . .
Minh Long đứng yên tại chỗ. Ánh mắt hắn dần trở nên đăm chiêu. Trong thức hải, giọng nói quen thuộc vang lên:
- Ngươi đang phân vân?
- Phải. Ngươi thấy sao?
Ngọc Nhi ngồi vắt chân trong thức hải, hai tay chống cằm suy tư, vẻ mặt nghiêm túc hiếm thấy.
- Để xem nào... Xét từng khía cạnh thì mỗi người đều có ưu thế riêng. Ví dụ như vị Ngũ trưởng lão Túc Thệ kia tu vi tuy thấp hơn Hằng Dương, nhưng là Ngũ chuyển thể tu, chuyên về rèn luyện nhục thể, nếu ngươi muốn phát triển thể đạo, ông ta là lựa chọn tốt nhất.
- Còn về kiếm pháp, phụ trợ, đan đạo, hay luyện khí, mỗi trưởng lão đều là kỳ tài một lĩnh vực. Nếu chỉ nói về chuyên môn, họ còn xuất sắc hơn cả tông chủ.
Ngọc Nhi dừng lại, ánh mắt hơi nheo lại nhìn Minh Long trong thức hải:
- Tuy nhiên, công bằng mà nói... lão già Hằng Dương ấy, dù có hơi đạo mạo, nghiêm khắc, nhưng tu vi là Hóa Thần hậu kỳ, lại nắm giữ quyền lực toàn tông môn, tài nguyên, công pháp, truyền thừa đều đứng đầu.
Nàng khẽ cười nhẹ:
- Nếu muốn đi đường dài, khả năng cao vẫn là nên chọn lão ta.
Minh Long không chần chừ, lập tức chắp tay cúi đầu thật sâu, hướng lên đài cao, giọng nói vang lên rõ ràng giữa quảng trường đang tĩnh lặng:
- Đệ tử... nguyện ý! Đệ tử bái kiến sư phụ.
Đại trưởng lão Hằng Vân thấy vậy thì liền tiến lên nửa bước, cao giọng nói:
- Hành lễ bái sư đi.
Minh Long vẫn đứng yên, không có ý định quỳ xuống. Sự yên lặng chợt bao trùm. Ánh mắt mọi người lập tức đổ dồn về phía hắn.
Hằng Nhạc cũng nhíu mày, trầm giọng nói:
- Minh Long, còn không mau quỳ xuống hành lễ? Tông chủ đích thân thu nhận, còn do dự điều gì?
Minh Long ngẩng đầu, không kiêu ngạo cũng không thấp thỏm, chỉ nhẹ nhàng đáp lại:
- Xin thứ lỗi cho đệ tử... thiên địa không quỳ, chỉ quỳ trước đấng sinh thành.
Câu nói vừa dứt, toàn trường như bị sét đánh ngang tai.
Không khí lập tức chùng hẳn xuống, gió thổi qua từng kẽ áo lạnh buốt, đến cả vài thiên kiêu cũng nín thở trong một thoáng.
- Không quỳ?
- Tông chủ Hằng Dương đích thân thu nhận, hắn vậy mà không chịu quỳ?
Nhưng ánh mắt Minh Long không có chút khinh thường, cũng chẳng kiêu ngạo, chỉ là bình tĩnh, thẳng thắn và rất... con người.
Hằng Dương nghe vậy, đầu tiên là sững người, sau đó đưa tay vuốt nhẹ chòm râu dài. Ánh mắt lão hơi sáng lên như đang gợi lại một đoạn ký ức xa xôi nào đó, giống như gặp lại một cố nhân quen thuộc. Rồi, một tiếng cười lớn vang vọng giữa không gian:
- Được! Nam nhi đại trượng phu, rất có khí phách!
- Ta nhận cái cúi đầu này của ngươi. Quỳ? Hừ, ta không nhận!
Âm thanh như tiếng sấm vang, vọng khắp vùng trời, khiến quảng trường rung lên nhè nhẹ trong khoảnh khắc.
Phía dưới, những trưởng lão còn lại chỉ biết nhìn nhau cười khổ. Ngũ đại trưởng lão, cuối cùng vẫn không thể tranh lại được với một lời của tông chủ.
Tiếng nói của Hằng Dương một lần nữa vang lên, long trọng mà dứt khoát:
- Từ giờ trở đi, Minh Long chính thức là Bạch y đệ tử, truyền nhân trực hệ của bổn tông chủ!
Một tiếng vang dội như nổ tung trong lòng tất cả đệ tử có mặt.
Ngay lúc đó, từ phía xa, Liệt Khang và Lãnh cùng bước ra khỏi đội ngũ, đồng loạt chắp tay cung kính:
- Bẩm tông chủ... vậy còn bọn đệ tử thì sao?
Hằng Dương hơi khựng lại, thoáng lúng túng:
- A... suýt chút nữa thì quên mất các ngươi.
Lão bật cười lớn:
- Cũng là tuổi trẻ tài cao, thiên phú xuất chúng. Các ngươi... cũng sẽ là đệ tử của bổn tông chủ!
- Nhưng có thể trở thành chân truyền hay không, thì phải xem khả năng của các ngươi rồi.
Liệt Khang và Lãnh không nói thêm lời nào, cùng quỳ xuống hành lễ bái sư, nét mặt không giấu được vẻ hân hoan xen lẫn kính phục.
Hằng Dương gật đầu, phất tay áo.
Một luồng linh lực từ tay áo lão tỏa ra, vút lên không trung. Chỉ thấy đỉnh Hằng Thiên khẽ chấn động, từng luồng bạch quang từ xa bay đến, tạo thành những vệt sáng như sao băng giữa ban ngày.
Một đàn bạch hạc to lớn từ trên không bay xuống, hơn trăm con, mỗi một con đều to lớn như một cỗ xe ngựa, toàn thân phủ lông trắng muốt, tỏa ra khí tức Nhị giai viên mãn. Ánh sáng linh lực đọng lại trên đôi cánh đang giương rộng trong gió, uy nghiêm không kém gì một yêu thú thực thụ.
Tất cả cùng đáp xuống quảng trường như đã được triệu hồi từ trước, tĩnh lặng mà oai phong.
Hằng Dương nhẹ giọng, nhưng lại vang vọng rõ ràng khắp quảng trường:
- Đây là Hằng Thiên Bạch Hạc, chúng sẽ có trách nhiệm đưa thân nhân của các ngươi trở về nhà an toàn. Từ giờ phút này, các ngươi đã là đệ tử của Hằng Thiên Tông, một đời tu tiên cầu đạo, thời gian được gặp người thân... cũng sẽ ít đi.
- Tranh thủ nói lời từ biệt đi.
Lời vừa dứt, quảng trường thoáng chốc lặng đi vài nhịp. Rồi hàng loạt tiếng bước chân vang lên. Những tân đệ tử cúi đầu:
- Đa tạ tông chủ.
Rồi những ai có thân nhân đi theo đều quay đầu chạy về phía rìa ngoài quảng trường, nơi đám người thân đứng chờ phía sau dãy khán đài.
Trong số đó, Tiểu Mễ cũng nhanh chóng bước về phía một bóng người đã đứng đợi từ lâu.
Thanh Sơn thấy muội muội chạy đến, không đợi nàng nói lời nào, đã lao tới ôm chầm lấy nàng, siết chặt.
Giọng hắn run run, nụ cười méo mó, như cố giữ lại dòng nước mắt đang chực trào nơi khóe mắt:
- Tốt quá rồi... muội làm được rồi, Tiểu Mễ... tốt quá rồi...
Hắn vừa cười vừa nói, nhưng khóe miệng lại run rẩy. Ánh mắt ướt át như muốn khóc, nhưng cố nhịn, gắng giữ vẻ tươi cười để không khiến muội muội yếu lòng.
Tiểu Mễ mím môi, ánh mắt trong veo của nàng long lanh chực khóc. Nàng khẽ thốt ra:
- Ca... ca...
Nhưng chưa kịp nói thêm gì, Thanh Sơn đã nhanh tay nhét vội một chiếc tay nải vào tay nàng, như sợ bản thân sẽ không thể cất lời nếu để muội mình nói thêm câu nào nữa.
- Ở đây là chút quần áo giữ ấm mùa đông, còn có mấy cái bánh muội thích ăn và vài củ khoai... giữ lấy, muội từ nay là đệ tử của Hằng Thiên Tông rồi, phải học hỏi các vị tiền bối, phải mạnh mẽ hơn, biết chưa?
Hắn nói liền một mạch, như sợ nếu dừng lại sẽ bị chính cảm xúc nghẹn ngào.
- Muội phải tự chăm sóc bản thân. Gặp khó khăn thì nhớ giữ lấy lý trí, đừng mù quáng. Nhớ chưa?
Tiểu Mễ run rẩy, rồi không nhịn được nữa, bật khóc nức nở, tiếng nấc vang lên:
- Ca ca ơi...
Nàng lao vào lòng Thanh Sơn, ôm chặt lấy, như sợ buông ra là không còn gặp lại nữa.
Thanh Sơn cũng không nhịn được, vòng tay ôm chặt muội muội, nhẹ nhàng xoa đầu nàng, ánh mắt đã đỏ hoe. Khóe miệng hắn vẫn cố cười, nhưng giọng nói đã khản đi:
- Muội muội ngốc... phải cười lên chứ. Nay là ngày vui... ngày tốt lành mà...
Một khoảnh khắc lặng lẽ mà khắc sâu.
Bỗng lúc ấy, giọng của Hằng Nhạc trưởng lão vang lên như chuông đồng:
- Đã đến giờ. Nhanh chóng từ biệt thân nhân, chuẩn bị nhập môn!
Nghe vậy, Thanh Sơn khẽ đẩy Tiểu Mễ ra, lau vội nước mắt cho nàng, ép bản thân phải giữ vững vàng:
- Được rồi... có phải không gặp lại đâu. Khi nào nhớ huynh, muội có thể xin phép về thăm ta mà.
Rồi hắn quay sang nhìn Minh Long đứng đằng sau, trong giọng đã mang chút tin cậy:
- Nhờ đệ... chăm sóc nha đầu này giúp ta.
Minh Long không nói, chỉ gật đầu thật mạnh, giơ tay vỗ ngực nhẹ thay cho lời hứa.
Thanh Sơn gật đầu, không nán lại thêm. Quay người, nhảy lên lưng một con bạch hạc, ánh mắt còn luyến tiếc nhưng không quay đầu lại nữa.
- Ta về đây... bảo trọng!
Con bạch hạc kêu dài một tiếng, giương đôi cánh rộng như vòm trời, mang theo thân ảnh Thanh Sơn bay vút lên không trung, giữa khung trời xanh thẳm.
Tiểu Mễ vẫn đứng đó, nước mắt chưa khô.
Rồi lặng lẽ quỳ xuống, hướng về bóng lưng đang dần xa của ca ca mình, thành kính dập đầu một lạy.
. . .
Rồi tất cả đệ tử đã vượt qua khảo nghiệm, dưới sự chỉ dẫn của các vị trưởng lão, lần lượt leo lên lưng từng con Hằng Thiên Bạch Hạc.
Từ phía dưới quảng trường ngoài Hằng Thiên Trấn, vô số dân chúng đã tụ tập từ sớm, thấy vậy đều cúi đầu chắp tay hành lễ, ánh mắt tràn đầy thành kính, như đang tiễn đưa các bậc tiên nhân bay về trời.
Minh Long ngồi trên lưng một con bạch hạc dẫn đầu. Ánh mắt hắn nhìn xuống cảnh tượng bên dưới. Bỗng nghe tiếng vỗ cánh mạnh mẽ, rồi toàn bộ đàn bạch hạc nhất loạt tung mình bay vút lên không trung.
Tiểu Mễ cưỡi trên một con bạch hạc ngay phía sau hắn. Nàng vẫn còn hướng mắt nhìn xuống trấn nhỏ phía dưới, cho đến khi mây sương che mờ tầm mắt.
Từng con bạch hạc lướt gió xuyên tầng mây, lao qua một màn sương mù dày đặc giăng kín bầu trời phía trước. Tầm nhìn lập tức bị hạn chế, như chìm vào giữa một biển mây không có phương hướng.
Minh Long khẽ nhíu mày, ánh mắt cảnh giác:
- Màn sương này... dày quá!
Trong thức hải, Ngọc Nhi nhẹ nhàng giải thích:
- Đây là một trận pháp Ngũ cấp trung phẩm, có tên là Vân Mộng Ảo Trận, chuyên dùng làm phòng tuyến bảo vệ các đại môn phái. Một khi lọt vào trong mà không có bùa dẫn hướng, sẽ bị mất phương hướng ngay lập tức, ngươi không thể bay ra nổi.
Rồi nàng hất cằm về phía cổ con bạch hạc mà Minh Long đang cưỡi, đôi mắt ánh lên vẻ hiểu biết:
- Nhìn thấy thứ đó chứ? Chính là tấm bùa đặc biệt giúp nó có thể xác định phương hướng trong trận pháp.
Minh Long nghe vậy thì nhìn theo, quả nhiên thấy ở cổ con bạch hạc có một tấm bùa nhỏ hình ngũ giác, bên trên khắc một đạo phù văn màu bạc đang nhè nhẹ phát sáng.
- Ồ...! ! ! - Hắn không khỏi kinh ngạc thốt lên:
- Thì ra là vậy.
Gió lạnh giữa tầng mây thổi qua, bạch hạc tiếp tục bay xuyên giữa sương mù, mang theo nhóm tân đệ tử hướng về đỉnh Hằng Thiên.
Rồi như nhớ ra gì đó, Minh Long liền hỏi Ngọc Nhi với vẻ mặt đầy thắc mắc:
- Nói đến ảo mộng, vừa rồi khảo nghiệm tâm cảnh thực tế ta đã ở trong đó bao lâu?
Ngọc Nhi nhún vai, tỏ vẻ không mấy bận tâm:
- Cũng khá lâu. . .
Minh Long cảm thấy càng tò mò, liền tiếp tục hỏi:
- Là bao lâu?
Ngọc Nhi chỉ thản nhiên đáp lại, giọng điềm tĩnh:
- Hai khắc.
PHỐC!
Minh Long ngạc nhiên đến mức phun phì một tiếng, suýt nữa thì sặc:
- Hai... hai khắc?!?!? - Hắn nhìn về phía nàng, ngờ vực không tin vào tai mình:
- Ta đã ở trong đó hơn một tháng lận, ta đã sống suốt một tháng trong đó. Không những vậy, chúng ta còn... ...
Lúc này, Minh Long vừa nói, lại vừa ngừng bặt, cảm giác của hắn lúc này khiến tâm tình trĩu nặng. Cả tháng trời sống trong ảo mộng, đối diện với mất mát, thù hận, những ký ức ấy bây giờ lại chẳng thể phân biệt đâu là thực, đâu là mộng.
Ngọc Nhi nhìn thấy sự thay đổi trong thái độ của Minh Long, liền nhận ra điều gì đó, giọng nàng trở nên đầy an ủi:
- Vấn Đạo Đài sẽ lục lọi ký ức của ngươi trong kiếp này, xem đâu là điều khiến tâm cảnh ngươi dễ tan vỡ nhất. Không ngoài dự đoán, ngươi vẫn còn canh cánh chuyện A Hưng và Tiểu Cẩu Tử ở trong lòng.
Minh Long nghe vậy, bỗng nhiên nín lặng. Cảm giác vừa tê tái vừa khó chịu bỗng ùa về. Những ký ức về A Hưng và Tiểu Cẩu Tử, về sự mất mát đó... Quá đau đớn, sao lại cứ vương vấn mãi không rời?
- Vậy tại sao ta lại vượt qua? - Minh Long cuối cùng lên tiếng, với ánh mắt hoang mang.
Ngọc Nhi nhẹ nhàng đáp, giọng nàng vẫn giữ sự bình tĩnh như trước:
- Khoảnh khắc cuối cùng khi ngươi vung chùy xuống tảng đá, thay vì trả thù Trương Tuấn, cho thấy ngươi là một người dù trong tình huống như vậy vẫn có thể giữ được bản tâm của mình. Ngươi có thể lựa chọn cách trở nên tàn bạo, như Trương Tuấn đã làm trước đó. Nhưng ngươi không giống hắn, ngươi chính là ngươi, không ai đủ tư cách để thay đổi bản tâm của ngươi.
Minh Long nghe đến đó, lại ngừng bặt suy nghĩ, ánh mắt trở nên sâu lắng. Lúc đó, khi chùy đã vung lên, ý muốn trả thù trong hắn quả thật dâng lên mãnh liệt, nhưng khi cây chùy hạ xuống, hắn chợt nhận ra, sự trả thù ấy không phải là con đường hắn muốn đi. Hắn sẽ không đi theo lối mòn của những kẻ tàn bạo, dù bọn họ có khiêu khích thế nào.
- Đúng vậy... - Minh Long thở dài một hơi, ánh mắt vẫn đắm chìm trong ký ức:
- Lúc đó quả thật... ta rất muốn đập nát tên Trương Tuấn. Nhưng cuối cùng, ta cũng không làm như vậy. Nếu muốn trả thù, ta sẽ chọn cách khác, không phải cách mà kẻ khác đã gây ra cho ta.
Một sự hiểu biết mới trong lòng hắn bắt đầu hình thành. Không phải lúc nào cũng cần phải làm giống như những kẻ đã tổn thương mình. Minh Long hiểu rõ, để trưởng thành, phải giữ vững bản tâm, không để quá khứ và nỗi đau biến hắn thành một con người khác.
Mỗi người có quyền lựa chọn con đường của mình, Minh Long hắn sẽ không đi theo vết xe đổ của kẻ khác.