Dòng Máu Của Rồng
Chương 87: Hội Đấu Giá
Dòng Máu Của Rồng thuộc thể loại Linh Dị, chương 87 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Hoàng Luật nhìn Minh Long, ánh mắt đầy thắc mắc nhưng không hỏi thêm về bí mật của hắn. Ông tặc lưỡi, giọng điệu đầy cảm thán:
- Thật ra, ngươi hẳn cũng thừa hiểu Dị thuộc tính không phải thứ rau cải trắng ngoài chợ mà muốn tìm là có ngay. Đó là cơ duyên trời ban, ngàn vạn năm may ra mới xuất hiện một lần. Ngay cả Thủy Vân Quốc chúng ta, lãnh thổ rộng lớn, nhân tài vô số, nhưng suốt bao thế hệ qua, cũng đâu có ai may mắn sở hữu Dị thuộc tính như ngươi đâu.
Minh Long gật đầu. Hắn biết Bệ Hạ nói không sai. Nhưng hắn cũng hiểu rõ, sự may mắn của mình không đến từ vận khí đơn thuần. Nó đến từ sự đặc biệt của đan điền hắn, thứ có thể định vị và cảm ứng Dị thuộc tính trong một phạm vi nhất định. Nếu không có khả năng này, dù cho hắn có đi khắp thế gian cũng chỉ là mò kim đáy bể. Mà tìm được người thứ hai có khả năng như hắn trên thế gian này thì gần như là không thể.
Minh Long đáp:
- Bệ Hạ nói đúng.
Hoàng Luật nói thêm, như muốn mở ra một con đường cho hắn:
- Tuy nhiên, để có được thông tin về các loại Dị thuộc tính vô chủ thì cũng không phải là không thể.
Ánh mắt Minh Long lập tức lóe lên, trong lòng dâng lên tia hy vọng:
- Mong Bệ Hạ chỉ giáo.
Hoàng Luật nói:
- Ngươi có thể tham gia kỳ đấu giá hội thường niên của Bách Bảo Các.
Minh Long lẩm bẩm:
- Đấu giá hội?
- Đúng vậy. - Hoàng Luật gật đầu:
- Đấu giá hội do Bách Bảo Các tổ chức là một phiên đấu giá thường niên, quy mô cực kỳ lớn. Địa điểm không bao giờ cố định. Hằng năm, Bách Bảo Các sẽ chọn một trong vô số trụ sở của họ, trải khắp Cầu Tiên Tinh Cầu, để tổ chức. Trẫm nhớ lần gần nhất vào năm ngoái, Bách Bảo Các đã tổ chức phiên đấu giá tại một trụ sở ở Đông Tinh đại lục xa xôi.
Minh Long bừng tỉnh, tim hắn đập thình thịch:
- Ở đó… có bán cả Dị thuộc tính sao?
Hoàng Luật gật đầu xác nhận, ánh mắt có phần phức tạp:
- Thật ra, có rất ít thứ trên thế gian này mà Bách Bảo Các không thể có được. Những thứ như Dị thuộc tính vô chủ, đối với các tu sĩ như trẫm và ngươi thì đó là cơ duyên trời ban, là vật vô giá. Tuy nhiên, đối với Bách Bảo Các, những thứ đó suy cho cùng cũng chỉ sinh ra với mục đích duy nhất là để giao dịch.
Hoàng Luật nhìn thẳng vào Minh Long, nói ra một sự thật trần trụi về thế giới này:
- Chỉ cần ngươi trả đủ cái giá của nó, bất cứ ai cũng có thể mua.
"HÍT! !! "
Minh Long hít một hơi khí lạnh, trong lòng dâng lên cơn sóng chấn động còn lớn hơn cả khi biết thân phận Hoàng Nam:
-"Dị thuộc tính, thứ mà người người khao khát, một bảo vật trời ban, lại có thể bị đem ra buôn bán như rau cải trắng ngoài chợ sao? Rốt cuộc Bách Bảo Các này khủng bố đến mức nào? Với lại, một thế lực kinh doanh khổng lồ đến mức này, người đứng sau phải là một nhân vật tầm cỡ đến mức nào? "- Hắn thật sự không dám tưởng tượng.
Thấy vẻ mặt Minh Long, Hoàng Luật cười lớn:
- Ha ha ha, trẫm biết ngươi đang suy nghĩ gì. Sở dĩ trên thế gian này, từ những tán tu tầm thường cho đến các thế lực đỉnh tiêm, không một ai dám gây sự với chuyện làm ăn của họ, thì chỉ có một lý do đơn giản.
Ánh mắt Hoàng Luật hiện lên vẻ trang trọng và có phần kiêng dè:
- Bách Bảo Các vang danh thiên hạ, là một trong số ít những Bát cấp thế lực đích thực.
Minh Long há hốc mồm:
- Vậy… vậy người đứng đầu…
Hoàng Luật cười, xác nhận suy đoán kinh hoàng của Minh Long:
- Không sai! Người đứng sau Bách Bảo Các - Các Chủ Bách Bảo Các, chính là một vị Độ Kiếp kỳ cường giả, hơn nữa còn ở cảnh giới Độ Kiếp hậu kỳ.
- Độ Kiếp kỳ? Đã vậy còn là hậu kỳ? - Minh Long cảm thấy hơi thở cũng trở nên dồn dập.
Hoàng Luật trầm giọng, xoay xoay hai viên ngọc phỉ thúy trong tay, tiếp tục đưa ra những thông tin còn chấn động hơn:
- Không những thế. Dưới trướng Các Chủ Bách Bảo Các còn có hai vị Đà Chủ, nghe nói cũng là cường giả Độ Kiếp sơ kỳ. Ngoài ra, bên dưới còn có tám vị trưởng lão Hợp Thể kỳ. Hơn nữa, Bách Bảo Các cũng là đối tác làm ăn với vô số thế lực đỉnh cao khác. Ngươi nói xem, với nội tình sâu không lường được như vậy, có kẻ điên nào dám chọc vào bọn họ chứ?
Minh Long gật đầu, hoàn toàn bị thuyết phục. Hắn cảm thán:
- Hắn công nhận. Với nội tình thế này, nếu không phải một kẻ ngu ngốc muốn tìm đường chết, chắc chắn không ai dám tự tiện động đến Bách Bảo Các.
Hoàng Luật khẽ hắng giọng, nói thêm:
- Tuy nhiên, ngươi cũng không cần quá lo lắng. Trước giờ, Bách Bảo Các chỉ quan tâm đến việc làm ăn giao thương, không hề quan tâm đến tranh đấu trong thiên hạ. Bọn họ là một thế lực tuyệt đối trung lập. Tôn chỉ của họ rất rõ ràng, "người không phạm ta, ta không phạm người".
- Vậy Bệ Hạ có biết vị Các Chủ này là người như thế nào không? - Minh Long tò mò hỏi.
Hoàng Luật vừa đưa ly trà lên miệng, nghe vậy liền từ tốn đặt xuống và lắc đầu.
- Danh tính của vị Các Chủ này là một bí mật mà không ai trên thế gian này rõ. Không ai biết nhân vật này là nam hay nữ, già hay trẻ, diện mạo ra sao. Nghe nói, thân phận thật sự của Các Chủ Bách Bảo Các chỉ có hai vị Đà Chủ là biết rõ mà thôi. Còn lại, đối với toàn bộ thiên hạ, đó đều là bí mật.
Minh Long tặc lưỡi một cái:
- Cũng phải thôi. Một nhân vật tầm cỡ như vậy, thường sẽ không bao giờ chủ động xuất đầu lộ diện.
Rồi hắn đi thẳng vào vấn đề chính:
- Vậy không biết Bệ Hạ có thông tin gì về phiên đấu giá tiếp theo của Bách Bảo Các không?
Hoàng Luật gật đầu, trong mắt hiện lên ý cười:
- Trẫm đang định nói đây.
Nói rồi, ông lấy từ trong nhẫn trữ vật ra một tấm thiệp mời làm bằng vàng mỏng, trên đó có khắc hoa văn tinh xảo vô cùng, đưa cho Minh Long.
Minh Long tiến đến, hai tay đón lấy. Hoàng Luật giải thích:
- Tiểu tử ngươi gặp may đấy. Vừa hay, phiên đấu giá thường niên sắp tới sẽ được tổ chức tại trụ sở chi nhánh Bách Bảo Các ở A Tốc Cát Bộ.
Minh Long cầm tấm thiệp, vẻ mặt hơi ngơ ngác, lẩm bẩm lại cái tên xa lạ đó:
- A Tốc Cát Bộ?
Hoàng Luật giải thích một cách từ tốn:
- A Tốc Cát Bộ là một bộ tộc du mục có lãnh thổ rộng lớn, nằm sát cực Tây Thủy Vân Quốc. Họ vốn là một nước chư hầu của Thủy Vân Quốc chúng ta, hằng năm đều triều cống, mối quan hệ khá tốt. Đứng đầu A Tốc Cát Bộ hiện tại là một vị Đại Hãn, tu vi không hề tầm thường, đã đạt đến Hóa Thần hậu kỳ.
Minh Long vừa nghe vừa nhìn tấm thiệp vàng óng, tinh xảo trong tay. Hoàng Luật tặc lưỡi, nói tiếp:
- Lần này phiên đấu giá được tổ chức tại Nam Tinh Đại Lục chúng ta, nên Thủy Vân Quốc nghiễm nhiên nhận được tấm thiệp mời khách quý tham dự. Vốn dĩ trẫm còn quá nhiều việc triều chính phải xử lý, tính để Thái Tử đi thay. Nhưng thôi, cho ngươi đi, coi như là món quà trẫm ban thưởng cho ngươi vì đã lập công lớn.
Minh Long nghe vậy, vẻ mặt không giấu nổi sự mừng rỡ. Đây chính là cơ hội tốt để mở mang tầm mắt, và quan trọng hơn là để tìm kiếm thêm Dị thuộc tính! Hắn vội chắp tay cúi đầu thật sâu:
- Tạ Bệ Hạ ân điển!
Hoàng Luật nói thêm:
- Phiên đấu giá này sẽ chính thức được tổ chức sau ba tháng nữa. Thời gian không còn nhiều, tiểu tử ngươi nên chuẩn bị dần đi.
- Thảo dân đã hiểu. - Minh Long đáp:
- Vậy thảo dân xin phép cáo lui.
- Ừm, nghỉ ngơi cho tốt. - Hoàng Luật gật đầu, phất tay.
Minh Long lui dần ra cửa, vừa quay người định đi thì chợt như nhớ ra một điều vô cùng quan trọng:
- A!
Hắn quay ngoắt lại, gãi đầu, vẻ mặt hơi ngượng ngùng nói với Hoàng Luật:
- À… thưa Bệ Hạ, còn một điều… thảo dân muốn xin thêm.
- Hửm? - Hoàng Luật nhíu mày, tỏ vẻ hơi mất kiên nhẫn:
- Còn cái gì nữa?
Thấy vậy, Minh Long liền nở nụ cười nịnh nọt, hai tay xoa xoa vào nhau liên tục, bộ dạng hoàn toàn khác với vẻ bình tĩnh, thâm sâu khó lường ban nãy:
- Cái này… không biết Bệ Hạ có thể cho thảo dân xin chút linh thạch… để làm lộ phí được không ạ?
Nghe thấy lời đề nghị không biết xấu hổ này, Hoàng Luật sững người một lát, rồi không nhịn được mà khẽ nhếch môi cười, sự nghiêm nghị hoàn toàn biến mất:
- Cần bao nhiêu?
Minh Long cười hì hì:
- Dạ, Bệ Hạ cho càng nhiều thì càng tốt ạ.
...
Trở về gian phòng lộng lẫy được bố trí riêng cho mình trong hoàng cung, Minh Long ngồi xuống, tự rót ly trà nguội để bình ổn lại tâm trí. Ba người Liệt Khang, Tiểu Mễ và Thượng Quan Yên Nhi đã sớm quay trở lại Hằng Thiên Tông theo lệnh trưởng lão, giờ đây trong căn phòng rộng lớn, xa hoa này chỉ còn lại một mình hắn.
Hắn cầm chiếc nhẫn trữ vật màu đen tuyền mà Hoàng Luật vừa ban cho, trong tay hắn cảm nhận sự tinh xảo của nó, không khỏi cảm thán:
- Thế này cũng kha khá rồi.
Bên trong nhẫn trữ vật, không có công pháp hay vũ khí gì khác, chỉ toàn là linh thạch. Minh Long dùng thần thức quét qua một lượt. Một không gian rộng lớn hiện ra, bên trong là một ngọn núi nhỏ lấp lánh đủ màu sắc. Hắn cẩn thận kiểm kê "tài sản" mới của mình: 1000 viên linh thạch thượng phẩm, mỗi viên đều trong suốt như pha lê, tỏa ra linh khí tinh thuần và đậm đặc; 2000 viên trung phẩm và 5000 viên hạ phẩm, tất cả đều chất chồng lên nhau.
Nhìn thấy cảnh tượng này, Minh Long không nhịn được mà cười liên tục, miệng không khép vào được, niềm vui sướng hiện rõ trên gương mặt:
- Lão tử lại là đại gia rồi! Ha ha ha…
- Hừ. - Ngọc Nhi trong thức hải bĩu môi khinh bỉ, giọng nói đầy mỉa mai:
- Miệng thì nói không cần ban thưởng, tay thì vẫn nhận linh thạch nhanh như chớp. Đồ đạo đức giả.
Minh Long nghe vậy thì ho khan một tiếng, mặt hơi đỏ ửng lên, cố gắng chống chế:
- Khụ… Kệ ta! Đây là do Bệ Hạ ép ta nhận đó chứ!
Không chần chừ thêm một giây nào nữa, hắn liền đứng dậy. Hắn lấy cùng lúc 1000 viên linh thạch trung phẩm ra, trải đều khắp sàn nhà lát đá cẩm thạch, tạo thành một tiểu trận pháp tụ linh đơn giản. Hắn ngồi khoanh chân lên chính giữa đống linh thạch, nhắm mắt lại, động ý niệm.
Ngay lập tức, cơ thể hắn như một cái hố đen không đáy, điên cuồng hút lấy linh lực tinh thuần từ đống linh thạch. Từng luồng linh khí mắt thường có thể thấy được, như những dòng suối nhỏ, từ những viên linh thạch dung nạp vào cơ thể hắn. Những viên linh thạch cũng nhanh chóng ảm đạm rồi vỡ nát thành bột phấn.
Không sai, mục đích chính của việc Minh Long mặt dày xin xỏ linh thạch không phải cho bản thân hắn, mà chính là để cho Khởi Linh Phong, đang trong trạng thái suy yếu, có thể nhanh chóng hồi phục về trạng thái đỉnh cao của nó.
"Vù! Vù! Vù! "
Một luồng hấp lực kinh người tỏa ra từ cơ thể Minh Long. Sau một khoảng thời gian ngắn, 1000 viên linh thạch trung phẩm trên sàn nhà nhanh chóng mất đi ánh sáng, ảm đạm rồi vỡ nát thành một lớp bột phấn trắng xóa. Toàn bộ linh lực bên trong đã bị cơ thể Minh Long hấp thụ hết.
Minh Long động ý niệm, dùng thần thức quan sát đan điền. Chiếc khăn lụa trắng Khởi Linh Phong lúc này đã có sức sống trở lại, không còn vẻ ảm đạm như trước, nó đang tỏa ra vầng sáng dịu nhẹ. Tuy nhiên, hắn vẫn có thể cảm nhận nó vẫn chưa hoàn toàn hồi phục trạng thái toàn thịnh.
Minh Long tặc lưỡi:
- Thôi đành chịu vậy, xem ra chỉ 1000 viên trung phẩm là không đủ.
Không chút do dự, hắn tiếp tục lôi thêm 1000 viên linh thạch trung phẩm nữa, lại một lần nữa trải ra sàn rồi tiến hành hấp thụ.
Lại thêm một khoảng thời gian dài trôi qua. Bên ngoài cửa sổ, trời đã ngả màu tối, màn đêm tĩnh mịch buông xuống. Minh Long lúc này mới từ từ hé mở đôi mắt. Một luồng Phong linh lực tinh thuần như đang thoắt ẩn thoắt hiện trong đôi mắt hắn rồi mới biến mất.
Bên trong đan điền, Khởi Linh Phong đã hoàn toàn phục hồi. Nó mừng rỡ hò reo, bay lượn một vòng rồi vui vẻ quấn quanh cổ Tiểu Lang. Chú cún nhỏ cũng nhận thấy bạn mình đã khỏe lại, nó cũng mừng rỡ sủa lên vài tiếng, vẫy đuôi chạy loanh quanh trong đan điền rộng lớn của hắn, tạo nên một cảnh tượng vô cùng sống động.
Minh Long thở phào nhẹ nhõm, cảm giác như vừa trút bỏ được gánh nặng. Khởi Linh Phong đã hồi phục, hắn mới thật sự yên tâm. Minh Long liền lôi tấm thiệp vàng mà Hoàng Luật đã ban cho ra, ngắm nghía nó một lần nữa dưới ánh đèn.
Ngọc Nhi hiện ra bên cạnh hắn, hỏi:
- Tiếp đến định thế nào đây?
Minh Long nhún vai, cất tấm thiệp đi, trong mắt ánh lên vẻ mong chờ:
- Còn thế nào nữa? Trước mắt cứ trở lại Hằng Thiên Tông đã. Sau đó, ta sẽ đến A Tốc Cát Bộ tham gia phiên đấu giá.
Hắn mỉm cười:
- Nếu có cơ hội có được thêm nhiều cơ duyên, ngại gì mà không thử chứ.
Ngọc Nhi cũng mỉm cười hài lòng trước thái độ này của hắn:
- Tốt!