Dòng Máu Của Rồng
Chương 92: Muốn chiến?... Ta đâu có ngại.
Dòng Máu Của Rồng thuộc thể loại Linh Dị, chương 92 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“KENG!”
Ngay khi lưỡi đao băng giá sắp chém xuống, Trúc Diệp Đao đã xuất hiện trong tay Minh Long. Hắn xoay người, vung đao đỡ lấy đòn chí mạng. Một tiếng kim loại va chạm chói tai vang lên, tung tóe lửa. Sức mạnh kinh hoàng của một cường giả Nguyên Anh kỳ truyền đến, khiến Minh Long phải lùi lại phía sau hàng chục bước, mỗi bước chân đều để lại một vết lún sâu trên mặt đất. Bàn tay cầm đao của hắn cũng có chút tê rần:
- Cái gì?
- Hắn đỡ được? Một Kim Đan sơ kỳ… sao có thể đỡ được một đòn toàn lực của ta?
Tất Đạt như không thể tin vào mắt mình trước cảnh tượng đang diễn ra:
- Chuyện quái gì thế này?
Minh Long trừng mắt, cố gắng xua đi cảm giác tê buốt trên tay:
- Ta không muốn kiếm chuyện với ngươi. Dừng lại ở đây đi.
- Hừ, ở đây ta mới là người có quyền quyết định, không phải ngươi! - Tất Đạt ánh mắt đầy hung hăng.
“Ong!”
Đại đao trong tay hắn vang lên một tiếng. Vừa rồi chứng kiến Minh Long đỡ được một đòn của mình, Tất Đạt liền quyết định dùng vũ kỹ. Hắn không tin tên Kim Đan trước mặt có thể phi thường đến mức đó, hắn phải dùng sức mạnh tuyệt đối để khẳng định lại địa vị của mình.
Tất Đạt gầm lên:
- Địa cấp cực phẩm vũ kỹ - Băng Cốt Trảm!
“VÚT! VÚT! VÚT!”
Ba nhát chém liên tiếp được vung ra từ đại đao của Tất Đạt. Ba luồng đao khí hình lưỡi liềm bằng băng giá, mang theo một loại hơi lạnh khủng khiếp, liền tỏa ra ba hướng, tạo thành một vòng vây hoàn hảo bao quanh Minh Long. Hơi lạnh tỏa ra khiến nhiệt độ xung quanh vốn đã thấp nay càng giảm sâu hơn. Những người dân đã nhanh chóng tản ra xa, như đã biết trước được sức mạnh đáng sợ của Tất Đạt.
Nhìn ba lưỡi đao điên cuồng lao về phía mình, Minh Long vỗ trán, vẻ mặt đầy phiền muộn:
- Thật phiền phức, đi đâu cũng gặp mấy kẻ có vấn đề thế này.
Không chần chừ, Lôi Lang Hành Ảnh được thi triển. Thân hình hắn hóa thành một vệt sáng sét, thoát qua giữa ba lưỡi đao trong chớp mắt.
Nhưng!
- Hửm? Vẫn còn à?
Minh Long nhíu mày. Tưởng chừng như đã thoát, ba lưỡi đao băng giá bất chợt quay ngược lại, như có linh trí, tiếp tục khóa chặt khí tức của hắn mà đuổi theo sát phía sau.
- Chạy đi đâu, con chuột nhắt?
Tiếng nói đầy đắc thắng của Tất Đạt vang lên ngay phía sau. Cùng lúc đó, một luồng kình phong sắc bén từ thanh đại đao đã vung tới ngay cổ Minh Long.
Đối mặt với thế gọng kìm hoàn hảo, một đại đao đầy uy lực phía sau và ba luồng đao khí khóa chặt đường lui phía trước, Minh Long không hề hoảng sợ.
Cửu Trùng Minh Nhãn xoay chuyển, Thấu Thị được thi triển!
Trong nháy mắt, thế giới trong tầm mắt Minh Long đều chậm lại như rùa bò. Hắn thấy rõ quỹ đạo di chuyển của từng luồng đao khí băng giá, thấy rõ cả vẻ đắc thắng trên gương mặt của Tất Đạt. Hắn thấy rõ thanh đại đao lạnh lẽo đang kề sát gáy. Mọi thứ đều rõ ràng và chậm chạp đến nực cười. Minh Long nhếch mép cười khẽ:
- Phi Lôi Thần Thuật.
“Vút!”
Thân ảnh Minh Long biến mất ngay trước khi hai gọng kìm kịp khép vào, để lại một tàn ảnh mờ ảo bị thanh đại đao và ba luồng đao khí đồng thời chém tan. Hắn dịch chuyển trở về vị trí ban đầu.
“OÀNH!”
Đại đao của Tất Đạt vung mạnh xuống khoảng không, chém thẳng xuống mặt đất. Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên, khiến nền đất đá xanh cứng rắn nứt toác một mảng lớn, chấn động lan tỏa ra xung quanh. Đám hộ vệ đứng quanh xa giá cũng phải kinh hãi, liên tục lùi lại tránh bị ảnh hưởng.
Cùng lúc đó, ba lưỡi đao băng giá, sau khi chém trượt, vẫn tiếp tục truy đuổi Minh Long. Hắn không quay đầu lại, hai tay đã vội kết ấn, Dương lực trong cơ thể bùng phát:
- Phần Thiên Luyện Ngục!
“Đùng! Đùng! Đùng!”
Ba lưỡi đao va chạm vào lớp Dương lực nóng rực đang bảo vệ quanh người hắn. Một âm thanh xèo xèo ghê rợn vang vọng khi Băng lực và Dương lực đối chọi. Ba luồng đao khí nhanh chóng tan chảy thành hơi nước, nhưng sức mạnh của chúng cũng phá tan lớp màn chắn. Lực phản chấn mạnh mẽ khiến Minh Long liên tục lùi về phía sau, khí huyết có chút hỗn loạn:
- Quả nhiên là Địa cấp cực phẩm vũ kỹ, không thể khinh thường.
Tất Đạt trừng mắt nhìn cảnh tượng vừa diễn ra, trong đầu là một mớ hỗn độn, không thể nào tin nổi:
- Cái gì thế này?
Hắn không thể hiểu được. Thông thường, việc chiến đấu vượt một tiểu cảnh giới đã là vô cùng khó khăn, chỉ thiên tài trong số các thiên tài mới làm được. Vậy mà tên trước mặt hắn, một Kim Đan sơ kỳ, lại có thể vượt cả một đại cảnh giới, chiến đấu ngang ngửa với một Nguyên Anh như hắn dễ dàng như vậy?
Nếu là bình thường, một tên Kim Đan nhỏ bé, Tất Đạt có thể dễ dàng bóp nát như một con kiến, không tốn chút sức lực.
- Không thể nào! Ngươi rốt cuộc là quái thai gì? - Tất Đạt chĩa đại đao về phía Minh Long, gầm lên.
Minh Long nhún vai, phủi bụi trên y phục, vẻ mặt thản nhiên:
- Ta là phụ thân ngươi đấy.
- Hay! Hay cho cái miệng lưỡi sắc bén!
Cơn giận của Tất Đạt đã lên đến đỉnh điểm. Hắn không nói thêm lời nào, vung đại đao lên không trung, hai tay kết ấn. Thanh đại đao liền tách ra, hóa thành ba thanh đao nhỏ, uốn lượn quanh hắn như những con băng xà đang chờ lệnh.
Theo hiệu lệnh của Tất Đạt, ba thanh đao rít lên, từ ba hướng khác nhau bay vút tới vây công Minh Long, từng nhát chém đều mang theo Băng linh lực cường đại và biến ảo hơn trước.
Đứng trước uy áp của một cường giả Nguyên Anh kỳ, Minh Long không hề nao núng, ngược lại còn nhếch mép cười:
- Muốn chiến? Ta không ngại.
Hai tay hắn lại giơ lên, kết một ấn quyết quen thuộc, miệng niệm khẩu quyết:
- Dương Khí Hóa Hình!
“Ong! Ong! Ong!”
Ba thanh Dương kiếm bằng ánh sáng vàng kim rực rỡ nhanh chóng được hình thành trong chớp mắt. Theo chỉ thị của Minh Long, chúng bay tới, đối trọng trực tiếp với ba thanh đao băng đang lao tới từ ba hướng khác nhau.
“Keng! Keng! Keng!”
Sáu món vũ khí va chạm dữ dội giữa không trung, tạo ra những tiếng kim loại chói tai và những luồng khí kình hỗn loạn.
Tất Đạt nắm lấy cơ hội khi các vũ khí triệu hồi đang giằng co. Thân hình hắn trong nháy mắt đã bay tới, tiếp cận Minh Long. Hắn vung một chưởng, mang theo hàn băng lạnh lẽo, nhắm thẳng vào đầu Minh Long.
Nhưng tốc độ của Minh Long nào phải tầm thường! Hắn sớm đã đoán được ý đồ này, không hề bất ngờ. Kim quang lôi lực chói lòa lập tức bao phủ cánh tay phải. Minh Long cũng không né tránh, vung mạnh một quyền, đối đầu trực diện với chưởng lực của Tất Đạt.
“Đùng!”
Quyền và chưởng va chạm. Dư chấn cuồng bạo tỏa ra xung quanh, mặt đất dưới chân hai người nứt toác, bàn ghế của những hàng quán ven đường bị thổi bay tứ tung.
Bốn mắt giao nhau trong khoảnh khắc.
Chợt!
“Oành!”
Một cỗ áp lực vô hình, nặng nề như một ngôi sao, đột nhiên xuất hiện, đè nặng lên vai Tất Đạt, khiến hắn gần như ngay lập tức khụy gối.
- Hằng Tinh Lực Trường!
Dương lực từ nội thể Minh Long bùng phát, trường lực khủng khiếp lan tỏa ra xung quanh.
- Cái gì? ! Aaaaa….
Tất Đạt cắn răng, cố gắng dồn toàn bộ linh lực lên để chống chọi lại cái áp lực kinh hoàng đang muốn nghiền nát xương cốt của mình. Hắn hoàn toàn không ngờ tới thủ đoạn này của đối phương.
Minh Long thuận thế, không cho đối phương một cơ hội nào. Hắn vung mạnh một cước, mang theo lôi lực rền vang, đá thẳng vào gương mặt đang kinh hãi và không thể tin nổi của Tất Đạt.
“BỐP! OÀNH!”
Cả cơ thể Tất Đạt bay mạnh về phía sau như một viên đạn pháo, va sầm vào bức tường của một tửu lầu gần đó, khiến nó sụp đổ một mảng lớn.
Tình thế trên đường phố lúc này đã diễn ra theo một hướng không ai ngờ tới. Một cường giả Nguyên Anh kỳ đường đường, Đại thiếu gia của Bột Nhi gia, niềm kiêu hãnh của A Tốc Cát Bộ, lại bị một tên Kim Đan sơ kỳ vô danh tiểu tốt đá bay như một quả bóng.
“Phụt!”
Tất Đạt phun ra một ngụm máu tươi, cơ thể lún sâu vào bức tường gạch của tửu lầu, khiến nó sụp đổ một mảng lớn. Hắn loạng choạng đứng dậy, ánh mắt nhìn Minh Long lúc này đã không còn sự kiêu ngạo, mà lộ rõ một tia run sợ không thể che giấu:
- Quái thai gì thế này? - Hắn không thể chấp nhận được sự thật vô lý này:
- Không! Chắc chắn là hắn đã áp chế tu vi để trêu đùa mình! Bề ngoài là Kim Đan, nhưng thực chất… là một lão quái vật Hóa Thần kỳ nào đó chăng? Phải rồi, chỉ có thể là như vậy!
Đang lúc Tất Đạt còn chìm trong dòng suy nghĩ hỗn loạn để tìm một lý do hợp lý cho sự thất bại của mình.
“RÍTTTT! !!! !
Một âm thanh chói tai, tựa như tiếng rít của ngàn vạn con chim điểu đang hót vang trời, đột ngột vang lên, khiến nội tâm Tất Đạt run rẩy, kéo hắn về thực tại tàn khốc. Hắn kinh hãi nhìn về phía Minh Long. Trên tay tên đó lúc này đang rực sáng một khối kim quang lôi lực chói lòa, những tia sét tím đang nhảy múa điên cuồng, không khí xung quanh cũng bị bóp méo.
Lôi Lang Hành Ảnh được thi triển! Tốc độ kinh hoàng lao tới Tất Đạt trong chớp mắt. Minh Long không cho hắn một cơ hội nào để hoàn hồn, vung thẳng tay về phía gương mặt đang sợ hãi của hắn:
- THIÊN ĐIỂU!
“RÍT! !!
- Đủ rồi!
Ngay khi đòn tấn công hủy diệt sắp chạm tới Tất Đạt, một thanh âm trầm thấp, đầy uy quyền nhưng lại có phần lười biếng, vang lên từ trong cỗ xa giá. Kéo theo sau đó là một luồng kình phong mạnh bạo, mang theo một thứ Băng linh lực còn cường đại, tinh thuần và uy áp hơn của Tất Đạt gấp trăm lần, từ trong xa giá bay ra, nhẹ nhàng bao trùm lấy cánh tay đang rực sáng của Minh Long.
“ĐÙNG!”
Khối lôi quang Thiên Điểu, vốn sắc bén không gì cản nổi, va vào luồng kình phong băng giá và vỡ tan thành vô số những tia sét nhỏ li ti rồi biến mất, như một quả cầu pha lê va vào một bức tường thép. Một đòn tấn công tất sát đã được hóa giải một cách dễ dàng. Cùng lúc đó, luồng kình lực đẩy lùi, hất văng Minh Long bật ngược trở lại một cách không chút khó khăn.
Minh Long chống tay, bật người đứng dậy sau khi bị đánh bay. Hắn phủi bụi trên người, ánh mắt vô cùng nghiêm nghị, khóa chặt cỗ xa giá, nơi vừa phát ra luồng sức mạnh kinh hoàng.
Từ bên trong, một nam tử trung niên chậm rãi bước ra. Người này có vóc dáng cao lớn, khoác trên mình một chiếc áo choàng bằng lông sói tuyết, bên trong là bộ y phục bằng lụa và da thuộc được chế tác tinh xảo. Gương mặt hắn ta cương nghị, bộ râu quai nón được tỉa tót cẩn thận, toát lên vẻ uy quyền và hoang dã của kẻ đứng đầu một bộ tộc.
- Hóa Thần sơ kỳ? - Minh Long lẩm bẩm, trong lòng dâng lên một nỗi kiêng kỵ.
Tên nam tử cất giọng, âm thanh trầm ổn, đầy sức nặng:
- Vị tiểu hữu này, xin dừng tay.
Minh Long đảo mắt từ Tất Đạt đang chật vật đứng dậy, sang nam tử trung niên:
- Ngươi là ai?
Nam tử trung niên đáp:
- Ta là Bột Nhi Chỉ Căn, nhiếp chính vương của A Tốc Bát Bộ. - Rồi hắn chỉ tay về phía Tất Đạt:
- Cũng là phụ thân của tên nghịch tử này.
Chỉ Căn chắp tay, nở một nụ cười xã giao, như thể chuyện vừa rồi không hề nghiêm trọng:
- Vừa rồi là chúng ta có mắt không tròng, không biết tiểu hữu là người của Hằng Thiên Tông nên đã đắc tội. Ta xin thay mặt nghịch tử, tạ lỗi với tiểu hữu.
- Ông biết Hằng Thiên Tông? - Minh Long nhíu mày.
Chỉ Căn cười đáp, tiếng cười hào sảng nhưng lại không chạm tới đáy mắt:
- Ha ha ha, tiểu hữu nói đùa rồi. Hằng Thiên Quy Nguyên Quyết của quý tông vang danh thiên hạ, sao ta có thể không biết chứ?
Minh Long lạnh lùng chỉ tay vào Tất Đạt, người vẫn đang thở hổn hển, ánh mắt đầy căm tức:
- Là các ngươi đi đứng sai quấy, còn muốn đánh người trước cơ mà.
Chỉ Căn vẫn giữ nụ cười thân thiện:
- Hiểu lầm, hiểu lầm, tất cả chỉ là hiểu lầm mà thôi. À, không biết tiểu hữu có thể cho ta biết quý danh để dễ xưng hô không?
- Minh Long. - Minh Long thuận miệng đáp.
- Minh Long tiểu hữu, hân hạnh! - Chỉ Căn phất tay:
- Thế này đi, để tạ lỗi và hóa giải hiểu lầm giữa hai bên, ta xin mời tiểu hữu đến phủ ta làm khách, dùng một bữa tiệc. Minh Long tiểu hữu thấy thế nào?
Nghe đến đây, sự kiên nhẫn của Minh Long cuối cùng cũng cạn kiệt. Hắn xua tay, giọng điệu trở nên chán ghét và đầy khinh thường:
- Ta chẳng quan tâm các ngươi là ai, cũng chẳng có thời gian đến phủ các ngươi mà ăn uống!
Minh Long lại chỉ tay về phía Tất Đạt, gằn giọng:
- Tóm lại, từ đầu ta vốn không muốn dính vào phiền phức. Là hắn muốn giết ta trước! Nếu không phải ta có thân phận là đệ tử của Hằng Thiên Tông, thì chẳng phải mạng của ta đã bị phụ tử các ngươi dễ dàng hạ sát rồi sao?
- Ấy ấy… tiểu hữu đừng hiểu lầm. - Chỉ Căn vội xua tay, nụ cười trên mặt có phần gượng gạo:
- Chỉ là nghịch tử của ta có chút ngu ngốc, hành sự lỗ mãng mà thôi, tuyệt đối không có chuyện ỷ mạnh hiếp yếu như vậy.
Hắn ta lại quay sang Minh Long, giọng điệu đầy thành khẩn:
- Không biết ta có thể đền bù thứ gì cho tiểu hữu để bù đắp cho sự hoảng sợ vừa rồi?
Minh Long không trả lời, chỉ hất cằm về phía Tất Đạt, người vẫn đang được đám hộ vệ dìu. Ánh mắt của hắn như muốn ăn tươi nuốt sống Minh Long, không hề có chút hối lỗi nào:
- Ta thấy có vẻ như nhi tử của ông không phục lắm thì phải.
Chỉ Căn trừng mắt nhìn Tất Đạt, gằn giọng, không còn vẻ hòa nhã nữa:
- Còn không mau nhận lỗi? Ngươi còn giữ thái độ gì vậy?
Bột Nhi Tất Đạt vẻ mặt đầy không phục, nhưng trước cái trừng mắt của phụ thân, hắn vẫn phải nghiến răng, chắp tay một cách qua loa:
- Vừa rồi… là ta sai. Mong Minh Long đạo hữu bỏ qua.
Chỉ Căn thấy vậy mới gật đầu, rồi nói với Minh Long:
- Minh Long tiểu hữu, chuyện dừng ở đây được rồi. Không nên gây thêm chuyện nữa. Ngươi nên biết, A Tốc Thành những ngày này đang nằm dưới sự bảo hộ tạm thời của Bách Bảo Các để chuẩn bị cho Đấu Giá Hội. Nếu chúng ta gây nên động tĩnh quá lớn để Bách Bảo Các phải xen vào, thì thật không hay chút nào.
Minh Long thở dài một hơi, hắn cũng không muốn dây dưa thêm:
- Thôi bỏ đi. Ông đã nói như vậy thì thôi. Chuyện này cũng dừng ở đây.
Chỉ Căn lại làm vẻ mặt thân thiện:
- Vậy, mời Minh Long tiểu hữu đến phủ ta làm khách, ta sẽ cho người chuẩn bị tiệc rượu. Tiện thể, ta cũng muốn hỏi thăm về sức khỏe của Hằng Dương Tông Chủ và Lão Tông Chủ.
Minh Long quay đầu rời đi, phất tay một cách dứt khoát:
- Cái này thì thôi khỏi. Ta còn có việc khác. - Hắn nói vọng lại:
- Sư phụ ta và Lão Tông Chủ vẫn khỏe, không cần ông bận tâm.
Chỉ Căn nhìn theo bóng lưng của hắn, nụ cười trên mặt cũng tắt dần:
- Vậy… ta không tiễn.