Bốn năm làm nô tỳ ở Ngô gia, ta đã nếm trải đủ đắng cay, chỉ mong một ngày được sống yên ổn. Vừa chạm tay vào cuộc sống tốt đẹp, tưởng chừng định mệnh đã mỉm cười, thì tai họa ập xuống: Ngô gia bị tịch thu tài sản, cả cơ nghiệp tan tành. May mắn thay, một tia hy vọng lóe lên giữa tuyệt vọng: Ngô gia được ân xá, gia quyến được thả, ngay cả lão gia cũng thoát khỏi án tử. Cứ ngỡ đã thoát khỏi kiếp nạn, nhưng rồi án lưu đày đến Ninh Cổ Tháp nghiệt ngã lại giáng xuống, đẩy ta vào một tương lai mịt mờ. Thế nhưng... ai ngờ, chính nơi địa ngục trần gian ấy, lại chính là nơi ta gọi là nhà?