1. Từ Đầu

Đông Vũ Hóa Xuân Hàn - Lưu Thiên Thanh thuộc thể loại Linh Dị, chương 1 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

GIỚI THIỆU:
Tin xấu: Bị bán vào nhà họ Ngô, suốt mấy năm cặm cụi hầu hạ, vừa mới thấy ánh sáng ngày lành thì nhà họ Ngô bị tịch thu gia sản.
Tin tốt: Nhà họ Ngô được ân xá, gia quyến được tha, ngay cả lão gia cũng thoát án tử.
Tin xấu: Bị đày đi Ninh Cổ Tháp.
Tin tốt: Nhà ta ở ngay Ninh Cổ Tháp.
01
Ta tên là Đông Vũ, sinh ra ở thôn Bình Sơn, vùng biên giới Đông Bắc.
Ngày ta chào đời trời đổ mưa to, dù là mùa tuyết nhưng lại không một hạt tuyết nào rơi.
Tổ mẫu nói: “Đứa bé này không phải điềm lành,连 cả trời đất cũng chê ghét, chi bằng vứt lên núi sau tế thần, hoặc nuôi dã thú cho no bụng, đừng để chúng xuống làng hại gia súc.”
Cha ta ngồi xổm góc tường, rít mạnh mấy hơi thuốc lá khô, rồi bế ta lên, phả một làn khói đặc vào mặt, khiến ta sặc khói mà khóc thét. Người đàn ông ít nói ấy lần đầu tiên cãi lời cha mẹ, nhất quyết giữ ta lại.
Những chuyện này là do cô cô kể lại, vì khi ta ba tuổi, người cha lặng lẽ yêu thương và nâng niu ta như bảo vật đã qua đời.
Một năm sau, tình nhân thuở nhỏ của mẹ ta thi đỗ tú tài, trở về đón bà. Mẹ nhìn ta đang nghịch bùn trước cửa, ôm chặt vào lòng hôn rối rít, rồi để lại đôi khuyên tai bạc.
Từ đó, ta chẳng còn gặp lại người mẹ trầm lặng, u buồn như cha nữa.
Tổ mẫu giật lấy đôi khuyên tai, ban đầu ngồi trên tảng đá trước nhà chửi rủa mẹ ta và ta suốt mấy ngày. Nhưng trong nhà ngoài ngõ việc gì cũng cần người, bà đổi sang vừa chửi ta và con chó Tiểu Hoàng trong sân, vừa bận rộn như con ong quay cuồng.
Cô cô không chịu được, liền dẫn ta theo tổ phụ ra đồng làm việc, con chó nhỏ cũng lon ton bám theo. Từ lúc chập chững biết đi đến khi biết cắt cỏ, chẻ củi, thi thoảng còn mò được vài con cá dưới sông mang về. Tổ mẫu vẫn gắt gỏng: “Đồ nha đầu chết tiệt, cẩn thận bị thủy quái kéo xuống nước!”
Nhưng mỗi bữa cơm, bà lại múc cho ta một bát canh cá đầy, miếng ngon nhất – bụng cá – luôn nằm trong bát của ta.
Tài năng làm vườn trong ta dần bộc lộ, như thể ta sinh ra là để thuộc về ruộng đồng, mà thực ra đúng là như vậy.
Tổ phụ dạy ta cấy lúa, gieo hạt, dựng giàn cho dây leo, bấm ngọn cho mầm non… Ông ngạc nhiên khi những việc ấy chỉ cần dạy một lần là ta đã làm thuần thục, rồi lại thở dài vì ta là con gái.
Ta hỏi ông:
“Ông ơi, sao thấy con là nữ hài lại thở dài? Vì con gái sau này phải gả đi, nuôi tốn gạo mà uổng công ư?”
Ông đưa ta một nắm dâu rừng hái trên triền dốc:
“Gì mà gả với không gả, con nít con nôi, không biết xấu hổ. Ai dạy con mấy chuyện linh tinh thế?”
Ta nhét dâu vào miệng, nhai vội, tay quệt mồ hôi trên trán, tiếp tục đào hố trồng ngô, miệng lẩm bẩm hứa chắc:
“Con không lấy chồng đâu, lớn lên sẽ rước chàng rể về, cùng phụng dưỡng tổ phụ, tổ mẫu và cả cô cô nữa.”
Ông nhìn ta cười:
“Nha đầu ngốc, con gái mà giỏi giang quá thì cả đời khổ sở. Ông chỉ mong con lấy được chồng, sống những ngày bình yên.”
Giữa cái oi ả của mùa hè, một làn gió thoảng qua, cuốn lời ta vừa thốt vào mây gió:
“Con chính là ngày lành, nơi nào có con, nơi đó chính là ngày lành.”
Vườn rau ta chăm sóc trĩu quả, thỏ ta nuôi cũng sinh sôi nảy nở. Khi cô cô và tổ mẫu bận bịu trong bếp, bà vừa mắng ta là đồ tham ăn đầu thai, vừa dạy ta cách biến những món ăn đạm bạc thành tinh tế như hoa.
Đến năm ta chín tuổi, tổ mẫu gần như không còn mắng ta nữa – không biết vì tuổi già mệt sức, hay cuối cùng cũng đã chấp nhận ta.
Ta vẫn vui vẻ, trong lòng tính toán đợi đến phiên chợ lớn sẽ mang mấy con thỏ con đi đổi gà, gà đẻ trứng, trứng nở thành gà – vừa ăn vừa bán, nhà ta nhất định sẽ càng ngày càng khá hơn.
02
Cuối cùng, lũ gà con cũng chẳng đem đi đổi được. Cuối hè đầu thu, sông Hải Lãng dâng nước, cả thôn bị ngập lụt. Tổ mẫu cũng không còn sức để mắng ta nữa – bà nhiễm hàn trong trận lũ, gió thu vừa thổi là đổ bệnh nặng.
Cô cô muốn bán thân lấy tiền mua thuốc cho tổ mẫu, nhưng kẻ môi giới nói nàng đã lớn tuổi, khó vào nhà tử tế, chỉ có thể bán vào thanh lâu làm hạng hai.
Tổ phụ vừa ho sù sụ vừa xoa đầu con chó Tiểu Hoàng. Ta biết… họ định thịt nó. Trong nhà, đến cả bột bắp mốc cũng đã ăn sạch.
Ta ngồi xổm bên Tiểu Hoàng, khẽ kéo vạt áo tổ phụ, ngẩng đầu nói:
“Bán con đi, bán con là có bạc mua thuốc cho tổ mẫu rồi. Con ăn nhiều, bán con đi thì nhà đỡ tốn gạo… Đừng giết Tiểu Hoàng, được không?”
Giữa bầu không khí nặng nề của người lớn, ta nhặt cây đòn gánh đổ bên tường, gánh hai thùng nước lớn, tay trái xách Tiểu Hoàng, tay phải nhặt hòn đá to, bước vững chãi chạy tới đầu thôn rồi quay lại. Mồ hôi ướt đẫm, ta thở dốc nói với người môi giới:
“Ngài xem, sức con không thua gì trai tráng! Việc gì con cũng làm được, lại nhanh nhẹn và thật thà.”
Bên cạnh, những đứa trẻ bị bán đi ai nấy mặt mày ủ rũ. Nhìn ta sắp bị bán mà còn hăng hái, vui vẻ như thế, chúng tròn mắt nhìn ta đầy oán hận và căm ghét.
Ta tự bán mình, miệng lưỡi nhanh nhảu, khiến Anh thúc – người đến mua người – bật cười:
“Người thật thà sao lại lanh lợi được? Xem ra là mặt khôn, ruột ngốc.”
Nể tình đồng hương, cuối cùng hắn bỏ ra bảy lượng bạc mua ta – nhiều hơn Thu Hoa ở đầu thôn tây tận hai lượng.
Cô cô ôm chặt ta, khóc không nỡ buông. Ta quỳ xuống bên chiếc chiếu rách nơi tổ mẫu nằm, dập đầu. Đôi mắt đục ngầu của bà, cả đời chịu khổ hiện rõ trên từng nếp nhăn, như cây du già nua đứng chờ chết nơi đầu làng. Bà hình như nghe được, bỗng nắm chặt tay ta:
“Đồ... đồ nha đầu chết tiệt, đi rồi thì đừng bao giờ quay lại... Nhìn... nhìn thấy ngươi, ta lại thấy xui xẻo…”