Dụ Dỗ Tiểu Hồ Ly
Chương 41: Bạch Bạch và Tiểu Hoa yêu
Dụ Dỗ Tiểu Hồ Ly thuộc thể loại Linh Dị, chương 41 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sau khi bôi thuốc giảm đau lên đuôi của Bạch Bạch, Mặc Yểm vừa xoa đầu vừa trách mắng:
"Sao không ngoan ngoãn ở trong phòng nghỉ ngơi, lại chạy lung tung ra ngoài? Hiện giờ nàng không thể cử động như trước, may mà chỉ giẫm lên đuôi chứ không lên vết thương. Chỉ cần ta không để mắt đến là nàng lại gặp chuyện!"
"Ta nhớ nhà, nhà của ta có rất nhiều hoa hồng, còn có ong bướm chơi cùng ta…… Chúng sẽ không giẫm lên mình ta…… Ô ô ô!"
Bạch Bạch nói năng yếu ớt, giọng đầy uất ức. Cô không trách Mặc Yểm mà trách người nhà của hắn đã đến giẫm lên mình. Vết thương khiến cô mất hết tinh thần, tâm lý phòng ngự suy giảm, không thể nói nổi một câu trọn vẹn. Mặc Yểm tuy bị mắng nhưng trong lòng lại cảm thấy vui thầm.
Ôm đầu cô vài lần, theo sở thích của cô hỏi:
"Nàng thích hoa hồng màu gì?"
"Tất cả đều thích!"
"Ta hái xuống trải trên giường của nàng được không?"
Rất ít khi tiểu hồ ly này chịu nói chuyện với mình. Mặc Yểm không hề lo lắng chuyện giường ngủ của mình bị trải đầy hoa hồng sẽ đáng sợ.
"Không cần! Hái xuống, mọi người sẽ đau lòng!"
Bạch Bạch chống người lên, nói vội vàng.
"Được! Vậy không hái, nàng ngoan ngoãn uống thuốc, ta cùng nàng đến cạnh cây hoa hồng ngủ."
Mặc Yểm chợt nhớ tới thuốc mới luyện được nửa chừng. Bạch Bạch ghét nhất uống thuốc, những tiên thảo tiên hoa kia muốn luyện thành thuốc mất nhiều thời gian, thương tích của cô không thể chờ đợi. Vì thế, ông buộc phải tạm thời sắc thuốc đen sì, khó chịu để cô uống.
Mỗi lần đều là vừa ép vừa dỗ, cô mới miễn cưỡng uống hết. Nếu cô không hợp tác, vết thương sẽ không thể phục hồi, cô sẽ không thể biến thành người.
Mặc Yểm nhẹ nhàng vỗ về thân thể nhỏ nhắn của Bạch Bạch, không nhịn được nhớ tới vẻ đẹp mê hồn khi cô hóa thành người. Trong lòng lâng lâng.
Bạch Bạch không nghĩ nhiều như vậy, bàn tay ấm áp của Mặc Yểm vuốt ve trên người cô khiến cô thoải mái, tác dụng thôi miên không thua kém phụ thân. Cô dần dần loạng choạng muốn ngủ…… Có hắn bên cạnh, liệu có ai dám nhân lúc cô ngủ mà giẫm lên mình không?!
Bạch Bạch ôm chặt đuôi bị thương, yên tâm vặn mình, chìm vào giấc mộng êm đềm trong mùi thuốc nhàn nhạt.
Sau khi được Mặc Yểm cẩn thận chăm sóc, thương tích của Bạch Bạch hồi phục rất nhanh. Một tháng sau, miệng vết thương chỉ còn lại một vết sẹo hồng, hơn nữa trên vết sẹo, lông hồ ly tuyết trắng đã bắt đầu mọc lại.
Bạch Bạch yên tâm hẳn, cô từng gặp một con mèo lớn trong núi bị cắn thương, miệng vết thương dù đã lành nhưng vẫn có một mảng nhỏ không mọc lại lông, thiếu mất một mảng lông trông thật khó coi.
Mặc Yểm nhìn cô ngày càng khỏe mạnh, bắt đầu tính toán dụ cô biến thành người, gần gũi thân mật hơn. Nhưng ông không muốn dùng chú thuật khống chế cô, tình nguyện chậm rãi xoa xoa cho tiểu hồ tiên này, hơn nữa rất hưởng thú vui trong đó.
Tuy không thể nếm trải vị ngọt ngào của ân ái nam nữ, nhưng có một tiểu động vật đáng yêu ôn hòa bên cạnh, cảm giác cũng vô cùng vui vẻ.
Những ngày tiếp theo, ban ngày Mặc Yểm luyện đan trong phòng, buổi chiều ôm Bạch Bạch đến ngủ gần bụi hoa hồng — nói chính xác là Bạch Bạch ngủ trên gối của ông, ông dùng pháp thuật khoanh chân huyền phù trên không trung. Thường ngày ông sẽ mang đến vài bí tịch tu luyện tiên đạo xem, xem mệt thì ôm Bạch Bạch cùng ngủ trưa. Vết thương trên thân thể Bạch Bạch dù đã tốt lên, nhưng căn cơ bị hao tổn vẫn không có dấu hiệu phục hồi, hơn nửa thời gian trong một ngày đều mê man trong giấc mộng. Mặc Yểm có chút lo lắng về tình trạng mơ hồ này, vì thế đều tận lực cố gắng đem cô theo trên người. Nhanh chóng, từ trên xuống dưới trong Mực đầm đều biết tiểu hồ ly này là bảo bối của chủ nhân.
Sáng sớm hôm nay, Bạch Bạch bị chim chóc ngoài cửa sổ đánh thức, phát hiện Mặc Yểm không ở bên cạnh, không nhịn được lại chạy tới bên ngoài bụi hoa hồng chơi. Mặc Yểm nói, từ nay về sau sẽ không cho người nào tùy tiện đến Mực đầm, vì thế cô cảm giác mình có thể yên tâm chiếm lĩnh một mảnh lớn vườn hoa hồng.
Bạch Bạch một mình vui vẻ dạo chơi trong vườn hoa, cô rất cẩn thận né tránh rễ cây hoa để tránh giẫm lên bị thương. Tình cờ đứng dậy liếm giọt sương đọng trên cánh hoa, hù dọa mấy con ong đang hút mật, vô cùng cao hứng, không hề hay biết càng chạy càng sâu, đột nhiên nghe bên trái vang lên tiếng khóc nỉ non.
Bạch Bạch càng hoảng sợ, cẩn thận từng tí một, đẩy cành lá ra hướng bên kia nhìn tới, chỉ thấy trên mặt đất rải rác vài đóa hoa hồng bị tàn phá kinh khủng không còn nhìn thấy vẻ đẹp nữa — đây đúng là nơi cô bị giẫm lên hôm đó! Những hoa này là do tiểu cô nương giẫm lên cô hái xuống, sau đó bị một nữ nhân hung dữ đoạt lấy ném trên mặt đất giẫm loạn lên……
Nghiêng đầu lắng nghe, tiếng khóc hình như từ một cây hồng màu xanh phía xa vọng đến. Ở đây có hoa yêu ư? Bạch Bạch nhanh chân đi qua, mới đi vài bước, chỉ nghe thấy từ chỗ cây hồng màu xanh vang lên tiếng quát khóc thanh thúy:
"Hồ ly ngu ngốc, không được phép tới đây!"
Bạch Bạch dừng bước, ủy khuất nói:
"Vừa rồi ta không có đắc tội ngươi, tại sao ngươi lại mắng ta?"
Cây hồng màu xanh run run vài cái, từ đỉnh một bông hoa cực đại chui ra một tiểu cô nương áo xanh to như ngón tay cái, tay chống nạnh nói với Bạch Bạch:
"Hừ, sao lại không đắc tội ta? Từ khi ngươi đến đây, chủ nhân đều quấn lấy ngươi mỗi ngày, nhìn cũng không thèm nhìn ta! Ngay cả ta tu thành hình người hắn cũng không để ý…… Đồ hồ ly ngu! Hồ ly thối! Hồ ly xấu xa!"
Người nàng ta nhỏ tí nhưng giọng lại không nhỏ, nhưng về sau, trong giọng nói càng ngày càng lộ rõ tiếng khóc nức nở.
"Ai là chủ nhân của ngươi?"
Tuy Bạch Bạch cảm giác mình vô tội, nhưng thấy tiểu cô nương đáng thương như vậy, cô không nên lại khắc khẩu với nàng ta.
"Hừ! Mỗi ngày hắn đều ngủ ở đây cùng ngươi!"
"Là…… Mặc Yểm?"
"Hả? Hắn gọi Mặc Yểm ư? Sao ta lại nghe người khác gọi hắn Yểm quân?"
Lục y tiểu cô nương một bên lau nước mắt, một bên hỏi.
"Ta cũng không biết…… Ta cùng chơi với ngươi, ngươi đừng giận ta được không?"
Bạch Bạch rất muốn có một bằng hữu! Bằng hữu này là cây hoa hồng nàng thích nhất biến thành, như vậy rất tốt!
Còn Mặc Yểm…… Hắn không phải bằng hữu của nàng! Nhưng hiện giờ mình cùng hắn là quan hệ gì? Bạch Bạch ngẫm nghĩ không hiểu, cũng không miễn cưỡng, chuyên tâm tranh thủ thiết lập tình hữu nghị với Tiểu Hoa yêu trước mặt.
Tiểu cô nương áo xanh vừa mới tu luyện thành hình người, trong trí nhớ có hạn chỉ có Mặc Yểm trước thường xuyên đến chăm sóc nàng, đối với chuyện thiên địa nhân thế, đều là từ vài câu do người đi qua lưu lại. Bạch Bạch chủ động đề nghị chơi cùng nàng, trong lòng nàng ta cực kỳ vui vẻ, nhưng trên mặt lại cố làm bộ, nói:
"Được rồi! Thấy người biết mình sai rồi nên bỏ qua."
"Ta gọi là Bạch Bạch, ngươi tên là gì a?"
Bạch Bạch không so đo nàng yếu ớt, đầu tiên tự giới thiệu.
Cây hồng màu xanh này mới thành tinh không lâu, đây là lần đầu tiên nói chuyện với người (kỳ thật cũng không tính là người), làm sao biết tên mình là gì được. Nhưng nàng ta lại không muốn yếu đi khí thế trước mặt đồng bọn mới, vắt óc suy nghĩ một hồi, nhớ lại đã từng có người rất nhã nhặn tán thưởng nàng, nói hoa của nàng "sắc như ngọc bích", vì vậy thốt ra: « Ta gọi là Bích Bích, sắc như ngọc bích! »
"Tên của ngươi rất êm tai!" Bạch Bạch thành tâm khích lệ.
Bích Bích hận không thể dài ra một cái đuôi giống như của Bạch Bạch, để làm cho nó vểnh lên một cái, dương dương đắc ý nói: « Đó là đương nhiên! »