Chương 42: Nỗi Buồn Khó Nói Thành Lời

Dụ Dỗ Tiểu Hồ Ly

Chương 42: Nỗi Buồn Khó Nói Thành Lời

Dụ Dỗ Tiểu Hồ Ly thuộc thể loại Linh Dị, chương 42 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Chẳng đầy nửa ngày, Bạch Bạch và Bích Bích, hai đứa tiểu tử vừa ngây thơ vừa ngốc nghếch đã trở thành tri kỷ. Bị Bạch Bạch khích lệ, Bích Bích lần đầu tiên rời khỏi đại bản doanh của mình, từ trong cây hoa hồng nhảy lên lưng nàng, để nàng đưa mình dạo chơi trong vườn hoa.
Mặc dù Bích Bích đã sinh sống trong vườn hoa này hai ba trăm năm, nhưng vì thân phận vốn là cây hoa hồng, không thể tùy tiện rời khỏi gốc, mấy ngày gần đây mới vừa tu thành hình người. Bởi vậy, suốt bao tháng năm dài buồn tẻ, nàng chỉ có thể nhìn thấy vài cọng cây hoa trong tầm mắt. Hôm nay, được Bạch Bạch dẫn đi, ngắm nhìn đủ màu sắc rực rỡ, lòng nàng xúc động khó tả, chỉ tiếc là không thể đứng dậy hoa chân múa tay vui sướng trên lưng Bạch Bạch.
Mặt trời dần lên đến đỉnh đầu, Bạch Bạch cảm thấy hơi mệt, bụng cũng đói cồn cào. Thương tình của nàng vừa mới khá lên chưa được bao lâu, thân thể vẫn còn yếu ớt. Nàng định nói với Bích Bích, đưa nàng về trước, bản thân sẽ ăn no rồi nghỉ ngơi, sau đó sẽ đến tìm nàng chơi. Bỗng nhiên, trước mặt nàng xuất hiện một bóng áo đen quen thuộc – Mặc Yểm.
Bích Bích ngồi trên lưng Bạch Bạch, ngước đầu nhìn lên cùng lúc ấy, vừa trông thấy dung mạo Mặc Yểm vốn đã khó coi nay càng thêm dữ tợn. Bạch Bạch hơi chột dạ, lùi lại hai bước, trọng tâm không vững suýt nữa ngã nhào. Bích Bích trên lưng nàng bị xóc nảy lên, sợ hãi đến mức "oà" một tiếng kêu lớn.
Mặc Yểm hơi miễn cưỡng ôm lấy Bạch Bạch, nói:
"Sao lại lén ra ngoài? Thương tình của nàng còn chưa khỏi hẳn, càng ngày càng không nghe lời."
Giọng nói nghe chừng không quá nghiêm trọng… Bạch Bạch cúi đầu giả vờ nhận lỗi, quả nhiên Mặc Yểm không nỡ trách mắng nàng thêm, xoa xoa đầu nàng coi như xong chuyện.
Mắt nhìn thấy người ngồi trên lưng Bạch Bạch – Bích Bích đang cố gắng thò đầu ra nhìn để "đoạt màn ảnh", Mặc Yểm có chút kinh ngạc nói:
"Ngươi có thể biến hóa?"
Đây là lần đầu tiên Bích Bích ở gần chủ nhân như vậy, hưng phấn đến mức muốn hét lên, nhưng sợ để lại ấn tượng xấu, cuối cùng chỉ run run nói:
"Vâng… đúng vậy! Ta… ta tên là Bích Bích."
Giọng nói nhỏ như muỗi vo ve, khuôn mặt nhỏ nhắn khẩn trương cúi xuống, như muốn đâm đầu vào lông Bạch Bạch, hoàn toàn không còn vẻ hoạt bát ngang ngược như khi ở cùng Bạch Bạch, mà giống một tiểu nữ sinh e thẹn hướng nội.
Bạch Bạch nhân cơ hội vui vẻ nói với Mặc Yểm:
"Bích Bích là bạn tốt của ta, ta có thể mang nàng về phòng chơi được không?"
Mặc Yểm nghe xong, trong lòng khó chịu. Bạch Bạch chưa bao giờ nhiệt tình như vậy với hắn.
"Để lần sau nói sau, nàng trước theo ta trở về uống thuốc đã."
Dứt lời, hắn cầm lấy Bích Bích nhỏ bé lên, tiện tay ném đi. Bích Bích sợ hãi đến mức "oà" một tiếng sợ hãi, thân thể không tự chủ bay vun vút lên không trung.
Phốc một tiếng, Bích Bích cuối cùng đụng phải vật gì đó mềm mại và ngừng lại, mở mắt ra xem xét, đã đập vào mắt màu xanh quen thuộc – lại vừa trở về chân thân của mình, phía trên gốc cây Lục Ngạc cực lớn.
"Chủ nhân thật lợi hại! Tiện tay mà có thể đưa nàng về nhà chính xác như vậy!" Bích Bích trong nháy mắt quên hết nỗi sợ hãi vừa rồi, chìm đắm trong tình cảm mãnh liệt mù quáng, không thể tự kiềm chế trước thần tượng trong lòng mình.
Xa xa, nghe thấy tiếng Bạch Bạch lo lắng gọi: « Bích Bích, ngươi ở đâu? Ngươi… ngươi không sao chứ?! »
Bích Bích leo lên đĩa mật (*nhụy hoa), lớn tiếng kêu lên: « Bạch Bạch, ta về đến nhà rồi! Không có việc gì! Nhớ nhé, ngày mai tới tìm ta chơi! »
Bạch Bạch nghe được tiếng của nàng, mới biết mình trách lầm Mặc Yểm, tưởng rằng hắn khi dể Bích Bích. Nàng nằm trong khuỷu tay Mặc Yểm, rướn cổ định trả lời, thì bị hắn trong lòng khó chịu, một tay ấn trở về.
"Sao chỗ dựa đực mặt lúc nào cũng cau có?" Bạch Bạch lén quan sát, rõ ràng Mặc Yểm đang rất tức giận, nàng rụt đầu không dám lên tiếng, tránh cho hắn khỏi chứng nào tật ấy, lại đi bắt nạt nàng.
Để tranh thủ cơ hội ngày mai đi tìm Bích Bích chơi, hôm nay Bạch Bạch ngoan ngoãn không chút phản kháng, uống ực một ngụm thuốc cạn, thể hiện thái độ hợp tác.
Mặc Yểm thấy nàng nghe lời có chút kỳ quái, như thường lệ cho nàng ăn một miếng mứt mơ. Trong miệng Bạch Bạch đầy hương vị ngọt ngào thơm lừng, thò chân trước cào cào vạt áo Mặc Yểm, cả thân thể lăn qua lăn lại làm nũng, nịnh nọt cọ xát vài cái lấy lòng.
Mặc Yểm bởi động tác thân cận của nàng mà tâm tình vui vẻ, mặt vốn căng thẳng liền dịu lại, thậm chí còn có chút cười cười.
Thời gian Bạch Bạch ở chung cùng hắn không ít, tuy nàng ngốc nhưng cũng biết mình đã làm nũng thành công, vội vàng nuốt ực mứt vào, nhân cơ hội xin xỏ ngắn gọn: « Ngày mai ta đi tìm Bích Bích chơi được không? »
Nếu chỗ dựa đực quyết tâm không cho nàng ra khỏi cửa phòng, nàng tuyệt đối không ra được đến nửa bước.
Nếu không nghe lời hắn mà lén ra ngoài, dù có thể thoát được thì hậu quả cũng rất nghiêm trọng. Bạch Bạch vẫn còn nhớ rõ lần trước khi tính tình chỗ dựa đực quá đáng, thần sắc của hắn đáng sợ như thế nào. Cho nên tốt nhất là trực tiếp xin xỏ hắn đáp ứng.
Mặc Yểm vừa bực mình vừa buồn cười, nói người này ngốc ngốc, hiện giờ ngược lại giảo hoạt, biết rõ muốn đối phó hắn phải làm nũng nịnh nọt! Nhưng bộ dạng nàng ỷ lại phục tùng như vậy thật đúng là đáng yêu! Dù sao cũng không phải đại sự gì, nhớ đúng giờ xách nàng trở về là được, đương nhiên vẫn phải đưa ra điều kiện với nàng: « Có thể, nhưng là, từ nay về sau nàng phải ngoan ngoãn uống thuốc như hôm nay."
Bạch Bạch nghĩ nghĩ liền đồng ý.
Gặp lúc Mặc Yểm tâm tình không tệ, Bạch Bạch tranh thủ giành lấy quyền lợi cho bạn mới của mình: « Bích Bích rất thích ngươi, ngươi hòa khí một chút đối với nàng được không. »
"Ừ."
"Ta mang nàng trở về chơi được không?"
"Nàng không lo lắng một chút nào sao? Bích Bích rất đẹp."
"Hồ ly ngốc này một chút ý thức nguy cơ đều không có! Vừa rồi liếc qua, diện mạo tiểu hoa yêu hình như cũng không tệ, hoa yêu, hơn nữa rất hiếm có cây hoa hồng loại Lục Ngạc tu thành hoa yêu, muốn bộ dạng khó coi mới là kỳ quái."
"Bích Bích rất xinh đẹp, ta rất yêu mến, tại sao phải lo lắng?"
"Ta chơi hôn nhẹ cùng nàng ta, không chơi với nàng thì sao?" Mặc Yểm cười đùa nói.
Bạch Bạch nhớ lần trước trong động phủ U Lan tiên tử xảy ra chuyện không thoải mái, rụt rè nói: « Vậy các ngươi chơi đi, ta… ta sẽ không quấy rầy các ngươi. »
Mặc Yểm chỉ cảm thấy mình khó được khi tâm tình tốt, như một quả bóng cao su phình lên liền bị người đâm rách, trong lòng chợt nổi lên một nỗi buồn bực khó tả. Lẽ ra hiện giờ tiểu hồ ly biết điều như vậy, thì bản thân mình hẳn phải vui vẻ mới đúng, vì sao hết lần này tới lần khác tâm tình lại tệ hại muốn mắng người?
Bạch Bạch thấy lông mày hắn chậm rãi dựng thẳng lên, chỉ biết hắn chắc đã nổi giận, nhưng không biết mình chọc hắn chỗ nào, kinh sợ xoay người nhảy xuống thảm, vài bước chạy đến chỗ ngõ ngách trong phòng cách xa Mặc Yểm nhất, co lại thành một cục đánh giá hắn.
Mắt nhìn thấy dáng vẻ của nàng như vậy, Mặc Yểm càng tức giận, không biết nên giận nàng hay nên giận chính mình! Cố gắng hít sâu mấy lần, cố tỏ vẻ mặt ôn hoà nói với Bạch Bạch: « Chạy xa như thế làm gì, ta gọi người làm gà nướng cho nàng ăn."
Giống như cảnh báo được giải trừ! Bạch Bạch chậm rãi thả lỏng thân thể, đến trước mặt Mặc Yểm, nói nhỏ: « Ta nghe lời, ngươi không nên tức giận. » Điệu bộ giống như một đứa trẻ không biết nên làm sao.
Mặc Yểm làm sao còn có thể tức giận, trong lòng lại thương tiếc: « Ai! Vật nhỏ đáng thương bị hành động của hắn doạ sợ hãi, đến giờ vẫn chưa nguôi ngoai. Từ nay về sau không có việc gì thì ít hung dữ với nàng một chút, tiểu hồ ly nơm nớp lo sợ sẽ không chịu chủ động thân cận hắn nữa, may nha! »
Mặc Yểm ôm Bạch Bạch phân phó A Miểu đến phòng bếp lấy một con gà nướng đưa tới, cảm thấy mỹ mãn cho nàng ăn từng miếng từng miếng một, không hề phát giác ra chính mình trong lúc không hề hay biết đã bắt đầu chủ động khống chế đè nén tính tình.