Chương 72: Quỷ môn quan

Dụ Dỗ Tiểu Hồ Ly

Chương 72: Quỷ môn quan

Dụ Dỗ Tiểu Hồ Ly thuộc thể loại Linh Dị, chương 72 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Thanh Lương Quan hiếm khi tiếp khách nữ, thậm chí gần đây khách nam cũng ít thấy. Những người có danh tiếng hòng tìm đến đây, đa phần chưa kịp vào cửa đã bị các tiểu đồng chặn lại. Kể cả những kẻ được chấp thuận vào đây, cũng không đơn giản.
Vân Sơ thoáng nhìn thấy xa giá của Nam Hải Long Cung từ xa, bỗng nhớ đến chuyện Nam Hải Long Cung Tam công chúa si mê Tam sư đệ Vân Cảnh của mình. Gã chuyên gây chuyện, khiến môn phái không lúc nào yên ổn.
Vân Sơ quyết không ngốc nghếch tiếp chuyện với Tam công chúa, cho nàng cơ hội kể lể. Hắn chỉ nghiêm mặt nói:
"Hai vị mời ngồi, tại hạ có việc gấp báo cáo sư phụ, xin lỗi không rảnh chuyện trò."
Nói xong, hắn chắp tay, không cho các nàng dịp mở lời, nhanh chóng bước qua hướng hậu viện.
Vân Sơ thật sự có việc gấp, dù không có, cũng chẳng thèm lãng phí thời gian với bọn công chúa tiểu thư này.
Tam công chúa bị hắn bỏ rơi, cảm thấy mặt mày tối sầm, nổi trận lôi đình. Quỳnh Nguyệt tiên tử tuy thân thiết với nàng, nhưng giữa hai người đều tự phụ, khó mà có được mối quan hệ thật sự tốt. Thấy tỷ tỷ nổi giận, Quỳnh Nguyệt tiên tử cười dịu dàng nói:
"Tỷ tỷ, bọn họ từ trên xuống dưới trong Thanh Lương Quan vô lễ lắm, tỷ phải gặp Vân Cảnh ca ca để đòi lại công bằng chứ!"
Sáng nay, Tam công chúa đến Thiên cung thăm nàng, trò chuyện về những việc kỳ lạ trong tam giới, trong đó có chuyện Minh Ất chân nhân phá lệ thu nàng làm đồ đệ. Lời nói vừa dứt, Quỳnh Nguyệt tiên tử đã tức giận.
Minh Ất chân nhân cự tuyệt yêu cầu của Thiên Đế thu nàng làm đệ tử. Hắn không có ý thu nhận đồ đệ thì thôi, nhưng vừa quay mặt đi đã thu nhận một ả hồ ly. Bảo nàng làm sao không tức giận?
Lại nhớ đến chuyện trước đây ở Mặc đầm, bởi vì một tiểu bạch hồ đạo hạnh thấp kém mà nàng bị Mặc Yểm đuổi đi nhục nhã. Quỳnh Nguyệt tiên tử chỉ hận không thể lột da bóc vảy tất cả bạch hồ trong thiên hạ.
Tam công chúa vốn không cam lòng, bỗng nhiên xuất hiện một nghĩa muội thấp kém hơn mình trở thành Thiên cung công chúa, cố tình trêu tức nàng. Quỳnh Nguyệt tiên tử không những không dừng đề tài, còn thổi phồng mối quan hệ giữa Vân Cảnh và mình với Minh Ất chân nhân, ám chỉ dù là con gái Thiên Đế, cũng không thể chạm tới cửa Thanh Lương Quan.
Quỳnh Nguyệt công chúa tức giận, nhưng sau đó tỉnh táo, cố ý hạ thấp tư thái, xúi Tam công chúa đến Thanh Lương Quan mở rộng tầm mắt. Tam công chúa leo lên lưng cọp, đâm lao phải theo lao, đành cắn răng đến bái kiến.
Tam công chúa vốn nghĩ mình là Long cung công chúa, lại cùng Thiên cung công chúa đến thăm, nói đích danh muốn tìm Vân Cảnh, Thanh Lương Quan không thể đóng cửa không tiếp. Gặp được Vân Cảnh thì tốt, không gặp cũng có lý do chính đáng. Dù sao cũng coi như đến đây làm khách một bữa.
Tiếc là nàng ta tính được bước mở đầu, lại không tính được bước kết thúc!
Quỳnh Nguyệt tiên tử không đơn giản, sao chịu về tay không? Lại để cho Tam công chúa đè bẹp mặt mũi? Nàng tự chủ trương lôi kéo Tam công chúa chờ Vân Cảnh trong viện. Cuối cùng khiến cho tâm trạng Tam công chúa từ không yên ổn ngồi chờ thành nổi trận lôi đình, bị thái độ coi thường của Thanh Lương Quan chọc giận.
"Người tranh danh tiếng, Phật tranh hương hoa", nàng thật sự tức giận, hôm nay nhất định phải đợi cho được Vân Cảnh, không tin Thanh Lương Quan thật sự giả vờ mắt nhắm tai ngơ.
Vân Sơ thoát được khỏi hai nữ nhân phiền phức, đi đến sảnh đường, không lâu sau thấy Tam sư đệ lén lút tiến đến.
Vân Sơ trông thấy hắn liền tức giận, trầm giọng nói:
"Ngươi không phải không có đây sao? Nếu đã trở lại, trước tiên ra phía trước thỉnh hai vị "con dâu" ấy đi dùm cho!"
Vân Cảnh vái chào, cười khổ nói:
"Đại sư huynh, huynh tha cho đệ đi! Đệ vô tội, chỉ gặp Tam công chúa hai lần, không biết chuyện gì khác. Trời đất chứng giám, chưa làm sai gì với họ."
Vân Sơ hừ lạnh, chưa kịp nói, cửa phòng mở, Bạch Bạch nhào tới.
"Chào đại sư huynh!"
Giọng điềm đạm khiến mặt Vân Sơ căng thẳng hóa mềm, chẳng thèm giáo huấn sư đệ, ôm Bạch Bạch xoa nhẹ hai cái, cười nói:
"Bạch Bạch ngoan!"
Vân Cảnh và Vân Hư nghe giọng ôn nhu của Vân Sơ, lông tóc dựng đứng. Không ngờ đại sư huynh căng thẳng, mặt mày kéo dài như thiếu nợ ngàn lượng, lại biết cười như vậy, hơn nữa còn dùng ngữ khí buồn nôn với nữ nhân… Ách, tiểu sư muội hiện tại không tính nữ nhân, nhiều lắm là hồ ly.
"Này này, đừng chỉ biết nịnh nọt Đại sư huynh thôi nha!"
Vân Cảnh ghen tức.
"Chào Tam sư huynh!"
Bạch Bạch đưa tay qua hắn, rất thân mật.
"Điểm tâm của Tam sư huynh ăn rất ngon, tiếc ăn sạch hết rồi!"
Bạch Bạch vừa nói vừa tiếc nuối liếc nhìn Vân Sơ, nếu biết rõ đại sư huynh sắp về, nàng nhất định để dành.
"Không sao, Bạch Bạch thích, ngày mai sư huynh sẽ đến Bách hoa viên lấy nữa."
Vân Cảnh nói.
"Có phiền hay không? Muội thấy tiên tử tỷ tỷ của huynh làm cái này cũng không dễ dàng a……"
"Không phiền, vì tiểu sư muội yêu quí, ta hy sinh nhan sắc thì có là bao?!"
Vân Cảnh hiên ngang nói.
Vân Sơ và Vân Hư lộ vẻ khinh bỉ, rõ ràng hắn muốn mượn cơ hội trêu hoa ghẹo nguyệt.
"Vân Cảnh, ngày mai đến thạch động phía sau núi bế quan, không lĩnh hội kiếm phổ Dĩnh tiên kiếm thì khỏi đi ra ngoài."
Tiếng Minh Ất chân nhân truyền đến, không vui không giận, khiến cho hào khí của Vân Cảnh tan tành mây khói.
"Sư phụ, người đừng phạt Tam sư huynh được không?"
Bạch Bạch nhảy vào lòng sư phụ cầu xin.
Minh Ất ôm nàng, sắc mặt dịu hơn, khó khăn giải thích:
"Bằng vào tư chất của Tam sư huynh ngươi, ba tháng là được xuất quan rồi."
Bạch Bạch đồng tình liếc nhìn Vân Cảnh, bế quan tu luyện học giỏi pháp lực hẳn xem như chuyện tốt.
Vân Sơ tiến lên nói:
"Sư phụ, Âm ti Địa phủ hôm qua phát sinh chuyện lớn! Đệ tử cứu được Lôi Chấn Tử, muốn tìm các tiên hữu khác bị thương mất tích trong Địa Phủ, nhưng thấy việc này không đơn giản, nên đi trước báo sư phụ."
Minh Ất chân nhân khoanh chân ngồi giữa đám mây trên giường, bảo các đệ tử ngồi xuống nói chuyện.
Cảm thấy chuyện lạ, Vân Sơ hưng phấn lẫn kích động. Những ngày qua, hắn ở Địa Phủ tìm kiếm các tiên hữu bị thương lẫn mất tích, hôm qua vô tình cứu được Lôi Chấn Tử đang trọng thương. Trên đường hộ tống hắn rời khỏi Địa phủ trở lại Thiên đình, băng qua Vong xuyên (*dòng sông Lãng Quên), đúng lúc chạm phải ba người.