Dụ Hoặc Đêm Xuân: Tổng Tài Phúc Hắc và Tiểu Thư Ngoan Ngoãn
Chương 31: Lúc cô thổi khí cho anh, đầu óc hoàn toàn trống rỗng
Dụ Hoặc Đêm Xuân: Tổng Tài Phúc Hắc và Tiểu Thư Ngoan Ngoãn thuộc thể loại Linh Dị, chương 31 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Hứa Chi học bơi từ nhỏ, nhưng cô không tự tin lắm vào khả năng bơi lội của mình.
Tuy nhiên, hồ nhân tạo này khi vào mùa lạnh không được bơm thêm nước, độ sâu thực tế chưa tới ba mét, lại thêm tầm nhìn dưới nước khá tốt nên cô vừa liếc mắt đã thấy ngay Lương Cẩm Mặc.
Đoạn ký ức này của cô rất mơ hồ, cô không nhớ mình đã bơi như thế nào, bơi bao lâu. Vốn dĩ cô không có nhiều sức, nhưng cứ thế liều mạng lôi kéo, đưa anh vào bờ.
Cô dốc hết sức bình sinh mới đẩy được anh lên bờ.
Nước hồ lạnh buốt khiến cô không còn cảm giác gì, đầu óc trống rỗng, tim đập thình thịch. Vừa bò lên bờ, cô đã vội vàng nhìn quanh quất rồi hét to cầu cứu.
Nhưng lúc này công viên quá vắng vẻ, nhân viên quản lý cũng chẳng thấy bóng dáng đâu.
Hứa Chi cúi đầu nhìn Lương Cẩm Mặc nằm bất động. Cô nhớ lại bài học cấp cứu từng được học và bắt đầu dùng sức ấn vào ngực anh.
Ấn hơn chục cái vẫn không thấy phản ứng, cô bóp miệng anh ra rồi cúi xuống hô hấp nhân tạo.
Môi anh lạnh như băng. Lúc cô thổi khí cho anh, đầu óc hoàn toàn trống rỗng, chẳng còn tâm trí đâu mà nghĩ đến chuyện nam nữ thụ thụ bất thân.
Cứ lặp đi lặp lại như vậy, cô cũng không biết mình đã làm bao nhiêu lần. Bỗng nhiên, vai Lương Cẩm Mặc run lên, anh ho sặc sụa một tiếng rồi nôn ra một ngụm nước.
Hứa Chi ngồi thẫn thờ tại chỗ, cô sợ đến chết khiếp.
Sống lưng cô ướt lạnh, cô không biết đó là nước hồ hay là mồ hôi lạnh toát ra vì sợ hãi.
Lương Cẩm Mặc vẫn đang ho, cô không chịu nổi nữa, đấm một cái vào ngực anh.
“Anh bị thần kinh à!” Cô hét lên một tiếng, sau đó gục vào ngực anh mà khóc òa lên.
Cô khóc mãi không ngừng.
Lương Cẩm Mặc ho rất lâu mới lấy lại hơi. Anh nằm im, quần áo ướt sũng, mặt đất lạnh lẽo, nhưng anh đều không cảm nhận được.
Nhưng anh cảm nhận được một nguồn nhiệt rất yếu ớt – đó là nước mắt của Hứa Chi, thấm qua lớp quần áo ướt lạnh, hâm nóng trái tim anh.
“Anh đừng như vậy...” Cô nức nở nói:
“Thật ra bố mẹ em cũng không thích em đâu... Nhưng… nhưng mà... sống tiếp thì kiểu gì cũng sẽ gặp được chuyện tốt thôi. Sẽ có một ngày anh gặp được người quan tâm anh, thích anh, anh sẽ kết bạn, anh còn có thể kết hôn và có con của riêng mình...”
Cổ họng cô như bị nhét một cục bông: “Sau này sẽ ra sao, anh phải sống thì mới thấy được chứ...”
Cô nắm chặt cổ áo anh đến mức nhăn nhúm:
“Anh đừng dọa em nữa... Lương Cẩm Mặc, em biết anh sống không tốt nhưng rồi sẽ ổn thôi, chắc chắn sẽ ổn mà. Anh tin em đi, anh ráng đợi thêm chút nữa được không... Anh ráng đợi thêm chút nữa đi, coi như em cầu xin anh đấy...”
Lương Cẩm Mặc nằm yên lặng, mắt nhìn thẳng lên bầu trời. Suy nghĩ của anh không rõ ràng lắm, nhưng anh nhận ra một điều.
Hóa ra cũng có người khóc vì anh, mặc dù có thể là do bị dọa mà thôi.
Còn về tương lai mà Hứa Chi vẽ ra, liệu nó có tồn tại không? Anh không tin.
Việc nhảy xuống thực sự chỉ là ý nghĩ bộc phát nhất thời khi anh đi qua cầu. Phần lớn thời gian anh không hề luyến tiếc sự sống cũng chẳng ham muốn cái chết, anh chỉ cảm thấy sống thật vô nghĩa mà thôi.
Anh không ngờ sẽ có người cứu mình, cũng không ngờ cô lại đi theo sau anh suốt quãng đường xa như vậy.
Cuối ngày hôm đó, sau khi bình tĩnh lại, Hứa Chi lạnh đến mức không chịu nổi bèn chạy đi tìm nhân viên quản lý. Cô kéo Lương Cẩm Mặc vào phòng trực ban của nhân viên quản lý, ôm chặt lấy lò sưởi không chịu buông.
Nhân viên quản lý vừa mắng vừa chửi: “Mấy đứa nhóc này đã bảo không được xuống nước chơi rồi mà còn chơi! Không sợ chết đuối trong đó à!”
Hứa Chi tủi thân, lí nhí nói lời xin lỗi.
Lương Cẩm Mặc muốn tránh xa cô một chút, nhưng lại bị cô túm lấy cánh tay ấn xuống chiếc ghế nhỏ trước lò sưởi:
“Mau hong khô đi, không là cảm lạnh đấy.”
Về sau… Lương Cẩm Mặc không bị cảm, Hứa Chi lại bị cảm.
Kéo dài suốt hơn nửa tháng, sốt cao liên miên.
Lương Cẩm Mặc biết chuyện này là do một hôm tình cờ thấy Triệu Niệm Xảo nói chuyện với một người phụ nữ ở cổng khu biệt thự, nhắc đến Hứa Chi.
Lúc nghe, anh không có cảm giác gì nhiều. Nhưng khi trở về căn phòng lạnh lẽo, anh đứng bên cửa sổ nhìn chằm chằm sang tầng hai nhà hàng xóm rất lâu.
Anh biết cửa sổ nào là phòng của Hứa Chi, bỗng nhiên nảy sinh ý định sang thăm cô.
Nhưng anh không thể đi.
Hứa Chi mỗi lần gặp anh đều lén lút như ăn trộm. Anh biết thực ra cô không muốn để người khác biết cô có qua lại với anh.
Đặc biệt là Lương Mục Chi.
Lương Mục Chi và cô có cái hôn ước nực cười kia. Anh dựa vào cửa sổ châm một điếu thuốc, trong phòng không có ai, anh cũng đã mười tám tuổi, có thể thoải mái hút thuốc.
Anh thầm nghĩ, có khi cô vẫn còn muốn gả cho Lương Mục Chi đấy chứ.
Ý nghĩ này khiến anh bực bội vô cớ, chút ý định thăm cô cũng bị anh ném ra sau đầu.
Trụ sở Lương Thị.
Hôm qua, Lương Cẩm Mặc đã nộp cho Lương Chính Quốc một bản kế hoạch về việc chính thức thành lập bộ phận nghiên cứu và phát triển trí tuệ nhân tạo. Chưa đến trưa nay, Lương Chính Quốc đã phản hồi phê duyệt.
Hai năm Lương Cẩm Mặc đưa đội ngũ về Lương Thị, những dự án lớn đã hoàn thành đều trở thành tiêu chuẩn trong ngành, không ai nghi ngờ tầm nhìn và năng lực của anh.
Một tháng trước, thông qua cuộc thi tuyển nội bộ, anh chính thức trở thành giám đốc bộ phận sản phẩm.
Tuy nhiên, ngoài công việc ra, những lời bàn ra tán vào về anh không hề ít, dù sao thân phận của anh cũng đặc biệt.
Mặc dù anh là con riêng của nhà họ Lương, nhưng thái độ của Lương Chính Quốc đối với anh cũng chỉ như cấp trên đối với cấp dưới bình thường, không gây khó dễ nhưng cũng chẳng khoan dung.
Lúc Chu Hách chạy đến tìm Lương Cẩm Mặc, anh tình cờ nghe thấy hai nhân viên hành chính thì thầm trong thang máy.
“Lần trước tôi gặp Lương tổng ở dưới lầu, chào hỏi ông ấy còn cười với tôi, trông hiền từ lắm. Nhưng cô xem, hễ ông ấy nhìn thấy Tiểu Lương tổng là mặt lạnh tanh, ai lại đối xử với con ruột mình như thế chứ?”
“Đúng đấy, hào môn là thế mà, làm gì có tình người. Tôi thấy nếu Tiểu Lương tổng không có bản lĩnh này thì khéo bị ông bố ruột đuổi ra khỏi cửa lâu rồi...”
Chu Hách hắng giọng thật to.
Hai nhân viên hành chính lập tức im bặt, bầu không khí trở nên ngượng ngùng. Họ chào một tiếng rồi vội vàng chạy biến.
Chu Hách gõ cửa bước vào văn phòng Lương Cẩm Mặc: “Cậu phải đổi đám hành chính tầng này đi thôi, mồm mép tép nhảy quá.”
Lương Cẩm Mặc: “Hành chính không thuộc quyền quản lý của tôi.”
Chu Hách ngồi xuống đối diện bàn làm việc: “Tôi nghe nói Lương tổng đã phê duyệt dự án nghiên cứu phát triển AI của chúng ta rồi hả?”
Lương Cẩm Mặc trực tiếp đưa tập tài liệu cho anh ta.
Chu Hách xem xong rất hài lòng:
“Vậy tôi đi chiêu binh mãi mã đây, Trình Vũ và mấy lập trình viên kia đã chốt rồi. Còn cô bạn của Hứa Chi, Dương Tuyết nói muốn qua đây, tôi đã nhận hồ sơ rồi, còn phía Hứa Chi thì sao, cậu hỏi chưa?”
Lương Cẩm Mặc hơi rũ mắt: “Cô ấy chưa chắc đã đến.”
Chu Hách đặt tập tài liệu lên bàn: “Chiều nay tôi chợt nhớ ra một chuyện.”
Lương Cẩm Mặc ngước mắt nhìn anh ta.
“Tôi cứ bảo sao nhìn Hứa Chi quen thế, tôi nhớ ra đã gặp cô ấy ở đâu rồi.” Khóe môi Chu Hách cong lên: “Hồi ở Mỹ, trong ví cậu có một tấm ảnh.”
Lương Cẩm Mặc nhìn chằm chằm anh ta, ánh mắt hơi lạnh.
“Này, cậu đừng nhìn tôi như thế, ngại chết đi được...” Chu Hách cười nhăn nhở: “Cậu yên tâm, tôi không nhiều chuyện thế đâu.”
Lương Cẩm Mặc: “Cậu chắc chứ?”
“Tôi thực sự không nhiều chuyện mà!” Chu Hách nhấn mạnh: “Tôi nói nhiều thật nhưng tôi biết cái gì nên nói, cái gì không. Anh em bao nhiêu năm rồi mà cậu còn không tin tôi à?”
Lương Cẩm Mặc: “Không tin.”
Chu Hách: “...”
Anh ta nói: “Tôi đau lòng quá, cậu bồi thường tổn thất tinh thần cho tôi đi, cho tôi nghỉ thêm hai ngày...”
Điện thoại Lương Cẩm Mặc trên bàn rung lên. Anh cầm điện thoại, thấy tin nhắn WeChat của Hứa Chi trên màn hình khóa liền mở khóa vào xem ngay.
Hứa Chi nhắn: [Nhảy xuống thì có cảm giác gì?]