Anh Cẩm Mặc!

Dụ Hoặc Đêm Xuân: Tổng Tài Phúc Hắc và Tiểu Thư Ngoan Ngoãn thuộc thể loại Linh Dị, chương 32 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Câu hỏi này thật không đầu không cuối, hơn nữa, anh vừa đọc xong thì bên kia đã gỡ tin nhắn.
Lương Cẩm Mặc nhíu mày.
Chu Hách thấy vẻ mặt anh không ổn bèn hỏi: “Sao vậy?”
“Không có gì.” Ngón tay Lương Cẩm Mặc cầm điện thoại dần siết chặt.
Hầu như ngay lập tức, anh đã hiểu Hứa Chi đang hỏi về chuyện gì.
“Hôm nay cậu có thể tan làm sớm.” Anh bất ngờ đứng dậy, với lấy áo khoác:
“Tôi có chút việc, phải ra ngoài ngay bây giờ.”
Bước vào thang máy, Lương Cẩm Mặc ấn thẳng xuống tầng hầm B2, nơi đỗ xe.
Anh gửi cho Hứa Chi một tin nhắn WeChat: [Em đang ở đâu?]
Bên kia không có phản hồi gì, anh xuống lầu, lên xe và gọi trực tiếp qua WeChat.
Đầu dây bên kia tắt máy.
Khớp ngón tay Lương Cẩm Mặc nắm chặt tay lái trắng bệch. Anh không biết đã xảy ra chuyện gì, cũng chẳng biết phải đi đâu tìm cô.
Anh gọi cho Chu Hách để xin số điện thoại của Dương Tuyết, sau đó gọi cho Dương Tuyết.
Dương Tuyết nghe anh hỏi tìm Hứa Chi liền nói: “Chi Tử chắc về nhà rồi, hôm kia lúc em đi, cậu ấy bảo cũng sắp về.”
Cúp điện thoại, Lương Cẩm Mặc nhấn ga lao thẳng về phía khu biệt thự.
Dọc đường, anh lại gọi cho Hứa Chi thêm lần nữa, nhưng đầu dây bên kia vẫn tắt máy.
Anh có chút nôn nóng, lái xe sát tốc độ tối đa cho phép. Trong lúc chờ đèn đỏ, anh nhắn tin cho cô: [Tôi sắp đến cổng Nam khu biệt thự rồi, em ra đây hay tôi vào đó?]
Hứa Chi đang nằm trên giường nhìn thấy tin nhắn này liền bật dậy.
Vừa nãy cô nhắn tin cho anh là do nhất thời bộc phát cảm xúc, còn việc không nghe điện thoại, không trả lời tin nhắn hoàn toàn là vì cô chưa thoát khỏi tâm trạng của chính mình.
Cô không ngờ Lương Cẩm Mặc lại đến tìm mình.
Mắt cô vẫn sưng húp như trái óc chó, bộ dạng này thực sự không muốn ra ngoài gặp ai.
Nhưng đến nước này rồi, cô vẫn không thoát khỏi sự hèn nhát đã ăn sâu vào máu thịt. Vừa nghĩ đến việc Lương Cẩm Mặc vào nhà tìm cô, bị Hứa Hà Bình và Triệu Niệm Xảo nhìn thấy sẽ gây ra rắc rối lớn thế nào là cô không thể ngồi yên được nữa.
Cô lập tức gọi điện cho Lương Cẩm Mặc.
Đầu dây bên kia nhấc máy gần như ngay lập tức.
“Alo.”
Giọng người đàn ông trầm ấm, mang theo sự dịu dàng khó tả. Khóe mắt cô cay xè, chỉ nghe thấy giọng anh thôi mà nỗi tủi thân lại dâng lên.
Cô mở miệng, phát hiện cùng nhau trải qua nhiều chuyện như vậy mà cô vẫn không biết phải xưng hô với anh thế nào: “Em...”
Giọng cô khàn đặc, dừng lại một chút mới nói: “Anh đừng đến nữa, em không sao.”
Vài giây sau, cô nghe thấy anh nói: “Tôi còn một ngã tư nữa là đến nơi rồi.”
Hứa Chi khó mà diễn tả được cảm giác này. Cô chỉ gửi một tin nhắn không đầu không cuối mà anh đã chạy tới tìm cô.
Khi cô tưởng chừng cả thế giới đều quay lưng với mình thì vẫn có một người chạy về phía cô.
Cô cảm thấy mình như được kéo về với cuộc sống này, cũng có chút hối hận vì vừa rồi đã bộc phát nhắn tin cho anh:
“Anh... không đi làm sao?”
Lương Cẩm Mặc nói: “Về sớm.”
Hứa Chi im lặng.
Không ai nói gì, một khoảng lặng thật dài nhưng không ai cúp máy.
Một lúc sau, Lương Cẩm Mặc nói: “Tôi đến rồi, đang ở điểm dừng tạm cổng Nam, em ra không?”
Hứa Chi xoa mặt: “Có thể em không tiện lắm...”
“Em hỏi tôi nhảy xuống có cảm giác gì.” Anh bỗng cắt ngang lời cô, trả lời câu hỏi lúc nãy:
“Rất lạnh.”
Hứa Chi mím môi không nói.
“Nhưng bây giờ tôi biết bơi rồi.” Anh nói tiếp: “Lần này tôi sẽ vớt em.”
Cổ họng Hứa Chi nghẹn ngào, giọng điệu anh vẫn nhàn nhạt nhưng lại khiến cô thấy ấm áp.
Cô cảm thấy mình đã được cứu vớt rồi.
“Em thay quần áo rồi ra ngay.” Cô hít một hơi thật sâu: “Anh đợi em một chút, còn nữa...”
Giọng cô nhỏ đi, buồn rầu nói: “Mắt em sưng rồi, bây giờ xấu lắm.”
Lương Cẩm Mặc chỉ trả lời cô ba chữ: “Tôi đợi em.”
Cúp điện thoại, Hứa Chi nhanh chóng xuống giường rửa mặt, thay quần áo.
Mắt vẫn sưng rất to, cô cố ý kéo tóc mái xuống che bớt, sau đó đội mũ và đeo khẩu trang rồi xuống nhà.
Dưới nhà không có ai, Hứa Hà Bình và Triệu Niệm Xảo cãi nhau xong xuôi từ lâu rồi. Cô cũng không biết hai người họ đi đâu, liền đi thẳng ra ngoài.
Không ngờ vừa ra khỏi cổng lớn, cô đã gặp Lương Mục Chi.
Hắn vốn đang đi đi lại lại bên đường. Nhìn thấy cô, hắn liền đứng lại, quay về phía cô, vẻ mặt lộ ra vài phần e dè hiếm thấy.
Hứa Chi nhíu mày, bây giờ ngay cả nói chuyện cô cũng không muốn nói với hắn.
Lương Mục Chi mở lời trước: “Em định đi đâu à?”
Hắn cẩn thận quan sát vẻ mặt cô.
Khuôn mặt cô bị mũ và khẩu trang che khuất quá nửa, đôi mắt lộ ra sưng đỏ rõ rệt, tim hắn thắt lại.
“Ừ.” Cô đáp hờ hững rồi tiếp tục đi về phía trước.
Lương Mục Chi chặn đường cô: “Chúng ta nói chuyện đi.”
“Chẳng có gì để nói cả.” Cô cúi đầu, không muốn nhìn thẳng vào mắt hắn.
Lương Mục Chi có chút bất lực: “Anh không ngờ tối qua bố mẹ anh lại nói những lời đó. Nếu biết trước, chắc chắn anh sẽ nói trước với em, như vậy em đã không phải tham gia bữa cơm tối qua rồi.”
Bàn tay buông thõng bên người Hứa Chi từ từ nắm chặt. Hóa ra đến tận bây giờ, hắn vẫn không cảm thấy hành động trong quá khứ của mình có vấn đề gì.
Cũng phải, Lương tiểu thiếu gia sao có thể sai được?
“Em có việc, phải đi trước đây.” Cô định đi vòng qua người hắn.
“Hành lý của em vẫn ở trên xe anh...” Lương Mục Chi đưa tay ngăn cô lại: “Em đi lấy cùng anh được không?”
Đây là cái cớ, hắn muốn nói chuyện với cô thêm một lúc nữa.
Nhớ tới hành lý để trong cốp xe hắn, Hứa Chi nhíu mày chặt hơn, tâm trạng càng tồi tệ.
“Hôm đó anh không cố ý bỏ em lại giữa đường.”
Nhắc đến chuyện này, giọng Lương Mục Chi trầm xuống:
“Trần Tịnh là bạn gái anh, em nể mặt anh cũng nên nói chuyện lịch sự với cô ấy một chút. Hơn nữa cô ấy cũng đâu làm gì không thể chấp nhận được, em... Em đối với người lạ đều rất thân thiện, anh không hiểu sao em lại nói chuyện với cô ấy như thế.”
Hứa Chi nhắm mắt lại: “Anh chắc chắn muốn nói chuyện này với em bây giờ sao?”
Lòng Lương Mục Chi rối bời, không biết từ bao giờ Hứa Chi càng ngày càng thoát khỏi vòng kiểm soát của hắn. Cô thay đổi rồi khiến hắn không biết phải giao tiếp với cô thế nào.
Rõ ràng trước đây cô rất dễ nói chuyện mà.
Hắn nghiêng đầu gãi tóc: “Được rồi, vậy em nói đi, em muốn thế nào?”
Hứa Chi hơi ngẩn ngơ, cô muốn thế nào ư? Cô vậy mà lại không nghĩ ra câu trả lời.
Nếu có thể quay lại quá khứ thì tốt biết mấy, lúc Lương Mục Chi chưa có bạn gái. Nhưng nghĩ lại thì thấy thật vô nghĩa.
Lúc đó cô ngốc nghếch, trong mắt trong tim chỉ có hắn, tưởng rằng hắn và cô tâm đầu ý hợp.
“Em không muốn thế nào cả, hành lý hôm nào em qua chỗ anh lấy sau.” Cô nói:
“Hôm nay em thực sự có việc, phải đi rồi.”
“Việc gì gấp thế?” Lương Mục Chi nhíu mày nhìn chằm chằm cô: “Không thể nói chuyện tử tế với anh vài câu được à?”
Thái độ này của cô khiến hắn rất không hài lòng.
Hứa Chi vẫn muốn đi vòng qua hắn, ngước mắt lên thì thấy bóng dáng quen thuộc cách đó không xa.
Lương Cẩm Mặc có lẽ đợi lâu quá nên đã đi vào khu dân cư. Lúc này, anh cách họ chỉ khoảng hơn hai mươi mét.
Anh cũng đã nhìn thấy họ.
Lại là như vậy!
Anh vội vàng chạy đến, nhìn thấy cô lại đang dây dưa với Lương Mục Chi.
Anh dừng bước, có ý định rời đi. Nhưng chưa đợi anh kịp phản ứng thì Hứa Chi bỗng vẫy tay với anh.
Trong khoảnh khắc này, cô bỗng nảy ra một ý tưởng, nghĩ đến một cách hay để thoát khỏi Lương Mục Chi, buột miệng gọi:
“Anh Cẩm Mặc!”