44. Chương 44: 'Em còn muốn ở bên Lương Mục Chi không?'

Dụ Hoặc Đêm Xuân: Tổng Tài Phúc Hắc và Tiểu Thư Ngoan Ngoãn

Chương 44: 'Em còn muốn ở bên Lương Mục Chi không?'

Dụ Hoặc Đêm Xuân: Tổng Tài Phúc Hắc và Tiểu Thư Ngoan Ngoãn thuộc thể loại Linh Dị, chương 44 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Hứa Chi chưa kịp phản ứng: “Cái gì ạ?”
“Tối nay tôi không đi nữa.” Lương Cẩm Mặc bước đến, ngồi xuống đầu bên kia của ghế sofa: “Tôi sẽ ngủ ở sofa.”
Hứa Chi ngơ ngác: “Tại sao?”
Trên hàng mi cô vẫn còn vương những giọt nước mắt, phản chiếu ánh đèn lấp lánh. Lương Cẩm Mặc khẽ siết chặt tay, thầm nghĩ, trong tình cảnh này làm sao anh có thể bỏ đi được.
Anh nói: “Sang đó cũng chẳng bàn bạc được việc gì, Chu Hách đã say rồi.”
Hứa Chi cảm thấy đây không thể coi là lý do để anh ngủ lại, nhưng... Căn nhà này vẫn là do anh tìm giúp, cô cũng ngại mang tiếng qua cầu rút ván mà đuổi anh đi.
Anh ngủ sofa còn cô ngủ phòng ngủ, nghĩ kỹ thì cũng giống như ở căn hộ khách sạn lần trước, có vẻ không cần phải quá câu nệ, nhưng cảm giác vẫn có chút gì đó kỳ lạ.
Lương Cẩm Mặc nhìn về phía chiếc túi giấy trên bàn trà, nói: “Lúc ra khỏi thành phố tôi có mua cơm hộp, vẫn chưa ăn. Ở đây có lò vi sóng, em hâm nóng lại ăn chút gì đi.”
Vì chuyện Trần Tịnh mà cô chẳng được yên ổn suốt buổi chiều, anh đoán cô vẫn chưa ăn gì.
Bếp và phòng khách thông nhau, hoàn toàn là không gian mở. Hứa Chi cầm hộp cơm đi hâm nóng, những suy nghĩ hỗn loạn trong lòng cô dần lắng xuống.
Lương Cẩm Mặc đã đến, cô không còn tâm trạng khóc lóc nữa, hơn nữa... Cảm giác bị cả thế giới bỏ rơi cũng vì sự xuất hiện của anh mà tan biến hết.
Trong nhà có thêm một người, suy cho cùng vẫn khác hẳn khi chỉ có một mình.
Lò vi sóng kêu “ting” một tiếng báo hiệu đã xong. Hứa Chi mở lò, lơ đễnh đưa tay vào.
“Cẩn thận!” Lương Cẩm Mặc bật dậy khỏi ghế sofa, rảo bước đến nhưng vẫn chậm một bước.
Ngón tay Hứa Chi vừa chạm vào hộp nhựa nóng hổi liền rụt lại ngay lập tức, cô hít hà một hơi, suýt nữa thì hét lên vì bỏng rát.
Lương Cẩm Mặc cau mày, chộp lấy tay cô kéo đến bồn rửa bát, mở vòi nước xả vào ngón tay đang đỏ ửng vì bỏng của cô.
Dòng nước lạnh buốt làm dịu cơn đau rát. Một lát sau, Hứa Chi mới nhận ra tình huống hiện tại thật mờ ám.
Người đàn ông đứng sau lưng cô, tay phải nắm lấy tay phải cô đặt dưới vòi nước, tay trái vòng qua người cô để điều chỉnh lượng nước.
Cả người cô như được bao trùm trong lòng anh, cảm thấy mình nhỏ bé vô cùng.
Cô lập tức căng thẳng. Trong khoảnh khắc, mọi ký ức về đêm say rượu hôm đó ùa về trong tâm trí cô.
Những suy nghĩ khác đều bị đánh bay. Cô nhớ lại đêm hôm đó trở về, cô đã mất ngủ một lúc, rồi đến gần sáng lại mơ một giấc mơ.
Cô mơ thấy mình nằm trên ghế sofa, bên dưới là Lương Cẩm Mặc, chỉ là trong mơ anh thực sự đã hôn xuống...
Mấy ngày nay cô không dám nhớ lại giấc mơ xấu hổ này. Cô chưa bao giờ phát hiện ra mình lại khao khát đến mức đó?
Tim cô đập thình thịch, cô thậm chí không còn cảm thấy đau ở đầu ngón tay nữa. Mọi sự chú ý đều dồn vào nơi tiếp xúc…
Người đàn ông nắm tay cô, lớp vải áo cọ xát nhẹ nhàng, lồng ngực anh gần như áp sát vào lưng cô.
Cô lại ngửi thấy mùi hương gỗ lạnh lẽo pha lẫn mùi thuốc lá thoang thoảng.
Đó là một mùi hương khiến tim cô loạn nhịp.
“Còn đau không?” Anh bất ngờ lên tiếng.
Giọng nói trầm thấp đầy từ tính của người đàn ông vang lên bên tai, Hứa Chi cảm thấy tai mình tê dại, cô lí nhí đáp:
“Cũng... cũng đỡ rồi ạ.”
Nhưng Lương Cẩm Mặc vẫn không buông tay cô.
Nước vẫn đang chảy.
Cô nghe thấy anh nói: “Em nên cẩn thận hơn một chút.”
Khi người đàn ông nói chuyện, cô có thể cảm nhận được lồng ngực anh rung động nhẹ.
Cô không nói gì, theo bản năng co người lại, kết quả lại càng dính sát vào anh hơn.
Cô hoàn toàn không có chỗ trốn. Lẽ ra cô nên mở miệng bảo anh buông ra. Nhưng cô không làm vậy, đầu óc cô trống rỗng, không thể suy nghĩ được gì.
Anh bỗng hỏi: “Em vẫn còn muốn ở bên Lương Mục Chi sao?”
Câu hỏi này thì không cần suy nghĩ, cô lắc đầu: “Làm sao có thể chứ ạ.”
Anh dùng tay trái tắt vòi nước.
Căn phòng trở nên yên tĩnh. Bàn tay anh đang nắm tay cô siết chặt hơn một chút rồi hỏi:
“Vậy em có cân nhắc người khác không?”
Hứa Chi cảm thấy bàn tay phải bị anh chạm vào bắt đầu nóng lên, cô không biết phải trả lời câu hỏi này ra sao.
Tim cô đập càng lúc càng nhanh như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
Đúng lúc cô căng thẳng toàn thân thì tiếng chuông điện thoại đột ngột vang lên, phá vỡ sự tĩnh lặng trong phòng.
Lương Cẩm Mặc buông tay cô ra, lùi lại để giữ khoảng cách.
Hứa Chi lại cảm nhận được nỗi hụt hẫng kỳ lạ đó. Cô ngẩn ngơ hai giây mới nhận ra là điện thoại của mình đang reo.
Cô luống cuống đi về phía ghế sofa, lấy điện thoại từ trong túi xách ra.
Cuộc gọi đến từ Hứa Hà Bình.
Cuộc gọi này kéo cô trở về hiện thực tàn khốc. Cô biết rất rõ Hứa Hà Bình gọi vào lúc này là để hỏi chuyện gì. Đại khái cũng chỉ là hỏi xem cô và Lương Mục Chi tiến triển có thuận lợi không.
Cô và Lương Mục Chi không những không có tiến triển mà quan hệ còn xấu đi đến mức chưa từng có.
Cô không nghe máy, chuyển sang chế độ im lặng.
Quay đầu lại, cô thấy Lương Cẩm Mặc đã bưng hộp cơm đặt lên bàn trà. Thấy cô không có ý định nghe điện thoại, anh nói:
“Em ăn chút gì trước đi.”
Chỉ có một suất cơm hộp, dù sao lúc anh đến cũng không ngờ sẽ gặp cô ở đây.
Hộp nhựa chia làm hai tầng. Hứa Chi chia cơm thành hai phần, đẩy một phần đến trước mặt anh: “Mình cùng ăn đi ạ.”
Lương Cẩm Mặc không từ chối.
Hai người cứ thế ngồi trên ghế sofa chia nhau một suất cơm hộp.
Quá trình ăn uống diễn ra trong im lặng. Hứa Chi cảm thấy trái tim thê lương, hoảng loạn suốt cả buổi chiều của mình dường như cũng dần bình yên trở lại.
Dọn dẹp xong xuôi thì trời cũng đã muộn. Hứa Chi chuẩn bị đi rửa mặt, lúc lấy đồ dùng vệ sinh từ trong túi ra cô chợt nhớ đến một chuyện.
Lương Mục Chi đến giờ vẫn giữ hành lý của cô ở trường, vốn dĩ đã nói lần này sẽ để cô mang về.
Cô rửa mặt trong nhà vệ sinh, nhìn mình trong gương, mắt lại sưng lên rồi.
Lương Mục Chi trước đây khiến cô cảm thấy mình có chỗ dựa, nhưng bây giờ hắn toàn làm cô khóc.
Tình bạn này, dường như thực sự đã đi đến hồi kết.
Nhưng lúc này bình tĩnh lại, cô bỗng thấy mình vẫn còn may mắn: vào lúc này gặp được Lương Cẩm Mặc, ít nhất không rơi vào cảnh không chốn dung thân.
Rửa mặt xong đi ra, Hứa Chi chào Lương Cẩm Mặc một tiếng rồi vào phòng ngủ.
Đóng cửa thay đồ ngủ, leo lên giường, kéo chăn ra thì cô chợt nhớ đến một việc.
Lương Cẩm Mặc ngủ sofa hình như không có chăn...
Cô đắn đo vài phút, xuống giường mở cửa ra phòng khách. Cô thấy Lương Cẩm Mặc cũng đã rửa mặt xong, đang định nằm xuống ghế sofa.
Chiếc ghế sofa này rất nhỏ, chỉ dài khoảng mét rưỡi mét sáu. Cô ước lượng Lương Cẩm Mặc cao khoảng mét tám, ngủ ở đây thực sự rất chật chội.
Cô đề nghị: “Hay là anh ngủ giường đi, em ngủ sofa.”
Lương Cẩm Mặc vớ lấy chiếc áo khoác gió của mình định đắp tạm, nói: “Không cần đâu.”
“Cần chứ, cái đó...” Hứa Chi dùng tay ra hiệu chiều dài: “Anh dài hơn mà.”
Lương Cẩm Mặc sững sờ, liếc nhìn cô với ánh mắt phức tạp.